Cherry Cake (Novel) - Vol 3 - Chương 66
“Hay là thử lúc không phải kỳ phát tình xem có thích không nhé?”
Cùng với lời thì thầm như đang nhẹ nhàng dụ dỗ, những ngón tay đang ôm lấy gáy cậu lại luồn lên và vờn trong tóc cậu. Vốn dĩ buổi sáng đã dễ có những phản ứng sinh lý, lại thêm cảm giác nhồn nhột khiến tâm trạng cậu trở nên hơi kỳ lạ. Seo Su Hyeon ngước nhìn người đàn ông đang mỉm cười nhàn nhã nhìn mình, rồi mấp máy môi.
“Thử đi ạ.”
Cậu cũng hơi tò mò.
“Chộp lấy ngay thế à?”
“Những đề nghị thú vị thì vốn dĩ phải chộp lấy ngay chứ ạ. Bà tôi bảo cứ tỏ ra khiêm tốn từ chối vớ vẩn là cơ hội bay mất, nên nếu ai đưa ra đề nghị nào hợp ý thì phải nói Vâng, được ạ, rồi nhận lời ngay. Với lại chuyện này cũng đâu có hại gì cho Giám đốc đâu nhỉ…. Không phải Giám đốc cũng thích làm với tôi nên mới hỏi sao?”
Đêm qua tự nhiên lại hiện về trong tâm trí cậu.
Cậu đã nghe đi nghe lại lời cảnh báo phải cẩn thận vì Alpha mê mẩn tình dục, nhưng chắc chắn lý do chú ấy hưng phấn đến vậy hẳn là vì mối quan hệ với cậu rất thỏa mãn. Dù không biết rõ, nhưng cậu nghe nói có thứ gọi là hòa hợp tình dục, biết đâu hai người rất hợp nhau thì sao. Hơn nữa, chú ấy có vẻ cũng không ghét Pheromone của cậu.
“Mà, tại có người khóc nức nở nên tôi mới hứng tình thôi.”
Như nhớ lại mình đã làm gì, người đàn ông cười khúc khích rồi ngồi dậy. Thay vì bước thẳng xuống giường, Gi Tae Yeon vuốt nhẹ đuôi mắt Seo Su Hyeon và nói giọng dỗ dành.
“Đi tắm rửa rồi ra đây. Giã bánh gạo nhiệt tình xong rồi thì phải ăn cơm chứ.”
***
Seo Su Hyeon theo Gi Tae Yeon vào trong phòng riêng. Đó là một nhà hàng họ đến sau khi ghé qua trung tâm thương mại và mua rất nhiều thứ như quần áo. Cậu đã thấy hơi lạ lùng khi nhân viên ở trung tâm thương mại cũng mặc vest nghiêm chỉnh, nhưng cậu không ngờ lại có cả nhà hàng mà nhân viên cũng mặc vest làm việc như vậy.
“Món chính quý khách muốn chuẩn bị loại nào ạ?”
“Seo Su Hyeon, giữa thịt heo và thịt bò, cậu thích gì hơn.”
“Tôi thích thịt bò ạ.”
Thay vì xem thực đơn, Su Hyeon đang mải nhìn quanh bên trong và chỉ chợt bừng tỉnh khi nghe câu hỏi của Gi Tae Yeon.
“Cả hai đều là bò Hàn. Tráng miệng thì lấy loại bán chạy nhất. Mấy món này thêm mỗi thứ một phần.”
“Tôi sẽ chuẩn bị ngay ạ.”
Chỉ sau khi người nhân viên đáp lại bằng nụ cười niềm nở ngay cả khi Gi Tae Yeon nói trống không và suồng sã rời khỏi phòng, cậu mới nhận ra mình chưa hề nhìn kỹ thực đơn. Dù vậy, cậu cũng không có phàn nàn gì đặc biệt. Nhìn bầu không khí thì có vẻ toàn là những món cậu không biết, mà dù không phải thế thì cậu ăn gì cũng được nên không sao cả.
“Những nơi như thế này không đắt sao ạ?”
“Đừng lo chuyện tiền nong, cậu muốn ăn gì cứ ăn hết đi.”
“Tiền của Giám đốc nên tôi không lo, nhưng đây là lần đầu tôi đến một nơi như thế này nên thấy lạ lắm ạ.”
Cậu đã nhận được rất nhiều thứ ở trung tâm thương mại rồi nên giờ chẳng có ý định tỏ ra bồn chồn hay nhìn sắc mặt chú ấy nữa.
