Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 54
“Đây là gì ạ?”
“Đồ ăn vặt cho em bé.”
Đánh răng rửa mặt kỹ càng xong đi ra, Su Hyeon lon ton chạy lại chỗ hộp kem đặt chễm chệ trên bàn phòng khách.
Vừa ăn cơm xong không nên ăn quà vặt ngay, cậu nghĩ vậy nhưng vẫn nhìn hết hộp kem đang quyến rũ cậu đến cốc sứ đặt trước mặt Gi Tae Yeon. Thứ chú ấy đang uống có vẻ là cà phê.
‘Chú Giám đốc cũng ăn cơm xong rồi mới uống, chắc mình ăn kem cũng không sao đâu nhỉ?’
Khoan đã, nhỡ đâu đây là ý đồ muốn làm cậu no căng bụng bằng kem thì sao? Cậu chợt nghi ngờ món quà vặt được chuẩn bị cho mình, nhưng rồi nghĩ chỉ cần cậu giữ vững tinh thần thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hơn nữa, cổ họng đang sưng thế này thì ăn đồ lạnh cũng không hại gì.
Sau khi tự hợp lý hóa ngắn gọn, Seo Su Hyeon xác nhận hũ tro cốt hôm qua đã đặt cẩn thận vẫn còn ở chỗ cũ rồi mới kéo hộp kem vào lòng. Vừa ăn cơm xong đã ăn quà vặt, nếu có bà ở bên cạnh thì không thể tưởng tượng nổi.
“Cảm ơn chú ạ. Tôi ăn đây ạ.”
“Ăn vừa đủ thôi kẻo đau bụng đấy.”
“Tôi khỏe lắm, không bị đau bụng đâu ạ. Mà này chú Giám đốc. Trước khi viết hợp đồng, tôi có chuyện muốn hỏi chú.”
Cậu múc một thìa kem đầy cho vào miệng, vị ngọt tan ra. Nhờ vậy mà việc nhớ đến con người khó ưa kia cũng không quá khó khăn.
“Người giám hộ hợp pháp của tôi… chú vẫn chưa tìm được ạ?”
“Tìm được thì đã điệu đến trước mặt Lông tơ rồi.”
Gi Tae Yeon vừa nhịp nhịp đầu mũi chân đang bắt chéo vừa thản nhiên đáp. Seo Su Hyeon ngậm chiếc thìa nhựa giữa môi rồi gật đầu. Cũng phải, chắc chú ấy cũng chẳng cần phải giấu cậu chuyện đó. Cũng chẳng có lý do gì để làm vậy.
Nhưng trong lòng cậu vẫn có chút thất vọng. Cậu cứ tưởng xã hội đen tìm người dễ lắm, xem ra đó chỉ là chuyện trên phim ảnh thôi.
“Vậy giờ mình nói chuyện hợp đồng ạ. Tôi cần phải làm gì cho chú ạ?”
“Một ngày hai bữa.”
“Bữa sáng và bữa tối ạ?”
Hầu hết nhân viên văn phòng đều ăn trưa ở ngoài, nên chắc chú ấy đang nói bữa sáng hoặc bữa tối.
Đó không phải là việc quá khó khăn. Cậu làm món ăn kèm hay nấu canh thường là vào buổi sáng hoặc buổi tối. Nếu buổi sáng rảnh rỗi, cậu cũng hay nấu món mới vào bữa trưa, nhưng thường thì cậu nấu xong hết vào buổi sáng hoặc làm sẵn các món ăn kèm trước khi đi ngủ.
“Tôi thì không sao, nhưng chú sẽ cho người đến lấy ạ?”
“Người?”
“Thì hộp cơm chú ăn sáng cũng là người khác mang đến mà.”
Cậu thấy đó là cách làm hơi không hiệu quả. Ở Seoul chắc hẳn có vô số công ty cơm hộp, mà chú ấy lại chịu khó đi đi về về tận làng cậu đang sống.
‘Lúc đó chú ấy có khen cơm ngon thật nhưng….’
Bản thân Seo Su Hyeon cũng biết sự thật là đồ ăn cậu nấu rất ngon, nhưng dù vậy, cậu vẫn thấy nghi ngờ liệu đó có phải là món ăn đáng để chịu khó đi mấy tiếng đồng hồ đến ăn hay không. Dù có là sơn hào hải vị đi nữa, để nguội thì cũng bớt ngon, lại còn quá vất vả.
“Cậu đang nói gì vậy? Phải làm việc ở đây chứ.”
“Tại nhà Giám đốc ạ?”
Trước lời nói hoàn toàn không ngờ tới, Seo Su Hyeon mở to mắt. Cậu cứ nghĩ chú ấy sẽ cho người đến lấy hộp cơm đi, chứ chưa từng nghĩ đến dù chỉ một chút rằng mình sẽ làm việc tại nhà chú ấy.
“Chẳng lẽ lần nào tôi cũng chạy đi chạy lại à?”
