Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 35
Seo Su Hyeon hướng lời cảm ơn đến Kang Yi Seon vì đã quan tâm chăm sóc mình.
Trông có vẻ chẳng ăn cay được chút nào, thế mà Kang Yi Seon cứ ăn Tteokbokki không hề chớp mắt, rồi anh khẽ nhìn cậu. Cùng lúc đó, ánh mắt hiền lành của anh dò xét khắp gương mặt cậu. Vừa thầm nghĩ sao anh ấy lại thế nhỉ, vừa chăm chỉ ăn Tteokbokki thì từ phía đối diện vọng lại tiếng gọi dè dặt.
“Này, Su Hyeon à.”
“Vâng?”
“Có phải… hôm Tết có chuyện gì không em?”
Seo Su Hyeon chỉ nhai nhóp nhép miếng bánh gạo mềm mềm trong miệng. Thực chất là do nhất thời hoảng hốt nên chỉ có miệng là cử động, nhưng có lẽ nhờ vậy mà lại giữ được vẻ mặt bình tĩnh, Kang Yi Seon khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Hôm đó Bà vừa dậy là đã tìm em ngay đó.”
Đến lúc này cậu mới hiểu ra lý do vì sao hôm đó bà Seoul lại giữ mình lại. Khả năng đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên cũng lớn, nhưng có lẽ siêu thị đã có điềm gì chẳng lành ẩn náu rồi.
“Có phải vì em đi mà anh bị mắng không ạ?”
Dù sao đó cũng là lựa chọn của cậu. So với những chuyện khác, cậu lo lắng hơn cả là không biết Kang Yi Seon có vì mình mà bị mắng không, nên Su Hyeon hỏi điều đó trước tiên.
“Cái đó thì không. Chỉ là thấy bà xác nhận em không có ở đó, rồi thở dài thườn thượt bảo ‘Ra là vậy à’, nên anh mới nghĩ không biết có chuyện gì không. Cả bà út hôm trước qua cũng có nói là hôm Tết thấy có chiếc xe trông kỳ lạ đậu trước siêu thị nữa.”
“Không có chuyện gì đâu ạ.”
Cậu không muốn làm Kang Yi Seon lo lắng. Seo Su Hyeon trả lời như thể thật sự không có chuyện gì xảy ra, rồi dùng thìa múc canh trứng hấp. Khác với chiếc lưỡi đang nóng rát, món canh trứng lại xốp mềm và dịu nhẹ.
“Vậy thì may rồi… À, em xem đồ Bà đưa cho chưa?”
“Dạ chưa.”
Sau khi người đàn ông đó rời đi, cậu bận dọn dẹp phòng nên mãi đến hôm sau mới ra siêu thị được. Cũng vào lúc đó cậu mới phát hiện ra chiếc giỏ đi chợ rơi gần cửa và cái gạt tàn có dấu vết dụi tắt thuốc lá. Seo Su Hyeon vứt ngay điếu thuốc đi, mang chiếc giỏ về nhà, trái cây bên trong thì cất vào tủ lạnh, còn tờ giấy thì để gọn gàng trong phòng ngủ.
Đáng lẽ cậu phải xem ngay món quà bà đã dụng tâm chuẩn bị, nhưng vì mải nghĩ đến người đàn ông kia mà tâm trí rối bời nên đã quên bẵng đi mất.
“Vẫn còn thời gian mà, em cứ từ từ xem sau.”
“Vâng ạ.”
“….Và anh cũng mong em sẽ sống cùng anh và Bà, nghe nói Bà đã nói chuyện với em rồi.”
Nghe giọng Kang Yi Seon dè dặt, Seo Su Hyeon nhìn thẳng vào anh.
“Đừng áp lực quá, cứ suy nghĩ thử xem. Bà là người tốt.”
“Anh cũng là người tốt mà.”
Không kém gì các bà, Kang Yi Seon cũng là người tốt. Có lẽ vì sống ở Seoul về, nên thỉnh thoảng hai người cũng có lúc không hiểu hết những câu chuyện vụn vặt của đối phương, nhưng rõ ràng anh là một người hiền lành đúng như cái tên của mình.
“Ừm, em nhìn nhận như vậy thì anh cảm ơn…”
Anh cười ngượng nghịu rồi vuốt gáy.
“Dù sao thì Bà cũng nói thật lòng và anh cũng thật lòng, nên em hãy suy nghĩ kỹ nhé. Nếu lỡ anh có nói gì khiến em thấy áp lực quá thì cho anh xin lỗi.”
“Không sao đâu anh. Ngược lại em còn thấy biết ơn vì anh nói thích điều đó mà.”
Seo Su Hyeon bật cười khúc khích. Nghe lời trêu chọc rằng môi cậu đỏ hết lên rồi, cậu đành phải rút giấy ăn ra.
***
“Ư… ư…”
Tiếng rên ư ử của Boksil khiến cậu giật mình mở mắt. Boksil đang xoay vòng vòng quanh đó, có lẽ nhận ra cậu đã tỉnh, liền liếm lên má cậu.
