Cherry Cake (Novel) - Vol 3 - Chương 67
Tách, cạch.
Tách! Cạch.
Seo Ji Hwan lặng lẽ quan sát quả bóng màu cam đang nảy đều đặn vào tường rồi quay trở lại tay người đàn ông. Quả bóng bàn rẻ tiền trông khá lạc lõng với nội thất nhồi nhét đầy vật liệu cao cấp, là thứ anh ta đã giật lấy từ đám ‘trẻ con’ đang chơi, theo cách nhìn của Seo Ji Hwan thì là trẻ con, chứ trong mắt người khác tất cả đều là những người đàn ông trưởng thành trông như thể sắp gây ra chuyện gì đó nguy hiểm.
Cạch!
Quả bóng bàn đập vào tường rồi rơi xuống sàn thay vì vào tay anh ta, vì anh ta đã chậm rãi xoay ghế lại. Khoảnh khắc gương mặt sắc bén chứ không phải tấm lưng đen kịt quay về phía này, quả bóng bàn rơi xuống sàn lăn lông lốc tới. Chỉ sau khi cúi xuống nhặt quả bóng bàn lên, Seo Ji Hwan mới bước về phía anh ta.
“Trưởng phòng Seo.”
“Vâng.”
Anh đặt quả bóng bàn lên bàn rồi chắp tay sau lưng. Người đàn ông ngả lưng vào ghế, đặt tay phải lên bàn. Ngay sau đó, ngón trỏ của anh ta nhấc lên một mình và gõ nhẹ lên bề mặt bàn. Cũng giống như lúc trước, âm thanh đều đặn vang vọng khắp văn phòng rộng lớn.
“Ngày tôi phê thuốc, tại sao cậu không báo cáo chuyện tôi đã làm nhóc lông tơ đó?”
“…..”
Anh ta trông không có vẻ gì là tức giận đặc biệt. Cũng phải thôi, toàn thân anh ta toát ra vẻ đã được thỏa mãn no nê. Pheromone Omega mờ nhạt đến mức khó mà phân biệt được mùi gì, nhưng chỉ cần dựa vào Pheromone của anh ta thôi cũng dễ dàng cảm nhận được rằng anh ta đã hoàn toàn thỏa mãn.
Đối với Seo Ji Hwan chuyên xử lý mọi hậu quả, thì đây là chuyện thường tình. Vả lại anh ta cũng không phải kiểu người cố tình che giấu Pheromone của mình.
Tuy nhiên, một câu hỏi như vậy lại khá bất ngờ. Seo Ji Hwan khẽ siết chặt nắm tay đang chắp sau lưng.
“Từ trước đến nay anh chưa từng hỏi về đối phương bao giờ. Lần này tôi cũng định tự xử lý trong phạm vi của mình.”
“Định xử lý thế nào.”
Đó là một câu hỏi được đưa ra khi đã biết câu trả lời.
“Kế hoạch là nếu họ có yêu cầu gì thì sẽ đáp ứng rồi kết thúc một cách ổn thỏa ạ.”
“Vậy, thằng bé đó có liên lạc với cậu không?”
“Không ạ. Lần liên lạc duy nhất với tôi là vào ngày hôm đó. Ý tôi là ngày chúng ta mượn container bên chỗ Giám đốc Yeon ạ.”
“À, ngày đó.”
Đó là ngày xử lý thằng nghiện khốn kiếp đó, nên không đời nào anh ta lại không nhớ.
“Sau đó thì sao.”
“…….”
“Thằng bé không nói gì đặc biệt nên cậu cứ thế im luôn?”
“….Vâng.”
Dù anh đã trả lời ngay lập tức, nhưng anh ta không phải là người sẽ bỏ qua sự do dự ngắn ngủi đó. Anh ta bật cười trầm thấp.
“Trưởng phòng Seo của chúng ta sao lại thế này nhỉ.”
“…….”
“Việc tôi lật tung mọi club như tìm rận để tóm thằng nghiện khốn kiếp đó, và việc tâm trạng tôi như cứt suốt thời gian ấy, lẽ nào cậu lại không biết là vì chuyện ngày hôm đó sao.”
“Từ trước đến nay anh chưa từng như vậy, nên tôi đã nghĩ chắc không phải ạ.”
“Chỉ có thế thôi?”
Trước câu hỏi tiếp theo, Seo Ji Hwan im lặng một lúc. Thật khó để trả lời ‘phải’ cho câu hỏi ‘chỉ có thế thôi sao’. Một phần vì anh biết anh ta sẽ không thể không nhận ra lời nói dối của mình, nhưng quan trọng hơn, bản thân hành động nói dối với anh ta đã khiến anh thấy không ổn.
