Cherry Cake (Novel) - Vol 5 - Chương 151
Người đàn ông cố tình nghe nhầm lời cậu nói thắt nút bị đau, chỉ chọn lọc thứ mình thích nghe để hỏi. Seo Su Hyeon khẽ lườm Gi Tae Yeon rồi gật đầu. Dù sao thì, dù có hơi mệt, nhưng sướng vẫn là sướng.
“Em cũng có bị thương ở đâu đâu. Cũng không có chỗ nào bị rách cả… Cho nên lần sau, lúc sắp đến kỳ phát tình thì chú phải nói ngay với em. Đừng có nói dối là bận không về nhà được. Trong mối quan hệ yêu đương, điều quan trọng nhất là sự tin tưởng, chú mà nói dối như vậy thì sao được.”
“Tôi bận thật mà. Bận nghĩ đến Lông tơ mà quay tay.”
Người đàn ông cười khằng khặc, đến tận khi đến trước bàn ăn mới đặt cậu xuống. Su Hyeon đang định cằn nhằn thêm vài câu thì mắt đã tròn xoe. Trên bàn ăn, cùng với cơm trắng là sườn hầm, canh giá đỗ, và đủ mọi loại món ăn kèm.
“Chú chuẩn bị ạ?”
“Là ném tiền ra để chuẩn bị thì có.”
Chắc chắn là chú ấy đã mua ở đâu đó về.
Dù bên trong có bị giày vò thế nào, bụng vẫn đói nên Su Hyeon cầm đũa lên. Cậu đang đợi Gi Tae Yeon ăn trước, thì chú ấy đã gỡ phần thịt đã được lọc xương gọn gàng đặt lên bát cơm của cậu.
“Em ăn nhiều vào.”
“Ơ, cảm ơn chú ạ.”
Vì đó là ý bảo cậu hãy ăn trước, Su Hyeon không từ chối mà gắp cả thịt lẫn cơm cho vào miệng. Cơm dẻo vừa phải, vô cùng hợp với miếng thịt mềm thấm đẫm gia vị mặn ngọt. Cảm giác như một bữa cơm nhà được nấu một cách chân thành chứ không phải đồ ăn bán ở nhà hàng.
“Hay là chú nhận từ cô giáo về ạ?”
“Người nhận về là Seo Ji Hwan.”
Cứ ngỡ là có lẽ nào, ai ngờ đúng là đã nhờ cô giáo dạy nấu ăn thật.
“Hôm nay em sẽ để tôi tẩm bổ cho cả ngày nhé?”
“Vâng. Hôm nay chắc em có thể để chú hầu hạ cả ngày cũng được.”
“Trẻ con mà bày đặt hầu hạ.”
Gi Tae Yeon vừa nói với giọng điệu cằn nhằn, vừa lại gắp thêm sườn hầm cho cậu. Su Hyeon nói, “Chú cũng ăn đi ạ”, rồi gỡ một miếng thịt mới đặt lên bát cơm của chú.
Cậu không hề hay biết bàn tay mình đã vô thức đưa lên vuốt ve gáy, cũng không hề nhận ra cơn đau nhẹ đang thấm vào da thịt.
***
Đúng là con người phải sống gắn bó với đất đai.
Su Hyeon vừa có một suy nghĩ không có gì mới mẻ, vừa xoay hướng vòi nước. Dòng nước mạnh mẽ phun ra, tưới lên những bông hoa đang nở rộ. Cả cánh hoa màu trắng lẫn cánh hoa màu tím đều ngậm lấy giọt nước mát lạnh, trông lại càng tươi tắn hơn. Vốn dĩ hoa cát cánh hay đảng sâm đều không cần tưới nhiều nước. Nhưng vì những cánh hoa đọng từng giọt nước long lanh quá đẹp nên thỉnh thoảng cậu vẫn phun nước nhẹ như thế này.
Trong vòng một tuần, hoa cát cánh đã nở. Còn đảng sâm thì phải đến tháng 8 hoa mới nở rộ, nên những nụ hoa màu xanh non còn khép chặt chắc phải đợi thêm một chút nữa mới bung nở, nhưng chỉ với hoa cát cánh thôi, mảnh vườn vốn chỉ toàn một màu xanh đã trở nên rực rỡ hơn hẳn.
‘Mình khỏe mạnh thế này chắc cũng là nhờ chúng nó cả.’
Thể lực được rèn luyện qua việc làm vườn nho nhỏ là một phần, có lẽ vì sống gần gũi với đất đai và chăm sóc cây cối nên cơ thể mới trở nên khỏe mạnh như vậy. Chỉ cần nhìn vào cơ thể vẫn lành lặn dù đã tiếp nhận kỳ phát tình của một Alpha trội là đủ biết.
