Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 38
“Cái này, mẹ kiếp…”
Gi Tae Yeon đi xuyên qua siêu thị vào phòng khách như thể nhà mình, nhưng rồi khóe miệng chợt méo đi và anh ta dừng bước. Một vết máu chưa được lau sạch đập vào mắt anh ta.
Nghe tin có chuyện xảy ra nên có lẽ không bán đất được nữa, anh ta đã lên xe đến thẳng đây ngay lập tức. Vì khoảng cách khá xa, nên dù đã xuất phát từ tờ mờ sáng, thoắt cái mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Chuyện thế này thì gặp mặt nói chuyện vẫn hơn là nghe đầu đuôi câu chuyện qua điện thoại, nên anh ta đã cố gắng tăng tốc hết mức để đến nơi, vậy mà chủ đất thì chẳng thấy đâu chỉ thấy vết máu vốn không nên có ở một căn nhà quê thế này.
“Seo Su Hyeon.”
Gi Tae Yeon định tìm Seo Su Hyeon. Việc cậu gọi điện, rồi việc cửa siêu thị vẫn mở cho thấy dường như không có chuyện gì bất thường xảy ra, nhưng có lẽ vì không thấy gương mặt trắng trẻo vẫn thường hiện ra ngay khi mở cửa như mọi khi, nên cơn bực bội cứ len lỏi trào dâng. Chỉ vài bước chân đã đến phòng ngủ, anh ta không chút ngần ngại mở toang cửa.
“…”
Con chó đang cuộn tròn ngủ trên chăn giật nảy mình tỉnh dậy, chớp chớp mắt, rồi một lát sau gác cái đầu nhỏ xíu lên đùi và bắt đầu thở khe khẽ.
Nó thì ở đây, vậy chủ đâu rồi. Gi Tae Yeon quay người đi mà không hề nhận ra bản thân đang sốt ruột. Đó là khoảnh khắc anh ta định mở toang cánh cửa phòng mà từ trước đến giờ chưa từng vào như thể mình là chủ nhà.
“Ơ, chú.”
Từ cửa sau, Seo Su Hyeon sụt sịt mũi bước vào. Có lẽ vừa ở ngoài đồng về, cậu đội sụp chiếc mũ vành rộng hoa văn. Phần vải rộng rủ xuống hai bên có lẽ dùng để buộc dưới cằm cố định mũ, che kín cả hai má cậu.
“Vết máu kia là gì.”
Gi Tae Yeon nắm lấy cổ tay mảnh khảnh đang lủng lẳng ngang đùi cậu kéo lên, vừa quan sát khắp người cậu vừa hỏi. Vì mặc bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình nên chỗ da thịt lộ ra chỉ có đôi tay, nhưng trông không có vẻ gì là bị thương. Dù vậy, vì vẫn không yên tâm, anh ta vén chiếc áo sơ mi bên dưới áo phao ghi lê lên, thứ hiện ra không phải là bụng mà là chiếc áo giữ nhiệt màu da.
Áo giữ nhiệt gì mà… Mặc đồ kỹ càng đến mức nào mà nhét cả áo vào trong quần thun thế này. Theo lẽ tự nhiên, anh ta định luồn tay vào trong áo giữ nhiệt để kiểm tra da thịt, thì Seo Su Hyeon lùi lại một bước. Gi Tae Yeon bất giác cứng hàm lại.
“Không phải máu của tôi đâu ạ. Chú không cần vén áo lên xem như vậy đâu… Tôi nói điều này là vì sợ chú lỡ làm vậy với người khác thôi, chứ tự tiện vén áo người khác như thế là quấy rối tình dục đấy ạ. Tôi biết chú lo lắng, nhưng lần sau đừng làm vậy nữa nhé.”
“Quấy rối cái gì mà quấy rối.”
Có lẽ vì ở ngoài trời lạnh rồi vào trong nhà có lò sưởi đang chạy, má cậu nóng bừng lên. Mà thôi, vết máu vẫn còn sót lại à. Ở đâu nhỉ? Dù Gi Tae Yeon coi lời cậu nói như gió thoảng bên tai, Seo Su Hyeon vẫn mải miết tìm vết máu còn sót lại trên sàn. Rõ ràng cậu đã dùng giẻ lau kỹ rồi, xem ra vẫn còn chỗ chưa lau tới.
“Máu của ai.”
Lúc này Seo Su Hyeon mới ngước lên nhìn Gi Tae Yeon. Vì đội chiếc mũ làm đồng vành rộng để che nắng kỹ càng, nên cậu không nhìn thấy toàn bộ gương mặt chú ấy, nhưng vẫn thấy được phần mũi và môi.
“Người giám hộ hợp pháp của tôi ạ.”
Không muốn thốt ra từ ‘bố’, Su Hyeon dùng một từ ngữ tương ứng để thay thế.
“Người giám hộ hợp pháp?”
