Cherry Cake (Novel) - Vol 1 - Chương 12
Trông chú ấy giống kiểu người không có thịt thì không ăn cơm được, liệu có ổn thật không nhỉ… Chỉ nghiêm túc suy nghĩ một lát, Su Hyeon liền quyết định thực đơn bữa tối rồi bảo Gi Tae Yeon ra ghế ngồi gần lò sưởi. Có lẽ vì trần nhà không cao lắm nên chỉ thêm một người thôi mà phòng khách đã có cảm giác chật chội hẳn.
Su Hyeon nhìn người đàn ông đang dùng mũi chân khều khều Boksil đang nằm yên ngoan ngoãn một lát rồi mới lấy nguyên liệu ra. Cậu định lấy các món ăn kèm có sẵn trong tủ lạnh ra ăn, chỉ nấu cơm và canh hầm mới thôi.
“A, hết kim chi rồi.”
Nguyên liệu quan trọng nhất đã hết sạch. Ánh mắt cậu tự nhiên liếc nhìn ra cửa sổ từ nhà bếp thông ra phía sau. May mắn là tuyết đã tạm ngừng rơi. Không biết lúc nào tuyết sẽ rơi xối xả trở lại nên có lẽ tốt hơn là nên đi nhanh lên.
“Tôi ra ngoài một lát rồi về ngay, chú cứ ở đó nhé.”
Su Hyeon dặn dò trong khi mở cánh cửa thông ra sân sau. Biết rằng đi giày thể thao chắc chắn sẽ bị ướt nên cậu xỏ ủng vào. Cậu bước lên nền tuyết đã bắt đầu phát ra tiếng lạo xạo dưới chân, đi về phía mấy chum tương. Vì kim chi trong tủ lạnh đã hết nên cậu phải ra lấy thêm hũ mới.
Cậu không đến chỗ những cái chum tương đang đứng ngăn nắp mà quỳ xuống trước cái chum được chôn dưới đất, mở nắp ra rồi lấy một cây kim chi từ trong vại lên. Vì lúc ra khỏi bếp cậu đã mang theo găng tay ni lông nên gia vị không thể dính vào tay được.
Bỏ cây kim chi vào thẳng hộp Lock&Lock dùng cho tủ lạnh kim chi, Su Hyeon buộc chặt lại tấm ni lông phủ bên trong vại rồi đóng nắp chum lại. Khi cậu quay người bước về phía nhà, người đàn ông đang đứng ở cửa nhìn cậu lọt vào tầm mắt.
“Trời lạnh sao chú lại đứng đó ạ?”
“Để xem nhóc lăng xăng chạy tới chạy lui một chút.”
Chú ấy chắc đang chán lắm đây.
Chỉ sau khi cởi ủng ra, Su Hyeon mới phủi tuyết dính trên đầu gối. Chừng này thì sẽ khô nhanh thôi nên không cần phải thay đồ cũng được.
“Cái gì thế kia.”
“Kim chi ạ.”
Vừa lúc Su Hyeon bước vào nhà, ánh mắt Gi Tae Yeon dán chặt vào cái hộp Lock&Lock. Vẻ mặt anh ta như muốn hỏi thằng nhóc cố tình chạy ra ngoài chỉ để lấy cái này về thôi sao.
“Đằng nào cũng ăn cơm thì ăn món ngon vẫn tốt hơn chứ ạ. Tôi nấu ăn giỏi lắm. Tôi sẽ nấu món ngon cho chú.”
Mặc kệ chú ấy nói gì, Su Hyeon ôm hộp kim chi đi vào bếp.
Cậu lấy ra một chiếc nồi đất lớn, bật bếp ga lên rồi bắt đầu thái kim chi. Động tác tay đều đặn trông khá là thành thạo. Cậu nhanh chóng thái đủ lượng kim chi cần cho món canh hầm rồi mở hộp cá ngừ, đổ phần dầu trong hộp vào nồi đất. Nhờ mở những hai hộp loại lớn nhất nên dầu khá là nhiều.