“Chú cũng đã lo lắng, may thật.”
Nếu cậu là một Omega trội thì đã không có vấn đề gì lớn. Nhưng nghe nói trong trường hợp của Omega lặn, nếu làm tình với một Alpha trội trong trạng thái phát tình, có thể sẽ không tiêu hóa hết được lượng pheromone đó mà sinh bệnh. Việc cậu đến bệnh viện làm một vài kiểm tra đơn giản sau khi kỳ phát tình của Gi Tae Yeon kết thúc cũng là để đối phó với những chuyện không may có thể xảy ra.
‘Nếu đổ 1.5L nước khoáng vào một chiếc ly thủy tinh cỡ này thì sẽ thế nào. Nước chỉ tràn ra ngoài thôi thì còn may. Tùy trường hợp mà chiếc ly có thể bị nứt vỡ. Đặc biệt là nếu đổ nước từ trên cao xuống khiến độ rơi lớn hơn thì lại càng như vậy.’
Những bệnh nhẹ như cảm cúm hay đau mình cũng là bệnh, nên những triệu chứng mà bác sĩ đã giải thích, nói một cách chính xác, cũng thuộc vào loại bị bệnh.
Nghe nói cậu có thể bị sốt và run rẩy như đang trải qua cơn đau khởi phát. Vấn đề là, cũng giống như cơn đau khởi phát, không hề tồn tại một loại thuốc nào có thể chữa dứt điểm triệu chứng đó.
‘Nhưng nếu nói nó giống với cơn đau khởi phát, có nghĩa là thời gian qua đi sẽ khỏi đúng không ạ?’
‘Ừm, chuyện đó thì đúng vậy. Dù người trong cuộc sẽ rất mệt mỏi.’
Dù bác sĩ đã khuyên rằng sẽ rất mệt, Su Hyeon vẫn không để tâm nhiều. Nếu thời gian qua đi sẽ khỏi, thì nó cũng không phải bệnh nan y, chỉ gần giống như cảm cúm thôi.
Bây giờ mình vẫn ổn thì sau này chắc cũng sẽ không sao. Mà, dù có đau thì cứ chịu đựng một chút rồi cũng sẽ ổn thôi.
Cậu đang định suy nghĩ tích cực vì lo lắng trước cũng chẳng giúp được gì, thì ngược lại Gi Tae Yeon lại phản ứng một cách nhạy cảm.
Thế nhưng, khác với sự lo lắng của chú, Su Hyeon vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Lúc đi lại có hơi bất tiện một chút, nhưng đó là chuyện thường tình mỗi khi làm tình với Gi Tae Yeon nên cậu cũng cho qua.
Nhờ ăn đồ tẩm bổ và ngủ suốt cả ngày sau khi tỉnh lại, thể lực của cậu cũng đã hoàn toàn hồi phục. Cậu có thể chăm sóc vườn tược, làm đủ thứ món ăn và đi lại đây đó như thường ngày cũng là nhờ có một thể lực khỏe mạnh chống đỡ.
Và Su Hyeon cho rằng mình khỏe mạnh như vậy đều là nhờ vào thói quen sinh hoạt thường ngày. Người ta vẫn có câu con người phải sống gắn bó với đất đai, nên đó chắc cũng không phải là một suy nghĩ sai lầm.
‘Ngửi mùi đất và hương hoa cũng làm tâm trạng tốt lên, mà vốn dĩ tâm trạng tốt thì cơ thể cũng sẽ tự động khỏe mạnh thôi.’
Nghĩ rằng đến đây là được rồi, cậu khóa vòi nước lại, dòng nước còn sót lại trong ống chảy ra róc rách rồi dừng hẳn.
Đó là lúc cậu vừa cuộn tròn lại chiếc ống nước dài thượt. Gi Tae Yeon bước ra ngoài.
“Bây giờ chú đi ạ?”
Seo Su Hyeon bước như chạy về phía anh ta. Người đàn ông vươn tay ra, dùng ngón tay búng nhẹ vào vành mũ. Vì là mùa hè, dù mới sáng sớm nhưng nắng đã gắt, nên cậu đang đội chiếc mũ dùng khi làm việc ngoài vườn.
“Trời thì nóng, em mau dừng trò chơi đồ hàng lại rồi vào nhà đi.”
“Em cũng đang định tiễn chú đi rồi vào nhà đây ạ.”
Cậu vừa líu lo đáp lại Gi Tae Yeon vừa đi về phía chiếc xe, thì một giấc mơ đêm qua đột nhiên hiện về. Đó là một giấc mơ vô cùng khó chịu.
