Cherry Cake (Novel) - Vol 2 - Chương 32
Bà út bắt đầu kể đủ thứ chuyện. Lặng lẽ ngồi nghe bà nói, cậu chợt nghĩ hay là thử thổ lộ nỗi băn khoăn này với bà xem sao. Tuyệt đối không thể nói đó là chuyện của mình được, nhưng dù sao bà cũng sống lâu hơn cậu và có nhiều hiểu biết nên biết đâu bà sẽ cho cậu lời khuyên tốt.
“Mà này bà ơi.”
“Hửm?”
Thấy cậu có vẻ không ăn được quýt, bà út đưa cho cậu một múi quýt nhẵn bóng vừa mới bóc. Seo Su Hyeon nhét nửa quả quýt vào miệng đến phồng cả má rồi nhai luôn miệng. Có lẽ nhờ vị chua chua ngọt ngọt mà khẩu vị của cậu dường như cũng khá hơn một chút.
“Cháu có xem được chuyện này ở đâu đó ạ.”
“Ừ. Mau kể bà nghe xem nào.”
“Có người đàn ông kia ngủ qua đêm với một O… à không, một người phụ nữ ạ.”
Vì không thể thốt ra từ Omega nên cậu vội vàng sửa lại lời. Với một người lớn tuổi là Beta như bà thì cách nói này sẽ dễ hiểu hơn nhiều.
Có lẽ vì chủ đề khá hấp dẫn nên bà ngồi thẳng dậy, ra chiều bảo cậu kể cho rõ ràng.
“Chuyện là người đàn ông đó say thuốc… à, không, say rượu rồi qua đêm với người ta ạ.”
Cũng không thể nói chuyện thuốc thang được nên lần này Seo Su Hyeon lại đổi từ khác.
“Rồi sao nữa?”
“Nhưng mà thật ra hai người họ chẳng có quan hệ gì ạ.”
Bà út gật gù như thể đang chăm chú lắng nghe.
“Nghĩa là, vốn dĩ hai người không phải quan hệ kiểu đó, mà là do người đàn ông say rượu nên hơi có phần đơn phương ép buộc người ta…”
“Thằng khốn nạn!”
Câu chửi thẳng thừng khiến cậu giật bắn cả vai. Nhưng nhìn vẻ mặt của bà như bảo cứ kể tiếp đi, cậu đành phải nói tiếp.
“Rồi hôm sau người phụ nữ tỉnh dậy trước, nhưng người đàn ông thì có lẽ do say rượu nên vẫn chưa tỉnh táo ạ. Người phụ nữ đang nghĩ bụng là đợi người đàn ông dậy rồi phải nói chuyện xem sao, thì đột nhiên có người thân thiết với gã đàn ông đó đến rồi cứ thế đưa gã đi mất ạ.”
“Làm trò hề à, thân thiết đến mức nào mà lại mò đến tận nơi đón về chứ? Đấy mà là bạn bè gì, lũ lâu la thì có?”
“…..Dù sao thì, chuyện là như vậy đó ạ, nhưng người đàn ông vẫn chưa liên lạc gì với người phụ nữ cả.”
“Chậc chậc.”
Bà út vừa tặc lưỡi vừa lắc đầu nguầy nguậy.
“Su Hyeon này, có phải cháu xem mấy chương trình tư vấn tình yêu kỳ quặc trên ti vi không đấy?”
Dù không rõ chính xác đó là gì, Seo Su Hyeon vẫn lặng lẽ gật đầu. Thật ra so với cậu, bà út biết nhiều chuyện hơn hẳn. Không giống những bà khác, bà không chỉ xem phim truyền hình buổi sáng hay phim dài tập, mà còn xem cả phim chiếu buổi tối và cả cái chương trình gì đó gọi là Netflix nữa.
“Mấy cái đó xem thì cũng vui, nhưng mà câu chuyện nào cũng toàn tình tiết cẩu huyết với rác rưởi cả, đúng là rác rưởi.”
“Dạaa…”
Seo Su Hyeon cũng đang có suy nghĩ tương tự. Khi nhân vật chính trong câu chuyện là Alpha và Omega, cậu không có cảm giác nó quá thú tính, nhưng khi tô vẽ lại chủ thể thành Beta, rõ ràng gã đàn ông đó hiện lên như một tên rác rưởi không ai bằng trên đời.
“Dù sao thì, nếu xung quanh bà có trường hợp giống như người phụ nữ đó, bà sẽ làm thế nào ạ?”
“Làm thế nào là làm thế nào!”
Bà út không giống thường ngày, mắt long lên sòng sọc.
“Phải cắt phăng cái của quý của nó đi chứ!”
Cậu chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực. Dù cậu là Omega, nhưng có lẽ vì bản thân cũng có ‘cái đó’ nên tự dưng lại có cảm giác đau đau.
