Cherry Cake (Novel) - Vol 5 - Chương 149
Mùi ngọt ngào chết người dính đầy trên làn da ướt đẫm mồ hôi. Đó là mùi pheromone của Seo Su Hyeon, thứ gần như không thể cảm nhận được nếu không phải lúc làm tình.
Thế nhưng, Gi Tae Yeon lại luôn cảm nhận được pheromone của Omega nhà mình một cách tài tình như ma quỷ. Đối với anh, người có ngũ quan phát triển, đó là một phản ứng nhạy bén đến mức chính bản thân cũng thấy kỳ lạ.
Có lẽ là do mình chưa từng bị ám ảnh bởi pheromone của Omega bao giờ chăng.
Có lẽ, cũng như đôi mắt luôn dõi theo dấu vết của Seo Su Hyeon, ngũ quan của anh cũng đang dõi theo dấu vết của mùi pheromone đó. Một thói quen mới được hình thành từ lúc nào không hay mà anh không hề ý thức được.
“Hưu…”
Sau khi điều hòa lại hơi thở, người đàn ông cúi xuống, áp mũi vào gáy Seo Su Hyeon rồi từ từ hít vào. Mùi ngọt ngào, nếu có hình thù chắc sẽ mang một màu đỏ tươi và đặc quánh, đang khuấy đảo tâm trí anh. Một mùi hương tương tự như vị cảm nhận được khi mút lấy huyệt khẩu. Khi hít thật sâu mùi hương đó, cơ thể cảm nhận được pheromone của Omega liền trở nên căng cứng. Gi Tae Yeon ôm chặt lấy Seo Su Hyeon không một kẽ hở, lặp đi lặp lại những cú thúc hông thô bạo.
“A hức… ư… hức!”
Phập phập, phập!
Có lẽ vì bị ôm trọn trong lòng, Su Hyeon cựa quậy như thể đang khó chịu, nhưng anh không hề có dù chỉ một tí ý định nào là sẽ buông tha cho thân nhiệt đang bị giam cầm trong vòng tay mình.
“Haa… mẹ kiếp… bám chặt lấy…”
Không chỉ bên này không có ý định buông ra. Phần thịt mềm mại và ẩm ướt bên trong cũng đang bám chặt lấy thân dương vật như đang mút lấy nó.
“Ha ư… ứt… a… không… được! A!”
“Không được thì… haa… cái gì không được…”
Cậu mút nhiệt tình đến mức mỗi khi anh rút dương vật ra, cảm giác vách trong bị kéo theo và bám chặt lấy vô cùng sống động. Gi Tae Yeon nghiến chặt răng. Đầu dương vật của anh dai dẳng cọ xát vào vách trong như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Anh làm tình dữ dội đến mức mỗi khi anh thúc hông, một lớp bọt trắng lại rỉ ra từ huyệt khẩu đang gắng gượng mở ra để tiếp nhận dương vật.
“Dừ… ng… lại… hí! Dừng lại… vào… ư ưm!”
Su Hyeon thường ngày vẫn tiếp nhận dương vật của chú rất tốt, giờ đây lại run lên như cây sậy, rùng mình sợ hãi. Vấn đề là, để mà trêu chọc một Seo Su Hyeon như vậy rồi nương tay cho cậu, thì đầu óc của Gi Tae Yeon lại không được như bình thường.
Anh nhếch mép cười rồi cúi đầu xuống.
“Nó được tạo ra để cho c*c vào, sao lại bảo dừng vào.”
“A hức… ứt… bụng… lạ… quá… A!”
“Su Hyeon à.”
“Hức!”
“Em… không muốn mang thai… con của tôi à?”
Một giọng nói dữ tợn lọt ra từ giữa đôi môi cong cớn.
Gi Tae Yeon chưa từng một lần tưởng tượng đến tình huống có con giữa mình và Seo Su Hyeon. Tuy nhiên, bộ não đang trong kỳ phát tình, như những con thú trong mùa động dục, lại chỉ hướng suy nghĩ về phía đó. Anh biết rõ lời nói dừng lại không có nghĩa là cậu không muốn, nhưng vẫn cứ như vậy.