Trong mơ, đã lâu lắm rồi Boksil mới xuất hiện. Nhưng Boksil lại đang cắn lấy gấu quần của Gi Tae Yeon và ra sức kéo mạnh. Như thể đang bảo chú hãy lùi lại.
‘Lâu lắm mới thấy Boksil nên cũng vui, nhưng mà…’
Vì là một giấc mơ có chú chó nhỏ trắng trẻo và lem luốc xuất hiện nên đáng lẽ phải hạnh phúc, nhưng không hiểu sao cử chỉ của Bok Sil lại trông vô cùng đáng thương, khiến cậu có cảm giác không hề thoải mái.
Hơn nữa, cậu định tiến lên để giúp Boksil nhưng hai chân lại như bị lún trong bùn, không hề nhúc nhích. Cậu chỉ có thể đứng yên nhìn Boksil một mình rên ư ử và cố gắng cũng là vì hai chân không tài nào cử động được.
Mà lúc đó, chú đang làm gì nhỉ?
Đó là lúc cậu đang mang một vẻ mặt nghiêm trọng trước một nghi vấn vừa mới hiện ra.
“A.”
Vành mũ đập vào ngực Gi Tae Yeon, đầu cậu bị đẩy ra sau.
“Bảo là tiễn người yêu mà lại đi nghĩ vẩn vơ à?”
Vì vành mũ che mất nên không thấy được mặt, cậu ngửa đầu ra sau thêm một chút nữa thì thấy được dáng vẻ người đàn ông đang cười mỉm. Một cảm giác bất an không đâu ập đến, Su Hyeon nhăn mũi.
“Chú ơi, hôm nay chú hãy cẩn thận nhé.”
“Lại nói gì thế.”
Gi Tae Yeon như thể đang nghe một câu chuyện dễ thương. Nhưng lại mang một vẻ mặt như thể đang nghĩ một suy nghĩ vớ vẩn. Anh nhướng một bên mày một cách xấc xược, nhưng Su Hyeon vẫn nói cho hết lời.
“Đêm qua em có một giấc mơ không lành đấy ạ.”
“Em mơ thấy gì.”
“Em mơ thấy Boksil cứ níu lấy gấu quần của chú.”
“Là nó đòi chơi cùng đấy.”
“Không phải đâu ạ. Boksil đòi chơi cùng thì làm sao mà em không biết được chứ. Không phải như vậy đâu, mà là nó như đang cố gắng để cứu chú vậy.”
Nếu là biểu hiện đòi chơi cùng, thì thay vì trụ vững hai chân sau nhỏ bé lại, nó đã loanh quanh bên cạnh và vẫy đuôi rồi.
“Vì vậy chú hãy cẩn thận nhé.”
“Biết rồi. Phải cẩn thận để không bị bà xã cằn nhằn chứ.”
Người đàn ông cười toe toét, cởi chiếc mũ làm vườn ra rồi nhẹ nhàng xoa rối tóc cậu. Seo Su Hyeon bĩu môi làu bàu. Em nói là vì lo lắng thật mà…
Thế nhưng, Gi Tae Yeon như thể thấy cả cái điệu bộ đó cũng thật dễ thương, liền giữ lấy má cậu rồi hôn lên đôi môi đang chu ra.
“Ở yên đấy.”
Seo Su Hyeon ngẩn ngơ nhìn người đàn ông đang lên xe. Ngay sau đó, cùng với tiếng khởi động máy là cửa sổ xe được hạ xuống.
“Phải nuôi người yêu nên tôi sẽ chăm chỉ kiếm tiền về nhé?”
Thay vì nói “Chú đi cẩn thận ạ” như thường lệ, Su Hyeon lại dặn dò một câu.
“Chú đừng để bị thương nhé.”
Tuy chú không phải là người đàn ông sẽ đi đâu đó rồi bị thương trở về, nhưng nếu lỡ như có chuyện đó xảy ra, chắc chắn cậu sẽ đau lòng vô cùng.
***
Chiếc điện thoại đang im lìm bỗng đổ chuông là khi đã gần đến giờ tan làm của Gi Tae Yeon.
“Chú ơi, khi nào chú về ạ?”
Không hiểu sao tim cứ đập thình thịch, Su Hyeon vội vàng giục chú về nhà.
– Tôi là Seo Ji Hwan đây ạ.
“Ơ, Trưởng phòng, chào chú. Có chuyện gì vậy ạ?”
Tại sao chú ấy lại gọi bằng điện thoại của chú mà không phải điện thoại của mình nhỉ? Cậu đang lấy làm lạ thì một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ đầu dây bên kia.
– Giám đốc đã bị thương ạ.
