Cherry Cake (Novel) - Vol 5 - Chương 157
Chắc chắn là sau khi bụng no, đầu óc cậu đã tỉnh táo hơn hẳn. Việc hít thở cũng thoải mái hơn nhiều. Nhờ vậy, Su Hyeon ngay lập tức hiểu được ý của Gi Tae Yeon và nhíu mày. Khi cậu lại lườm anh, anh đột nhiên duỗi tay ra rồi đặt lên trán cậu. Do đó mặt cậu bị đẩy ra sau một chút, nhưng Su Hyeon vẫn ngồi yên, chỉ chớp mắt.
“Hình như sốt hạ một chút rồi.”
Người đàn ông rút tay lại, lần này thì cầm lấy nhiệt kế. Vài giây sau, tiếng ‘bíp’ vang lên.
“Hạ thì cũng hạ rồi.”
“Chắc là ăn cháo xong nên sức lực đã quay trở lại rồi ạ.”
Cũng có ảnh hưởng của việc truyền dịch, nhưng dù sao thì điều quan trọng nhất vẫn là ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi thật tốt.
“Nấu thêm cho nhé?”
Đúng lúc cậu vừa ăn xong một bát cháo. Su Hyeon lắc đầu quầy quậy. Dù cháo có nhanh tiêu đến đâu thì cũng đã là rạng sáng, nên có lẽ nên dừng lại thì hơn.
“Ăn thêm nữa chắc em sẽ bị đầy bụng mất.”
“Nước ép thì sao.”
“Nước ép ạ?”
“Tôi gọi điện hỏi thì họ bảo cho uống vitamin.”
…Nước ép là chất lỏng nên chắc không sao đâu nhỉ?
Bị ốm thì thường sẽ chán ăn, nhưng có lẽ là do Gi Tae Yeon cứ chăm sóc từng li từng tí nên lạ là cậu không hề có ý định không muốn ăn.
“Vậy thì em uống ạ.”
“Ra lệnh cho người yêu già này giỏi nhỉ?”
“Là Giám đốc đề nghị trước mà. Nên không phải là em ra lệnh đâu ạ.”
Người đàn ông vừa lẩm bẩm về người yêu già vừa cười khúc khích rồi đứng dậy, dọn dẹp khay.
“Chờ một chút nhé. Tôi sẽ mang đến dâng lên cho em.”
Seo Su Hyeon nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang xa dần. Cậu vừa có một suy nghĩ vẩn vơ rằng dù biết đây là một suy nghĩ không tốt, nhưng thỉnh thoảng bị ốm cũng không sao.
Con dao làm bếp lướt vào lớp vỏ dày. Chuyển động ấy mượt mà đến nỗi thực tế không hề có âm thanh nào, nhưng lại như thể có tiếng ‘xoẹt, xoẹt’, tiếng kim loại được mài giũa vang lên. Người đàn ông dùng dao làm bếp như dao thái sashimi, tự tay bóc vỏ cam theo bốn đường đã rạch sẵn.
Ngay sau đó, hai quả cam tròn vo được cho vào máy ép. Gi Tae Yeon nhìn phần thịt quả bị xay nhuyễn rồi nhíu mày.
“Chắc chắn là…”
Có lẽ là do không còn tiếng nói líu ríu bên cạnh, anh lại nhớ đến Seo Su Hyeon vừa mới tỉnh giấc đã khóc nức nở. Khuôn mặt khóc lóc tuy cũng khiến anh nổi hứng, nhưng chắc chắn là anh thích dáng vẻ líu lo bên cạnh hơn là khóc lóc.
Mà, khuôn mặt líu ríu cũng khiến anh hứng tình.
Máy ép nhanh chóng hoàn thành công việc. Gi Tae Yeon rót thứ nước ép có màu sắc đẹp mắt vào một chiếc cốc thủy tinh cao. Nhớ lại lời khuyên của bác sĩ riêng là đừng cho cậu uống đồ lạnh, anh uống phần nước ép còn lại để kiểm tra nhiệt độ. May mà anh đã lấy cam ra trước nên nó không bị lạnh.
“Đúng là đang nuôi con mà.”
