Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 2 - Vol 2 - Chương 205
“Đừng có nhìn xuống dưới, nhìn tôi mà sóc đi.”
“Hức, ực! Vâng, hức, ư.”
“Sao, hay để tôi vạch vú ra cho xem nhé? Cậu phải nói cậu muốn gì thì tôi mới cung cấp tư liệu thủ dâm hợp khẩu vị cho chứ.”
Kh, không ạ. Không đâu ạ…. Si Hyeon lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp rằng thế này là được rồi, cậu có thể tự làm được. Nhưng thời gian trôi qua, dương vật của Si Hyeon chẳng những không cương lên mà cứ mềm oặt rũ xuống như bị liệt dương thật sự. Mọi khi thì dựng đứng bất kể lúc nào, lúc cần lại dở chứng thế này đây.
Si Hyeon nhíu mày ủ rũ, nắm lấy dương vật rồi nghiến răng ken két. Tuyến lệ lại rục rịch nóng lên, chỉ cần lơ là một chút thôi là cậu sẽ lại khóc lóc thảm thiết trong bộ dạng này. Nghĩ đến cảnh mình lại khóc đến đỏ hoe đôi mắt, cậu chỉ muốn chết quách đi cho xong.
“Ư, hức, xin, xin lỗi, hức, ư….”
Rốt cuộc chẳng bao lâu sau tiếng khóc cũng vỡ òa. Từ đôi môi ướt đẫm nước mắt chỉ thốt ra những tiếng nức nở như trẻ con bập bẹ. Si Hyeon cố gắng kiềm chế sự yếu đuối ngu ngốc này của bản thân, nhưng tinh thần đã chạm đến giới hạn, cậu chẳng thể làm chủ được mình nữa.
“K, không lên được….”
Hức, hưm. Si Hyeon lầm bầm với giọng mũi nghẹt đặc vì khóc.
“Xin lỗi, xin lỗi anh…. T, từ giờ, tôi sẽ không, không bỏ trốn, hức, hưm, nữa đâu….”
Thực lòng ngay cả bản thân cậu nói ra câu đó còn thấy chẳng đáng tin, thì làm sao thuyết phục được người nghe. Khóe miệng Si Hyeon giật giật, đôi vai tròn co rúm lại. Ngoài lời nói dối đẫm nước mắt ra, cậu còn thấy xấu hổ tột cùng với bộ dạng hiện tại đến mức không dám ngẩng đầu lên. Si Hyeon lại cúi gằm mặt xuống dưới, nước mắt lã chã rơi. Đến tuổi này rồi mà còn phải nắm lấy dương vật trước mặt người khác, khóc lóc vì không cương lên được. Rốt cuộc cậu còn định sa đọa đến mức nào nữa đây.
Tưởng chừng đến mức này là đủ rồi. Nhưng Cha Moo Heon vẫn bất động, không hề bảo dừng lại hay mỉa mai hỏi tại sao cậu lại khóc, anh ta chỉ lẳng lặng nhìn Si Hyeon. Rốt cuộc, dù cậu có cầu xin tha thứ hay không thì anh ta vẫn quyết tâm làm đến cùng. Hơn nữa trái ngược với Si Hyeon, hạ bộ cương cứng đáng sợ của anh ta lại bắt đầu rỉ ra chất lỏng trong suốt, bóng loáng. Một người khóc lóc thảm thiết, kẻ chứng kiến thì im lặng chảy nước dương vật ròng ròng. Vở hài kịch đen tối chẳng buồn cười chút nào ấy lại mang đến cho Si Hyeon thêm một nỗi tuyệt vọng khác.
Cuối cùng, việc duy nhất Baek Si Hyeon có thể làm chỉ còn lại một. Cầu xin.
“Hức, Giám, Giám đốc.”
Cậu gọi anh ta bằng giọng run rẩy, rồi vừa nhìn sắc mặt anh ta vừa khẩn khoản van nài.
“L, làm ơn chạm vào, làm ơn, giúp nó, c, cương lên….”
“…….”
“Một mình, m, một mình, hức, tôi không làm được.”
Không biết lời van xin của Si Hyeon kéo dài bao lâu, cuối cùng anh ta cũng động đậy.