“Vâng. Dù sao thì, vì vậy nên chắc sẽ khó bán đất ngay cho chú được ạ. Tôi là chủ đất nên cũng không phải chuyện gì cần xin lỗi, nhưng tôi nghĩ vẫn nên báo cho chú biết nên mới liên lạc. Mà tôi gọi cho Trưởng phòng cơ mà, sao chú lại nghe máy ạ?”
“Phải liên lạc cho tôi, hay là cho Trưởng phòng Seo?”
Cứ tưởng chú ấy sẽ hỏi chuyện đất đai trước, ai ngờ lại là câu hỏi đột ngột về việc tại sao cậu lại liên lạc cho người khác theo sau. Su Hyeon khẽ cau mày đáp lại.
“Tôi gọi cho chú trước, nhưng không được nên mới gọi cho Trưởng phòng ạ.”
Dù có không biết gì nhiều đi nữa, cậu cũng biết Gi Tae Yeon là người chủ trì việc kinh doanh này.
Vì vậy, sau khi dọn dẹp căn nhà bừa bộn và sắp xếp lại suy nghĩ, Seo Su Hyeon đã mở két sắt ở siêu thị để tìm danh thiếp của Gi Tae Yeon trước tiên. Vì chưa đến giờ làm việc ở công ty nên cậu đã gọi vào số di động, nhưng chỉ nghe thấy tiếng chuông chờ mà không có ai trả lời. Người ta nói phải làm ngay lúc còn nóng, cậu không muốn xử lý công việc chậm trễ, nên bước tiếp theo là gọi vào số trên danh thiếp đã nhận từ Seo Ji Hwan.
“Gọi cho tôi trước á?”
Gi Tae Yeon nhíu mày. Vẻ mặt hoàn toàn không tin.
Không tin người như vậy thì làm ăn kiểu gì nhỉ? Seo Su Hyeon vừa trách thầm Gi Tae Yeon trong bụng vừa gật đầu.
“Tôi gọi vào số trên danh thiếp, nhưng chú không nghe máy nên tôi mới gọi cho Trưởng phòng thôi ạ. Vì tôi nghĩ nên báo sớm thì tốt hơn.”
“Danh thiếp? …À. Số công việc.”
Gi Tae Yeon ‘Chậc,’ một tiếng rồi tặc lưỡi. Seo Su Hyeon vừa thấy lạ, không hiểu số công việc thì liên quan gì, vừa nghĩ nên đưa cuộc nói chuyện quay lại vấn đề chính nên định nhắc lại chuyện đất đai. Nhưng người đàn ông đang nhìn về một góc phòng khách đã cắt ngang lời cậu nhanh hơn.
“Phòng khách sao lại thế kia. Trộm vào nhà à?”
“Chắc là người giám hộ hợp pháp của tôi trộm con dấu đi rồi.”
“Vậy còn máu thì sao.”
“Tôi dùng chai soju đập vào đầu ông ta.”
Ánh mắt Seo Su Hyeon chuyển hướng đến một nơi nào đó. Gi Tae Yeon từ từ quay đầu theo hướng vành mũ của cậu chỉ tới. Một bọc giấy báo được gói ghém cẩn thận lọt vào tầm mắt. Bên trong đó dường như chứa mảnh vỡ của chai soju.
“Làm tốt lắm.”
Dùng hung khí đập vỡ sọ vẫn hơn là lao vào tay không một cách ngu ngốc. Cùng với lời khen, Gi Tae Yeon xoa đầu Seo Su Hyeon. Vì cậu đang đội mũ nên thứ anh ta cảm nhận được không phải là mái tóc mềm mại, mà chỉ là lớp vải thô cứng.
“Vậy ý là người giám hộ hợp pháp của cậu bị bắt quả tang ăn trộm, dù bị chai soju đập vỡ đầu vẫn trộm được con dấu rồi bỏ chạy?”
“Vâng.”
Seo Su Hyeon từ tốn kể lại chuyện xảy ra đêm qua.
Không biết là do lòng tự trọng bị tổn thương vì phải rút lui như vậy, hay là do thấy yên tâm vì Boksil đã nằm trong vòng tay cậu, mà Seo Jeong Gyun không ngoan ngoãn quay đi, ngược lại vung tay lên. Cũng có thể là do sự thật rằng mình bị chính con trai ruột chứ không phải ai khác dùng chai soju đập vào đầu khiến ông ta mất bình tĩnh.
Sợ Boksil có thể bị rơi xuống, Seo Su Hyeon co người lại hết mức, liền ngã nhào chỉ vì một cái vung tay của Seo Jeong Gyun. Cậu cứ nghĩ mình chỉ đơn thuần bị ngã, nhưng khi mở mắt ra thì thấy Boksil đang rên ư ử liếm mũi cậu, còn trong nhà thì hoàn toàn bừa bộn. May mà đầu không đập thẳng xuống sàn nên cậu không bị choáng.
‘Boksil à. Em không sao chứ?’
Seo Su Hyeon chẳng màng đến cục u lồi sau gáy mà kiểm tra Boksil trước tiên. Cậu nắm mấy cái chân nhỏ xíu trong tay nắn nắn bóp bóp, khẽ ấn thử vào bụng, rồi xoa nhẹ cả xương đầu nó. Cậu lo lắng không biết liệu lúc ngã mình có đè trúng Boksil không.
