Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 39
Rõ ràng người có thể giúp đỡ đang đứng sờ sờ ngay trước mắt, vậy mà cậu lại cố tình nói sẽ đi nhờ vả người khác, thật hết nói nổi, anh ta đang lặng lẽ nhìn xuống Seo Su Hyeon. Một thứ gì đó khó nhận ra dường như vướng víu trong tầm mắt, cào cấu sự chú ý của anh ta. Gi Tae Yeon luồn ngón tay vào bên trong dải ruy băng đang lủng lẳng dưới chiếc cằm trắng nõn của cậu.
Có lẽ giật mình vì bị giữ cằm đột ngột, Seo Su Hyeon khẽ lùi lại phía sau. Trước biểu hiện từ chối rõ ràng, cảm giác khó chịu dâng lên tức thì, má Gi Tae Yeon giật giật.
“Làm giá vãi nhỉ, ông chủ. Giữ kẽ vì không thích Alpha khác chạm vào hả, hả?”
Là vì giọng nói bảo rằng ‘đã ngủ với Alpha khác rồi nên đừng tùy tiện chạm vào’ chợt vang lên trong đầu.
Thay vì buông tay ra, người đàn ông lập tức dùng lực nắm nâng cằm Seo Su Hyeon lên, tay kia thì tháo dải ruy băng buộc chặt ra. Bảo sao trông có vẻ sưng, má bên phải đúng là đã sưng vù bầm tím.
“Mẹ kiếp, mặt mũi đứa bé chỉ toàn lông tơ mà dám…”
“Không đau lắm đâu…”
“Để tôi xem má nào, đừng có lí nhí nữa.”
Gi Tae Yeon đang cúi người xuống để nhìn kỹ hơn thì đột nhiên bất giác khựng lại.
‘…Mùi Alpha.’
Từ gáy Seo Su Hyeon phảng phất một mùi hương xa lạ.
“A.”
Lực siết trên tay tăng lên, gương mặt bị giữ khẽ rên khe khẽ. Nhưng Gi Tae Yeon không còn tâm trí để ý đến tiếng rên khẽ đó nữa. Cảm giác khó chịu mãnh liệt không thể so sánh với trước đây cuồn cuộn dâng lên, hơi nóng lan tỏa đến cả tròng mắt.
***
Gi Tae Yeon vươn tay, chạm vào sau gáy người đang ngồi cạnh mình ăn kem. Cứ thế luồn tay vào tóc cậu, đầu ngón tay anh ta chạm phải một cục u tròn tròn. Nó khá to, chỉ chạm vào thôi chắc cũng đau lắm, vậy mà Seo Su Hyeon cứ như người không biết đau, chăm chú ăn kem.
“Đúng là phiền phức không đâu như phải trông trẻ vậy…”
Nghe anh ta lẩm bẩm một mình đầy khó tin, tưởng là đang nói mình, Seo Su Hyeon quay đầu lại. Cục u đang chạm vào đầu ngón tay tự nhiên biến mất, thay vào đó là những sợi tóc mềm mại lướt qua mu bàn tay anh ta.
“Chú nói gì tôi đấy ạ?”
“Hết dỗi rồi à?”
“Tôi có dỗi đâu chứ…?”
“Ừ, thế nên mới mua kem đút cho ăn đây này.”
Seo Su Hyeon mấp máy môi như định nói gì đó, nhưng có lẽ chính cậu cũng nghĩ biểu hiện ‘dỗi’ không hoàn toàn sai, nên cậu len lén nhìn sắc mặt chú ấy rồi lảng sang chuyện khác.
“Chú ăn thử không ạ? Ngon lắm. Đây là lần đầu tôi được ăn kem đắt tiền thế này đấy. Vị này là Bơ Đậu Phộng Giòn, còn vị này là Vanilla Caramel Brownie.”
“Em bé cứ ăn nhiều vào.”