Phụt. Hành động nhổ nước bọt vào bộ phận sinh dục của mình khiến mắt Si Hyeon mở to. Dù có trải qua bao hành vi thô tục lặp đi lặp lại đi nữa, việc cậu vẫn giật mình thon thót cho thấy cậu vẫn chưa thể nào quen nổi.
“Ư, hự, hư…”
Si Hyeon cứ thế phơi bụng ra cho Cha Moo Heon, rồi bị đè ngửa xuống giường lại. Suýt chút nữa cậu đã đẩy anh ta ra theo phản xạ, nhưng may mà lấy lại lý trí vào phút chót nên nằm im không chống cự. Nhưng biểu cảm vô thức lộ ra thì không giấu được. Đó là vẻ mặt ghê tởm như bị kẻ gian cưỡng bức.
Bạch, bạch. Si Hyeon nhăn mặt, quay đầu đi giả vờ như không nghe thấy tiếng ma sát ướt át bên dưới. Cậu cứng đờ người, lo sợ anh ta sẽ siết mạnh tay hoặc móng tay cứng cào xước gây chuyện.
“Hưm…!”
Chẳng mấy chốc tinh dịch trắng đục chảy ra từ đầu dương vật Si Hyeon. Cơn cực khoái gượng ép chẳng mang lại chút cảm xúc nào. Nó chỉ là sự bài tiết, không hơn không kém. Hơn nữa do ban nãy bị hành hạ nên lớp da bao quy đầu đau rát.
“Á!”
Khi dư âm cao trào vừa dứt, một vật gì đó cứng và trơn nhẵn chen vào bên dưới. Là đầu ống tiêm. Nó tiến vào khoảng một phần ba, rồi bắt đầu bơm dòng tinh dịch đặc quánh từ đầu ống vào trong.
“Hư, hức, ư! Hii….”
Giật, giật. Cảm giác tinh dịch ấm nóng đập vào vách trong khiến Si Hyeon thấy hơi nhột. Đồng thời cảm giác tội lỗi vì bị làm trò biến thái khiến dâm thủy bên dưới òa ra.
Thực ra phải nói là “mãi đến lúc đó mới chảy ra”, nhưng Si Hyeon đang bị dồn vào đường cùng nên chỉ thấy xấu hổ vì sự lẳng lơ của mình khi lại chảy nước trước mặt anh ta. Căm ghét cơ thể mất kiểm soát, cậu nhăn nhúm đôi mắt đỏ hoe, găm gót chân xuống ga giường.
Tốc độ đẩy pít-tông không nhanh lắm. Nhưng cổ tay nổi đầy gân xanh của người đàn ông đang nắm chặt ống tiêm như muốn bóp nát nó trông thật đáng sợ. Quá trình đầu ống tiêm rút ra chậm chạp như thước phim quay chậm, cảm giác mang lại cũng y hệt. Khi hành vi khủng khiếp ấy kết thúc, Si Hyeon mới thả lỏng phần thân dưới.
Hơi nóng lan tỏa trên thân trên nhanh chóng nguội lạnh. Vùi mặt vào gối điều hòa hơi thở một lúc, Si Hyeon ngập ngừng mở mắt trong không gian yên tĩnh.
“…….”
Ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Phải một lúc lâu sau, đôi mắt đen láy không chút ánh sáng ấy mới rời khỏi Si Hyeon.
Cha Moo Heon rút khăn giấy trên tủ đầu giường lau sạch dương vật ướt nhẹp của Si Hyeon và tay mình. Si Hyeon tưởng anh ta sẽ lại nắm lấy sóc tiếp nên co rúm lại vì căng thẳng, nhưng ngạc nhiên khi thấy anh ta đứng dậy không chút luyến tiếc.
Sau cùng, anh ta liếc nhìn bụng dưới nhô lên của Si Hyeon lần cuối rồi bỏ đi không ngoảnh lại.
Cạch. Cửa phòng bệnh đóng lại. Tiếng giày đinh xa dần, cơ thể cứng còng của Si Hyeon mới từ từ thả lỏng. Hít một hơi thật sâu để bù lại quãng thời gian nín thở nãy giờ, Si Hyeon mới nhận ra một sự thật.
Cha Moo Heon đã không giải phóng Pheromone của anh ta.
