Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 55
***
Su Hyeon múc canh lên nếm thử.
“Ngon quá.”
Đây là món canh thường nấu ăn vào mùa đông, qua cả đầu xuân thì sẽ không còn hợp mùa nữa, nên đây là nồi canh bã đậu cuối cùng cậu nấu. Cậu thích cho cải thảo vào ăn hơn là thịt lợn, nên thay vì thịt, cậu cho thật nhiều cải thảo vào nấu, gia vị đã ngấm vừa đủ nên rất vừa miệng cậu.
“Gì thế.”
Người đàn ông chậm rãi bước ra, gác cằm lên bờ vai gầy của cậu rồi hỏi. Seo Su Hyeon không hề giật mình, liệt kê món ăn.
“Canh bã đậu nấu cải thảo ạ. Chú ăn chứ?”
“Tôi không kén món nào hết.”
Gi Tae Yeon nhìn xuống nồi canh đang sôi sùng sục rồi đi về phía bàn ăn. Seo Su Hyeon tắt bếp điện từ rồi chia canh bã đậu vào hai bát tô, mang ra bàn. Trên bàn đã bày biện gọn gàng các món ăn kèm đã lấy ra sẵn và món cá Okdom nướng vàng ruộm. Những món ăn kèm rất hợp với món cơm ngũ cốc có nhiều đậu.
“Tôi ăn đây ạ.”
“Ăn ngon miệng nhé.”
Rõ ràng người nấu là cậu, vậy mà lại nói “Tôi ăn đây ạ”, nhưng trước câu đáp lại đầy mặt dày “Ăn ngon miệng nhé” của Gi Tae Yeon, Su Hyeon cũng chỉ đáp “Vâng” như thể đã quen, rồi húp canh bã đậu cho ấm bụng. Lúc nãy cậu cũng nếm thử rồi, quả nhiên rất ngon.
“Tôi cho cải thảo vào, chú ăn có hợp khẩu vị không ạ?”
“Ngon.”
“May quá ạ. Thường thì người ta nấu với thịt lợn. Nhưng tôi không thích cho thịt vào các món đậu phụ lắm nên hay nấu với cải thảo. Như vậy vị nó thanh hơn ạ.”
“Vậy à?”
“Vâng. Chắc cũng tùy khẩu vị mỗi người nhưng không có thịt thì vị thanh hơn hẳn. Với lại cũng có cá rồi nên tôi cố tình không cho thịt vào. Muốn cảm nhận rõ vị cá Okdom thì canh cũng nên nấu nhạt một chút thì tốt hơn ạ.”
*cá okdom là một loại một loại cá biển cao cấp nổi tiếng xuất xứ từ Jeju, Hàn Quốc.
“Ăn đi. Cậu bảo tò mò còn gì.”
“Chú Giám đốc ăn thì tôi mới ăn ạ.”
Đó là con cá mà người của chú ấy đã mang đến, vì cậu chưa từng ăn cá Okdom nên khi cậu nói tò mò.
Đợi người lớn tuổi hơn gắp trước, cậu cứ nhìn chằm chằm vào đôi đũa đang hướng về phía con cá, thì phần thịt cá được gỡ khéo léo lại được đặt vào bát cơm của chính cậu chứ không phải bát cơm đối diện.
“Ơ…”
“Ăn đi đừng có nhìn. Người ta nhìn vào lại tưởng tôi bắt nạt trẻ con phải nhìn sắc mặt tôi mới được ăn à?”
“Tôi đâu có nhìn sắc mặt chú đâu… Chỉ đơn giản vì chú lớn tuổi hơn nên tôi đợi chú ăn trước thôi mà.”
Seo Su Hyeon liếc nhìn gương mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ rồi gắp thớ thịt cá trắng nõn cho vào miệng. Cá Okdom lần đầu cậu nướng thử, thịt mềm và ẩm. Quan trọng nhất là nó thực sự rất ngon. Chỉ một con thôi cũng có thể ăn hết bay ba bát cơm.
“Ngon lắm ạ.”
“Bảo họ chất đầy tủ lạnh nhé?”
“Vâng.”
“Biết rồi.”
Nghe nói đây là loại cá quý, ý nghĩ lại sắp được ăn nữa khiến tâm trạng cậu vui vẻ hẳn lên.
Đừng nói đến việc phải nhìn sắc mặt Gi Tae Yeon, cậu đang sống rất ổn. Dù mới ở nhà chú ấy được một tuần, nhưng cậu đã thích nghi được với khá nhiều thứ.
