Cherry Cake (Novel) - Vol 3 - Chương 70
‘Ý tôi là buồn chân buồn tay muốn làm gì đó, chứ không phải buồn chán vì ở một mình đâu……’
‘Thì dù vậy lúc ra ngoài một mình cũng cứ dẫn cậu ta theo đi. Mọi người thế nào cũng nhận ra tôi đang bao bọc cậu, cẩn thận một chút cũng không hại gì.’
Nghe đến từ ‘cẩn thận’, Seo Su Hyeon suy nghĩ một lát rồi hỏi lại.
‘Tôi cũng đâu phải người yêu của Giám đốc, có cần phải cẩn thận không ạ?‘
Cậu đã từng xem những bộ phim mà nhân vật chính bị đe dọa thông qua vợ hoặc người yêu của họ. Đó là chuyện khó xảy ra với người bình thường, nhưng vì chú ấy được cho là xã hội đen nên biết đâu trong thực tế cũng có thể xảy ra những chuyện không may như vậy. Nhưng cậu không phải là người yêu, chỉ là một người làm thuê sống cùng và làm việc dưới trướng chú ấy. Có lẽ vì vậy mà cậu khó hiểu được lời của chú ấy.
Dù cậu hỏi vì thực sự tò mò, Gi Tae Yeon lại cười nhếch mép rồi sờ vào gáy cậu, nơi lộ ra rõ ràng vì đang là mùa xuân.
‘Cục cưng.’
‘Dạ?’
‘Nếu Pheromone của tôi cứ tỏa ra nồng nặc trên người cưng, thì mọi người đều sẽ nghĩ như vậy cả thôi. Không phải sao?’
Gai ốc nổi lên khi bàn tay chú ấy luồn qua lớp vải mỏng.
Ra là cũng có thể có người nghĩ như vậy. Lúc này Seo Su Hyeon mới nhớ ra sự thật rằng hầu hết các bộ phim đều được làm dựa trên tiêu chuẩn của Beta. Khác với Beta, Alpha và Omega có Pheromone, nên chắc chắn khả năng người khác hiểu lầm nếu Pheromone của chú ấy ám vào người cậu là rất lớn. Giờ thì cậu đã hiểu tại sao chú ấy lại cử người đi theo mình rồi.
“À đúng rồi, ở đây cũng bán hoa nữa…”
“Hoa ạ?”
“Vâng. Tôi cũng chưa đến khu đó nên không rõ lắm, nhưng nghe nói họ bán cả chậu hoa chứ không chỉ cây giống. Hay là, vốn dĩ đó là chợ hoa nhỉ?”
Và vài ngày sau, người mà Gi Tae Yeon cử đến chính là Kim Ji Pil.
Người đàn ông này đã trải qua thời thơ ấu ở tỉnh lẻ chứ không phải Seoul, lại hợp tính với Seo Su Hyeon một cách đáng ngạc nhiên. Đặc biệt có lẽ vì anh ấy hiểu rõ cuộc sống nông thôn nên một khi đã bắt chuyện là thời gian trôi qua rất nhanh. Hơn nữa, vì Kim Ji Pil đã sống ở Seoul từ thời trung học, nên giờ gần như đã là người Seoul, rất tiện để hỏi han cậu đủ thứ chuyện.
“Cảm ơn anh đã cho tôi biết. Đằng nào tôi cũng phải đi mua cây giống nên tiện đường sẽ ghé qua xem thử.”
Và kế hoạch của cậu là ngày mai sẽ đi mua một ít cây giống.
Dạo gần đây, Seo Su Hyeon thấm thía sâu sắc lời của các cụ già rằng không có việc lặt vặt làm thì sẽ buồn chán. Đó là câu cậu thường nghe mỗi khi bảo các bà, những người ban ngày làm việc ngoài đồng, tối đến lại làm thêm việc vặt thay vì nghỉ ngơi. Lúc đó, cậu thường nghĩ sao các bà cứ làm việc mãi dù mệt như vậy, nhưng bây giờ cậu cảm thấy mình đã hiểu rất rõ cảm giác đó.
“Mua gì thế.”
“Để tôi đến xem trước đã ạ.”
Người đàn ông tỏ vẻ không mấy hứng thú, nhưng cũng không có vẻ gì là phiền phức. Khi Su Hyeon nói rằng đi cùng Kim Ji Pil cũng được, chú ấy đã vặn lại ‘Sao lại đi với thằng khốn khác khi có tôi ở đây?’ rồi rút chìa khóa xe ra, nên chắc chắn chú ấy không hề khó chịu.
“Thì cũng phải có nghĩ đến cái gì rồi chứ.”
“Đây là lần đầu tôi trồng cây trong nhà nên cũng chưa biết rõ lắm ạ. Tôi định xem rồi chọn mua loại nào thấy ổn thôi.”
Hôm nay, cậu đang ở chợ hoa cùng với Gi Tae Yeon. Dù chủ yếu bán hoa, nhưng cậu nghe nói ở đây cũng có bán nhiều loại cây giống khác nhau, nên cậu đến vừa để xem vừa để mua nếu có thứ gì phù hợp.
