Cherry Cake (Novel) - Vol 3 - Chương 68
“Dù sao thì cậu Seo Su Hyeon cũng đã đến ở nhà anh rồi, nên về lập trường của mình, tôi thấy cần phải làm rõ nên mới xin phép hỏi ạ…”
Khi anh ta nhướng mày như muốn bảo anh tiếp tục, Seo Ji Hwan ngập ngừng rồi nói tiếp.
“Quan hệ chính xác của anh với cậu Seo Su Hyeon là gì ạ…. Tôi sẽ dặn dò bọn trẻ không được vô lễ với cậu ấy.”
“Quan hệ gì mà quan hệ gì.”
Như nghe một câu hỏi kỳ quặc, Gi Tae Yeon đáp lại bằng một tiếng cười nhạt.
“Là mối quan hệ mà lúc hứng thì làm tình thôi.”
Giọng điệu của anh ta cực kỳ nhẹ nhàng, như ngoài điều đó ra chẳng còn gì khác.
***
Sau một hồi đắn đo, Seo Su Hyeon quyết định đổi hướng. Khi cậu nhập điểm đến mới vào hệ thống định vị, một giọng nói thân thiện bắt đầu hướng dẫn đường đi.
“Trước tiên cứ đến đó rồi liên lạc với chú ấy sau vậy.”
Cậu vừa định về nhà sau khi đến thăm Boksil và đã trò chuyện đủ thứ chuyện trên đời. Đột nhiên cảm thấy có lẽ sẽ buồn chán, cậu bèn đổi điểm đến. Không đâu khác chính là văn phòng của Gi Tae Yeon.
Cuộc sống thường nhật gần đây của cậu quá đỗi nhàn rỗi. Gọi điện cho các bà và tán gẫu thì cũng chỉ được một hai lần, có lẽ vì không có ruộng nương gì nên cậu chẳng có việc gì làm đến mức thấy buồn chán. Công việc duy nhất cậu làm là đi siêu thị hoặc tìm kiếm tên khu phố trên mạng để mua đồ tráng miệng ở tiệm bánh hay quán cà phê gần nhà. Nhưng hôm nay, có lẽ vì thời tiết đẹp nên cậu lại có cảm giác thôi thúc muốn ra ngoài.
Tuy nhiên, không phải cậu muốn đi lang thang bên ngoài. Seoul quá đông người. Khu vực gần nhà chú ấy là khu dân cư nên tương đối yên tĩnh, nhưng chỉ cần đi ra ngoài một chút là người đông nghẹt, khiến cậu cảm thấy kiệt sức vô cớ. Nhưng cậu vẫn muốn ra ngoài, vậy thì chỉ còn cách đến văn phòng của chú ấy mà thôi.
‘Trước đây chú ấy bảo cứ đến chơi nên chắc không sao đâu nhỉ.’
Nếu chú ấy không có ở văn phòng hoặc cậu không vào được, cậu dự định ít nhất cũng sẽ ngắm nghía tòa nhà một chút rồi về.
Seo Su Hyeon dừng xe khi gặp đèn đỏ và kiểm tra thời gian còn lại. Có vẻ khoảng hai mươi phút nữa là đến nơi.
“May mà mình mượn được xe đắt tiền của Giám đốc.”
Dù không rành về các loại xe nhưng chiếc xe rõ ràng là đắt tiền, lại còn dán phim cách nhiệt đen kịt nên rất ít khi gặp rắc rối trên đường. Vốn dĩ cậu lái xe cẩn thận nên chẳng có lý do gì để gây chuyện, nhưng dù ngay cả khi dừng đèn vàng như bây giờ cũng không có ai bấm còi inh ỏi. Lần trước, cậu đã giật mình khi một chiếc xe ở làn bên cạnh bấm còi inh ỏi vào xe phía trước vì không đi nhanh qua đèn vàng.
“Mà thôi, hình như nên mua gì đó mang đến.”
Lời dạy của bà rằng đến thăm ai thì không nên đi tay không lại hiện về trong đầu cậu. Nhưng quyết định mua gì lại vô cùng khó khăn. Cậu không biết có bao nhiêu nhân viên ở đó, và liệu có thể chọn đúng sở thích của họ hay không. Cậu nghĩ có lẽ vì lần trước họ đã ăn bánh gạo rất ngon lành, nên chắc họ sẽ ăn bất cứ thứ gì mà không phàn nàn, nhưng bánh mì thì có vẻ tùy loại mà sở thích sẽ rất khác nhau.
Thôi cứ đến tay không trước đã.
Nghĩ vậy, Seo Su Hyeon nhẹ nhàng cho xe lăn bánh theo tín hiệu đèn xanh vừa bật sáng.
“Ồ.”
Đây đúng là nơi này sao? Vừa lái xe vào bãi đậu, Su Hyeon vừa quan sát tòa nhà. Mỗi lần nghe các bà kể chuyện về chú ấy, từ ‘lưu manh’ luôn xuất hiện, nên cậu đã tự mình hình dung ra một tòa nhà u ám và đổ nát, thế nhưng một tòa nhà hoàn toàn khác với tưởng tượng của cậu lại đang sừng sững trước mắt.