Sau khi xác nhận lượng dầu vừa đủ, cậu cho kim chi vào xào rồi lấy đường từ trong tủ bếp ra. Giữa lúc đó cậu cũng không quên thái hành tây.
“Tay nghề nhanh nhẹn đấy.”
“Mấy việc làm bằng tay thì hầu như tôi đều làm tốt cả.”
Giảm nhỏ lửa, cho một lượng đường vừa phải vào chỗ kim chi đã xào, Su Hyeon vừa đổ hành tây vào vừa đáp lời. Có lẽ do ảnh hưởng từ việc luôn quanh quẩn chơi cùng các bà, những người luôn tay làm việc vặt, nên cậu rất giỏi bất cứ việc gì làm bằng tay. Việc nấu ăn nhanh gọn cũng là nhờ thế.
Khi hành tây đã trong phần nào, lần này cậu đổ nước vào. Giờ là lúc đợi canh hầm sôi và làm việc khác.
Rửa sạch nước kim chi dính trên thớt, Su Hyeon rửa sạch đám rau củ để trên bồn rửa rồi bắt đầu thái. Bí ngòi, nấm sò, hành tây, hành lá, ớt được thái lát không đều nhau. Đặt một chiếc nồi đất khác bên cạnh nồi canh hầm kim chi đang sôi lục bục, cậu mở tủ bếp lấy ra một chai soju.
Su Hyeon rót dầu tía tô từ chai soju màu xanh vào chiếc nồi đất đã nóng, sau đó cho hành tây vào xào cùng tỏi băm. Tay phải liên tục đảo hành tây, cậu tất tả chạy đến tủ lạnh kim chi lấy bột ớt đỏ ra, rồi ước lượng bằng mắt rắc một ít bột ớt vào nồi canh hầm kim chi, tiếp đó đổ hết chỗ cá ngừ trong hộp vào. Chỉ cần đun thêm một chút nữa là canh hầm kim chi sẽ hoàn thành.
“Nhóc nấu ăn từ bé à?”
Nhìn vào trong nồi đất, cuối cùng Su Hyeon cũng lấy ra hũ tương ớt và tương đỗ nhỏ đã được chiết sang từ vại lớn. Tiếp đó, cậu múc tương ớt và tương đỗ theo tỷ lệ 1:2 cho vào chỗ bí ngòi, dùng muỗng gỗ trộn đều rồi đổ một lượng nước dùng vừa đủ luôn có sẵn trong tủ lạnh vào.
Khi nước dùng đã cạn bớt và sôi liu riu, cậu lấy một túi zip từ tủ lạnh kim chi ra. Đó là bột nấm hương và bột cá cơm khô đã được phơi và xay trong năm nay.
Lần này cậu cũng ước lượng bằng mắt rồi đổ bột vào, rắc thêm một chút đường giống như khi nấu canh hầm kim chi, sau đó đi về phía tủ lạnh. Lát sau cậu quay ra với miếng đậu phụ trên tay. Nghĩ đến thực đơn thì việc cho cả đậu phụ vào có vẻ hơi thừa thãi, nhưng dù sao thì món canh tương đỗ nhất định phải có đậu phụ mới đúng vị.
Hé một chút bao bì ni lông ra rồi chắt nước đi, Su Hyeon cầm dao thái miếng đậu phụ ngay khi nó còn trong bao bì. Một nửa miếng đậu phụ được cho vào nồi canh hầm kim chi, nửa còn lại được cho vào nồi canh tương đỗ gần như đã hoàn thành.
“Sắp xong hết rồi ạ. Chú cứ ngồi đằng kia nhé.”
Gi Tae Yeon nãy giờ vẫn đứng xem cậu nấu ăn nhanh thoăn thoắt, nghe vậy liền lững thững đi đến chỗ Su Hyeon chỉ. Đó là chiếc bàn thấp nơi họ ăn bánh kem lần trước. Chiếc bàn thấp đến nỗi dù anh ta có co người hết mức để ngồi xuống thì đầu gối vẫn chạm sàn.
‘Bé chưa bằng nắm tay mà di chuyển nhanh nhẹn ghê.’