Có lẽ vì gần đây không được động vào đất nên người cậu thấy hơi uể oải. Vì phải chọn cây giống để trồng ở ban công thay vì vườn rau nên cũng có những hạn chế nhất định, nhưng trước mắt, chỉ riêng việc có thể mang đất về trồng ngoài chậu thôi cũng đủ khiến cậu hài lòng rồi.
“Thế mấy cây trồng trong nước thì sao.”
“Mấy cây đó thì cứ trồng theo cách của nó thôi ạ.”
Su Hyeon vừa trả lời vừa bước ra khỏi xe. Chiếc xe đen kịt, hoàn toàn lạc lõng so với một khu chợ hoa chiếm một chỗ trong bãi đậu xe, nhưng cả Gi Tae Yeon lẫn Seo Su Hyeon đều chẳng hề để tâm.
“Cậu chán mấy cây đó rồi à?”
“Không phải chán ạ, mà vì tôi không có việc gì đặc biệt để làm nên trồng không thấy thú vị.”
“Cậu cũng biết cái thú vị của việc trồng cây cơ đấy?”
“Thật mà. Giám đốc chưa từng trồng cây bao giờ đúng không ạ? Nên chú mới không hiểu lòng tôi đó.”
Nhất thời tức giận dâng lên, Su Hyeon gắt lại khiến Gi Tae Yeon bật cười như thể bị xì hơi, tỏ vẻ thật nực cười.
“Ừ ừ, nhóc lông tơ cứ trồng nhiều vào nhé.”
Chăm sóc cẩn thận với không chăm sóc khác nhau nhiều lắm mà… Cậu định nhấn mạnh thêm lần nữa, nhưng nghĩ rằng chú ấy chắc cũng không hiểu nên quyết định bỏ qua.
Đó là chuyện vài tuần trước khi cậu nghe nói có loại máy gọi là ‘máy trồng cây’ và đã mua về. Ban đầu, việc điều chỉnh lượng nước và cho thêm chất dinh dưỡng cũng có cái thú vị nên cậu thấy mới lạ, nhưng điều đó cũng chỉ kéo dài một thời gian ngắn. Máy móc không thể kiểm soát mọi thứ hoàn hảo nên thỉnh thoảng cậu vẫn phải chăm sóc, nhưng có lẽ vì không có đất hoặc vì rau cứ tự mình lớn lên xanh tốt, nên cậu chẳng thấy có ‘niềm vui lao động’ gì.
Cuối cùng sau rất nhiều đắn đo, Seo Su Hyeon đã hỏi xem liệu cậu có thể làm một cái vườn rau trên ban công không. Cậu còn nói thêm rằng đồ ăn sẽ ngon hơn khi được nấu từ rau do chính tay mình trồng.
‘Cậu rên rỉ như cún con đòi sữa mẹ cả buổi sáng chỉ để hỏi chuyện đó thôi hả?’
Vì dù sao đây cũng là việc phải mang đất vào nhà, nên cậu đã suy nghĩ đắn đo mãi mới dám hỏi, thế mà chú ấy chỉ cười khẩy như thể cậu đang xin phép từng việc nhỏ nhặt.
Biết thế này thì đã hỏi luôn từ đầu chứ lo lắng làm gì. Cậu thấy hơi hối hận, nhưng vì sắp đến tháng Tư và cây giống cũng vừa mới bắt đầu được bán ra, nên mặt khác cậu lại thấy mình đã chọn đúng thời điểm. Chắc chắn các loại cây trồng trong tháng Tư đa dạng hơn so với tháng Ba.
“Kia phải không?”
“Đó là hoa mà chú. Cây giống người ta bán cỡ này này.”
Seo Su Hyeon quan sát chậu cây bằng nhựa màu nâu nhỏ xíu mà Gi Tae Yeon chỉ, rồi lắc đầu. Cậu đến đây không phải để mua hoa nên định bụng sẽ đi lướt qua mấy chậu cây cảnh.
Đi sâu vào bên trong một chút, nơi cậu tìm kiếm đã hiện ra. Khác với những khu vực khác, cửa hàng chỉ tràn ngập màu xanh lá và màu nâu đỏ úa thay vì màu sắc sặc sỡ, những khay cây giống được xếp chồng lên nhau như bậc thang không chỉ trên sàn mà còn trên cả các kệ hàng.
“Giám đốc. Ở đằng kia ạ.”
Cậu nắm lấy tay chú ấy kéo đi, Gi Tae Yeon ngoan ngoãn đi theo mà không phàn nàn gì.
“Ồ, nhiều loại hơn tôi nghĩ.”
Su Hyeon ngồi xổm xuống, ngắm nhìn những khay cây giống được xếp san sát. Hầu hết cậu đều có thể nhận ra là loại cây gì chỉ bằng vẻ bề ngoài, còn những loại cây không quen thuộc lắm thì cũng không khó phân biệt vì đều có ghi tên. Những dòng chữ được viết bằng bút dạ đen trên mặt sau của những miếng bìa các tông cắt thành hình chữ nhật dài đều to rõ và dễ đọc.