Tòa nhà cao đến mức không thể nhìn thấy đỉnh từ ghế lái khi đi vào bãi đậu xe, chẳng hề u ám mà còn lấp lánh dưới ánh mặt trời. Những ô cửa kính màu xanh bao quanh tòa nhà cũng sạch bong không tì vết.
Sau khi ngắm nhìn tòa nhà một lát, Seo Su Hyeon lại tập trung vào việc lái xe. Khi cậu lái xe vào bãi đậu một cách nhẹ nhàng, một thanh chắn barie đập vào mắt. Ở đây cũng có thanh chắn à. Chắc lúc ra phải trả tiền đây, cậu nghĩ, nhưng giờ cậu mới thấy có một tòa nhà nhỏ gắn liền trông giống như bốt bảo vệ.
“Ơ…….”
Mãi lúc sau cậu mới nghĩ ra, có lẽ chỉ những người liên quan đến tòa nhà mới được phép đậu xe ở đây.
Lẽ ra mình nên báo trước cho chú Giám đốc rồi mới đến. Việc lùi xe ngay lập tức khá khó khăn, nên cậu đang từ từ tiến về phía trước thì thanh chắn nhẹ nhàng nâng lên. Đồng thời, biển số xe của cậu hiện lên trên một thiết bị máy móc. Có vẻ như xe của Gi Tae Yeon đã được đăng ký.
“May quá.”
Lúc này Seo Su Hyeon mới hơi yên tâm và lái xe vào trong.
Bên trong bãi đậu xe đông nghịt, nhưng không hiểu sao có cả một dãy trống không nên cậu đã đỗ xe ở đó. Cậu không biết tại sao dãy đó lại trống, nhưng đó không phải là khu vực đậu xe dành cho người khuyết tật nên có vẻ đỗ ở đó cũng không sao. Kiểm tra lại bốt bảo vệ qua gương chiếu hậu, cũng không thấy ai đi ra để nói gì.
“Chắc không sao đâu.”
Cậu lẩm bẩm một mình rồi bước ra khỏi ghế lái.
Chỉ cầm lỏng chiếc điện thoại trong tay, cậu bước vào thang máy nhưng chỉ thấy duy nhất một nút bấm. Đó là nút dẫn lên tầng 1. Chắc phải vào bên trong tòa nhà rồi mới đi lên được. Đoán vậy, Seo Su Hyeon nhấn nút tầng 1. Thang máy chỉ mất vài giây để đến nơi.
Rộng quá… Bước ra theo phản xạ, Su Hyeon bất giác trầm trồ. Cậu đã đoán được quy mô của tòa nhà từ bên ngoài, nhưng khi vào bên trong, nó còn lớn hơn nhiều so với dự kiến. Có lẽ vì tầng 1 được sử dụng như sảnh chờ, không gian tổng thể thoáng đãng nên trông càng rộng hơn.
Có một cổng vào trông giống như cổng soát vé ở tàu điện ngầm, và phía sau đó là thang máy ở hai bên. Đương nhiên, quy mô nhỏ hơn so với trung tâm thương mại cậu đã đến cùng chú ấy, nhưng đối với một công ty thì nó lớn đến mức đáng ngạc nhiên.
Trước tiên phải gọi điện cho chú Giám đốc đã. Seo Su Hyeon bước sang một bên để không cản trở lối đi rồi gọi điện. Không lâu sau, một giọng nói quen thuộc vang lên.
– Sao thế? Lúc về có cần mua gì cho không?
Trước đây cậu từng nhờ chú ấy mua thứ gì đó trên đường đi làm về, có lẽ vì vậy mà thỉnh thoảng mỗi khi cậu gọi điện, chú ấy lại hỏi những câu như thế. Giọng điệu giễu cợt nghe y như đang trêu chọc một đứa trẻ con dám láo lếu nhờ vả người lớn làm việc vặt.
“Không phải chuyện đó ạ. Tôi đến văn phòng chơi.”
– Bây giờ?
“Vâng.”
– Văn phòng nào?
Chú ấy có hai văn phòng sao? Hay mình đến nhầm chỗ rồi? Nghĩ vậy, cậu lại đảo mắt nhìn quanh.
“Công ty Xây dựng Seowoo ạ.”
Đúng lúc đó, một nhân viên mặc vest tiến lại gần.
“Cậu học sinh, sao cậu lại vào đây? Không được tự tiện vào đâu nhé.”
– Ai ở cạnh cậu?
Nghe thấy giọng nói từ cả hai phía khiến cậu hơi rối. Seo Su Hyeon trả lời Gi Tae Yeon trước.
“Hình như là nhân viên ở đây ạ.”
– Đưa điện thoại cho người đó đi.
Nghe giọng nói uể oải, cậu đưa điện thoại cho người nhân viên. Người đàn ông nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc rồi nhận điện thoại.
“Tôi nghe ạ…. A, Giám đốc!”