Trước nhận thức bất chợt ập đến, Gi Tae Yeon bật ra một tiếng cười khô khốc. Anh thấy hành động của mình thật nực cười, nhưng vì đã sớm linh cảm được rằng mình sẽ hành xử như thế này nên cũng không có gì ngạc nhiên.
Đó là linh cảm ập đến ngay khoảnh khắc Seo Su Hyeon khóc nức nở ôm lấy eo anh.
Gi Tae Yeon đã từng đoán mò rằng lý do Su Hyeon ngăn cản anh xử lý Lee Chan Seo là vì cậu sợ anh.
‘Mới bây giờ lại thấy ghê tởm à?’
Dù chính anh đã cố tình cho cậu thấy cảnh mình hành hạ tên công tử đó, nhưng anh lại tức giận vì sợ Seo Su Hyeon sẽ sợ hãi mà bỏ chạy.
‘Em không sợ Giám đốc… Giám đốc… hức… đi tù thì phải làm sao ạ.’
Thế nhưng Seo Su Hyeon lại nói cậu ngăn cản không phải vì sợ.
‘Đi tù ấy ạ. Hức… đi rồi không biết phải ở bao lâu nữa.’
Gi Tae Yeon nhấc bổng Omega đang kéo áo mình đòi ôm lên. Seo Su Hyeon dù đang khóc nhưng vẫn không ngừng líu lo như thể có rất nhiều điều muốn nói.
‘Em… thích Giám đốc…. Em muốn hẹn hò với Giám đốc… muốn đi ngắm hoa nữa… nhưng mà… cảnh sát ập vào thì phải làm sao ạ.’
Lúc đó anh đã nghĩ gì nhỉ.
‘Em vẫn còn trẻ nên… hức…. em có thể đợi Giám đốc… nhưng mà hẹn hò với Giám đốc tuổi ba mươi và… hức… hẹn hò với Giám đốc tuổi bốn mươi có hơi khác nhau mà.’
Hình như điều đầu tiên anh nghĩ là những lời cậu nói thật là một cảnh tượng ngoạn mục.
‘Em muốn hẹn hò với Giám đốc từ mùa xuân này… hức…..’
Sau đó, anh đã linh cảm được rằng mình đã bị một Omega tầm thường xỏ dây vào mũi.
Đó không phải là một suy nghĩ gì to tát. Anh chỉ bị một linh cảm gần như chắc chắn chiếm lấy mà thôi.
Và người đàn ông có linh cảm chưa bao giờ sai nghĩ rằng cuộc sống hiện tại cũng không tệ. Dù cho những thứ từng chiếm toàn bộ cuộc sống của anh đã hoàn toàn bị đảo lộn chỉ vì một Omega.
“Thế này cũng vui.”
Người đàn ông mang máy ép và chiếc cốc mình đã dùng đến bồn rửa, tráng qua bằng nước, rồi cũng tráng qua những chiếc bát mà Seo Su Hyeon đã ăn và cho vào máy rửa bát. Đối với một người chưa từng dọn dẹp trong đời, những chuyển động của anh đã trở nên khá quen thuộc.
Gi Tae Yeon cầm chiếc cốc đầy nước cam, bước về phía phòng ngủ.
Dù sao đi nữa, tạm thời anh phải chăm sóc cho người yêu bé nhỏ của mình.
***
“Thích quá…….?”
Một lời độc thoại lười biếng bất giác thốt ra. Su Hyeon nhắm mắt lại, chỉ để đầu mình nổi lềnh bềnh trong bồn tắm. Do lực đẩy nên chân cậu cứ bồng bềnh nổi lên, lại thêm bồn tắm quá lớn nên nếu không cẩn thận, cậu có thể mất thăng bằng và ngã vào trong nước, nhưng nhờ có Gi Tae Yeon đang chiếm trọn cái bồn tắm lớn ấy nên cậu không hề lo lắng rằng mình có thể bị ngã.