Trước tin tức chẳng lành, bàn tay đang cầm điện thoại siết chặt lại. Hình ảnh phía sau của Boksil đang gồng chân bám trụ hiện về, lởn vởn trong tâm trí cậu.
Thế nhưng, những lúc thế này lại càng phải tỉnh táo. Hơn nữa, đây cũng không phải là một tình huống hoàn toàn bất ngờ. Cậu biết rõ hơn ai hết chú là người làm công việc nguy hiểm, lại còn có lần bị dao đâm trở về, nên cậu vẫn luôn để ý rằng khi nào đó một tình huống tương tự có thể sẽ xảy ra.
“Bây giờ mọi người đang ở đâu ạ?”
Trước tiên, việc nắm bắt tình trạng của Gi Tae Yeon là quan trọng nhất. Nếu bị thương nặng, chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời là đang ở phòng cấp cứu hay đang phẫu thuật, còn nếu tình hình không nghiêm trọng thì sẽ là một câu trả lời bình thường. Su Hyeon thấp thỏm chờ đợi câu trả lời.
Lời vừa dứt chưa đầy một giây, mà trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tim cậu đã đập thình thịch.
– Ngài ấy đã xử lý xong và đang trên đường về, nên cậu Su Hyeon ở nhà thì sẽ tốt hơn ạ.
“Chú ấy không bị thương nặng chứ ạ?”
Vậy tại sao Trưởng phòng lại gọi điện nhỉ? Dù cảm giác an tâm rằng may quá ập đến đầu tiên, nhưng một nghi vấn nảy sinh khiến cậu không thể dễ dàng yên lòng được.
– Vâng. Chỉ là vết xước nhẹ thôi nên cậu không cần lo lắng đâu ạ.
“Vậy tại sao Trưởng phòng lại gọi điện ạ?”
Seo Ji Hwan ngập ngừng một cách không hề hợp với mình.
– …Sau khi xử lý xong, Giám đốc đã lên một chiếc xe khác ngay nên tôi đã thay mặt gọi điện ạ. Để cậu không bị giật mình.
Nếu là tính cách của Gi Tae Yeon, dù có phải giật lấy điện thoại của người khác chú cũng sẽ tự mình liên lạc, vậy mà lại nhận được một câu trả lời có phần bất ngờ.
Sợ mình lo lắng nên chú đã cố tình không liên lạc sao?
Dù sao đi nữa, không bị thương nặng là may rồi. Nghe Seo Ji Hwan nói khoảng mười phút nữa sẽ đến, Su Hyeon đáp lại là đã biết rồi cúp máy.
“Phù…….”
Một tiếng thở dài bất giác tuôn ra. Dù đã nghe tin không bị thương nặng, nhưng lòng vẫn không yên, tim cứ đập thình thịch làm bên tai trở nên rối loạn.
“Chú!”
Một chiếc xe quen thuộc dừng lại trước cổng lớn. Su Hyeon đang đứng tựa vào tường rào đợi Gi Tae Yeon, ngay khi cửa sau xe mở ra, cậu đã lon ton chạy về phía đó. Đôi mắt chuyển động không ngừng lướt qua người đàn ông đang xuống xe. Không cần phải quan sát lâu, một điểm khác biệt đã đập ngay vào mắt. Gi Tae Yeon đang mặc một chiếc áo sơ mi khác chứ không phải chiếc áo đã mặc lúc đi.
“Ra đón tôi à?”
Người đàn ông cười hì hì, dang cánh tay phải ra rồi choàng lên vai cậu. Tưởng là ý bảo hãy dìu chú, Su Hyeon loạng choạng nghiêng ngả rồi lập tức trụ vững hai chân. Cậu muốn ôm chú một cách tử tế hơn, nhưng vì không biết chính xác chú bị thương ở đâu nên đã do dự không dám chạm tay vào.
“Giám đốc. Chúng tôi…”
“Được rồi, mọi người tan làm đi. Thằng bé dìu tôi là được rồi.”
Gi Tae Yeon không hề quay đầu lại, qua loa vẫy tay. Vì không có thời gian để ý đến những người khác, Su Hyeon chỉ dìu mỗi Gi Tae Yeon, gắng sức đi vào trong. Không biết có phải chân chú không bị thương hay không mà chú vẫn đi lại bình thường, nhưng lại cứ tựa cả người vào cậu khiến một tiếng rên rỉ bật ra.
“Mời ngài vào ạ!”
Từ phía xa, cùng với tiếng ồn của cánh cổng lớn đang đóng lại là một lời chào vang dội vọng đến. Vì đó là một giọng nói đầy khí thế chứ không phải bầu không khí của một đám tang, nên cậu cũng thấy an tâm phần nào.
Xem ra chú ấy không bị thương nặng thật.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