Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 45
Gi Tae Yeon đang đứng cạnh xem những chiếc bánh gạo nếp đang dẹt dần, nhướng mày hỏi. Seo Su Hyeon nhìn xuống chảo chứ không nhìn chú ấy mà trả lời. Chỉ cần lơ là một chút là bánh sẽ dễ bị dính vào chảo nên cần phải tập trung.
“Vâng. Chỉ cần cho nguyên liệu vào đun sôi là được nên đơn giản hơn chú nghĩ nhiều ạ. Chỉ cần có quế, táo tàu, gừng và đường thôi ạ. Mà chú có ăn được quế không ạ?”
“Không sao.”
“May quá. Vì tôi nghe nói quế là thứ người thích kẻ không rất rõ ràng nên mới hỏi chú. Tôi thì thích lắm ạ. Hôm qua lúc nấu trà hồng quế, cho táo tàu với quế vào đun, mùi thơm ấm áp tỏa ra dễ chịu lắm ạ.”
Nhờ nhà không lớn lắm nên mùi hương lan tỏa rất nhanh, khi vị ngọt của táo tàu hòa quyện với hương quế, lòng cậu cũng trở nên ấm áp lạ thường. Cảm giác như đang ngắm nhìn khung cảnh tuyết rơi giữa mùa đông giá rét và thưởng thức món trà hồng quế ấm nóng còn chưa nấu xong vậy.
“À, đúng rồi. Giám đốc đã ăn thử táo tàu chưa ạ?”
Seo Su Hyeon vừa lật từng chiếc bánh gạo nếp đã mềm ra vừa hỏi. Bánh gạo nếp vốn giữ nguyên hình vuông do bị đông đá rồi rã đông, đang bắt đầu chảy mềm ra một chút.
“Loại màu xanh ấy hả?”
“Vâng. Chú ăn thử chưa ạ? Nó giòn tan và ngọt lắm ạ. Vị hơi khác táo một chút, nhưng tôi hiểu vì sao người ta gọi là táo tàu. Táo tàu khô nhăn nheo cũng ngọt ngon, nhưng táo tàu tươi thì có vị thanh mát nên tôi thích hơn.”
Táo tàu vừa hái xuống, chỉ cần lấy áo quệt qua loa rồi ăn thì ngon không gì bằng.
“Mà, chú uống trà hồng quế nóng nhé?”
“Để ở đâu.”
“Ở cánh cửa tủ lạnh ạ.”
Không biết có phải định tự đi lấy không, mà Gi Tae Yeon bước chân đủng đỉnh tiến về phía tủ lạnh. Chú ấy mở cửa tủ lạnh, và dường như đã tìm thấy mục tiêu ngay lập tức, liền lấy ra một cái chai thủy tinh lắc lắc. Dường như muốn hỏi có phải chai này không. Seo Su Hyeon nhìn thứ chất lỏng màu nâu đỏ sóng sánh bên trong rồi tắt bếp ga.
“Đúng chai đó rồi ạ. Nếu chú thích uống nóng tôi sẽ hâm lại. Nhanh thôi ạ.”
“Cứ uống lạnh đi.”
“Ly ở đằng kia ạ.”
“Biết rồi. Còn cậu?”
Lúc này Seo Su Hyeon mới nhớ đến Lee Chan Seo đang ngồi một mình ở bàn ăn, và cốc cà phê anh ấy mua. Cà phê không phải không ngon, nhưng bây giờ cậu lại thèm trà hồng quế mát lạnh hơn.
“Cho tôi một ly nữa ạ.”
“Hâm nóng nhé?”
“Không cần đâu ạ.”
Trả lời ngay xong, cậu lấy hũ mật ong từ trong tủ bát ra. Gạo nếp thường thì ăn không sẽ ngon hơn, nhưng gạo nếp nướng chấm mật ong lại là một món ngon đặc biệt.
Hì hục mở nắp, Seo Su Hyeon khéo léo múc phần mật ong còn lại từ khối mật ong hơi đông lại do thời tiết lạnh, cho vào một chiếc đĩa nhỏ.
“Đây là gạo nếp nướng à?”
Gi Tae Yeon tiến lại gần, nhìn xuống chảo rồi cười khẩy.
“Vâng. Sao thế ạ?”
“Giống cậu đấy.”
Nghe chú ấy nói giống mình, Seo Su Hyeon nhìn xuống những chiếc bánh gạo nướng trong chảo. Bánh gạo đã chảy mềm nhũn ra, không còn giữ được hình vuông ban đầu. Ý chú ấy là nó xấu xí sao?
“Xấu thì xấu nhưng nó mềm mà…”
“Cứ mang lại đây.”
Chỉ cần ngon là được rồi.
Cậu hậm hực nghĩ, rồi một tay cầm đế lót nồi, một tay cầm chảo đi về phía bàn ăn. Gi Tae Yeon đã ung dung ngồi vào chỗ của mình. Đang phân vân không biết nên ngồi đâu, cậu đánh giá rằng ngồi cạnh nhau sẽ tiện ăn bánh gạo hơn, nên đã chọn ngồi xuống bên cạnh chú ấy.