Cậu đang tựa gáy vào bờ vai vững chãi của chú ấy, lim dim nhắm mắt. Một ngón tay quen thuộc ấn vào má cậu. Su Hyeon ngay lập tức chu môi thành hình miệng cá rồi mở mắt ra. Vì đang trong tư thế ngửa đầu ra sau nên cậu có thể nhìn thấy ngay người đàn ông đang nhìn xuống mình.
“Chơi xong chưa?”
“Đâu phải chơi đâu, em đang tắm mà….”
Vì bị sốt nên chú ấy bảo chỉ được tắm qua loa, thành ra mấy ngày rồi cậu mới được vào bồn tắm. Nhờ vậy mà cơ thể cậu mềm nhũn như chiếc bánh gạo dẻo nướng trên chảo vào mùa đông năm ngoái.
Dù là giữa mùa hè nóng nực, Su Hyeon vẫn thích tắm trong bồn. Dù có đổ mồ hôi như tắm khi chăm sóc cây trồng ngoài vườn dưới cái nắng chói chang, chỉ cần ngâm mình trong làn nước nóng vừa phải là mọi mệt mỏi đều tan biến. Thế nhưng vì bị cảm nên cậu đã bị cấm vào bồn tắm mấy ngày liền, thành ra cảm giác uể oải này không thể không khiến cậu vui mừng.
“Gì mà không phải chơi. Em chơi vịt còn gì.”
Su Hyeon nhăn mũi khi nghe từ ‘vịt’.
“Là do Giám đốc mang vào để trêu em còn gì.”
Nhưng mà vứt đi món đồ Gi Tae Yeon đã mua thì cũng không đành, nên cậu chỉ đặt nó lên kệ để trang trí, vậy mà người đàn ông sau khi phát hiện ra đã hỏi tại sao không chơi rồi ném nó vào trong nước mới vài phút trước. Nhờ vậy mà một con vịt màu vàng đang bồng bềnh trôi ở cuối chân cậu.
Hôm nay tắm xong phải dọn nó đi mới được. Trong lúc cậu đang lẩm bẩm trong lòng, Gi Tae Yeon siết chặt vòng tay đang ôm eo cậu.
“Chơi xong rồi thì dậy đi.”
“Nhanh vậy ạ?”
“Tôi đã nói là chỉ cho chơi đúng mười phút thôi mà.”
Cậu vẫn còn sốt nhẹ. Dù rất tiếc phải rời đi, nhưng lời hứa là lời hứa, Su Hyeon tuy làm vẻ mặt tiu nghỉu nhưng vẫn đứng dậy và bước ra khỏi bồn tắm. Cậu khẽ quay đầu lại nhìn Gi Tae Yeon đang đứng dậy theo sau.
“Giám đốc cũng ra ạ?”
“Niềm vui khi vào đây là để nắn bóp Lông tơ. Một mình ngồi trong này làm gì.”
Người đàn ông nhếch mép cười, dùng bàn tay ướt sũng vỗ vào mông cậu. Chát! Vì có nước nên tiếng kêu khá vang.
“Hay là tự sướng một phát nhỉ?”
Cậu chợt tò mò không biết chú ấy sẽ làm vẻ mặt gì nếu mình đáp lại là ‘vâng’. Nhưng vì có thể thấy rõ mồn một rằng chú ấy sẽ xoa nắn dương vật với một vẻ mặt vô cùng trơ trẽn, nên Su Hyeon không đáp lại gì mà chỉ lẽo đẽo đi theo sau Gi Tae Yeon. Chiếc áo choàng tắm mà người đàn ông đưa cho có cảm giác mềm mại, nên mỗi lần mặc vào cậu đều cảm thấy bồng bềnh như mây.
“Mời ngồi, thưa ông chủ.”
Sau khi bôi kem dưỡng da cẩn thận, Su Hyeon mới đến ngồi vào chỗ mà Gi Tae Yeon hất cằm ra hiệu. Đó là chiếc ghế mà Gi Tae Yeon đã tự tay mang đến sau khi cậu ốm một trận ra trò vì sốt. Cậu quen thuộc ngồi quay lưng lại, chẳng mấy chốc, một luồng gió ấm vừa phải bắt đầu làm rối tung mái tóc cậu.
‘Thích quá….’