Sau mấy lần siết chặt rồi lại thả lỏng nắm đấm đang chắp sau lưng, Seo Ji Hwan mới muộn màng đưa ra câu trả lời cho câu hỏi.
“Cũng có khoảng một nửa là tôi cố tình không báo cáo ạ.”
“Vậy tại sao.”
“….Vì anh có phản ứng quá khác so với bình thường, nên tôi đã phán đoán rằng nên cắt đứt tại thời điểm này là đúng đắn.”
Anh ta chỉ im lặng nhìn chăm chú. Cuối cùng, Seo Ji Hwan thở dài và nói thẳng tên người đó ra.
“Là Seo Su Hyeon ạ.”
Việc anh ta lấy lại trí nhớ như thế nào thì quá rõ ràng. Dù không biết rõ tình huống trước sau cụ thể ra sao, nhưng dựa vào mùi Pheromone Omega mờ nhạt thì hẳn là anh ta đã ngủ với Seo Su Hyeon. Vì đã nghe trực tiếp từ miệng thằng nghiện rằng ký ức có thể quay lại nếu gặp tình huống tương tự, nên rõ ràng ký ức về ngày hôm đó đã hiện về trong một hoàn cảnh tương tự.
Đối với Seo Ji Hwan thì đây là một tình huống không hề mong muốn. Không chỉ đơn giản vì anh đã im lặng về chuyện xảy ra lúc đó với anh ta.
“Thằng bé đó thì sao.”
“Tôi lo ngại vì anh dường như đang đối xử với cậu ấy khác với những Omega khác.”
Dù có vẻ nghiêng về sự hứng thú nhất thời, nhưng xét đến hành vi thường ngày của anh ta thì đây không phải là chuyện có thể xem nhẹ.
Seo Ji Hwan là một trong những người đã phụ tá cho anh ta trong một thời gian dài. Điều đó cũng có nghĩa là anh hiểu rõ anh ta.
Đó là khi anh ta bắt tay với Yeon Woo Beom, chặt đứt hết tay chân của kẻ đã cưu mang mình, và cuối cùng giết chết cả kẻ đứng đầu. Băng Yeonbeom chia thành một phe lấy Gi Tae Yeon làm trung tâm, và một phe lấy Yeon Woo Beom làm trung tâm. Những người của Yeon Woo Beom khoác lên lớp vỏ kinh doanh dịch vụ bảo kê và bước ra ánh sáng với cái tên “Jiwoo”, trong khi đám người của Gi Tae Yeon thì lấy mác ngành xây dựng, nhưng thực chất là chuyên cho vay nặng lãi và làm chuyện phi pháp trong bóng tối, mang danh “Seowoo”.
Điều đó không có nghĩa là giữa Gi Tae Yeon và Yeon Woo Beom có mâu thuẫn. Ngay từ đầu, hai người họ giết kẻ đứng đầu không phải để chiếm lấy tổ chức Yeonbeom. Họ chỉ muốn tự đứng vững, thoát khỏi sự can thiệp của ông ta mà thôi.
Nhờ vậy ngay cả khi người đứng đầu tổ chức bị loại bỏ, cũng không hề có cảnh đổ máu nào để tranh giành vị trí số một. Những người muốn rửa tay gác kiếm đã rời đi, còn những người cùng chí hướng với Gi Tae Yeon thì về phe bên này, và những người hợp ý với Yeon Woo Beom thì theo phe bên đó.
Lý do anh ta duy trì mối quan hệ đối tác kinh doanh với Yeon Woo Beom cho đến tận bây giờ là vì dù tính cách trái ngược, họ lại phối hợp công việc rất ăn ý.
Và người phụ trách điều phối giữa hai bên thuộc phe Gi Tae Yeon chính là Seo Ji Hwan. Dù mang chức danh Trưởng phòng, nhưng thực tế anh là cánh tay phải của Gi Tae Yeon, nên việc anh phản ứng nhạy bén trước những thay đổi của ông chủ cũng là điều hết sức tự nhiên.
“Cậu lại nói cái gì thế.”
“Anh rất để tâm đến cậu ấy.”
Trước phản ứng như vừa nghe điều nhảm nhí, Seo Ji Hwan liệt kê ra những chuyện mà từ trước đến nay anh chưa hề tiết lộ.
“Cả chuyện ngày đó anh đột nhiên đi đến tận nơi ấy, rồi cả lần này nữa, chỉ vì một cuộc điện thoại mà đi thẳng đến vùng quê đó… Lúc anh bế cậu Seo Su Hyeon ra, tôi đã thoáng nghĩ mình nhìn nhầm.”
Seo Ji Hwan không thể không chú ý đến những thay đổi của anh ta.