Lúc này Seo Su Hyeon mới thực sự cảm nhận được sự giàu có của Gi Tae Yeon. Việc chú ấy sống trong một căn hộ lớn như vậy giữa lòng Seoul, lại có một ngôi nhà nghỉ dưỡng rộng rãi ở nơi không xa, thậm chí dường như không chỉ có một căn. Cả việc trả 100 ngàn won một ngày chỉ để nấu hai bữa ăn nữa, rõ ràng là chú ấy có cực kỳ nhiều tiền.
Đó cũng là lý do vì sao dù nhận được rất nhiều thứ như quần áo ở trung tâm thương mại, cậu cũng chỉ nói một tiếng ‘cảm ơn’ cho qua. Cậu đoán rằng đối với người đàn ông này, số tiền đó có lẽ chỉ như cái móng tay mà thôi.
‘Vậy thì không cần phải cảm thấy áy náy làm gì.’
Cậu vẫn không hiểu lắm tại sao chú ấy lại tiêu tiền như nước, nhưng dù sao thì người ta kiếm được bao nhiêu thì cũng nên tiêu bấy nhiêu. Hơn nữa người đề nghị đi ăn là chú ấy, nên dù bữa ăn có đắt đỏ thế nào thì cậu cũng chẳng cần phải bận tâm.
“Thấy lạ hả? Lần sau phải dẫn cậu đến chỗ khác nữa mới được.”
“Lúc đó tôi sẽ mời chú.”
Đương nhiên cậu cũng phải mời lại chú ấy ít nhất một lần chứ.
“Em bé lấy đâu ra tiền mà mời.”
“Tôi nhận lương từ Giám đốc mà.”
“À, lương. Vậy tính ra thì vẫn là tôi mời nhỉ.”
“Không phải ạ. Tiền lương chú đưa cho tôi là của tôi rồi.”
Chỉ là một câu trả lời hết sức hiển nhiên mà người đàn ông lại cười khúc khích. Sau tiếng cười có vẻ phù phiếm đó là tiếng gõ cửa vang lên.
“Xin thất lễ. Tôi xin phép chuẩn bị sâm panh và các món khai vị nhỏ trước ạ.”
Seo Su Hyeon chỉ đứng ngây ra nhìn hành động của người nhân viên. Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề rót sâm panh vào ly thủy tinh, rồi đặt những chiếc khay gỗ lớn xuống trước mặt cậu và Gi Tae Yeon. Tổng cộng có sáu chiếc đĩa nhỏ, bên trong đựng những món ăn trông đúng nghĩa là chỉ vừa một miếng.
“Tôi xin phép giải thích từ món ăn trên cùng trước ạ. Phô mai kem và cà chua sấy khô đặt lên trên…..”
Su Hyeon để lời giải thích của nhân viên lọt từ tai này qua tai kia, mắt đăm đăm nhìn xuống những món ăn được bày trước mặt mình. Món nào trông cũng đẹp đến mức không nỡ ăn. Chỉ là cậu ngạc nhiên vì chúng nhỏ hơn so với tưởng tượng mà thôi.
“Biết uống sâm panh không?”
Chỉ đến khi nghe thấy giọng nói của Gi Tae Yeon, cậu mới nhận ra người nhân viên đã rời đi. Có lẽ thấy buồn cười vì cậu cứ chăm chú quan sát đồ ăn, người đàn ông khẽ cười và lắc nhẹ ly sâm panh. Seo Su Hyeon làm theo, cũng nâng ly của mình lên.
“Tôi chưa uống bao giờ nhưng uống được ạ.”
Cậu nếm thử một chút xíu, chỉ vừa đủ chạm vào lưỡi, và may mắn là quyết định rằng nó có thể uống được. Cậu không thích đồ có ga và thường ít khi uống nước ngọt có ga, nhưng có lẽ vì vị ngọt nhẹ nhàng này nên cũng không sao.
Seo Su Hyeon từ tốn ăn từng món. Thỉnh thoảng lại nhấp thêm sâm panh.
Tất cả đều là những món lần đầu cậu ăn nên khá lạ lẫm, nhưng món nào cũng có vị ngon đặc biệt theo cách riêng. Nếu có điểm trừ duy nhất, là chúng thực sự chỉ vừa một miếng và chẳng thấm vào đâu so với cơn đói của cậu.
“Đây là tôm ngọt và trứng cá muối ạ.”
Cậu suýt chút nữa đã tưởng đó là món cuối cùng và cảm thấy thất vọng.