“A… không… phải… hức… Ch… chậm… chậm… thôi…”
“Haa… chết… tiệt.”
Hàm anh siết lại, phát ra tiếng răng nghiến ken két. Gi Tae Yeon gắng gượng điều hòa lại hơi thở. Vòng eo đang dừng thúc hông lại, từ từ hạ xuống theo một đường cong thoai thoải.
“Ứt… ư ưm….”
Như thể chưa từng siết hàm lại, anh cắn lên môi Su Hyeon, cướp đi hết những hơi thở hổn hển của cậu. Lúc này Su Hyeon mới mấp máy môi như đang điều chỉnh lại nhịp thở. Đôi môi ướt đẫm nước bọt cọ xát vào môi của Gi Tae Yeon.
“Haa….”
Gi Tae Yeon từ từ tăng tốc độ thúc hông. Dù là kỳ phát tình hay không, sở thích vốn dĩ của anh là đâm vào mà không cần quan tâm đến tình trạng của đối phương, nhưng anh không thể đối xử với Seo Su Hyeon như những đối tượng trước đây được.
Việc không thay đổi tư thế cũng hoàn toàn là vì người yêu nhỏ bé của mình. Kỳ phát tình cũng mới bắt đầu được vài giờ. Nếu ngay từ đầu đã đối xử với cậu theo ý mình thì cậu sẽ dễ dàng kiệt sức, và cuối cùng sẽ ngọ nguậy để trốn chạy. Mà một khi đã mất trí, anh chắc chắn sẽ không bao giờ buông tha cho cơ thể đang muốn thoát khỏi mình.
Sự kiên nhẫn của Gi Tae Yeon bây giờ đã đến giới hạn rồi. Sự kiên nhẫn vốn đã ngắn ngủi khi còn tỉnh táo, đến lúc phát tình chỉ có thể ngắn hơn chứ không thể nào đột nhiên tỉnh táo lại mà dài ra được. Cho đến bây giờ anh vẫn đang cố gắng dỗ dành Seo Su Hyeon, nhưng một khi kỳ phát tình chính thức bắt đầu và thắt nút, thì đầu óc anh sẽ hoàn toàn bị cơn động dục xâm chiếm.
Biết ngay mà.
Việc anh ngoan ngoãn để Seo Su Hyeon đi gặp Kang Yi Seon là vì cuộc hẹn đó trùng vào ngày phát tình của anh.
Gi Tae Yeon thấy những người xung quanh người yêu của mình ai cũng thật chướng mắt. Mấy ông bà già thì không sao, vì họ lúc nào cũng yêu quý trẻ con, nhưng trừ những người già lớn tuổi ra, thì ai nấy đều khiến anh mất hết cả kiên nhẫn. Vì họ quý mến Seo Su Hyeon là do biết cậu xinh đẹp.
“Seo Su Hyeon.”
“Hức… ứt…”
Anh buông môi cậu ra, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt lọt vào tầm nhìn. Có lẽ cậu vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức, tròng mắt đen láy đang cố gắng để lấy lại tiêu cự.
“Tại sao em lại đến ngôi nhà này.”
Gi Tae Yeon dỗ dành hỏi. Anh đã đoán rằng Seo Su Hyeon đương nhiên sẽ hướng về ngôi nhà ở Hannam-dong. Vì cậu thích môi trường có thể đặt chân ngay xuống đất hơn là những tòa nhà cao tầng, và hơn hết là cậu thích mảnh vườn sau nhà.
Thế nên, chỉ cần qua được đêm nay là được. Kỳ phát tình không thể nào kết thúc chỉ sau một đêm, nhưng anh đã dặn dò Seo Ji Hwan bịa ra một cái cớ hợp lý nào đó để đưa Seo Su Hyeon về lại ngôi làng cậu từng sống. Vừa hay Kang Yi Seon cũng đang ở Seoul, nên nếu nhờ đến sự giúp đỡ của cậu ta thì cũng không phải là chuyện gì khó.
