Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 33
Sao chú ấy cứ bắt chuyện hoài vậy?
“Chủ quán không tìm giúp à?”
“Mấy cụ còn tự tìm được mà. Chú cũng tìm kỹ ở đó đi.”
Thay vì đứng dậy, cậu chỉ ngồi yên đáp lại, từ khoảng không gian bị che khuất giữa những dãy kệ thẳng tắp vọng lại tiếng cười khúc khích.
“Vì là khách lạ nên đối xử hời hợt vậy hả?”
Seo Su Hyeon lờ đi. Nghe tiếng Boksil đang ngủ khò khò dưới chân trở mình, cậu chỉ nhẹ nhàng bế con vật nhỏ lên. Chú chó vừa mới tỉnh ngủ ấm hơn hẳn ngày thường.
“Không có Banana Kick à?”
Có lẽ cuối cùng cũng đi hết một vòng, Gi Tae Yeon từ từ xuất hiện rồi hỏi. Seo Su Hyeon biết chú ấy đang nhìn mình, nhưng vẫn chỉ dán mắt vào cái gáy nhỏ của Boksil.
“Không có ạ. Mấy cụ không thích món đó. Bảo là dính răng.”
“Snack khoai tây cũng không có một loại nào.”
“Các cụ không thích bánh kẹo mặn.”
“Nhưng lại có bánh phô mai?”
Mấy loại bánh kẹo vị phô mai là thứ Seo Su Hyeon nhập về để bản thân mình ăn. Và thật bất ngờ là các cụ cũng thích phô mai.
Nếu là bình thường, cậu hẳn đã tuôn một tràng bắt đầu bằng câu ‘Cái đó là tôi mua để ăn mà’, nhưng lần này Su Hyeon vẫn ngậm miệng. Không biết là do thấy lạ vì cậu cứ tránh mắt và nói năng cộc lốc, hay cuối cùng cũng đã xem xét siêu thị xong, Gi Tae Yeon tiến lại gần rồi cau mày.
“Su Hyeon nhà ta hôm nay nhạy cảm vãi.”
Vẻ mặt chú ấy trông có vẻ hơi bực bội.
“….Chú phải ra ngoài hút thuốc ạ.”
“À, ý là bảo tôi biến đi cho nhanh hả?”
Lần này Seo Su Hyeon cũng không trả lời, chỉ liếc nhìn ra ngoài cửa. Giá mà có khách nào đến thì cậu còn có thể viện cớ qua loa được, nhưng đến một bóng người cũng chẳng thấy.
“Khách đang ở đây mà ông chủ cứ nhìn đi đâu thế.”
Nghe tiếng đốt ngón tay gõ lên mặt bàn, cậu không còn cách nào khác ngoài việc phải nhìn người đàn ông.
“Cứ như cún con mắc ị, sợ ai bắt quả tang đang ngoại tình ấy nhỉ.”
Vẻ mặt Gi Tae Yeon chẳng khác ngày thường là mấy. Dù trông có vẻ hơi bực bội, nhưng đó cũng chỉ là vì đôi mày khẽ cau lại mà thôi, còn vẻ mặt như đang cười, giọng điệu khinh bạc, và ngữ điệu nhẹ nhàng đều không khác mấy so với thường ngày. Vậy mà thật kỳ lạ, cậu lại có cảm giác rằng chú ấy đang thấy tình huống này thật khó chịu.
Người đáng lẽ phải khó chịu lúc này là cậu chứ không phải chú Giám đốc chứ, ý nghĩ đó chợt dâng lên và ngay khoảnh khắc cậu định đáp lại điều gì đó, cánh cửa siêu thị kêu ‘kéo’ một tiếng rồi mở ra.
Một ông cụ đang bước vào nhìn thấy người đàn ông cao lớn thì khựng lại.
“Tại chú mà các cụ không vào được kìa.”
Nghĩ bụng thật đúng lúc, Su Hyeon vội đổ lỗi cho Gi Tae Yeon.
“Tôi còn phải buôn bán ở đây, chú cứ như vậy là cản trở việc làm ăn đấy. Chú có chịu trách nhiệm doanh thu cho tôi không?”
“Nhóc con miệng còn hôi sữa mà cũng bày đặt cản trở làm ăn à.”
Người đàn ông quay đầu theo hướng Seo Su Hyeon nhìn, sau khi xác nhận được người khách tới thì giãn cơ mặt ra. Trông có vẻ tâm trạng lại tốt lên ngay được.
Cái câu cản trở làm ăn thú vị đến thế sao? Seo Su Hyeon nhìn người đàn ông ngoan ngoãn đi ra ngoài mà chỉ nghĩ vẩn vơ.
Tách. Mãi đến khi nghe tiếng cửa đóng lại, ông cụ mới tiến lại gần.
“Cháu chào ông ạ. Ông đến mua gì thế ạ?”