“Tôi cũng nghĩ là không hiệu quả thật, nhưng tôi không biết chú đề nghị với ý đó.”
“Một ngày tôi trả 100.000 won.”
Gi Tae Yeon vừa uống cà phê vừa nói như thể chẳng có gì to tát. Một ngày 100.000 won, Seo Su Hyeon lại chớp mắt. Một tháng là 3 triệu won.
“Không cần làm việc khác. Việc dọn dẹp các thứ tôi đều thuê người làm cả rồi. Chỉ cần nấu bữa sáng và bữa tối. Tôi sẽ đưa thẻ, cần gì thì cứ tùy ý tiêu.”
Nghe những lời tiếp theo, cậu vẫn không dễ dàng đáp lại được. Lời đề nghị làm việc tại nhà chú ấy đã đành, nhưng một tháng 3 triệu là số tiền quá lớn. Hơn nữa, cậu lại làm việc rất nhanh nhẹn. Dù có nấu món ăn mất nhiều thời gian đến đâu thì một ngày cậu làm việc cũng chưa chắc đến ba tiếng.
‘Lần trước cũng thế, chú ấy tiêu tiền như nước vậy.’
Cái giá cho việc ngủ lại một đêm mà đưa cả tấm séc, đáng lẽ cậu phải nhận ra từ lúc đó rồi, cách tiêu tiền của chú ấy hoang phí quá mức. Miệng lại ngứa ngáy như muốn cằn nhằn, Seo Su Hyeon mím chặt môi.
“Không đủ à? Làm việc ở đây thì chuyện nhà ở cũng được giải quyết, đề nghị này có vẻ không tệ mà.”
“Không phải vì không đủ… mà là… tại sao chú lại đối tốt với tôi đến vậy ạ?”
Để mà cứ thế nhận lời, đây là một đề nghị quá sức nặng nề.
Việc chuyển chỗ ở đột ngột đã đành, mà cái giá lại quá hậu hĩnh. Seo Su Hyeon nhớ rất rõ lời khuyên của người lớn rằng phải cẩn thận với cái giá không tương xứng với bản thân.
“Chắc tại tôi già rồi nên vậy…?”
Gi Tae Yeon khẽ nhíu mày rồi xoa má.
“Ăn ngoài mãi giờ cũng ngán rồi, với lại ăn cùng người khác cũng thích.”
Seo Su Hyeon bất giác dồn sức vào bàn tay đang cầm thìa. Dù cậu chưa nhiều tuổi như chú ấy, nhưng cậu có thể hiểu chú ấy đang nói gì.
Thấy cô đơn sao.
Lời nói như đóng đinh vào sự thật, cậu dè dặt quan sát người đàn ông. Ánh mắt chú ấy nhìn vào khoảng không vô định chứ không phải cậu, trông cũng có vẻ như chú ấy thực sự đang cô đơn.
Su Hyeon biết rõ việc ăn cơm một mình buồn tủi hơn người ta nghĩ rất nhiều. Đó là thứ cảm xúc mà chỉ sau khi bà mất cậu mới nhận ra. Dù sao thì nhờ có Boksil mà cậu đã trải qua những ngày bớt cô đơn hơn, nhưng giờ đây Boksil cũng không còn bên cạnh cậu nữa. Điều đó có nghĩa là người để bắt chuyện vu vơ, người để chia sẻ đồ ăn vặt đã không còn nữa.
“Chú muốn ký hợp đồng đến bao giờ ạ?”
“Cho đến khi tìm được Seo Jeong Gyun. Sau đó nếu cậu muốn nghỉ thì cứ nghỉ. Chắc không phải là thương vụ thua thiệt cho Lông tơ đâu nhỉ.”
Đừng nói là thua thiệt, đây là một đề nghị cực kỳ tốt. Vì ít nhất trong thời gian tới cậu không cần phải lo lắng chuyện ăn ở nữa rồi.
Ngay cả nếu không bao giờ tìm được Seo Jeong Gyun và mất hết tiền, cậu cũng không có ý định quá suy sụp rồi sống cả đời trong u uất. Tuy nhiên, việc ăn ở trước mắt được giải quyết theo hướng này chắc chắn không phải là kết quả tồi.
‘Cũng tốt cho việc tiết kiệm tiền….?’
Nếu một tháng được 3 triệu won, thì một năm có thể tiết kiệm được 36 triệu won. Chăm chỉ làm việc thì việc mua một căn nhà nhỏ ở quê cũng có vẻ không khó. Trước đó, nếu chú ấy đưa Seo Jeong Gyun về thì cậu sẽ nhận được tiền bán đất nên cũng chẳng mất mát gì.
Seo Su Hyeon vừa ăn kem vị dâu vừa suy nghĩ. Cậu biết rõ đây là công việc giải quyết được ngay chuyện ăn ở, không có cơ hội nào tốt hơn thế này. Nhưng siêu thị lại khiến cậu bận lòng. Siêu thị duy nhất trong làng mà đóng cửa thì các cụ sẽ rất bất tiện.
“Có gì mà phải đắn đo.”