Một trong số đó là chiếc giường. Chú ấy đã nhường cho cậu căn phòng còn lớn hơn cả phòng ngủ chính ở nhà quê, và trong đó có một chiếc giường cũng lớn tương tự. Vì từ trước đến nay cậu toàn trải nệm mỏng ngủ dưới sàn, nên ngày đầu tiên chiếc giường lại quá êm ái khiến cậu không ngủ được, phải ra ghế sô pha phòng khách ngủ, nhưng khoảng ba ngày sau cậu đã quen với việc ngủ trên giường. Đến mức cậu còn nghĩ, giờ mà ngủ dưới sàn không biết có đau lưng không nữa.
Và một điều nữa cậu đã thích nghi được chính là nhịp sống của Gi Tae Yeon. Seo Su Hyeon vốn quen dậy sớm nên cũng không phải là lịch trình quá sức với cậu. Vì lời dặn phải ăn cơm cùng chú ấy nên giờ ăn có thay đổi linh hoạt đôi chút, nhưng mức độ đó thì không sao. Ngược lại, sự thật là có thể ăn cơm cùng người khác chứ không phải một mình khiến cậu vô cùng hài lòng.
‘Có lẽ vì không phải đi ra ngoài nên mới ổn thế này.’
Trái với nỗi lo không biết có khó thích nghi không vì quá đông người, cậu không có nhiều dịp đi ra khỏi tòa nhà. Nếu cần nguyên liệu nấu ăn gì thì người của chú ấy đều mang đến, hơn nữa cậu cũng không có hứng thú ra ngoài làm gì nên chỉ quanh quẩn ở nhà.
Dù cơ thể có hơi ngứa ngáy chân tay vì không còn vườn rau cần phải trông nom hàng ngày, nhưng cậu cũng có việc riêng của mình nên những ngày bận rộn tối mắt cứ thế trôi qua, thành ra cũng không có thời gian ra ngoài.
Những việc phải làm đó không phải là việc Gi Tae Yeon giao, mà là những việc cá nhân của cậu.
– Cháu định sống cùng thằng đen tối đó hả?
‘Vâng. Là làm việc thôi nên bà không cần lo đâu ạ.’
Sau khi lần lượt gọi điện cho các bà, cuối cùng cậu gọi cho bà Seoul. Đó là ngay sau khi bà út đưa ra lời đề nghị quý hóa, rằng bà sẽ trông coi siêu thị giúp cậu.
– Thôi đi! Xuống đây ngay! Bà đã bảo cháu đến sống cùng bà mà.
‘Cháu không sao đâu ạ, bà. Cháu cảm ơn ý tốt của bà nhưng cháu cũng không có nhiều tiền, không thể sống dựa dẫm vào bà được. Anh Yi Seon thì còn giúp việc cho bà chứ cháu thì không có khả năng đó ạ.’
– Thằng đó bắt cháu làm việc gì?
‘Cháu ăn cơm cùng chú ấy. Chú ấy bảo ngán cơm hộp rồi ạ.’
– Nó tha một đứa nhỏ hơn cả khúc về chỉ để nấu cơm à?
Vì bà Seoul lớn tiếng quá, Su Hyeon đành phải đưa điện thoại ra xa.
Ăn cơm là chuyện cực kỳ quan trọng mà… Dù khó hiểu được điểm khiến bà tức giận, nhưng vì ấn tượng về Gi Tae Yeon vốn là vậy, cậu nghĩ cũng dễ hiểu khi bà có định kiến.
‘Với lại cháu cũng lo nhỡ sau này người đó, à, không, bố cháu tìm đến. Ổng là Alpha lại là đàn ông nên khỏe lắm ạ.’
– Thằng khốn nạn đó! Chẳng phải cháu bảo thằng đó hứa tìm giúp rồi sao, mà giờ vẫn chưa tìm được à?
‘Có vẻ vậy ạ. Chắc ổng trốn kỹ lắm.’
– …Để bà tìm hiểu xem sao. Vì bà còn đang bận tìm giúp mọi người khu nào đáng sống, đã đủ bận rộn rồi, cháu lại thấy áy náy.
‘Cháu không sao đâu ạ, bà.’
– Không sao cái gì mà không sao. Chậc chậc. Vậy giờ cháu đang ở nhà thằng đó hả? Thấy siêu thị đóng cửa.
‘Vâng ạ.’
– Thế còn Boksil thì sao?
Trong khoảnh khắc, cậu cứng họng. Phải mím nhẹ môi một lúc, Seo Su Hyeon mới khó khăn cất được tiếng.
‘Boksil… qua cầu vồng rồi ạ. Cháu lên Seoul cũng là vì chuyện đó. Vì chôn ở vườn nhà có lẽ sẽ khó khăn nên cháu đã hỏa táng giống như mẹ và bà rồi ạ.’