‘Gâu!’
May mắn là Boksil có vẻ không bị thương. Nhưng dù trông có vẻ ổn thì bên trong vẫn có thể đã xảy ra vấn đề.
Su Hyeon phải quan sát một lúc lâu xem Boksil có ăn uống bình thường không rồi mới yên tâm nhìn quanh nhà. Chẳng biết là may hay rủi, có vẻ như ông ta đã tìm thấy thứ mình muốn trong phòng ngủ, nên khu vực bị lục lọi chỉ có phòng khách và phòng ngủ.
‘Boksil à, anh phải dọn mảnh vỡ nên em ở yên đây một lát nhé’
Việc cấp thiết nhất là dọn dẹp chai soju bị vỡ. Cậu để Boksil trong phòng ngủ, khép hờ cửa lại rồi bắt đầu dọn mảnh vỡ chai soju trước. Những mảnh vụn màu xanh lá vương vãi khắp nơi.
‘May mà mình đã để sẵn nó trên bồn rửa.’
Lúc nấu bữa tối cậu đã dùng hết dầu mè nên lấy cái chai rỗng ra định vứt đi, không ngờ nó lại hữu dụng như vậy. Seo Su Hyeon không hề hối hận chút nào về việc đã đập vào đầu ông ta. Nếu có điều gì tiếc nuối thì chỉ là đã không đập thêm phát nữa.
‘Liệu mình có bị kiện vì tội hành hung hay cố sát không thành không nhỉ? Đằng nào cũng bị kiện thì thà đánh thêm phát nữa rồi hẵng bị kiện. Mà chắc ông ta cũng không dám báo cảnh sát vì đến đây để ăn trộm đâu…’
Lặng lẽ ngồi xổm dọn dẹp mảnh thủy tinh, cậu lại thấy lo lắng cho mảnh đất mà bà đã cố gắng gìn giữ. Nhưng lo lắng cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, trước mắt phải làm những việc có thể làm ngay đã.
‘Trước tiên phải nói với chú Giám đốc… Rồi xem tình hình thế nào, chắc phải nhờ cả bà Seoul giúp đỡ nữa.’
Tuy không chắc chắn, nhưng cậu đoán biết đâu Gi Tae Yeon có thể tìm ra tung tích của ông ta.
Nghĩ vậy, cậu dọn dẹp chai soju, chạy máy hút bụi một lượt rồi lau nhà sạch kin kít, xong xuôi mới liên lạc cho Seo Ji Hwan. Sau đó, không phải Seo Ji Hwan mà là Gi Tae Yeon đã nói sẽ đích thân đến, cậu ăn sáng xong rồi ra đồng nhổ cỏ.
“Vậy tính sao đây.”
“Chuyện gì ạ?”
“Thằng cha giám hộ hợp pháp hay gì gì đó của cậu ăn trộm là để nuốt trọn mảnh đất chứ gì nữa.”
“Chú phải giải quyết chứ ạ.”
“Hửm.”
Nghe yêu cầu đầy trơ trẽn đó, Gi Tae Yeon cất giọng khàn khàn như không thể tin nổi.
“Tuy đó là tài sản của tôi, nhưng dù sao người cần đất gấp bây giờ không phải tôi mà là chú mà. Cho nên tôi nghĩ chú nên tìm ông ta hoặc làm gì đó đi chứ…”
“Nếu tôi không tìm thì cậu tính sao.”
“Vậy thì tôi sẽ hỏi bà Seoul ạ. Bà cũng bảo bà quen biết nhiều người lắm.”
“Nhỡ vẫn không tìm được thì tính sao. Người mất tiền là bé cưng chứ đâu phải tôi.”
Trái ngược với suy đoán của Seo Su Hyeon rằng có lẽ anh ta đang thấy thật nực cười, Gi Tae Yeon lại bất ngờ cảm thấy hài lòng. Mỗi lần đôi môi nhỏ nhắn kia mong chờ sự giúp đỡ của mình, một niềm khoái cảm không rõ nguyên nhân lại sôi sục trong anh ta. Con người vốn dĩ mỗi khi có ai nhờ vả thì đừng nói đến chuyện thành tâm xem xét, mà chỉ nghĩ đến việc làm sao để nhận lại gấp bội, lại một lần nữa thúc giục Seo Su Hyeon nói lời cầu cứu.
“Vậy thì.
Phải bám lấy mình chứ.
Đang chờ đợi câu nói sẽ thốt ra từ đôi môi đầy đặn kia, thì Seo Su Hyeon lại nói ra một câu hoàn toàn bất ngờ.
“Trước mắt tôi sẽ sống cùng nhà bà Seoul ạ.”
“Cái gì?”
Gi Tae Yeon nhíu mày.
“Bà bảo tôi đến ở cùng ạ. Tuy hơi không biết xấu hổ, nhưng anh Yi Seon cũng là người tốt, bà cũng là người tốt, nên tôi định làm phiền vài tháng ạ.”
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