Có vẻ đây là bữa ăn phục vụ theo trình tự, vì người nhân viên lại mang ra một món ăn khác. Lần này cũng vậy, sau khi nghe giải thích về món ăn, Seo Su Hyeon từ từ nếm thử theo cách mà nhân viên đã gợi ý. Cậu đã rất kỳ vọng vào trứng cá muối vì nghe nói đó là một trong tam đại mỹ vị của thế giới, nhưng nó thực sự không hợp khẩu vị của cậu chút nào.
“Không thích thì để lại.”
“Giám đốc ăn không ạ?”
Gi Tae Yeon lộ vẻ mặt không thể tin nổi, nhưng nhớ lại giọng nói lầm bầm rằng lãng phí thức ăn sẽ bị đày xuống địa ngục, anh ta liền đưa đĩa của mình ra. Seo Su Hyeon với vẻ mặt hài lòng, gạt phần trứng cá muối sang đĩa của Gi Tae Yeon.
Sau đó, thức ăn tiếp tục được mang ra.
Seo Su Hyeon đưa các loại rượu và thức ăn thay đổi liên tục vào miệng và chăm chỉ nhai. Món nào cũng tuyệt hảo, có lẽ xứng đáng với giá tiền đắt đỏ, nhưng kỳ lạ là cậu không có cảm giác như đang ăn một ‘bữa ăn’ đúng nghĩa.
“Đây là cơm nếp ăn kèm ức gà ạ.”
Lần đầu tiên, một món có thể gọi là ‘cơm’ được dọn ra. Cậu thầm vui mừng trong giây lát, nhưng nói quá lên một chút thì đó là một lượng chỉ vừa đúng một miếng nếu dùng thìa nén chặt lại, nên sự hào hứng của cậu xẹp đi nhanh chóng. Dù vậy thay vì phàn nàn, Seo Su Hyeon vẫn xúc miếng cơm nếp chỉ bằng kích cỡ chiếc thìa lên ăn. Nhờ nhân viên chan thêm nước dùng lên nên cũng có chút cảm giác như đang ăn cơm.
“Đây là món chính ạ.”
Cuối cùng, món chính cũng xuất hiện.
Lần này Su Hyeon lại chớp mắt. Thịt trông rất ngon mắt được mang ra, nhưng một lần nữa, nó quá nhỏ. Lần này dù không nói quá, nó cũng không lớn bằng lòng bàn tay người đàn ông.
“…..Ngon quá.”
Tuy nhiên ngay khoảnh khắc cậu cắt miếng thịt một cách cẩn thận và đưa vào miệng mà không mong đợi nhiều, từ ‘ngon quá’ đã bất giác bật ra.
“Ngon hả?”
“Vâng. Còn rất mọng nước nữa ạ.”
“Cho cậu nhé?”
“Dạ không. Giám đốc ăn đi ạ.”
Gi Tae Yeon hỏi có muốn đưa phần thịt của chú ấy cho cậu không, nhưng Su Hyeon lắc đầu quầy quậy. Cậu không phải kiểu người tham lam đến mức thèm muốn đồ ăn của người ăn nhiều hơn mình.
Dù sao thì thịt cũng rất ngon. Có lẽ vì đây là món ăn quen thuộc hơn so với những món đã ra từ đầu đến giờ, nên cảm giác ngon miệng càng mạnh mẽ hơn. Rõ ràng việc đánh giá một hương vị quen thuộc dễ dàng hơn nhiều so với việc thẩm định mùi vị của những món ăn lạ lẫm.
‘Lạ thật.’
Mặc dù việc các món ăn được đưa ra từng chút một khiến cậu thấy hơi thòm thèm, và việc cuộc trò chuyện bị ngắt quãng mỗi khi nhân viên xuất hiện có chút đáng tiếc, nhưng có lẽ vì đây là trải nghiệm lần đầu nên cũng không phải là một bữa tối quá tệ.
Đó là ngay sau khi họ về đến nhà và bước vào phòng khách.
“Giám đốc.”
Seo Su Hyeon gọi Gi Tae Yeon lại khi chú ấy định đi vào phòng mình.
“Lần này về nhà tôi có mang lên ít kim chi củ cải non với dầu mè.”
Người đàn ông khẽ nhướng mày như muốn hỏi cậu đang nói chuyện đột ngột gì vậy, nhưng Seo Su Hyeon nhẹ nhàng hỏi như đang đưa ra một lời đề nghị.
“Chú ăn cơm trộn kim chi củ cải non không ạ?”
Xem ra bữa ăn vừa rồi vẫn chưa đủ làm cậu no bụng.