“Đâu phải tôi còn nhỏ nên mới thích đồ ngọt đâu ạ? Trong quán cũng có nhiều người lớn mà…”
Đây là đường về, sau khi gần như cưỡng ép Seo Su Hyeon cứ khăng khăng rằng chỉ vì chuyện cỏn con này thì không cần đến bệnh viện, lên xe để đi khám. Làng quê làm gì có bệnh viện lớn, nên họ đã phải lái xe mấy tiếng đồng hồ.
‘Chỉ là bị u một cục thôi mà. Chừng này thì qua thời gian là xẹp hết ấy mà..’
‘Muốn bị chấn động não đến phát rồ rồi hả..’
‘Tôi có bị choáng đâu ạ? Với lại hôm nay tôi phải nhổ cỏ nữa’
‘Đất sắp thành của người khác rồi thì nhổ làm gì’
‘….Tôi không thèm nói chuyện với chú nữa’
‘Tiện đường thì mang con chó kia đến bệnh viện thú y kiểm tra luôn đi.’
‘Boksil nhà tôi ạ?’
‘Ừ. Boksil nhà cậu đó. Chẳng phải cậu lo nó bị thương bên trong sao?’
Chỉ sau khi nhắc đến bệnh viện thú y, Seo Su Hyeon mới có vẻ hơi đắn đo.
Gi Tae Yeon nhìn chằm chằm xuống cái gáy đang quẩn quanh mùi Alpha chết tiệt kia, rồi luồn ngón tay vào bên trong cổ áo sơ mi của cậu. Seo Su Hyeon khẽ rụt vai lại. Việc cậu không lộ liễu tránh né như lúc nãy cũng khiến anh ta phần nào hài lòng, nhưng pheromone của Alpha khác thì vẫn cực kỳ khó chịu.
‘Thay quần áo rồi ra đây ngay’
Để cái mùi chết tiệt kia cũng bớt đi phần nào.
‘Sao lại thay quần áo ạ? Tôi mặc đồ bảo hộ cũng không thấy xấu hổ đâu. Có phải đi đâu sang trọng đâu chứ, chỉ cần không ở truồng là được mà phải không ạ? Với lại phòng cấp cứu bệnh viện đúng như tên gọi là nơi dành cho tình huống khẩn cấp, nên chắc cũng có người ở truồng ấy chứ… À, mà tôi đâu phải vào phòng cấp cứu nhỉ?’
Lần trước thì cứ ngậm chặt miệng, xem ra lần này lại mở miệng rồi đây. Seo Su Hyeon cứ léo nhéo toàn những lời anh ta không muốn nghe.
‘Với lại lúc nãy tôi cũng nói rồi, chỉ bị u một cục thôi thì không cần đến bệnh viện đâu ạ. Chườm rồi bôi thuốc, qua thời gian là khỏi hết ấy mà.’
Còn non choẹt mà nói chuyện cứ như ông cụ tám mươi tuổi.
‘Nhưng mà như lời chú nói thì Boksil đi kiểm tra vẫn tốt hơn, nên tôi sẽ đến bệnh viện ạ. Trong lúc Boksil kiểm tra thì tôi khám luôn cũng được. Nhưng mà. Tôi đảm bảo tôi không bị chấn động não gì đâu. Chỉ là bị ngã rồi u một cục thôi mà…’
Gi Tae Yeon đợi đến khi thấy Seo Su Hyeon thay quần áo xong, và cho con chó vào lồng rồi mới lên xe.
Cứ như vậy lái xe mấy tiếng đồng hồ đến bệnh viện, anh ta bắt Seo Su Hyeon kiểm tra chấn động não. Nghe chẩn đoán của bác sĩ là không có gì bất thường lớn, anh ta nhét cây kem vào đôi môi đang bĩu ra. Cùng với câu nói “Tôi đã bảo chỉ là bị u thôi mà,” đôi môi đang chu ra như cá vàng lúc này mới mím lại.