Và Gi Tae Yeon đã nghĩ Su Hyeon sẽ không suy nghĩ nhiều mà đi cùng Kang Yi Seon. Cùng lắm cũng chỉ ba bốn ngày, nên cậu chắc sẽ không cảm thấy có gì lạ.
Thế nên, việc Seo Su Hyeon đến ngôi nhà này là một chuyện nằm ngoài tính toán.
“Hức… ch… chỉ… là…….”
Seo Su Hyeon vừa thở hổn hển vừa trả lời.
“Ngủ… một mình… thì… hức… không… sao… nhưng… dù… vậy… thì… ở đây… là… ứt.”
Gi Tae Yeon đè mạnh eo xuống. Không phải là chuyển động nhanh như lúc nãy nên có lẽ gánh nặng cũng giảm đi, vách trong mút lấy dương vật của anh, cọ xát cơ thể mình vào như đang hôn chùn chụt.
“Vì… đây… là… nơi… em… và… chú… a hức… ở… cùng… nhau… lần… đầu… tiên… nên em… muốn… đến… hức!”
“Tôi…”
Gi Tae Yeon đưa ra vấn đề mà anh vẫn luôn tò mò.
“Kể cả khi tôi bảo em tạm thời xuống đó ở, em vẫn sẽ đến đây sao?”
Như thể đang cố gắng để hiểu ý nghĩa của câu nói, Su Hyeon chớp mắt rồi gật đầu một cách yếu ớt.
“Bây giờ… hức… nhà… của… em… là… ở đây… mà.”
“……..”
“Chú cũng… ứt… thích em nên mới… hẹn… hò… mà…, những… người… yêu… thương… nhau… a hứ ư…, thì… sống… cùng nhau… nên… hức… đây… là… nhà… của… em… đúng không ạ.”
Trong khoảnh khắc, một dục vọng mãnh liệt không thể diễn tả bằng lời bùng lên. Cứ đà này có lẽ sẽ làm Seo Su Hyeon bị thương, ngay lúc anh định bịt lấy đôi môi đang mấp máy của cậu.
“Với lại… hức… đối… với… em… chú là… quan… trọng… nhất……. A ứ… mỗi ngày,… em sẽ… ở… bên cạnh… chú. Em… hức… đã nói là… em sẽ chịu… trách nhiệm… cho… chú… mà.”
“Khốn… kiếp…!”
“Hức!”
Tiếng chửi rủa vừa dứt, dương vật đang cắm sâu đến tận cùng đã bắt đầu phồng lên như một lực không thể kháng cự. Dù biết Su Hyeon đã kinh ngạc đến mức chết điếng, Gi Tae Yeon vẫn chỉ chăm chăm nhìn xuống người đang nằm dưới mình như thể không hề có ý định dỗ dành.
Sự đối mặt tĩnh lặng chỉ kéo dài trong chốc lát.
Gi Tae Yeon không một chút do dự mà vươn tay ra. Bàn tay nắm lấy đôi má đang nóng bừng lên vì sốt, buộc đầu Seo Su Hyeon phải nghiêng sang một bên.
Đồng thời, người đàn ông cúi đầu xuống và nhe răng ra.
“A!”
Su Hyeon rên lên một tiếng đau đớn, nhưng Gi Tae Yeon vẫn quyết cắn xé vào gáy cậu.
Đó là một hành động mãnh liệt hơn cả việc thắt nút, thứ được gọi là bản năng của Alpha, và là một hành động vĩ đại đến mức có thể chiến thắng cả bản năng đó. Dù cho có bị nhuốm đầy bởi tính chiếm hữu và độc chiếm, nhưng nguồn gốc của nó vẫn bắt nguồn từ một cảm xúc duy nhất không khác gì những người bình thường.
“A hức… hức… a a…”
Nghe tiếng rên của người yêu hòa lẫn giữa khoái cảm và đau đớn, Gi Tae Yeon bật cười như muốn xé rách.
Một sự thỏa mãn hoàn hảo mà anh chưa từng một lần cảm nhận được từ trước đến nay đã há to miệng ra và nuốt chửng lấy anh.