***
Đây là lần đầu tiên anh ta làm tình mà không giải phóng Pheromone. Ít nhất là theo trí nhớ của Si Hyeon kể từ khi bị nhốt trong phòng bệnh này.
Tại sao chứ? Tại sao anh ta lại không dùng Pheromone? Mà lại còn là cho đến tận lúc kết thúc.
Một kẻ thích thú nhìn bộ dạng thảm hại của cậu hơn bất cứ ai như Cha Moo Heon ư?
Tất nhiên, ban đầu có thể chỉ đơn giản là do tâm trạng anh ta lúc đó, nhưng việc anh ta hoàn toàn không tiết ra chút Pheromone nào trong suốt quá trình quan hệ thì đây là lần đầu tiên.
Là trừng phạt sao? Nhưng nếu có ý đó, anh ta đáng lẽ chỉ mang đến sự đau đớn tàn nhẫn đặc trưng thôi chứ. Đằng này Cha Moo Heon lại cất công nắm lấy dương vật không cương cứng của cậu mà ra sức lắc, rồi còn sờ soạng vuốt ve khắp người cậu. Bảo là vì cậu đang mang thai con của anh ta nên anh ta nương tay, thì nghe không lọt tai chút nào với bảng thành tích hành hạ trước đây của anh ta.
Một mặt Si Hyeon tự hỏi liệu có phải mình đang phản ứng thái quá không, nhưng mặt khác cậu lại có linh cảm chắc chắn rằng không phải vậy. Thực tế là chỉ cần anh ta thả một chút Pheromone thôi, cậu đã say như điếu đổ, mất hết lý trí như bị tiêm thuốc kích dục. Chẳng có lý do gì để anh ta không dùng Pheromone cả.
Trừ khi anh ta muốn một sự hưng phấn loại bỏ hoàn toàn phản ứng hóa học tự nhiên và sinh lý đó.
Và theo những gì Si Hyeon biết, khoái cảm đạt được từ hành vi như vậy thường được các cặp đôi Alpha – Omega tâm đầu ý hợp theo đuổi. Hiểu nôm na là thể hiện qua hành động và phản ứng rằng: ‘Dù không có Pheromone, anh vẫn khao khát em’.
Nói đơn giản hơn, theo cách diễn đạt hơi trẻ con và trực quan, thì đó là sự chứng minh tình cảm. Thứ mà người ta muốn đạt được thông qua điều đó cuối cùng chính là tình yêu thuần khiết.
Có người coi sự hấp dẫn bởi Pheromone là điều hiển nhiên và tự nhiên, nhưng cũng có người định nghĩa Pheromone là thứ khiến bản thân không được nhìn nhận đúng với con người thật của mình. Trước đây quan điểm thứ nhất chiếm ưu thế áp đảo, nhưng hiện nay khi những vấn đề nảy sinh do bị lệ thuộc vào Pheromone và tính trạng được biết đến rộng rãi, quan điểm thứ hai cũng nhận được nhiều sự đồng tình.
Nhưng suy cho cùng, Alpha và Omega sinh ra là để gieo giống và nhận giống, thỏa mãn dục vọng của nhau. Dù họ có phủ nhận thế nào đi nữa, thì bản chất sâu xa vẫn là như vậy.
Vậy mà trong mối quan hệ như thế, làm sao có thể nhận được tình cảm thuần khiết trọn vẹn chỉ với sự tồn tại của ‘chính mình’, sau khi đã loại bỏ dục vọng xác thịt và sức hấp dẫn về tính trạng? Theo Si Hyeon biết, điều đó ngay cả giữa cha mẹ và con cái cũng khó mà đạt được.
Không chỉ những người mang tính trạng, mà ngay cả những Beta không có đặc tính cũng luôn miệng nói muốn được yêu thương vì chính con người thật của mình, không giả tạo, nhưng thực tế chẳng mấy ai trân trọng và yêu thương thật lòng cái bản ngã trần trụi, thô sơ ấy. Nếu trên đời thực sự tồn tại người như vậy, Si Hyeon chắc mẩm kẻ đó hoặc là nửa điên nửa tỉnh, não bộ hoạt động không bình thường, hoặc là đã tự tẩy não thành công.