Anh không nghĩ người đàn ông này sẽ vì một Omega mà bỏ bê công việc, nhưng khi chứng kiến một sự việc chưa từng có tiền lệ xảy ra trong suốt hơn mười năm quen biết anh ta, thần kinh anh căng lên như dây đàn. Bản thân anh sẽ không bao giờ phản bội anh ta, bản chất của anh ta cũng sẽ không thay đổi, nhưng dù thế nào đi nữa thì Seo Su Hyeon tuyệt đối không được trở thành điểm yếu của Gi Tae Yeon.
Việc giữ im lặng về chuyện của Seo Su Hyeon cũng là dựa trên phán đoán rằng hai người họ không cần thiết phải trở nên thân thiết hơn mức cần thiết.
“Vậy nên cậu đã không nói.”
“Nếu anh hỏi thì tôi đã báo cáo rồi ạ.”
Tuy nhiên, nếu anh ta hỏi chi tiết toàn bộ sự việc ngày hôm đó, anh đã nói sự thật. Ít nhất nếu Gi Tae Yeon hỏi đã đón mình từ đâu về, anh sẽ trả lời là ‘siêu thị của Seo Su Hyeon’.
Nhưng Gi Tae Yeon chẳng hỏi han gì, tỏ vẻ như không có chuyện gì quan trọng. Anh ta chỉ tỏ ra bực bội vì sự thật là trí nhớ của mình đã biến mất. Lý do cho điều đó cũng có thể đoán ra một cách rõ ràng. Điều quan trọng đối với người đàn ông không phải là bạn tình, mà là tình huống xảy ra trong mất ký ức.
Seo Ji Hwan thừa biết mình là một con chó săn được huấn luyện kỹ càng. Và một con chó săn thì phải tuyệt đối trung thành với mệnh lệnh của chủ nhân.
Nếu đến lúc Seo Su Hyeon thực sự trở thành điểm yếu của anh ta, thì anh cũng sẽ phải bảo vệ cả Seo Su Hyeon.
“Mà, ngoài chuyện tâm trạng tệ hại ra thì cũng không cần phải bận tâm đến đối phương làm gì, nên tôi đã không hỏi thôi.”
Anh ta chăm chú nhìn người đang đứng chắp tay sau lưng, rồi khẽ di di chân như đang nghịch ngợm. Chiếc ghế hơi xoay đi.
Những gì Seo Ji Hwan nói cũng có lý. Anh ta cũng không nghi ngờ việc anh ta sẽ trả lời nếu được hỏi.
Anh ta khơi ra vấn đề này không phải với ý định đặc biệt tra hỏi Seo Ji Hwan. Chỉ là anh ta đột nhiên tò mò nên mới hỏi mà thôi.
‘Xem ra dạo này mình đã đối xử với thằng nhóc lông tơ đó hơi lạ thật.’
Anh ta vốn sống theo ý thích, và lần này cũng chỉ hành động theo ý thích mà thôi, nhưng vì từ trước đến nay chưa từng có chuyện như vậy nên việc nó trông kỳ lạ trong mắt Seo Ji Hwan cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên mặc cho sự lo lắng của thuộc hạ trung thành, anh ta không hề có ý định rút lại sự quan tâm của mình đối với Seo Su Hyeon.
‘Việc quái gì phải thế?’
Khi nhận ra thằng chó đẻ khốn kiếp đã lấy đi lần đầu của Seo Su Hyeon không phải Alpha nào khác mà chính là mình, Gi Tae Yeon thậm chí còn cảm thấy một niềm khoái trá dâng trào.
Anh ta nhớ lại khoảnh khắc lần đầu tiên chứng kiến cơ thể nóng bừng vì kỳ phát tình đó. Tất cả những gì lộ ra ngoài chăn chỉ là cái gáy trắng nõn, mái tóc rối bời vì mồ hôi và đôi môi đang rên rỉ, nhưng gương mặt đỏ bừng đó cũng đủ để lôi ra ký ức ẩn sâu trong não anh ta.
Và khoảnh khắc ký ức khớp lại, anh ta nhếch môi lên. Anh ta không hề cảm thấy có lỗi. Cũng giống như anh ta không hề nghĩ mình đã phí công vô ích đi tìm thằng Alpha khốn kiếp đã cướp đi lần đầu của Seo Su Hyeon.
Anh ta chỉ đơn thuần thấy vui mà thôi.
Phản ứng của Seo Su Hyeon cũng góp phần vào sự vui vẻ đó. Cả tiếng khóc dâm đãng lẫn cơ thể nhạy cảm đều khiến anh ta hài lòng. Đặc biệt là việc cậu nhóc không hề phiền phức ngay cả sau khi làm tình cũng rất tốt.
Sự thẳng thắn khi nói rằng thích làm tình cũng khá dễ thương.
“Vậy.”
Anh ta chỉ đảo mắt nhìn Seo Ji Hwan.