Cherry Cake (Novel) - Vol 1 - Chương 19
Dẫu biết cứ để mặc đó thì nhanh nhất là tối nay, chậm thì cũng là ngày mai nó sẽ đổ, nhưng cậu nào có ngờ nó lại sụp đổ ngay lúc này đâu. Mà lại còn sụp đổ chỉ vì một cú huých chân nhẹ bẫng như thế nữa chứ.
“Nếu không định chào hỏi thì chạy ra đón làm gì? Mũi thì đỏ ửng lên thế kia.”
“…..”
“Tôi đói bụng nên đến đây ăn nhờ bữa cơm đây, ông chủ.”
Ánh mắt cậu vốn đang dán chặt vào đống tuyết hỗn độn giờ từ từ dịch chuyển về phía kẻ chủ mưu đã đạp đổ người tuyết.
Seo Su Hyeon, một tay vẫn cầm chiếc bánh bao, khẽ sụt sịt mũi rồi đáp lời.
“Chú trả tiền đi.”
Là để lấy tiền bù vào chi phí chuyển nhà thôi, chứ tuyệt đối không phải vì chuyện người tuyết bị hỏng đâu.
“Lần trước đưa cho không đủ à? Muốn thêm hả?”
Dù bị đòi tiền một cách trắng trợn như thế, Gi Tae Yeon cũng không hề tỏ ra khó chịu hay ngạc nhiên, mà chỉ khẽ bật cười rồi rút ví ra.
Giờ cậu mới để ý, không biết áo khoác của chú ấy lại biến đi đâu mất, chỉ còn mỗi chiếc áo sơ mi và quần tây trên người, trông thật đơn giản.
‘Người chú ấy nhiều nhiệt lắm hay sao nhỉ.’
Nhớ lại đêm đó thì hình như đúng là thế thật.
Có lẽ vì đã quen nhớ lại chuyện ngày hôm đó, nên đột nhiên giấc mơ đêm hôm kia lại hiện về khuấy đảo tâm trí cậu.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu mơ một giấc mơ như vậy. Nếu cậu mơ thấy siêu thị bị cháy, hay đám rau ngoài vườn bỗng dưng lớn nhanh như thổi, cao hơn cả người mình thì có lẽ cậu đã chẳng kinh ngạc đến thế. Vậy mà lại là một giấc mơ dung tục đến thế chứ.
‘Thích chết đi được nhỉ,’
‘A… ưm…’
Bàn tay vuốt ve trên da thịt trần trụi có phần thô bạo. Khác hẳn với tay cậu, bàn tay to lớn thô ráp kia cứ túm lấy cơ thể cậu một cách tùy tiện, rồi lại mạnh bạo vuốt ve không chút ngần ngại. Mỗi lần như thế, hai má cậu lại nóng bừng lên, còn thắt lưng thì như nhấc bổng khỏi mặt đệm. Bắp chân cậu căng cứng, khiến các ngón chân cũng phải duỗi thẳng cả ra.
‘Su Hyeon à’
‘Hức!’
‘Bị tôi lấy mất lần đầu sướng không?’
Nghe thấy câu nói đó, cậu liền choàng mở mắt.
Seo Su Hyeon thở hổn hển, liên tục chớp mắt. Màn đêm tĩnh lặng vẫn còn bao phủ dày đặc trên trần nhà.
Mình vừa mơ thấy cái quái gì thế nhỉ? Mãi lúc sau đầu óc mới bắt đầu hoạt động trở lại, cố gắng phân tích tình hình. Ngay sau đó, cậu cảm nhận được chiếc quần lót đã ẩm ướt.
‘Ơ…….’
Giật mình bật người dậy, Su Hyeon mới nhận ra thứ bị ướt không chỉ có quần lót.
‘Làm sao bây giờ.’