Nghĩ bụng không biết nó có bị đau ở đâu không, Seo Su Hyeon định lên tiếng hỏi “Boksil à, sao thế?” thì theo bản năng lại ngậm miệng lại. Là vì có tiếng động đáng ngờ vọng lại từ ngoài cửa. Hình như còn thỉnh thoảng xen lẫn cả tiếng chửi thề.
Gì vậy? Trộm vào nhà sao? Nhà có gì để trộm đâu chứ…
Lặng lẽ ngồi dậy, cậu ra hiệu cho Boksil ngồi yên không tiếng động rồi rón rén mở cửa phòng ngủ.
‘Thôi chết’
Vì là nhà cũ nên không tránh khỏi việc phát ra tiếng động nhỏ. Xóm làng quá đỗi yên tĩnh. Có lẽ tiếng động khe khẽ đã lọt vào tai, bóng người đang ngồi xổm lục lọi gì đó ở góc phòng khách liền từ từ đứng dậy.
“…”
Ánh mắt họ bắt gặp nhau trong bóng tối. Và ngay khoảnh khắc đó, Seo Su Hyeon nhận ra ngay người đối diện là ai.
“Su Hyeon nhà ta lớn thế này rồi cơ đấy.”
Đó là người bố mà cậu chưa từng gặp lại lần nào kể từ sau năm sáu tuổi.
Seo Su Hyeon không có nhiều ký ức về bố mình. Cũng phải thôi, sau khi nắm chặt tay mẹ đến xóm làng nơi bà ngoại ở, cậu chưa từng gặp lại ông ta. Nếu lần cuối cùng nhìn thấy bố là vào khoảng tiểu học thì còn có thể, chứ một đứa trẻ còn rất lâu mới đến tuổi nhập học thì khả năng còn nhớ được người bố đã chia xa là cực kỳ thấp.
Ký ức về bố nếu có chỉ vỏn vẹn vài phút ông ta vào phòng cậu lúc đêm khuya rồi hôn tới tấp. Giữa lúc đang ngủ say sưa, cậu tỉnh giấc vì có bàn tay bế thốc lên rồi khóc ư ử, thì đôi môi nồng nặc mùi kỳ lạ lại áp vào khắp má cậu.
‘Con trai xinh đẹp của bố’
Mãi sau này Seo Su Hyeon mới biết đó là mùi rượu.
‘Anh làm cái quái gì mà khuya lắc khuya lơ mới về thế hả? Sáng tinh mơ mới mò về còn chưa đủ hay sao mà còn đánh thức cả Su Hyeon dậy nữa?’
‘Em biết đối với người làm ăn thì việc tiếp khách quan trọng thế nào mà, mình à.’
‘Cậu cũng nhận ra muộn màng lý do vì sao mẹ cứ hay thở dài sau lưng mình.’
Sau khi đến nhà bà ngoại, mẹ đã không ngừng cố gắng để không tỏ ra vất vả, nhưng đôi khi trẻ con lại nhạy bén hơn bất kỳ ai trong việc nhận ra nỗi phiền muộn của người lớn.
‘Anh ta đòi con ly hôn, bảo là sẽ đưa Su Hyeon đi nuôi’
‘Nói bậy!’
‘Mẹ ơi, con tuyệt đối sẽ không ly hôn đâu. Ly hôn thì được cái gì chứ? Cứ để cho họ sống với cái mác kẻ ngoại tình cả đời đi’
‘….Cứ dứt khoát ly hôn rồi quên đi mà sống thôi, con à’
Đó là lúc cậu đang ngủ say sưa thì tỉnh giấc vì mắc tiểu. Nhà của bà ngoại tuy nhỏ hơn nhà cũ, nhưng mọi thứ đều ấm cúng và thoải mái nên cậu rất thích, chỉ có nhà vệ sinh là hơi đáng sợ nếu phải đi một mình. Su Hyeon định đi gọi mẹ dậy, thì nhìn thấy bóng hai người đang cố hạ giọng nói chuyện trong phòng ngủ của bà ngoại, cậu bất giác dừng bước.
‘Con đã bảo không muốn mà? Lỡ con bé kia có con thì sao? Con chết cũng không có ý định giao Su Hyeon đi, nhưng lỡ như ly hôn rồi bị mất quyền nuôi con thì phải làm thế nào? Trong tình huống đó mà cặp gian phu dâm phụ kia lại có con nữa thì sao? Con không thể chịu được cảnh họ có con riêng rồi đối xử tệ bạc với Su Hyeon đâu. Cho nên dù họ có sinh con ra thì con cũng sẽ không ly hôn để họ không đăng ký hộ tịch cho đứa trẻ được’
‘Tại sao con không hiểu là mẹ cũng nghĩ cho đứa con gái này của mẹ như cách con nghĩ cho Su Hyeon vậy hả, trời ơi!’
‘….Con xin lỗi, mẹ. Nhưng chuyện khác thì không nói, ly hôn thì con tuyệt đối không đồng ý’
Dù còn nhỏ đến mấy, cậu cũng đã ở độ tuổi có thể cảm nhận mơ hồ được sự bất an của người lớn.