“Mấy thằng đó ấy hả, cắt cái của quý của nó đi, luộc trong chảo dầu sôi sùng sục rồi ném cho lũ heo ngoài kia ăn cũng chưa đủ đâu! Mà không đúng, lũ heo thì có tội tình gì. Chúng nó cũng có mắt, có mũi, có miệng, biết cái này là đồ bẩn thỉu, ăn vào có khi đau bụng ấy chứ, chắc gì chúng nó đã thèm ăn.”
“…”
“Su Hyeon à, cháu không được làm mấy trò xấu xa như vậy đâu đấy. Biết chưa?”
Seo Su Hyeon ngoan ngoãn gật gật đầu.
‘Trò xấu xa…?’
Rõ ràng việc người đàn ông đó đã làm trò xấu xa với cậu dường như là điều không cần bàn cãi.
Cậu miệt mài bóc quýt đến mức đầu ngón tay nhuốm vàng cả. Sự thật là bản thân đã bị đối xử tệ bạc không khiến cậu thấy bi thương sầu thảm. Cậu chỉ đơn thuần là thấy rất khó chịu với người đàn ông vẫn bặt vô âm tín cho đến giờ mà thôi.
***
“Sao.”
Seo Su Hyeon ngước lên nhìn người đàn ông chằm chằm. Tròng mắt to không hề chớp lấy một lần, có lẽ vì sắc màu nhàn nhạt mà chỉ riêng ánh nhìn thôi cũng như muốn xuyên thấu người đối diện. Trước ánh mắt như có điều muốn nói, Gi Tae Yeon chỉ nhướng mày.
“…..Không có gì ạ.”
Nghe giọng điệu như hỏi có chuyện gì không, Seo Su Hyeon từ từ cụp mi mắt xuống rồi đứng dậy. Sau đó cậu vươn tay lên cao, lấy một bao thuốc lá từ kệ trưng bày gắn trên trần nhà. Bao thuốc lá thuộc loại gần như không bán được vì nghe nói vị rất tệ, lớp vỏ ni lông phủ một lớp bụi mờ, khi cậu đưa nó ra, Gi Tae Yeon bật cười như thể bó tay nhưng vẫn đưa tiền.
“Chú có cần tiền thừa không ạ?”
Nhận tờ 50 nghìn won, Su Hyeon mở két sắt kêu ‘ting’ một tiếng, vừa đảo mắt qua số tiền mặt còn lại vừa hỏi.
“Ông chủ cứ giữ lấy.”
“Vâng.”
Nếu là bình thường thì cậu hẳn đã tỏ ra ngập ngừng đôi chút, nhưng lần này cậu nhanh chóng bỏ tiền vào két rồi đóng sập lại kêu ‘tách’ một tiếng. Tiếng cười vang lên từ trên đỉnh đầu cậu, nhưng cậu vờ như không biết để khỏi phải bận tâm.
Cậu đã quyết định bán đất rồi. Sau đó, dù là đi cùng bà Seoul hay một mình cậu chuyển đi nơi khác, thì đằng nào cũng phải chuyển nhà nên gom góp thêm được chút tiền lẻ nào cũng tốt.
Dĩ nhiên, không phải chỉ vì lý do đó mà cậu lại thản nhiên nhận tiền người đàn ông đưa. Mà là vì cậu đã quyết tâm phải hành xử một cách trơ trẽn.
‘Chú Giám đốc cũng mặt dày kinh khủng, mình cũng phải mặt dày như vậy mới được.’
Vì có thói quen hay nhìn ra cửa siêu thị, nên khi chiếc xe hơi đen kịt dừng lại, Seo Su Hyeon đã nhận ra ngay là Gi Tae Yeon đến. Từ lúc đó, tim cậu bắt đầu đập dữ dội. Không phải vì rung động. Mà đúng hơn là tim đập nhanh vì khó chịu.
Việc mấy ngày liền không có lấy một cuộc gọi khiến cậu rất bực bội, nhưng dù sao cũng đã gặp mặt rồi nên cậu đang cố gắng bình tĩnh lại và chuẩn bị tinh thần để nói chuyện. Thế nhưng, Gi Tae Yeon chẳng hề đả động gì. Chú ấy chỉ hỏi mua thuốc lá như thường lệ. Việc Seo Su Hyeon ngước lên nhìn chú ta chằm chằm cũng là vì thế.
Còn việc cậu trả lời ‘không có gì’ khi chú ấy hỏi ‘sao’, là vì khơi lại chuyện đó sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu.
“Su Hyeon à.”