Vốn dĩ cậu chẳng hề có chút hứng thú nào với phương diện tình dục nên chưa từng mơ thấy mấy giấc mơ dung tục bao giờ, nhưng xem ra dù muốn hay không thì Omega vẫn là Omega mà thôi.
Kết cục là hôm đó, cậu đành phải giặt sạch quần lót với đôi má nóng bừng hệt như trong giấc mơ.
Có lẽ vì nhận ra cậu đang lơ đãng nghĩ chuyện khác, Gi Tae Yeon liền huơ huơ một tờ giấy trước mặt cậu. Không thể nhầm lẫn được, đó là một tấm séc. Vốn dĩ cậu không hề có ý định nhận tiền thật, chẳng qua chỉ là lời nói buột ra trong lúc nóng giận nhất thời mà thôi, nên Seo Su Hyeon không khỏi bối rối. Cậu có cảm giác như mình vừa biến thành một kẻ tồi tệ chỉ biết đến tiền vậy.
“Sao lại bối rối thế? Chẳng phải cậu bảo tôi trả tiền sao?”
Hoặc cũng có thể là do cậu vừa nghĩ đến những cảnh tượng xấu hổ trong mơ ngay trước mặt đối phương trong mộng kia cũng nên.
“À, không phải… Không phải là tiền đâu ạ, chú cho tôi đi nhờ xe với.”
Cảm giác tội lỗi muộn màng ập đến khiến cậu vội đổi yêu cầu thay vì đòi tiền, Gi Tae Yeon liền nghiêng đầu với vẻ mặt kiểu như ‘đi xe gì’.
“Chú có thời gian không ạ?”
“Trong mắt Su Hyeon nhà ta, tôi trông giống đang ngồi không lắm hả?”
Chẳng biết cái người từng nói là phải đến đây làm việc chăm chỉ ngay cả vào dịp Giáng Sinh để hòa mình vào không khí làng quê giờ đã biến đi đâu mất rồi.
“Nếu chú không bận thì đi chợ phiên với tôi nhé.”
Dù sao thì câu nói đó cũng có vẻ ngầm báo là chú ấy có thời gian, nên Seo Su Hyeon liền trình bày lý do mình muốn đi nhờ xe.
“Đến chợ phiên làm gì.”
À, chú ấy cũng biết chợ phiên sao. Cảm thấy thật đúng lúc, Seo Su Hyeon liền kể ra những việc mình đã dự định một cách mơ hồ.
“Sắp đến Tết Nguyên Đán rồi đó chú. Tôi thì không cúng giỗ riêng gì cả, nhưng hôm đó tôi đã hẹn sẽ ăn Tết ở nhà bà Seoul rồi. Bà nói thì chỉ bảo qua ăn bữa cơm thôi, nhưng cứ thế đi tay không đến thì ngại lắm ạ. Công việc của bà là thế nên chắc chắn bà sẽ bận rộn chuẩn bị mâm cúng, tôi mà chẳng mang theo gì cứ thế tay không đến thì thật là không biết điều quá. Thế nên tôi mới định bụng làm vài món đơn giản mang qua. Nhưng mà muốn thế thì tôi phải đi chợ một chuyến.”
“Nói hết chưa?”
Seo Su Hyeon vội lắc đầu quầy quậy.
“À với cả tiện đường tôi định mua ít thịt về nữa. Tại Boksil dạo này trông biếng ăn quá. Bù lại, nếu chú bớt chút thời gian thì tôi sẽ mời chú bữa trưa. Ở đó có một quán bán canh thịt bò ngon lắm ạ. Chú có thích món đó không?”
Cậu cứ mãi phân vân không biết có nên bắt xe buýt đi không nên cuối cùng đã bỏ lỡ mất thời cơ. Đi ô tô thì chỉ mất bốn mươi phút, nhưng đi xe buýt thì phải mất non hai tiếng đồng hồ, mà giờ này xuất phát thì cũng đã muộn rồi. Còn nếu gọi taxi thì khả năng cao là họ sẽ chẳng chạy vào tận đây.
