Cherry Cake (Novel) - Vol 3 - Chương 72
‘…Anh định tặng quà sao ạ? Mà lại là hoa ạ?’
‘Không phải tặng, mà là tôi được tặng.’
‘Anh được tặng á? …Mà còn là hoa loa kèn nữa.’
‘Người ta bảo nó giống tôi đấy, cậu thấy sao?’
‘……’
Rồi sau đó, nhìn vẻ mặt không nói nên lời của Seo Ji Hwan mà anh ta bật cười khúc khích là chuyện của mấy tiếng trước. Còn lúc anh ta định đặt bó hoa lại vào xe thì có kẻ lao tới từ phía sau, đó là chuyện mới vài phút trước.
Mặc dù đó là một sự hiện diện hoàn toàn có thể tránh được, Gi Tae Yeon lại cố tình không né con dao đang lao về phía mình. Nhưng nói vậy không có nghĩa là anh ta có ý định để mặc cho bụng mình bị đâm, nên anh ta chỉ lùi người vừa đủ để mũi dao sượt qua da, rồi lập tức vung tay hạ gục kẻ tấn công xuống đất.
Đã cố tình tạo ra vết thương rồi, thì phải thể hiện ra một chút mới bõ công chứ.
Ghé qua bệnh viện rồi về chắc sẽ mất chút thời gian đây.
Gi Tae Yeon dụi tắt điếu thuốc đã cháy gần hết vào cái gạt tàn thuốc cầm tay rồi cầm điện thoại lên. Cậu ấy không hay kiểm tra điện thoại nên anh ta phải gọi điện thay vì nhắn tin.
“Chú bị thương nặng lắm hả?”
Su Hyeon đang ngồi trên sofa đợi Gi Tae Yeon, vừa nghe tiếng cửa mở đã vội vàng chạy ra huyền quan. Người đàn ông vẫn ăn mặc y như lúc đi làm, lững thững mở cửa bước vào. Seo Su Hyeon còn chưa kịp nhìn kỹ mặt Gi Tae Yeon đã vội vàng sờ nắn cánh tay người đàn ông.
“Sờ soạng lung tung thế?”
“Chú bị thương ở đâu?”
“Đây.”
Thấy chú ấy qua loa hất đầu chỉ về phía bụng, Su Hyeon nhìn xuống theo hướng đó rồi tròn mắt ngạc nhiên. Vì người đàn ông mặc áo sơ mi sẫm màu nên cậu không để ý, nhưng vài chỗ trên áo đã thấm đẫm vết máu. Qua phần vạt áo bị rách, không phải làn da mà là thứ gì đó màu trắng lộ ra.
“Để tôi xem.”
Seo Su Hyeon không chút ngần ngại, đưa tay kéo vạt áo sơ mi vốn đang được đóng thùng gọn gàng trong quần của chú ấy rồi vạch lên. Phía bên trái bụng dán đầy gạc trắng.
“Sao chú lại bị thương thế này?”
Vết thương có vẻ không lớn như cậu nghĩ, nên Su Hyeon không làm ầm lên nữa mà ngước lên hỏi Gi Tae Yeon. Còn chưa kịp đi vào phòng khách, người đàn ông đã bị giữ lại ngay tại huyền quan, anh ta khẽ nhún vai như thể chẳng có chuyện gì to tát.
“Bị dao đâm.”
“Hả, dao á?”
“Ừ, dao đấy.”
Sống đến từng này tuổi, đây đúng là lần đầu tiên cậu được nghe chuyện đáng sợ như bị dao đâm. Seo Su Hyeon cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập thình thịch. Dù đây là chuyện có thể lên cả tin tức, nhưng người đàn ông này làm công việc nguy hiểm nên biết đâu đó lại là chuyện thường ngày của chú ấy. Nếu vậy thì, có lẽ bản thân cậu cũng không cần phải quá kinh ngạc.
“Chú không đau ạ?”
“Trông giống không đau lắm à?”
“Chắc là đau ạ.”
“Ừ, đau.”
Gi Tae Yeon thản nhiên đáp lại bằng giọng nói chẳng hề có chút đau đớn nào, rồi dúi vào lòng Seo Su Hyeon một vật đang kêu sột soạt. Lúc này Seo Su Hyeon mới nhận ra Gi Tae Yeon vẫn luôn cầm thứ gì đó trên tay. Cậu còn chưa kịp nhìn kỹ, hương thơm nồng nàn đã thoảng qua chóp mũi.
“Hôm nay tôi khoe đủ rồi, cậu cắm nó vào bình hoa cho đẹp đi.”
“Chú bị dao đâm mà còn mang cái này về sao?”
“Có gì mà không mang về được.”
“….
Thật sự là chú không bị thương nặng đúng không?”
“Muốn xem không?”
Không đợi cậu trả lời, Gi Tae Yeon đã giật mạnh miếng gạc ra. Kết quả là, Seo Su Hyeon chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào đã phải đối mặt với mảng da dính đầy thuốc sát trùng đỏ au còn nguyên dấu khâu. Cậu không nhắm chặt mắt lại, mà bình tĩnh xem xét vết thương. May mắn là vết thương dường như không sâu mà chỉ là một vết cắt sượt qua. Dù không chắc chắn lắm, nhưng nếu bị đâm sâu hơn thì hẳn sẽ không chỉ là xử lý đơn giản bằng cách khâu lại mà chắc chắn phải phẫu thuật rồi.