Vốn dĩ bỏ qua yếu tố đặc tính, con người rõ ràng là sinh vật không thể được người khác yêu thương nếu không tự tô vẽ, đóng gói bản thân thật kỹ càng. Món quà quan trọng lại càng phải được bọc trong lớp vải đẹp đẽ, thắt nơ cẩn thận, tất cả đều có lý do của nó.
Thế nhưng Cha Moo Heon lại lột sạch lớp vỏ bọc của chính mình không chừa một mảnh, rồi xé toạc luôn cả lớp vỏ bọc của Si Hyeon. Và anh ta đòi hỏi tình cảm trong trạng thái trần trụi ấy, lại còn là thứ tình cảm vừa chân thật vừa giả tạo. Với Si Hyeon vốn đã khổ sở vì trạng thái tinh thần hoang tàn, điều này quả thực vô cùng khó xử.
Nếu cậu là Cha Moo Heon, chắc cậu đã chán ngấy cái trò chơi tình ái nực cười này từ lâu và bỏ cuộc rồi. Thà rằng anh ta cứ bảo cậu diễn kịch đi, thì dù vụng về cậu cũng có thể làm được. Nếu anh ta chỉ muốn cơ thể này, cậu sẵn lòng dang chân ra cho anh ta chơi chán thì thôi.
Trong những ngày Cha Moo Heon không đến, Si Hyeon khó nhọc tua đi tua lại những ký ức ngày cũ. Trong vô vàn những hồi ức ấy, người đàn ông với gương mặt vô cảm quen thuộc luôn nhìn xuống cậu bằng ánh mắt khó đoán. Phải rồi, lúc nào cũng vậy. Ánh mắt Cha Moo Heon nhìn cậu hoặc là u tối vì dục vọng, hoặc là khô khốc chẳng thể nhìn thấu tâm can.
Con người thường né tránh những gì không rõ ràng. Đó là bản năng sinh tồn, là phản ứng tự nhiên.
Vì thế, sự không chắc chắn luôn đòi hỏi sự chứng minh.
Cho đến tận bây giờ, mọi thứ về Cha Moo Heon vẫn mơ hồ và không rõ ràng. Hơn nữa, với Si Hyeon luôn phải dang chân phơi bày những chỗ kín đáo nhất và cả những suy nghĩ trong đầu cho anh ta thấy mỗi lần gặp mặt, thì người đàn ông này vẫn là một ẩn số không thể nắm bắt. Vì vậy cậu chẳng biết phải làm sao để đối xử thân thiện, sà vào lòng anh ta một cách ngây thơ không chút e dè như anh ta muốn.
Thành thực mà nói, chuyện Cha Moo Heon đáng sợ chỉ là thứ yếu, cái tính kiểm soát cực đoan đến ngạt thở của anh ta mới khiến việc ở cùng một không gian trở nên bức bối. Cứ sống thế này chắc chắn không sớm thì muộn, cậu cũng mắc chứng hoang tưởng hay phát điên thật sự mất. À không, nói chính xác hơn thì không phải do không gian, mà là do sự hiện diện của Cha Moo Heon trong không gian đó.
Căn phòng bệnh rộng gấp đôi căn hầm cậu từng sống thật tĩnh lặng. Si Hyeon ngẩn ngơ nhìn không gian trắng toát hoang vu giờ đã trở nên quen thuộc, rồi quay sang nhìn chiếc ghế trống trơn trước bàn làm việc của Cha Moo Heon, y như mấy ngày qua. Hôm nay anh ta cũng đi làm rồi.
Thấy vậy, cậu an tâm kéo chăn trùm kín đầu nhắm mắt ngủ tiếp. Nằm ườn trong chăn một lúc lâu, cái bụng réo ầm ĩ mới buộc Si Hyeon phải lồm cồm bò dậy. Chẳng thấy đói khát gì cho cam, nhưng kinh nghiệm cho thấy nếu không bỏ gì vào bụng thì cơn chóng mặt và buồn nôn sẽ ập đến, nên đành phải kiếm gì đó bỏ vào mồm.
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
nghe tg bảo quý 2 ra đó sốp ơii, nào ra truyện dịch nốt luôn ạ
ukie nè!!!
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