“Chỉ mời tôi mỗi canh thịt bò thôi à?”
“Ơ… Tôi sẽ mua cả bánh rán bánh rán và bánh trứng cho chú nữa. Hoặc là chú muốn ăn món khác cũng được ạ. Ở đó có nhiều quán ăn lắm.”
Thấy cậu đang nghiêm túc vắt óc suy nghĩ xem nên mua thêm gì mời mình, Gi Tae Yeon liền ra vẻ đăm chiêu, anh ta giọng một tiếng ‘hừm’ rồi quay lưng đi.
“Ra đây, chúng ta đi.”
“Chú đi thật ạ? Vậy chú đợi tôi năm phút thôi nhé. Tôi vào thay quần áo rồi ra ngay.”
“Ừ.”
Cậu vốn đã định từ bỏ rồi, nhưng may mắn là chú ấy đã đồng ý. Seo Su Hyeon nhét nốt chiếc bánh bao đã nguội bớt vào miệng rồi chạy vào nhà lấy quần áo và ví tiền mang ra. Cậu cũng không quên nói lời tạm biệt với Boksil đang say ngủ: ‘Anh đi một lát rồi về nha’.
Vừa xỏ tay vào chiếc áo khoác ngoài dày sụ đầy lông vừa đi ra ngoài, cậu liền trông thấy Gi Tae Yeon đang đứng đợi trước đầu xe. Đứng bên cạnh chú ấy là một người đàn ông khác mặc áo khoác đen sì, dáng đứng cứng nhắc, vừa nhìn đã biết chắc hẳn cũng là một Alpha.
‘Người kia cũng là Alpha trội sao? Dù gì thì cũng to con thật đấy…?’
Vì Alpha lặn không khác Beta là mấy, nên chắc chắn anh ta không phải dạng lặn rồi. Tuy nhiên, anh ấy lại không mang đến cảm giác áp đảo như Gi Tae Yeon, nên cậu cũng không dám chắc ngay liệu đó có phải là Alpha trội hay không.
Cậu đang nhai nhóp nhép với đôi má căng phồng vì bánh bao, mải nhìn gương mặt xa lạ kia thì một bàn tay đột nhiên đặt lên sau gáy, dùng sức ấn mạnh đầu cậu cúi xuống.
“Gặp người lạ lần đầu thì phải chào hỏi lễ phép chứ, Su Hyeon à.”
“Xin… ào ạ…….”
Do miệng còn đang đầy bánh bao, lại thêm việc đầu bị ấn cúi xuống đột ngột nên cậu phát âm không được rõ ràng.
“Chào cậu.”
Mặc dù đối phương đáp lại bằng một lời chào vô cùng lịch sự, nhưng vì lực tay đang đè trên đầu quá mạnh nên cậu không tài nào thẳng lưng lên nổi. Seo Su Hyeon cứ thế bị giữ chặt sau gáy, gần như là bị lôi thẳng vào ghế sau của xe. Bàn tay to lớn kia chỉ buông ra ngay sau khi chủ nhân của nó đã ngồi xuống ngay bên cạnh cậu. Người Alpha mà cậu còn chưa kịp nhìn rõ mặt kia chỉ leo lên ghế lái sau khi Gi Tae Yeon đã đóng sập cửa lại.
Cậu tự hỏi liệu mình nhỏ tuổi thế này mà lại ngồi ở ghế sau chứ không phải ghế phụ lái thì có ổn không, nhưng còn chưa kịp nhìn thái độ của ai thì má đã bị người kia giữ chặt lấy. Đầu cậu bất giác quay về phía Gi Tae Yeon.
“Nuốt nhanh thế?”
“Chú hỏi bánh bao ạ? Vâng.”
Cũng không hẳn là nuốt vội, nên vị ngọt của nhân đậu đỏ vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi cậu.