Lúc này cậu mới nhận thức rằng mình đã bỏ mặc Lee Chan Seo một mình quá lâu, liền thấy áy náy. Có lẽ vì nghĩ đến chuyện ăn bánh gạo nướng mà xem ra tâm trí cậu đã bay bổng cả lên.
“Anh, xin lỗi anh, anh đợi lâu không?”
“Không sao.”
Lee Chan Seo trả lời sau khi nuốt một ngụm cà phê. Anh ấy nở nụ cười hiền lành nhưng có vẻ anh ấy không thoải mái với Gi Tae Yeon. Vì ấn tượng về chú ấy vốn không tốt nên cũng phải thôi.
“Ừm, đây là vị Giám đốc lúc nãy em nói đó hả?”
“Cậu cũng nói chuyện về tôi à?”
Khác với Lee Chan Seo ngồi thẳng lưng, người đàn ông đang ngồi nghiêng ngả, gác một tay lên thành ghế ăn, cười một cách gian xảo, rồi dùng đũa chọc mạnh vào chiếc bánh gạo nướng mềm dẻo.
“Tôi đang nói chuyện chú Giám đốc hứa sẽ tìm giúp bố tôi ấy mà.”
Seo Su Hyeon khẽ đẩy đĩa mật ong nhỏ về phía Gi Tae Yeon rồi trả lời. Người đàn ông khéo léo cắt đứt miếng bánh gạo kéo dài ra như phô mai rồi chấm mật ong ăn.
Sao chú ấy có thể cắt khéo thế nhỉ? Là xã hội đen nên dùng dụng cụ giỏi sao? Dù thầm thán phục trong lòng, Su Hyeon cũng dùng đũa cuộn lại miếng bánh gạo dẻo quánh kéo dài rồi ngắt ra, bỏ tọt vào miệng. Vì đã phủi sạch gần hết bột đậu nành nên vị bùi đặc trưng đã nhạt đi, nhưng miếng bánh gạo mềm dẻo ấm nóng chấm mật ong khiến miệng cậu đầy ắp ngay tức thì.
“À, chuyện đó. Tôi lại tưởng gì.”
“Tôi đã tìm hiểu, chỉ cần không có con dấu cá nhân của Su Hyeon thì bên đó cũng không làm gì được. Hoặc cũng có cách đổi con dấu…..”
Su Hyeon đang chăm chỉ nhai bánh gạo nướng, mặc kệ hai người nói chuyện, cậu cầm ly nước quế gừng đầy ắp lên uống một hơi cạn sạch. Nước quế gừng được đun kỹ nên dù uống lạnh vẫn ngon. Thứ nước ngọt lịm đậm hương quế trôi qua cổ họng, cậu cảm giác miếng bánh gạo nướng dẻo dính cũng trôi xuống một cách sạch sẽ.
“Cậu rành luật lắm à?”
“….Vì tôi đang chuẩn bị vào trường luật ạ.”
Câu hỏi pha chút ý cười nhưng lại có vẻ chế giễu, tuy nhiên giọng điệu quá tinh vi để có thể bắt bẻ, nên Lee Chan Seo chỉ đáp lại đúng câu hỏi.
“Xem ra học giỏi nhỉ.”
“Cũng, thường thôi ạ….”
“Thế thì cứ ở Seoul mà học đi, đến đây làm gì.”
“Vâng?”
“Quan hệ thế nào với thằng bé này mà phải chạy đến tận đây.”
Không nghĩ ngợi gì nhiều khi nghe hai người nói chuyện, Su Hyeon vừa dùng đũa chọc vào một miếng bánh gạo nướng khác vừa trả lời thay.
“Anh Chan Seo là anh trai cùng làng thân thiết với tôi mà chú. Tôi biết anh ấy từ hồi anh ấy học cấp hai nên quen nhau cũng lâu lắm rồi. Nhưng từ hồi anh ấy lên đại học thì ít gặp…. À, bộ quần áo tôi cho chú mượn hôm chú ngủ lại đây là anh ấy mua cho tôi đó.”
Sau câu nói thêm vào đột ngột của cậu, cuộc nói chuyện im bặt. Mãi lúc sau Seo Su Hyeon mới nhận ra bầu không khí kỳ lạ, sau khi nuốt hết miếng bánh gạo nướng, cậu mới quay đầu nhìn hai người kia. Ánh mắt cậu tự nhiên chạm vào Lee Chan Seo đang ngồi đối diện trước. Anh ấy vuốt má với vẻ hơi bối rối.
“Em cho mượn bộ đồ anh mua hả?”
“Cái áo phông anh bảo sẽ trả lại vì rộng quá đó.”
Cậu đã tự hỏi liệu cho mượn quần áo được tặng có hơi bất lịch sự không, nhưng vì đó không phải cỡ cậu có thể mặc nên chắc không sao.