Seo Su Hyeon thỉnh thoảng vẫn nhớ lại khoảnh khắc đó, nhưng rồi lại quên ngay. Vì đi ra đồng cùng bà cũng vui, chơi với Boksil cũng thích, và trên hết là cậu hạnh phúc khi được ở cạnh mẹ mà không cần phải đi nhà trẻ.
Thấy bố mình im hơi lặng tiếng sau khi mẹ nhắc đến chuyện ly hôn và quyền nuôi con, xem ra ông ta đã chia tay người phụ nữ kia rồi. Seo Su Hyeon rất hiếm khi suy đoán như vậy, và cứ thế xóa dần sự tồn tại của người bố ra khỏi tâm trí.
‘Không được tùy tiện cho người khác xem ‘cái ấy’ đâu nhé.’
‘Vâng ạ!’
‘Su Hyeon à, phải cẩn thận Alpha đấy. Biết chưa?’
‘Vâng.’
Chỉ những lúc bà và mẹ phản ứng thái quá về Alpha, cậu mới nhớ lại sự tồn tại đã phai mờ của người bố.
Vì vậy, Su Hyeon đã nghĩ rằng dù có tình cờ lướt qua bố trên đường, cậu cũng sẽ chẳng thể nào nhận ra. Cậu chưa từng vẽ lại gương mặt ông ta vì nhung nhớ, cũng chưa từng tìm kiếm hỏi han khắp nơi vì muốn gặp lại, nên cậu cho rằng mình sẽ lướt qua ông ta như một người hoàn toàn xa lạ.
Dĩ nhiên, vì sự tồn tại của người bố trong cuộc đời Seo Su Hyeon còn chẳng bằng hạt bụi, nên cậu cũng chưa từng tưởng tượng xa xôi về điều đó, nhưng dù sao cậu cũng không thể ngờ rằng mình lại nhận ra ngay lập tức như bây giờ.
Seo Su Hyeon mò mẫm đóng cửa phòng ngủ trước rồi bật đèn phòng khách. Tầm nhìn đột nhiên sáng bừng lên, người đàn ông cau mày.
“Ông là ai?”
Mặc kệ ông ta cau mày hay không, Su Hyeon chỉ nói điều mình cần nói. Nghe câu hỏi “Ông là ai?”, Seo Jeong Gyun mở choàng mắt, lộ vẻ mặt không thể tin nổi rồi vuốt tóc ra sau.
“Ông là ai mà vào nhà tôi rồi lục lọi như trộm thế hả?”
“Ông? Mày dám gọi bố mày là ông à…”
“Tôi không có bố.”
Kể từ ngày mẹ và bà nuốt tiếng khóc thầm, đối với Seo Su Hyeon, người bố đã chẳng khác nào không tồn tại. Dù người ta nói trên đời này có cái gọi là luân thường đạo lý máu mủ, Su Hyeon tin rằng trái tim con người còn mạnh mẽ hơn thứ vớ vẩn đó nhiều.
“Haizz, không biết đã dạy dỗ cái thằng nhãi này kiểu gì nữa…”
Seo Su Hyeon chống tay lên hông, lặng lẽ quan sát người đàn ông đang thở dài thườn thượt rồi cúi đầu. Seo Jeong Gyun ăn mặc trông khá tươm tất. Ý là so với một kẻ đến nhà người khác để ăn trộm thì bộ dạng này coi như cũng gọn gàng sạch sẽ. Nếu có điểm trừ thì là quần áo không được là ủi phẳng phiu, nhưng trông ông ta cũng không giống hạng người làm chuyện xấu xa.
“Mà thôi, được rồi.”
Seo Jeong Gyun từ từ nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Đất ấy, quyết định bán rồi hả?”
Đến lúc này Seo Su Hyeon mới nhận ra lý do ông ta tìm đến mình. Xem ra ông ta đã nghe được tin đồn liên quan đến việc tái quy hoạch ở đâu đó. Dù không biết ông ta đã làm gì để sống suốt thời gian qua, nhưng nghe nói trong giới làm ăn thì đủ thứ chuyện trên đời đều được lan truyền, nên việc Seo Jeong Gyun biết tin tái quy hoạch cũng không hẳn là quá kỳ lạ.
“Su Hyeon à. Đất đó không phải hoàn toàn là của mày đâu.”
“Liên quan gì đến ông?”
“Nó đứng tên mẹ vợ tao mà. Tao với mẹ mày chưa ly hôn. Biết chứ?”
Su Hyeon kín đáo liếc mắt nhìn xung quanh. Dù có báo cảnh sát ngay lập tức thì xe cảnh sát cũng phải mất mấy chục phút mới tới nơi. Đang lúc chỉ biết băn khoăn không biết phải làm sao, thì cửa phòng ngủ hé ra một cách khe khẽ, rồi chiếc mũi đen nhỏ xíu ló ra qua khe cửa.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