“Ngắm đủ chưa?”
Chú ấy cười khúc khích, dứt khoát gỡ nốt miếng gạc ra rồi bước đi như bình thường. Seo Su Hyeon kêu lên một tiếng “Ơ” đầy kinh ngạc, rồi lẽo đẽo đi theo sau Gi Tae Yeon. Ngay cả khi chú ấy vứt miếng gạc dính thuốc sát trùng vào thùng rác, cậu vẫn bám theo như vậy.
“Chú cứ thế gỡ gạc ra vậy có được không?”
“Chắc là không.”
“Vậy sao chú lại gỡ ra?”
“Đằng nào chẳng phải gỡ, mà để nó vướng víu cũng phiền phức.”
Anh ta vừa dứt lời, một tiếng ‘Chát!’ vang lên. Đối mặt với tình huống chưa từng gặp phải trong đời, Gi Tae Yeon dừng bước rồi hơi nghiêng đầu nhìn xuống. Anh ta thấy Seo Su Hyeon vừa đánh vào lưng mình, lại còn đang líu lo cằn nhằn không ngớt.
“Chú nói phiền phức rồi cứ thế gỡ ra là sao. Người ta dán vào là có lý do cả mà. Với lại chú toàn không mặc gì đi ngủ còn gì. Thuốc sát trùng dính ra chăn thì tính sao hả chú? À không, chắc nó khô hết rồi nên không sao nhỉ……? Nhưng mà lỡ nó cọ vào chăn rồi dịch vết thương lại chảy ra thì sao? Miếng gạc thì dán chặt, nhưng chăn với quần áo đâu có thế, cứ cọ vào da suốt, vết thương có thể nặng thêm đó.”
“……”
“Đến lúc đó người khổ là chú chứ đâu phải ai khác. May là vết thương có vẻ không lớn lắm, nhưng dù sao thì lành lại đẹp đẽ không để lại sẹo vẫn tốt hơn chứ. Cũng đâu phải chuyện gì khó khăn, sao chú không nghe lời bác sĩ vậy? Chú là chú, chứ chú có phải bác sĩ đâu. Với cả, tôi hỏi cái này phòng trường hợp thôi nhé, chú không phải là kiểu hành động tùy tiện xong rồi đến bệnh viện gây rối đó chứ? Vậy là không được đâu.”
Không biết cậu có bao nhiêu điều muốn nói, mà đôi môi nhỏ nhắn kia cứ líu lo không ngừng.
“Mà đáng lẽ ngay từ đầu chú phải cẩn thận để không bị thương chứ. Tôi xem trên ti vi, mấy người giỏi thể thao hay vận động dù bị ai đó bất ngờ tấn công từ phía sau đều né được hết mà…… Mà thôi, cứ cho đó là tình huống được dàn dựng, hiện thực khác đi chăng nữa thì chú là Alpha trội còn gì. Tôi nghe nói Alpha trội có thần kinh vận động tốt hơn Alpha thường hay Beta mà, chú không đủ nhanh nhẹn như thế thì làm công việc xã hội đen kiểu gì?”
Gi Tae Yeon nhìn chằm chằm vào đôi má phập phồng mỗi khi Seo Su Hyeon líu lo không ngừng nghỉ, rồi đột ngột túm lấy khuôn mặt cậu.
“Su Hyeon à.”
Seo Su Hyeon đang thao thao bất tuyệt cằn nhằn, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đầy ý cười của chú ấy thì im bặt.
“Cậu là vợ tôi đấy à?”
Nghe thấy từ ‘vợ’, một từ khá đường đột, cậu bất giác cau mày.
“Chú nói theo nghĩa kỳ lạ nào đó đúng không.”
“Tại thấy cậu cằn nhằn nhiều quá.”
Gi Tae Yeon đáp lại một câu chẳng liên quan gì, rồi lần này dùng lực siết chặt bàn tay đang giữ má cậu. Kết quả là Seo Su Hyeon chỉ có thể ngửa đầu ra sau cho đến khi Gi Tae Yeon cười ranh mãnh rồi nghiến nhẹ lên má cậu. Cậu còn chưa kịp nhắm mắt trước khuôn mặt đang tiến lại gần đã cảm thấy cơn đau nhói trên má.
“Sao chú lại cắn má tôi?”
Hành động mà ngay cả Boksil cũng không làm, hành động này của chú ấy khiến cậu thấy thật vô lý. Cậu xoa má phản đối nhưng Gi Tae Yeon lại trưng ra vẻ mặt trơ tráo.
“Tôi thích.”
Có lẽ đúng như lời chú ấy nói, chú ấy cắn vì cậu cằn nhằn nhiều, nhưng dù là vậy thì chú ấy lại có vẻ khá vui thích. Cằn nhằn mà sao chú ấy lại thích nhỉ. Seo Su Hyeon dù thấy kỳ lạ, vẫn liên tục sờ má mình. Không biết có phải do cảm giác không mà cậu cứ như lòng bàn tay chạm phải dấu răng.