Bà Seoul im lặng một lúc. Câu trả lời muộn màng thoát ra cùng tiếng thở dài nặng trĩu.
– Thôi được rồi, tạm thời bà biết vậy. Có chuyện gì xảy ra hoặc thằng đó giở trò gì thì gọi ngay cho bà, bà sẽ cho xe đến đón. Nhớ chưa?
‘Vâng ạ. Bà đừng lo ạ. Cháu thật sự đang sống rất tốt.’
Khác với nỗi lo của các cụ, Seo Su Hyeon đang trải qua những ngày thực sự ổn thỏa. Công việc chú ấy giao dễ đến mức gọi là việc cũng thấy ngượng, với lại chỉ riêng việc có người ăn cơm cùng, cậu đã cảm thấy như có gì đó được lấp đầy và nỗi cô đơn cũng lùi xa.
“Hôm nay định làm gì?”
Những cuộc trò chuyện đời thường qua lại như thế này cũng thật dễ chịu.
“Tôi định ra ngoài một lát ạ.”
“Đi đâu.”
“Tôi định tìm xem gần đây có siêu thị nào không. Vì ngày nào cũng nhờ các chú mua đồ hộ thì ngại quá ạ.”
Không biết nên gọi những người làm việc cho Gi Tae Yeon là gì, sau một hồi đắn đo, cậu bắt đầu gọi chung họ là “chú”. Nghe cậu gọi đám Alpha cao to lừng lững là “chú”, Gi Tae Yeon bật cười khô khốc như thể thấy thật vô lý, nhưng cũng không nói lời nào bảo cậu không được gọi như thế.
“Cho đứa nào đó đi cùng nhé?”
“Không sao đâu ạ. Tôi đâu phải trẻ con đâu ạ.”
“Nhớ mang điện thoại cẩn thận đấy.”
“Vâng.”
Seo Su Hyeon nghĩ đến chiếc điện thoại mới nhận từ chú ấy như một phần phúc lợi nhân viên. Nghe nói điện thoại đời mới bây giờ có thể chuyển ảnh hay danh bạ từ máy cũ sang dễ dàng, đó là chiếc điện thoại chứa toàn bộ đống ảnh của Boksil mà cậu đã chụp rất nhiều.
‘Phải về nhà một chuyến mới được..’
Vừa phải dọn dẹp những thứ cần dọn, nhân tiện mang về những thứ như album ảnh, cậu định bụng như vậy. Trước khi công trình bắt đầu cũng có thể tìm được Seo Jeong Gyun, nên cậu không có kế hoạch chuyển hết đồ đạc đi, nhưng dù sao cũng rời nhà một thời gian dài nên có nhiều việc cần phải lo liệu.
Dù không thể cắt điện nước hoàn toàn vì siêu thị nhưng cũng phải rút hết phích cắm không dùng, dọn sạch tủ lạnh và còn những việc lặt vặt cần chú ý khác. Đặc biệt là nhà ở quê thường cũ kỹ nên phải chuẩn bị trước thì mới yên tâm.
‘Trước tiên dọn tủ lạnh… đồ cần vứt thì vứt hết, mấy món ăn kèm khô thì cứ mang về là được. À, nhưng mấy cái chum vại thì làm thế nào nhỉ.’
Mấy món trong tủ lạnh kim chi thì không nói làm gì, chứ không thể nào di chuyển cả đống chum vại đi được.
Thôi thì cứ về xem bên trong còn lại bao nhiêu rồi mới quyết định được. Thay vì lo lắng sớm, cậu quyết định cứ nghĩ đơn giản đã. Vì chú ấy bận rộn, muốn về nhà quê chắc phải vài ngày nữa, lo lắng những chuyện không đâu từ bây giờ cậu không muốn.
“Hôm nay khoảng mấy giờ chú tan làm ạ?”
“Chưa biết nữa, sao, chán à? Muốn tôi chơi cùng không?”
Trước câu hỏi vì tò mò của cậu, Gi Tae Yeon nhếch môi cười nói giọng nhờn nhợt.
“Tôi chỉ hỏi vậy thôi ạ. Tôi cũng không thấy chán lắm đâu ạ.”
“Đến văn phòng chơi đi.”
“Vậy cũng được ạ?”
Nghe lời nói bất ngờ, Su Hyeon nuốt vội miếng rau chân vịt rồi hỏi lại. Nơi lúc nhúc xã hội đen, dân thường như mình đến đó có được không nhỉ? …Hay chú ấy đang nói văn phòng khác?
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