“Hôm nay cháu gái ông nó về chơi nên ông định mua ít đồ ăn vặt. Bà nhà ông cũng có nhờ mua ít đồ nữa. Mà này, có bánh bao hấp không cháu?”
“Dạ có ạ. Cháu lấy ra cho ông nhé?”
“Thôi, thôi. Cứ để tính tiền xong hẵng lấy. Phải cho nó ăn lúc còn nóng chứ. Cháu cứ ngồi đó đi. Ngoài trời lạnh lắm.”
“Ông cứ xem từ từ ạ.”
Seo Su Hyeon nhẹ nhàng vuốt sống mũi Boksil đang lại thiu thiu ngủ rồi rơi vào suy tư. Đương nhiên, đó là suy nghĩ về người đàn ông vừa có cuộc đôi co không giống đôi co với cậu lúc nãy.
“Đúng là mặt dày thật sự.”
Không chỉ chuyện đã làm việc đó với cậu, mà tính cách chú ấy cũng thật kỳ lạ. Có thể chú ấy thấy lạ vì cậu không nói nhiều như trước, nhưng dù vậy thì về nhiều mặt chú ấy cũng thật quá đáng. Nào là đột nhiên gây sự, nào là đi cả một vòng bên trong cái siêu thị chẳng có gì đáng xem như thể muốn nấn ná thật lâu, nào là hành xử như thể bực bội đủ điều rồi giờ lại đột nhiên tỏ ra vui vẻ trở lại.
“Người mà cứ sống tùy hứng theo ý mình như vậy chắc là thoải mái lắm nhỉ. Phải không, Boksil.”
Bản thân cậu mấy ngày liền cứ băn khoăn không biết phải làm sao, đến mức phải đăng bài lên mạng, vậy mà nghĩ đến chuyện chú Giám đốc thì lại sống chẳng chút phiền muộn gì, cơn ấm ức muộn màng dường như lại dâng lên.
“Su Hyeon à. Tính tiền cho ông với.”
“Bánh bao hấp ông lấy mấy cái ạ?”
“Giờ có mấy cái vậy cháu?”
“Dạ hai cái ạ. Nếu không đủ cháu hâm nóng thêm ngay ạ.”
“Được rồi. Cho ông hai cái.”
“Vâng ạ. Cháu cho vào túi ạ. Ừm, hết 9 nghìn 8 trăm won ạ.”
Seo Su Hyeon cẩn thận cho những món đồ ông cụ chọn vào túi ni lông, rồi lấy cả bánh bao hấp đang được hâm nóng trong máy ra, gói lại thật kỹ để không bị nóng rồi đưa cho ông.
“Ối chà, này. Cháu nhận lấy cái này.”
Ông cụ đang định đi ra, đột ngột quay lại quầy tính tiền như vừa sực nhớ ra điều gì, rồi đưa cho cậu chiếc túi giấy đang móc trên cánh tay. Bên trong hình như có hộp đựng thức ăn nên túi khá nặng.
“Gì đây ạ?”
“Bà nhà ông bảo mang cho Su Hyeon. Hôm nay nhà cháu ông nó về chơi nên bà có làm món gà hầm cay đó mà. Vẫn còn ấm đó, lát hâm lại ăn nha cháu.”
“Ơ… Cháu cảm ơn ông ạ. Cháu sẽ ăn thật ngon ạ.”
Có lẽ vì nhớ đến con cháu mình, nên các cụ trong làng vẫn thường mang thức ăn hay món ăn kèm đến cho cậu, Seo Su Hyeon đã quen nên nhận lấy túi giấy. Dù luôn cảm thấy áy náy vì được các cụ chăm sóc, nhưng nếu không nhận thì các cụ sẽ buồn nên tốt hơn là cứ cảm ơn rồi nhận lấy.
Khi cậu đặt chiếc túi giấy lớn lên bàn, Boksil liền hít hít mũi, chắc là ngửi thấy mùi thịt.
“Ông đi cẩn thận ạ.”
Dù trời không có tuyết nên chẳng sợ trơn trượt, Seo Su Hyeon vẫn tiễn ông cụ ra tận ngoài cửa. Mấy người chú hay dì thì không nói, nhưng với các cụ già thì cậu luôn phải nhìn theo xác nhận họ đã đi an toàn.
Nghĩ bụng chắc giờ vào được rồi, cậu sụt sịt mũi định quay người đi vào thì một hơi ấm nóng phả vào gáy. Cảm giác nhột nhạt quá mức khiến Seo Su Hyeon giật nảy mình co rúm người lại. Ôm chặt Boksil rồi quay đầu lại, cậu thấy Gi Tae Yeon đang đứng đó với vẻ mặt như không thể tin nổi. Mãi lúc sau mùi thuốc lá mới thoảng đến. Sợi lông trắng kẹp giữa những ngón tay của người đàn ông là thứ đập vào mắt cậu ngay sau đó. Xem ra là lông của Boksil dính vào.
“Nhạy cảm không chỉ có mỗi thần kinh nhỉ?”