“Quay đầu qua chút đi. Để tôi sờ xem nào.”
“Sờ cục u vui lắm hả chú?”
“Ừaa, vui vãi ra ấy chứ..”
Seo Su Hyeon nghĩ, đúng là một người kỳ lạ thật, rồi quay đầu đi. Ngay sau đó cậu cảm nhận được những ngón tay thô ráp đang mân mê xung quanh chỗ bị u. Trên đầu cảm thấy hơi đau nhói, còn gáy bị bàn tay che phủ thì lại nhột nhạt, nhưng vì cây kem đang ăn rất ngọt ngào nên cũng không đến mức khiến cậu phải bận tâm nhiều.
‘Boksil cũng được bảo là không có vấn đề gì lớn.’
Cậu lo cho Boksil hơn cả bản thân mình, thật may mắn quá.
Su Hyeon xúc một miếng kem lớn vị đậu phộng đậm đà cho vào miệng rồi đảo nhẹ bằng lưỡi. Cây kem mềm mịn tan chảy biến mất trong nháy mắt. Trái tim vốn đang khó chịu vì câu nói ‘Đất sắp thành của người khác rồi thì nhổ cỏ làm gì’ cũng tan chảy như cây kem vậy.
“Cảm ơn chú.”
“Vì cái gì.”
Tâm trạng tức giận đùng đùng vì sự việc mệt mỏi đêm qua, và vì con người được gọi là bố mà không có chút lương tâm kia cũng tương tự như vậy. Tâm trạng khá hơn phần nào cũng là nhờ người đàn ông này, nên cậu định nhìn chú ấy để nói, nhưng vì bàn tay đang ôm sau gáy cậu siết mạnh hơn, Seo Su Hyeon đành phải nhìn thẳng về phía trước chứ không phải Gi Tae Yeon để nói lời cảm ơn.
Thay vì nhìn gáy người ngồi ở ghế lái, thà nhìn cây kem còn hơn, cậu nghĩ vậy rồi hạ tầm mắt xuống, liền thấy ở góc tầm nhìn là Boksil đang tựa cằm vào đùi cậu ngủ khò khò. Đây là lần đầu tiên nó ngồi xe lâu như vậy nên cậu cũng hơi lo lắng, nhưng may mắn là có vẻ nó không bị say xe.
“Vì chú đã đưa tôi và Boksil đến bệnh viện ạ.”
“Mới lúc nào còn bĩu môi bảo chỉ phí thời gian vô ích cơ mà.”
“Tôi đâu có khó chịu vì chuyện đó… Dù sao cũng cảm ơn chú đã quan tâm. À, cả chuyện mua kem cho tôi nữa ạ.”
Cậu biết rõ người đàn ông này không có lý do gì phải đưa mình đến bệnh viện. Hơn nữa, cho đến trước khi Gi Tae Yeon nhắc đến chuyện bệnh viện, Su Hyeon không hề có ý định đi khám dù chỉ một chút xíu. Cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng mình bị ngã bất cẩn nên ngất đi, chứ không hề nghĩ đến việc bị ngã cũng có thể nguy hiểm.
“À, thế nên bây giờ mới ngoan ngoãn để yên cho sờ hả?”
“Tại chú bảo sờ cục u vui nên tôi mới ngồi yên thôi chứ… Sáng nay tôi cũng sờ thử rồi, nó tròn tròn nên cũng muốn sờ mãi thật ạ.”
Seo Su Hyeon nghĩ rằng Gi Tae Yeon đang tức giận.