Làn gió ấm áp cộng thêm bàn tay đang vuốt ve mái tóc khiến cảm giác uể oải càng thêm lớn. Đây là suy nghĩ mà cậu luôn có, đó là tuy sở hữu một thân hình to lớn đầy uy hiếp nhưng bàn tay của chú ấy lại vô cùng tinh tế.
Dùng dao thì ai cũng vậy sao? Dù mục đích sử dụng có khác nhau đi nữa, nhưng chính Seo Su Hyeon cũng là người khéo léo trong mọi việc làm bằng tay, nên cậu chỉ có suy nghĩ vẩn vơ như vậy.
Đúng lúc đó, một ngón tay dày cộm lướt qua gáy cậu. Có lẽ là do thân nhiệt vốn đã cao, lại thêm luồng gió từ máy sấy nên cái chạm tay ấy có cảm giác nóng hơn bình thường. Su Hyeon bất giác rụt vai lại.
“Sao thế.”
“À, không có gì ạ.”
Dù không phải là một hành động day dưa, nhưng thân nhiệt quen thuộc lại gợi lên một khoảnh khắc quen thuộc nào đó, khiến một cảm giác hưng phấn tinh vi ập đến. Cảm thấy có phần ngượng ngùng, cậu cụp mắt xuống thì thấy những ngón chân đang cựa quậy lọt vào tầm mắt. Rõ ràng là cơ thể của mình mà cậu cũng không biết nó đang làm vậy.
Mình thật sự hưng phấn sao?
Sau khi truyền dịch thì sốt đã hạ, nhưng có lẽ không phải tự dưng lại có câu nói ‘cúm mùa hè mà đến chó cũng không mắc’, cơn sốt nhẹ kéo dài mấy ngày liền nên cũng đã một thời gian rồi hai người chưa làm chuyện đó.
Hay là chú ấy đang quan tâm đến mình vì mình bị ốm nhỉ? Seo Su Hyeon lặng lẽ đón nhận những cái chạm tay của người đàn ông và nghĩ đến một từ chẳng liên quan gì đến Gi Tae Yeon.
‘Lúc nãy rõ ràng…’
Lúc ngồi trong bồn tắm, cậu cũng cảm thấy có thứ gì đó cứng rắn ở phía sau mông, nên chắc chắn không phải là chú ấy không hưng phấn, nhưng so với điều đó thì mấy ngày nay chú không hề động đến cậu. Việc buông lời tục tĩu hay nắn bóp mông là thói quen nên phải tính riêng.
‘Cũng không phải là kỳ phát tình của chú ấy.’
Sau khi trải qua kỳ phát tình với Gi Tae Yeon, cậu đã biết được chu kỳ của chú ấy. Rõ ràng cũng không phải là kỳ phát tình.
Chú ấy thật sự đang quan tâm đến mình sao? Dù chú ấy có vô liêm sỉ đến đâu đi nữa thì chắc cũng không đến mức động vào người bệnh.
Nhưng mà mình lại muốn…
Lúc này Seo Su Hyeon mới nhận ra mình đã động lòng. Cho đến khi được ôm trong lòng Gi Tae Yeon và ngâm mình trong bồn tắm, cậu vẫn cho rằng cảm giác mình cảm nhận được chỉ đơn thuần là sự uể oải, nhưng khi tay người đàn ông lướt qua gáy, sự hưng phấn đã được nhận thức.
“Khô hết rồi.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trên đỉnh đầu cậu.
Từ khi đến Seoul, cậu đã thường xuyên cắt tóc nên không còn chuyện tóc mái dài đến che cả mắt như mùa đông năm ngoái nữa. Nhờ vậy mà thời gian sấy tóc cũng không tốn nhiều.
Thay vì đứng dậy ngay, Su Hyeon ngả đầu ra sau, tựa cằm vào bụng Gi Tae Yeon. Cậu thấy đôi lông mày nhíu lại như thể đang hỏi ‘sao thế’. Su Hyeon nhìn chằm chằm vào những đường nét sắc lạnh ấy, rồi mới rời đầu ra, đứng dậy khỏi ghế và khẽ đẩy chiếc ghế ra sau.