Chắc là Giám đốc đang giải thích. Thay vì nhìn người nhân viên đang nói chuyện điện thoại, Seo Su Hyeon lại một lần nữa nhìn quanh tầng 1. Khi chỉ nghe lỏm các bà nói chuyện, cậu đã nghĩ rằng ngành xây dựng chỉ là một vỏ bọc trông có vẻ hợp lý mà thôi. Nhưng nhìn vào khuôn mặt và trang phục của những người qua lại, có vẻ không hẳn là như vậy.
Những người chú hay lui tới khu phố cậu ở đều là Alpha, trông mặt mũi dữ tợn và thân hình vạm vỡ, nhưng những người làm việc ở đây lại có vóc dáng bình thường như nhân viên văn phòng điển hình và ăn mặc gọn gàng, tươm tất.
Chắc không phải xã hội đen đơn thuần rồi… Mãi lúc sau cậu mới nhớ ra, rằng tất cả những gì cậu biết về xã hội đen chỉ là hình ảnh trong các bộ phim chiếu trên ti vi. Việc nhắc đến những thứ như nghĩa khí cũng là vì thế; cậu tự hỏi liệu đó có phải chỉ là sự phóng đại trong phim không, cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Xin hỏi, anh… Su Hyeon?”
“Dạ?”
Lúc đó, người nhân viên trả lại điện thoại và gọi tên cậu.
“Anh đi theo tôi được không ạ?”
Sao anh ấy lại gọi mình là ‘nim’? Có phải vì dạo này các công ty hay gắn ‘nim’ sau tên thay cho chức vụ không? Công ty xây dựng mà cũng dùng cách xưng hô ngang hàng sao? Dù thấy điều đó hơi lạ, Seo Su Hyeon vẫn im lặng đi theo người đàn ông.
Đứng sau anh ta, cậu đi qua chiếc máy trông giống cổng soát vé tàu điện ngầm rồi bước vào thang máy, người đàn ông liền bấm nút. Không biết mỗi thang máy dừng ở các tầng khác nhau hay có mục đích sử dụng riêng, dù sắp đến giờ ăn trưa và có khá nhiều nhân viên qua lại, nhưng người bước vào chỉ có Seo Su Hyeon và anh ta.
“Tôi vừa nói chuyện với Giám đốc xong ạ; ngài ấy có chút việc ở văn phòng nên nhờ anh qua phòng nghỉ đợi một lát rồi hãy đến.”
“Vâng ạ.”
“Để tôi dẫn cậu đi.”
Người nhân viên mỉm cười thân thiện và cũng dẫn đường một cách thân thiện không kém.
“Anh có muốn uống gì không ạ? Có nước ép và cả nước có ga nữa.”
Là phòng nghỉ mà sao không có ai nhỉ. Đang nghĩ vậy thì người nhân viên lại hỏi một câu không liên quan. Cậu không đặc biệt muốn uống gì, nhưng từ chối cũng thấy ngại nên Seo Su Hyeon đưa ra câu trả lời chung chung nhất.
“Tôi nghĩ nước lọc là đủ rồi ạ.”
Theo hành động của người nhân viên, cậu ý tứ ngồi xuống ghế sô pha, anh ta liền mang một chai nước khoáng đến đưa cho cậu. Tiếp đó với gương mặt lịch sự, tử tế như cũ, anh ta mở lời.
“Tôi phải xuống dưới làm việc lại ạ. Giám đốc nói sẽ cho người đến nên phiền anh đợi ở đây một lát nhé.”
“Vâng. Cảm ơn anh.”
Khi cậu hơi nhổm người dậy và cúi đầu chào, người đàn ông xua tay.
“Không có gì đâu ạ. Vậy anh cứ nghỉ ngơi thoải mái nhé.”
Rồi anh ta nhanh chóng biến mất về phía thang máy. Bóng lưng vội vã khuất đi trông có vẻ rất bận rộn.
Vậy mà vẫn dẫn mình đến tận đây, đúng là một người tốt bụng… Su Hyeon mở chai nước, uống một ngụm cho đỡ khát rồi nhìn quanh. Đúng như cái tên ‘phòng nghỉ’, nơi này bày biện những chiếc ghế sô pha êm ái và các loại đồ ăn vặt đơn giản, nhưng thật lạ là chỉ có một mình cậu ở đây.
Không đi lòng vòng, cậu ngồi yên và kết thúc việc quan sát đơn giản của mình. Thay vì nhìn điện thoại, cậu nhịp nhịp mũi giày thể thao xuống sàn như đang chơi trò chơi bằng chân, và ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Có lẽ vì đây là tầng cao, khung cảnh trước mắt mà cậu chưa từng thấy bao giờ lại khiến cậu thấy thích thú muốn ngắm nhìn.
Cậu vẫn nhớ khu phố yên tĩnh và thanh bình hơn là Seoul đông đúc nhà cửa san sát, nhưng có lẽ vì những chiếc xe di chuyển đây đó gợi nhớ đến đàn kiến đang cần mẫn bò, nên tâm trí cậu cũng trở nên tĩnh lặng hơn.