Ban đầu dù cậu đã nói là có lẽ không bán đất được, nhưng vì chú ấy lại hỏi có chuyện gì xảy ra trước tiên, nên cậu đã cho rằng chú ấy không tức giận. Biểu cảm và giọng điệu cũng không khác gì ngày thường, nên cậu cũng đã nghĩ chắc là không sao rồi. Nhưng đó cũng chỉ là thoáng qua. Từ lúc giữ má cậu, trông chú ấy đã có vẻ không vui rồi, còn sau đó thì lộ rõ vẻ mặt khó chịu. Tuy không biết rõ, nhưng có lẽ là do việc kinh doanh gặp trở ngại. Vì việc tìm ra kẻ đã trộm con dấu rồi bỏ trốn, rồi lại phải thương lượng giá đất với ông ta lần nữa sẽ mất thời gian mà.
Thôi thì chú có tức giận cũng đành chịu vậy, nhưng mà đâu thể giận cá chém thớt lên đầu mình được, mình có làm gì sai đâu chứ… Cậu đang nhẩm đi nhẩm lại trong đầu như vậy, thì Gi Tae Yeon chửi thề một tiếng rồi dẹp đi bầu không khí đáng sợ, đột nhiên nhắc đến hai từ ‘bệnh viện’.
Cứ như vậy, cậu vừa cùng người đàn ông đó từ bệnh viện về. Nhìn cái cách chú ấy chăm sóc không chỉ cho cậu mà còn cho cả Boksil, xem ra tâm trạng chú ấy cũng không tệ như cậu nghĩ.
“Nếu tôi nói vui thì cậu dâng cả mông ra chắc.”
Đó là lúc cậu đang thở phào nhẹ nhõm vì thấy may mắn. Giọng điệu có phần chế nhạo vang lên.
“Câu đó nghĩa là gì ạ?”
Không hiểu sao cảm thấy đó là lời không hay, cậu kín đáo liếc sắc lẻm, ánh mắt liền chạm phải người đàn ông đang nhìn mình bằng đôi mắt hời hợt. Những ngón tay đang mân mê cục u từ từ rút lui. Tiếp đó, bàn tay đang đặt trên gáy cậu cũng rời đi. Dù tiếc nuối hơi ấm đang rời xa, Seo Su Hyeon không để lộ mà chỉ nhìn Gi Tae Yeon.
“Ăn kem đi.”
Không cần chú ấy nhắc cậu cũng đang chăm chỉ ăn rồi.
Ăn xong vị kem đậu phộng đậm đà, cậu chuyển thìa sang cây kem bên cạnh, xúc một miếng đầy liền thấy có cả những miếng giống như sô cô la lẫn vào. Đưa miếng kem lớn đầy ắp vào miệng, cùng với vị caramel đậm đà là vị bánh brownie đặc sánh.
Chắc vì vậy nên mới đắt thế này. Lúc Gi Tae Yeon nói sẽ mua kem cho, dù cậu đã nhanh chóng đi theo, nhưng vẫn ngập ngừng vì giá quá cao, đúng là đắt xắt ra miếng thật.
Chiếc bánh kem lạnh chú ấy mua riêng cho cậu dự định sẽ ăn cùng Kang Yi Seon.
“Đến nơi rồi. Xuống đi.”
Không biết từ lúc nào, chiếc xe đã dừng lại trước siêu thị quen thuộc. Seo Su Hyeon cẩn thận đặt hộp kem đang ôm trong lòng xuống ghế xe, rồi ôm chặt Boksil trước tiên rồi mới mở cửa. Bước ra khỏi xe trước, cậu vươn tay lấy hộp kem rồi chào Gi Tae Yeon.
“Chú đi cẩn thận ạ.”
Thấy chú ấy không xuống xe, cậu đoán chắc là có việc bận.
“Seo Su Hyeon.”
“Dạ?”
Su Hyeon đang nhìn theo người vừa bước ra từ ghế lái và mang chiếc bánh kem lạnh vào trong siêu thị, nghe tiếng gọi mình, theo phản xạ liền cúi người xuống. Ánh mắt họ tự nhiên gặp nhau.
“Ở nhà ngoan ngoãn đi.”
Người đàn ông nói giọng như ra lệnh.
“Đừng có đi gặp mấy thằng vớ vẩn nào đấy.”
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