‘Hay là vì chú ấy dễ cảm thấy cô đơn nhỉ.’
Cậu chợt nhớ lại lời nói của chú ấy lúc đề nghị công việc khi cậu mới đến ngôi nhà này. Một người dễ cô đơn đến mức nói rằng ghét ăn cơm một mình thì biết đâu trong lòng lại thấy vui khi được nghe cằn nhằn. Bản thân Seo Su Hyeon cũng chưa từng vui vẻ khi nghe bà ngoại cằn nhằn, nhưng sau khi bà ngoại mất đến cả những lời cằn nhằn đó cậu cũng thấy nhớ. Nên có lẽ chú ấy cũng có tâm trạng giống cậu.
Lúc đi mua cây giống, mình đã không hỏi về gia đình và bạn bè của chú ấy là phải. Seo Su Hyeon tự khen mình đã cẩn trọng rồi vô thức xoa má.
“Bữa tối.”
“Tôi chưa ăn ạ.”
“Đến giờ này chưa ăn thì làm gì? Tôi đã gọi bảo về muộn rồi mà.”
“Chú chỉ nói bị đâm vào bụng phải đến bệnh viện rồi cúp máy mà. Người lạ mà gặp tình huống đó tôi còn lo lắng, huống chi chú đâu phải người lạ gì…… Lúc thế này mà nuốt trôi cơm được thì không phải người rồi.”
Gi Tae Yeon có đám đàn em cấp dưới dù bụng có bị đâm hay không vẫn ăn ngon lành, chỉ đáp lại “Vậy à.”
“Vậy chú ăn rồi mới về ạ?”
“Cái bộ dạng này thì ăn ở đâu được mà về.”
“Vậy chú ăn bây giờ nhé? Giờ hơi muộn chút nhưng vẫn chưa qua chín giờ, chắc là không sao đâu ạ. Dù gì chú cũng ngủ muộn mà.”
“Còn Lông tơ thì ăn bây giờ được à?”
“Tuy là muộn hơn bình thường, nhưng thỉnh thoảng cũng có những ngày thế này mà chú.”
Seo Su Hyeon thường ăn tối vào khoảng bảy giờ. Ngay cả mốc bảy giờ cũng là do cậu điều chỉnh theo giờ tan làm của chú ấy nên đã muộn hơn một chút rồi. Khi còn sống với bà ngoại, cứ sáu giờ là cậu bắt đầu dọn cơm, khoảng sáu rưỡi là ăn xong, và sau chín giờ tối thì hoàn toàn không ăn vặt gì nữa. Vì vậy bây giờ đã hơn tám giờ tối, được xem là rất muộn cho bữa tối rồi.
“Với lại, thấy chú không sao tôi mới bắt đầu thấy đói.”
Lẽ thường thì qua bảy giờ là cậu phải đói bụng rồi, nhưng có lẽ vì nghe phải chuyện quá sốc nên chiếc đồng hồ báo đói vốn đã ngừng hẳn bây giờ mới bắt đầu chạy lại. Nghe chú ấy nói cũng chưa ăn gì, cậu định bụng nếu chú ấy muốn ăn tối thì sẽ ăn cùng, còn không thì chỉ uống một ly sữa đơn giản rồi giết thời gian một chút trước khi đi ngủ.
“Vậy ăn chung đi.”
“Chú tắm rồi ăn nhé? Tôi sẽ chuẩn bị trong lúc chú tắm.”
“Ăn xong tắm cũng được. Có gì cần làm không?”
Seo Su Hyeon lại lẽo đẽo đi theo Gi Tae Yeon đã đi trước vào bếp.
“Chú cứ ngồi yên đi. Chú là bệnh nhân mà.”
“Chỉ có thế này mà bảo là bệnh nhân. Với tình trạng này mà đến bệnh viện người ta gọi là kẻ giả bệnh đấy, cậu Seo Su Hyeon ạ.”
Vết thương có vẻ không nhẹ đến mức bị gọi là kẻ giả bệnh đâu…. Nhưng dù sao thì so với cậu, chú ấy chắc hẳn đã đến bệnh viện lớn thường xuyên hơn, nên nếu chú ấy đã nói vậy thì chắc là vậy rồi. Hơn nữa vì là Alpha trội, khả năng hồi phục của chú ấy tốt hơn người thường nên biết đâu đúng là chú ấy thuộc dạng giả bệnh thật.
“Vậy chú lấy giúp tôi mấy món phụ thôi ạ. Tôi sẽ hâm lại chỗ cá chiên.”
“Biết rồi.”
Seo Su Hyeon quan sát xem hành động của Gi Tae Yeon có gì bất tiện không, rồi khi thấy có vẻ ổn, cậu mới nhanh chóng bắt đầu chuẩn bị bữa ăn. Vì chú ấy đang lấy món phụ, nên cậu chỉ cần hâm nóng cá và canh rồi bày ra bàn là xong.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