Seo Su Hyeon không thuộc tuýp người nghĩ rằng lòng tự trọng có thể nuôi sống mình. Vì vậy cậu cũng chưa từng đặt lòng tự trọng vào những chuyện không đâu. Nhưng khi nhìn người đàn ông đã làm chuyện đó với mình mà lại hành xử như thể không có gì xảy ra, việc tự mình khơi lại chuyện ngày hôm đó khiến cậu có cảm giác như mình là người thua cuộc.
‘Mình có làm gì sai đâu, tại sao mình phải là người mở lời trước chứ?’
Biết đâu người đàn ông đó lại coi đêm hôm đó chẳng phải chuyện gì quan trọng.
Vậy thì, phía cậu cũng phải hành xử như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
Sự thật là không nhận được lời xin lỗi khiến cậu canh cánh trong lòng, nhưng hiện tại thì đây là cách tốt nhất rồi. Đối với người đàn ông xem đêm đó như không có gì, thà rằng cứ đối xử lại y như vậy còn hơn là nghe một lời xin lỗi không chút chân thành.
Seo Su Hyeon nghĩ rằng một lời xin lỗi miễn cưỡng, hoặc hời hợt thì thà không nhận còn hơn. Và đối với cậu, lời xin lỗi như vậy không cần thiết chút nào.
“Seo Su Hyeon.”
Không muốn để lộ ra ngoài nên cậu chỉ đang ấm ức trong lòng, thì Gi Tae Yeon lại gọi tên cậu lần nữa. Cậu chỉ nhận ra điều đó sau khi ngón tay của người đàn ông gõ lên chiếc bàn sắt mà cậu đang nhìn chằm chằm. Theo phản xạ ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu bắt gặp đôi đồng tử đang nhìn xuống mình.
“Mấy hôm không tới nên dỗi hả? Tự dưngtỏ ra xa cách thế?”
Seo Su Hyeon khẽ bĩu môi rồi cắn vào má trong. Cậu đâu có dỗi. Là đang tức giận.
“Sao tôi phải dỗi vì chú không đến chứ ạ?”
“Vì cậu thích chơi với tôi mà.”
Đúng là cậu đã thích, cho đến trước khi Gi Tae Yeon làm cái việc gọi là ‘ăn xong bỏ chạy’ với cậu.
‘Bé con có muốn làm chuyện vui với người lớn không?’
Lời nói chú ta thốt ra chợt hiện về trong đầu cậu. Thế rồi cậu nghĩ rằng chuyện mấy hôm trước đối với Gi Tae Yeon có lẽ cũng chỉ đơn thuần là một trò chơi thú vị, không hơn không kém. Giống như việc chú ấy chưa bao giờ nhắc đến chuyện xảy ra vào ngày bão tuyết, đêm hôm đó cũng vậy thôi.
“Không trả lời là không phải được nhỉ.”
Có lẽ thực sự nghĩ rằng cậu đang dỗi, người đàn ông cười khẩy rồi lấy bao thuốc ra. Trông bộ dạng như định hút thuốc giống mọi khi. Vấn đề là tâm trạng của Seo Su Hyeon lại không giống mọi lần.
“Đừng hút thuốc ở trong này.”
“Ồ.”
Gi Tae Yeon đang định ngậm điếu thuốc thì dừng lại, nghiêng đầu. Vẻ mặt như đang dò xét điều gì đó. Mặc kệ chú ta, Seo Su Hyeon chỉ làm việc của mình. Cũng không phải đang chăm vườn, ngoài việc bán hàng ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt để làm, nhưng cậu vẫn cố tình dọn dẹp chỗ này chỗ kia và vờ như không biết ánh mắt đang nhìn mình.
“Ông chủ đã bảo không được làm thì phải nghe theo thôi.”
Dường như không có ý định cố chấp, cậu cảm thấy Gi Tae Yeon cất bao thuốc đi. Nghĩ bụng chắc giờ chú ấy sẽ đi ra ngoài, cậu len lén liếc nhìn nhưng người đàn ông không hề đi ra. Ngược lại, chú ấy bước ra xa quầy tính tiền rồi bắt đầu đi lòng vòng xem xét bên trong siêu thị với dáng vẻ thong dong.
Seo Su Hyeon bất giác dõi theo bóng lưng chú ấy.
“Bột giặt ở đâu.”
Người đàn ông đi thơ thẩn ngó nghiêng cái siêu thị chẳng có gì đáng xem, dường như cố tình bắt chuyện nên toàn hỏi những thứ vớ vẩn.
“…..Trên kệ phía trên.”
“Không thấy đâu cả.”
“Chú tìm kỹ vào đi. Nó ở đó đấy.”
Người đàn ông trông chẳng giống kiểu sẽ tự tay mua đồ dùng nhà bếp hay nhà tắm lại đột nhiên đi tìm bột giặt, thật là hết nói nổi.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