***
“Lông tơ.”
“Ư ưm…..”
Su Hyeon phát ra một âm thanh không rõ là trả lời hay rên rỉ rồi trở mình. Trước cử chỉ cựa quậy, Gi Tae Yeon cười khẽ rồi từ từ rút ngón tay đang chọc má cậu về. Cậu rên rỉ, ngay cả những cử động nhỏ nhặt trong lúc ngủ cũng có vẻ nặng nề.
Người đàn ông uống cạn chai nước khoáng còn lại một nửa, thản nhiên đặt chiếc chai rỗng xuống rồi chậm rãi đảo mắt. Anh vừa mới tắm rửa cho người yêu đã ngất đi rồi đưa cậu đến phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Ga giường và chăn đều đã được sấy khô bông mềm, nên anh nghĩ cậu sẽ ngủ ngon hơn hẳn so với chiếc giường ẩm ướt mà họ vừa lăn lộn lúc nãy.
Ánh mắt lướt qua chiếc giường rồi từ từ chìm xuống. Thứ lọt vào tầm mắt là Seo Su Hyeon đang nhíu mày ngủ. Dù có ngủ say đến đâu cậu cũng thường hay mím chặt môi, nhưng hôm nay có lẽ đã mệt lắm nên đôi môi sưng tấy đang hé mở.
Nếu chỉ sưng lên thôi thì còn may. Đôi môi đỏ mọng còn rướm một vệt máu mờ như thể vừa bị thứ gì đó sắc nhọn làm rách.
Thế nhưng, Gi Tae Yeon không hề tỏ ra xót xa hay áy náy. Để cảm nhận được những cảm xúc đó, cả cơ thể lẫn tinh thần của anh đều đang ở trong một trạng thái quá đỗi sảng khoái và minh mẫn.
Ngón tay đã từng chạm vào má cậu, lần này lại mơn trớn đôi môi phúng phính. Mềm mại và ấm áp.
“Ưm…”
Lúc đó, Seo Su Hyeon khẽ động đậy đầu. Như đang đi theo thân nhiệt đã chạm vào mình, gương mặt trong trẻo nghiêng về phía bàn tay đang vươn tới. Lặng lẽ quan sát dáng vẻ đó, Gi Tae Yeon liền leo hẳn lên giường rồi nằm nghiêng. Anh chống khuỷu tay để đỡ đầu mình. Khác với Su Hyeon đang trần truồng nằm gọn trong chăn, người đàn ông đã mặc một chiếc quần thể thao.
Gi Tae Yeon lặng lẽ ngắm nhìn người yêu đã bị mình hành hạ. Lúc tắm rửa cho cậu, anh đã xem xét khắp nơi, may mắn là không có chỗ nào bị thương. Huyệt khẩu cũng vậy, ngoài việc sưng tấy lên như môi thì không có phần nào bị rách, vẫn lành lặn. Nếu nói lời này với Seo Su Hyeon, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận ‘Chú mà nói thế này là lành lặn thì chú đúng là không có lương tâm đâu đấy.’
“Seo Su Hyeon.”
Cố tình gọi tên như đang làm phiền đứa trẻ đang ngủ, Su Hyeon khẽ mở mắt. Anh không ngờ là cậu sẽ mở mắt thật, nhưng Gi Tae Yeon vẫn khúc khích cười rồi xoa lên đuôi mắt đang ửng đỏ của cậu. Đây không phải là cố tình hé mắt, mà chắc là đã cố gắng hết sức mới được như thế này.
“Sao dọ….”
Su Hyeon định nói nhưng lại nhăn mặt như thể bị đau họng.
“Đừng trả lời, cứ ngủ tiếp đi.”
Trước giọng nói pha lẫn ý cười của Gi Tae Yeon, đôi mày lại càng nhíu chặt hơn. Nếu định nói vậy thì tại sao lại gọi người đang ngủ dậy chứ? Như thể nghe được giọng điệu líu lo đó, Gi Tae Yeon nhếch môi.