“Dâu tây…….?”
Hay là trồng thử xem sao. Nghe thấy cậu lẩm bẩm, Gi Tae Yeon tiến đến đứng sau lưng Su Hyeon đang ngồi xổm rồi cúi người xuống. Nhờ vậy, một bóng râm phủ lên người cậu. Cảm thấy đỉnh đầu đột nhiên mát lạnh, Seo Su Hyeon khẽ ngẩng đầu lên.
“Tôi mua cho, cậu muốn mua gì cứ mua đi.”
“Tôi chỉ nên mua những thứ tôi có thể trồng được thôi ạ. Chết thì phí lắm.”
Seo Su Hyeon suy nghĩ một lát rồi lắc đầu. Dù cậu có chăm sóc tốt thế nào và chuẩn bị chậu to rộng ra sao thì việc chăm sóc cây trong không gian hạn chế hoàn toàn khác với việc trồng chúng ngoài đất ruộng. Hơn nữa, cậu chưa từng trồng dâu tây bao giờ. Trồng ngoài ruộng còn khó chắc chắn có sống được không, huống hồ là trồng trong nhà, hoàn toàn không khả thi.
“Dâu tây chắc cứ mua về ăn thôi thì tốt hơn ạ. Cà chua bi cũng hơi khó…”
Trước tiên, có lẽ tốt hơn là nên mua chủ yếu các loại rau có thể trồng mà không tốn nhiều công sức và cậu cũng thường xuyên ăn.
Seo Su Hyeon nhìn quanh các khay cây giống rồi đứng dậy. Dù đã ngồi xổm một lúc lâu nhưng đó là tư thế quen thuộc, lại thêm người đàn ông đứng sau kéo tay nên cậu có thể đứng dậy dễ dàng.
“Ông chủ ơi!”
Không thấy chủ quán đâu, cậu gọi to lên, một người đàn ông lớn tuổi từ hướng khác chạy tới.
“Cậu mua gì thế?”
Người đàn ông thoáng chút ngập ngừng khi nhìn thấy Gi Tae Yeon, nhưng rồi quyết định chỉ tập trung vào Seo Su Hyeon, đoạn cười niềm nở và xé một chiếc túi ni lông treo trên cột.
“Cháu muốn mua ít xà lách với hẹ ạ. Cả cải cúc nữa.”
“Lấy mấy hàng đây?”
Thường thì người ta hỏi số lượng cây chứ không hỏi hàng, xem ra trông cậu giống người mua nhiều đây mà. Khay cây, mỗi hàng có tám bầu cây bằng nhựa nhỏ xíu, nhỏ đến mức gọi là chậu cũng thấy ngượng, có thể dễ dàng cắt bằng kéo nên chỉ cần cậu trả lời là ông chủ sẽ cắt ngay lập tức.
“Cho cháu mỗi loại một hàng ạ. Với lại ông chủ ơi, dâu tây hay cà chua bi thì khó trồng ở nhà lắm đúng không ạ?”
“Ở nhà? Vườn rau?”
“Dạ không. Trong nhà ạ.”
“Ấy, khó lắm. Mấy loại này phải bón phân cẩn thận nữa, không được đâu.”
“Đúng là vậy thật……. Vậy chú lấy cho cháu mấy loại lúc nãy cháu nói thôi ạ. Ngoài cây giống ra thì có hạt giống gì không ạ?”
Dù hơi thất vọng nhưng cũng đành chịu thôi.
Seo Su Hyeon quay đầu về hướng những ngón tay thô ráp đang chỉ và xác nhận các loại hạt giống có thể trồng bây giờ. Nhờ ông chủ nhanh tay, các khay cây giống lần lượt được cho vào chiếc túi ni lông đã trải sẵn trên thùng các tông.
“Tất cả chỗ này hết bao nhiêu tiền ạ?”
“Để xem nào, hai cái này là 3 ngàn won mỗi cái…. Tất cả là 38 ngàn won.”
“Ông ấy bảo 38 ngàn won ạ.”
“Chỉ mua có từng đó thôi à?”
“Là nhiều lắm rồi đấy ạ.”
Chú ấy rút ví từ túi quần sau ra rồi đưa một tờ 50 ngàn won.
“Ối trời, tôi lại hết đúng tiền lẻ rồi. Cậu đợi một chút nhé.”
Nhận tiền xong, người đàn ông lớn tuổi kiểm tra chiếc túi đeo quanh hông rồi nhanh chóng chạy về phía bên phải. Nhìn theo bóng lưng chú ấy, Su Hyeon đột nhiên nghển cổ ra rồi quay lại nhìn Gi Tae Yeon.
“Giám đốc. Đằng nào chú cũng phải đợi lấy tiền lẻ, chú đợi ở đây một lát nhé.”
“Cậu đi đâu.”
“Tôi qua đằng kia một lát rồi về ngay ạ.”