“Cả cái quần thể thao anh bảo sẽ vứt đi em đã xin về. Cả hai đều rộng quá so với em, tưởng không mặc được nhưng vẫn cất trong tủ đồ phòng khi cần.”
“Bảo sao lại giữ bộ đồ không vừa người…”
Seo Su Hyeon liếc nhìn về phía phát ra tiếng cười nhạt. Gi Tae Yeon khẽ nhíu mày, đang nhìn xoáy vào gáy cậu. Cảm giác nhồn nhột khó hiểu dâng lên, Su Hyeon lén đưa tay lên, khẽ xoa xoa phần gáy lộ ra.
“Bộ quần áo lao động tôi mặc hôm trước đâu rồi.”
“Tôi giặt rồi để đằng kia… Nhưng chú tìm nó làm gì ạ?”
“Tôi đã bảo vứt đi mà Su Hyeon nhà chúng ta coi lời người lớn như gió thoảng qua tai nhỉ.”
“Này anh, cách anh nói chuyện với thằng bé hơi….”
Tôi đâu có coi như gió thoảng qua tai đâu chú? Tại nó mặc làm đồ lao động tốt nên tôi không vứt thôi mà. Sao chú lại nói thế? Su Hyeon định đáp trả lại như vậy, nhưng đành ngậm miệng lại vì giọng nói xen vào trước. Lee Chan Seo đã bắt bẻ cách nói chuyện của Gi Tae Yeon.
“Với thằng bé? Trông cũng không hơn kém nhau mấy tuổi, Seo Su Hyeon là con cậu chắc?”
“Xin lỗi vì lần đầu gặp mặt nhưng anh rất bất lịch sự đấy.”
Trước cuộc cãi vã không hẳn là cãi vã bất chợt bắt đầu giữa hai người, cậu chỉ biết chớp mắt nhìn.
Cách nói chuyện của chú ấy thì cậu đã quen nên không thành vấn đề. Ngược lại, dù chú ấy có nói gì đi nữa, cậu thuộc kiểu người nếu thấy có gì cần nói thì nhất định sẽ nói. Lần này chuyện vốn có thể kết thúc đơn giản như vậy, nhưng Lee Chan Seo lại xen vào giữa khiến cuộc đối thoại lại rẽ sang hướng kỳ quặc.
“Thằng nhãi còn hôi sữa mà dám cãi lại chem chẻm….”
“Câu nói đó cũng rất bất lịch sự đấy.”
“Anh. Sao thế? Thôi đi anh.”
Cậu chậm một nhịp mới lên tiếng can ngăn Lee Chan Seo. Thấy thái độ trách mắng mình trước của cậu, Lee Chan Seo lộ vẻ mặt ngỡ ngàng, nhưng cậu không còn cách nào khác ngoài việc đứng về phía người đàn ông kia. Việc cậu quen với cách nói chuyện của chú ấy chỉ là vấn đề thứ hai. Dù sao đi nữa, người khiến cậu thoải mái lúc này là Gi Tae Yeon chứ không phải Lee Chan Seo, nên cậu đã bất giác can ngăn Lee Chan Seo trước.
“Chú Giám đốc cũng thôi đi ạ.”
Tuy nhiên, việc lời lẽ của người đàn ông kia bất lịch sự cũng không hoàn toàn sai, nên tiếp đó cậu lại can Gi Tae Yeon. Dù bị trách mắng nhưng chú ấy chỉ cười hề hề, nhưng chắc chắn không phải cười vì vui.
Cảm thấy có linh cảm rằng nếu cứ để yên thì chuyện sẽ càng lớn hơn, Seo Su Hyeon đứng bật dậy.
“Anh. Anh không phải đi sớm sao? Anh bảo bận học mà. Về Seoul lại mất mấy tiếng nữa chứ.”
Nghe lời yêu cầu rời đi một cách vòng vo, Lee Chan Seo miễn cưỡng đứng dậy. Seo Su Hyeon vội vàng tiễn anh ta ra ngoài. Vừa ra khỏi siêu thị, một làn gió khá ấm áp đã thổi tới.
“Su Hyeon à, anh đi đây nhưng…. Người đó không làm gì lạ với em chứ? …Đã từng ngủ lại nhà em chưa?”
“Chỉ là vì tuyết rơi nhiều quá, chú ấy bị kẹt lại nên em cho ngủ nhờ thôi.”
“Không có chuyện gì khác chứ? Vậy thì may rồi nhưng…. Thôi, có chuyện gì nhất định phải gọi cho anh. Lời anh nói cũng không phải nói suông đâu nên hãy suy nghĩ kỹ đi, nhớ chưa?”
Seo Su Hyeon gật đầu. Trước mắt, việc cấp bách là phải tiễn Lee Chan Seo đi thật nhanh.
“Anh đi đây. Anh gọi thì nhớ nghe máy nhé.”
Lee Chan Seo lên xe, nổ máy rồi hạ cửa kính xuống vẫy tay. Chiếc xe chỉ từ từ lăn bánh sau khi Seo Su Hyeon cũng vẫy tay chào lại.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