“Chỉ là hơi ngại đóng cửa siêu thị thôi ạ. Dù mùa hè mới bắt đầu thi công thì cũng còn mấy tháng nữa, nhưng nếu tôi không có ở đó thì các cụ sẽ bất tiện lắm. Muốn đến siêu thị lớn thì phải đi xe ra ngoài, nên mấy thứ đơn giản các cụ đều mua ở siêu thị của tôi.”
Việc sống ở Seoul đông đúc người thì không sao. Dù không thích lắm nhưng cũng có những tình huống bất khả kháng, và Seoul cũng là nơi con người sinh sống nên cứ ở rồi dần dần cũng sẽ quen thôi. Sau này tiết kiệm được tiền rồi về quê là được mà. Nhưng cậu vẫn không ngừng bận lòng về cái siêu thị.
“Chỉ cần để cửa mở là được chứ gì. Hoặc giao cho người quen nào đó.”
Trước phương án Gi Tae Yeon đưa ra, Seo Su Hyeon hình dung tình huống trong đầu. Cả hai đều không phải cách tồi. Vốn dĩ việc cậu cứ mở cửa siêu thị rồi đi làm vườn hay ra ngoài là vì chẳng có ai đáng để vào trộm cả, nên việc kinh doanh không người trông chắc cũng không tệ. Hoặc giao cho các bà cần việc làm thêm cho khuây khỏa cũng có vẻ ổn.
‘Vì mình đã nói với các nhà cung cấp là sẽ không nhập thêm hàng nữa nên cũng chẳng có việc gì phức tạp… Nếu kinh doanh không người trông thì tiền thu được cứ tạm thời để đó, còn nếu giao cho các bà thì phải đưa hết cho người trông coi thôi.’
Dù sống ở nông thôn nhưng cậu không hoàn toàn mù tịt về chuyện đời. Trước hết phải chấp nhận đề nghị của Gi Tae Yeon rồi tính tiếp.
“Vậy tôi sẽ làm thế ạ.”
“Viết hợp đồng nhé?”
“Vâng. Nếu chú điền tên tôi vào mục Bên A ạ.”
“Sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên tôi thấy tên người làm thuê được ghi vào mục Bên A đấy.”
Người đàn ông vừa nói với giọng như thể thấy thật vô lý, vừa cười khẩy rồi đứng dậy. Su Hyeon liếc nhìn chú ấy đang gọi điện thoại cho ai đó rồi lại múc một thìa kem đầy cho vào miệng. Kem đã chảy ra vừa đủ trong lúc nói chuyện, nên không cần tốn sức cũng dễ dàng múc lên.
Đang ăn kem, hũ tro cốt được đặt trang trọng trên bàn lại lọt vào tầm mắt cậu.
Boksil à. Anh sẽ sống thật khỏe mạnh.
Seo Su Hyeon lẩm nhẩm lại lời cậu đã thì thầm trong mơ. May mắn là cậu đã tìm được việc làm ngay, cậu cảm thấy như mình đã tiến thêm được một bước.
‘Cũng may đây là công việc mình thích.’
Nếu chú ấy kén ăn thì có thể hơi phức tạp, nhưng cậu chưa từng thấy Gi Tae Yeon từ chối món nào, nên cậu nghĩ chắc cứ nấu món mình muốn ăn mỗi ngày là được. Nếu chú ấy yêu cầu món cậu không biết nấu thì nhân dịp này học thêm cũng không tệ.
‘Mà thôi, chú Giám đốc cũng là người biết cô đơn sao.’
Thật không ngờ.
Su Hyeon hiểu rõ thứ cảm xúc gọi là cô đơn.
Nó thấm vào người lúc nào không hay rồi làm trái tim ướt đẫm. Đến khi nhận ra tên gọi của nó thì đã ngấm sâu vào sự ẩm ướt đó đến mức không còn cách nào cứu vãn.
Và để cảm nhận được sự cô đơn thì cần có thời gian để một mình nghiền ngẫm những cảm xúc mơ hồ. Chú ấy lại có khoảng thời gian như vậy sao, thật sự rất bất ngờ.
“Sao nhìn tôi thế.”
Gi Tae Yeon vừa kết thúc cuộc gọi, đặt điện thoại xuống rồi nhướng mày. Seo Su Hyeon lắc đầu nguầy nguậy.
“Không có gì đâu ạ.”
Việc chú ấy tiêu tiền như nước cũng vậy, tính cách có vẻ ngầm dễ bị lợi dụng nữa, biết đâu chú ấy thật sự cô đơn hơn mình tưởng.
“Mà chú vừa nói chuyện với ai vậy ạ?”
“Luật sư.”
“Luật sư ạ?”
“Chẳng phải cậu đòi công chứng sao?”
Seo Su Hyeon nhận lấy bản hợp đồng luật sư đưa cho.
Đó là một bản hợp đồng kỳ lạ, mục Bên A ghi tên Seo Su Hyeon, mục Bên B ghi tên Gi Tae Yeon.