Cảm nhận được lực tay đang giữ má mình siết lại, đôi môi cậu cũng theo đó mà bị ép chu ra. Đôi môi căng mọng bất giác chu lại thành hình như mỏ cá vàng. Có lẽ vì thấy bộ dạng đó của cậu khá buồn cười, Gi Tae Yeon bật cười khanh khách.
“Lần sau phải thử cho cậu ngậm thứ khác xem sao mới được.”
Thứ khác là gì nhỉ. Bánh xếp mandu à?
Seo Su Hyeon chỉ biết chớp chớp mắt.
Chợ phiên đông nghịt người. Vốn dĩ chợ đã đông người rồi, nhưng có lẽ vì Tết Nguyên Đán sắp đến nên việc tìm chỗ đậu xe cũng khó khăn hơn hẳn. Seo Su Hyeon cẩn thận mở cửa xe, sợ rằng lỡ đâu cánh cửa sẽ quệt vào chiếc xe bên cạnh. Trái ngược hẳn với cậu, Gi Tae Yeon bước xuống xe chẳng chút ngần ngại, rồi hất hàm về phía người vừa bước ra từ ghế lái.
“Trưởng phòng Seo. Đi chơi cùng không?”
“Tôi không sao ạ. Tôi sẽ ở gần đây thôi, có việc gì cần thì anh cứ gọi.”
“Ơ, anh ấy ở lại một mình chắc sẽ chán lắm…”
“Ji Hwan vốn thích ở một mình mà.”
Chú ấy tiến lại gần rồi đột ngột khoác vai, cậu khiến Seo Su Hyeon loạng choạng vì không chịu nổi sức nặng. Bước chân cậu bất giác hướng về phía Gi Tae Yeon đang dẫn lối. Đáng lẽ cậu là người rành địa hình ở đây hơn nên phải dẫn đường cho chú ấy mới phải, nhưng dù trông chú ấy có vẻ đi đứng lững thững thì sức lại mạnh kinh khủng nên cậu khó mà đổi hướng bước đi được.
“Mà này Giám đốc. Người lúc nãy là ai vậy ạ?”
“Ji Hwan hả? Trưởng phòng.”
Trưởng phòng… Cậu chưa từng đi làm ở công ty nào nên chẳng biết gì về các chức vụ cả, nhưng nghe qua cái tên chức danh thì cậu đoán chắc đó là người giống như cánh tay phải vậy.
“Người cho cậu đi nhờ xe là tôi, vậy mà cậu lại đi quan tâm đến tên Alpha khác thì bảo sao tôi không khó chịu cho được?”
“Đâu phải tôi quan tâm, chỉ là đơn thuần tò mò nên mới hỏi thôi mà.”
Trước câu hỏi đột ngột của Gi Tae Yeon, Seo Su Hyeon cũng chỉ đáp lại một cách đơn thuần như vậy. Bây giờ không phải là lúc để tâm đến từng lời nói của chú ấy, mà là lúc phải đi đến khu tập trung các hàng thịt.
Nhớ lại lộ trình đến tiệm thịt và quán ăn quen thuộc, cậu dùng sức trụ chân lại, dừng bước.
“Giám đốc. Chúng ta qua bên kia trước đi ạ.”
“Mua gì?”
“Lá vừng ạ.”
Bình thường thì cậu hay ăn loại nhà trồng ngoài vườn, nhưng vì mùa đông không thể trồng ngoài trời được nên dạo này đành phải mua về ăn. Su Hyeon đi về phía khu bán các loại rau thơm, rồi dừng lại trước một sạp hàng nhỏ thay vì các sạp lớn.
“Bà ơi, cho cháu 10.000 won lá vừng ạ.”
“Hử? Nhiều thế cơ à?”
“Vâng ạ. Cháu cần nhiều ạ.”
“Để làm gì thế?”
“Làm bánh lá vừng chiên ạ.”
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