Su Hyeon hiểu ngay ý nghĩa câu nói đó. Đó là giọng điệu hỏi tại sao cơ thể lại nhạy cảm như vậy. Câu nói không rõ là trêu chọc hay quấy rối tình dục khiến nỗi ấm ức đè nén bấy lâu bùng lên. Cuối cùng, Seo Su Hyeon buột miệng nói đại.
“Vậy hả chú. Chắc tại mất zin rồi nên thế đấy ạ.”
“Cái gì?”
Không biết đã mong đợi phản ứng gì, người đàn ông đang cười cợt chợt cứng cả khóe miệng. Phản ứng này hoàn toàn khác với dự đoán của cậu rằng chú ấy sẽ cười nhờn nhở hỏi ‘Thích đến vậy cơ à’.
Sao chú ấy lại có vẻ mặt đó nhỉ?
‘Hay là có đứa nào lén cho mình uống thuốc nhỉ…?’
Mãi lúc này Su Hyeon mới nhớ lại lời người đàn ông lẩm bẩm về thuốc thang gì đó. Nếu chú ấy không phải chỉ coi ngày đó là chuyện không đáng kể, mà là hoàn toàn không nhớ gì thì cậu càng thấy khó chịu hơn nữa.
Không hiểu sao cảm thấy tức anh ách trong lòng, Seo Su Hyeon đáp lại bằng giọng bình thản.
“Tôi ngủ với Alpha rồi.”
Nghe cậu nói một cách thản nhiên như đang kể chuyện không đâu, đuôi mắt đang khẽ nhếch lên của người đàn ông giật giật rồi nhíu lại.
“Cho nên đừng có tùy tiện chạm vào người tôi nữa.”
Su Hyeon tung đòn quyết định.
“Tôi khác chú, là người coi trọng lần đầu tiên, nên tôi không thích bị người khác động vào đâu.”
***
Gi Tae Yeon nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt vô cảm. Có lẽ vì đây là khu đồng không mông quạnh, nên khung cảnh tẻ nhạt lướt qua càng nhanh hơn. Như thể đang cố chịu đựng sự buồn chán, người đàn ông dùng đầu ngón tay gõ gõ lên phần ốp cửa xe, rồi một lúc sau chậm rãi lên tiếng.
“Ji Hwan à.”
“Vâng.”
Seo Ji Hwan đang ngồi ở ghế phụ quay lại nhìn.
“Lập cho tôi danh sách mấy thằng Alpha sống quanh đây.”
“Tôi có thể hỏi anh định dùng vào việc gì không ạ? Để tôi chuẩn bị cho phù hợp với mục đích.”
“Cứ lập hết toàn bộ mang về đây.”
Gi Tae Yeon như chưa từng cử động nhẹ nhàng lúc nãy, đưa tay lên mân mê khóe miệng đã cứng đờ. Trên mu bàn tay, gân xanh nổi rõ.
“Để xem mặt mũi chúng nó thế nào.”
Anh ta tò mò muốn biết thằng chó má nào đã phá cái zin đẹp đẽ chết tiệt của Seo Su Hyeon.
***
Phập! Phập!
Phần lưỡi cuốc cong cong trông sắc mà lại tù, mỗi lần bổ xuống đất là những mảnh vụn đất lại bắn lên dính cả vào má cậu.
“Phù…”
Mồ hôi chảy ròng ròng trên đó, Seo Su Hyeon đưa tay lên quệt vội đi. Thế là mấy hạt đất dính trên má bị di đi tạo thành một vệt dài, nhưng đằng nào làm xong cũng phải rửa mặt nên cậu dự định cứ kệ vậy.
Sau khi nhổ sạch cỏ dại xung quanh chỗ ngồi, cậu khẽ rên ‘hự’ một tiếng rồi dồn sức vào đầu gối đứng dậy. Chiếc ghế đệm màu đỏ dùng dây luồn qua giữa hai chân để đeo lủng lẳng ở phía sau mông cậu. Cậu đang mặc chiếc quần bảo hộ lao động hơi rộng mà bà cậu kiếm được ở đâu đó về, nên phần dây đeo chỉ siết chặt ở đùi trông hơi buồn cười.
Mặc kệ chuyện đó, Seo Su Hyeon cầm chiếc cuốc dính đầy đất rồi bước đi. Để nhổ đám cỏ dại vẫn khoe sắc xanh mơn mởn ngay cả trong mùa đông.
Di chuyển sang bên cạnh một cách quen thuộc, cậu lại ngồi phịch xuống chiếc ghế đệm và bắt đầu nhặt cỏ. Người thành phố cứ tưởng mùa đông thì cỏ dại cũng chết cóng hết, đúng là chẳng biết gì cả. Giống như có rất nhiều loại cây trồng ngoài đồng ruộng phát triển giữa mùa đông giá rét, cũng có những loài cỏ dại khoe sức sống tươi tốt bất chấp thời tiết lạnh lẽo.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