Gương mặt cậu bé đến mức có thể nằm gọn trong lòng bàn tay khi xòe ra, nên nói là chưa bằng nắm tay cũng không hẳn là sai.
Gi Tae Yeon chống cằm như một kẻ chán chường mọi sự, quan sát bóng lưng của Su Hyeon. Thân hình nhỏ bé siêng năng chạy tới chạy lui tất bật trông y hệt một con chuột bạch con.
‘Nghĩ lại thì…?’
Lúc ăn bánh kem má cũng phồng lên như vậy.
Miệng chắc cũng nhỏ đây.
Nghĩ đến đó, một ý nghĩ vu vơ chợt nảy ra, muốn dùng hạ bộ ma sát không chỉ lên má mà còn lên cả những nơi khác nữa.
‘Đụng vào đứa không phải Omega thì phiền phức lắm đây.’
Người đàn ông đang dùng ngón tay chống cằm gõ nhẹ lên má mình, nheo mắt nhìn Su Hyeon giờ còn đang làm cả món trứng ốp la. Dù anh ta đã đưa tấm séc nói là bao gồm tiền ăn, nhưng bỏ một bữa thì cũng chẳng sao cả, thật không hiểu tại sao cậu lại phải làm việc chăm chỉ như vậy.
“Đây ạ.”
Ngay sau đó, cậu nhóc non nớt bê hai tô lớn bằng hai tay ra và lần lượt đặt chúng xuống. Gi Tae Yeon nhìn xuống tô cơm được cho là Cơm trộn Bibimbap, bên trên có rau bina, giá đỗ tương, củ cải thái sợi trộn gia vị, dương xỉ diều hâu, củ cải non và trứng ốp la. Hèn chi lúc nãy thấy cậu lấy đủ thứ từ trong tủ lạnh ra, xem ra là định làm món Cơm trộn Bibimbap.
“Chú đặt tô xuống giúp tôi được không ạ? Tôi đi lấy canh hầm ra.”
Đặt một chiếc đế lót nồi vào giữa bàn, Su Hyeon nhanh chóng biến mất.
“Thằng nhóc này đúng là hài thật.”
Gi Tae Yeon cười khẽ nhưng vẫn đặt hai tô cơm xuống trước mặt mình và phía đối diện. Ngay sau đó, Su Hyeon đeo bao tay vào cả hai tay, đặt nồi canh hầm kim chi vào giữa rồi ngồi xuống.
“Lẽ ra tôi nên nấu canh trứng hoặc canh giá đỗ tương thì hơn. Nhưng mà có nhiều rau rồi nên nếu cho ít tương đỗ đặc vào thôi thì chắc sẽ không bị mặn lắm đâu ạ.”
Cầm thìa lên và cúi đầu xuống, Su Hyeon chợt khựng lại rồi ngập ngừng như người có điều gì muốn nói.
“Gì.”
Thấy anh ta hỏi như thể ‘Có vấn đề gì à?’, Su Hyeon ngập ngừng tay vẫn cầm thìa.
“Cái đó là của tôi…”
Cả hai tô Cơm trộn Bibimbap đều đầy ắp, nhưng cậu cứ nghĩ tô nhiều hơn một chút đương nhiên là phần của mình, nên cậu đã nhận tô đó khi Gi Tae Yeon đặt xuống.
“Tôi ăn thêm tô khác cũng được mà, nên Giám đốc cứ ăn tô đó đi ạ. Nếu chú thấy thiếu thì cứ nói tôi nhé.”
“Khục.”
Gi Tae Yeon bất giác bật cười. Su Hyeon chỉ biết chớp mắt nhìn với vẻ mặt không hiểu chuyện gì.
“Sao chú cười ạ?”
“Vì thấy buồn cười khi đứa bé tí tẹo lại ăn nhiều thế.”
Trước câu trả lời hoàn toàn không ngờ tới, Su Hyeon phồng má lên. Xem ra người đàn ông này ngày thường chẳng có chuyện gì vui cả. Chỉ vì thấy người khác ăn nhiều một chút mà cũng bảo là buồn cười.
“Sao lại buồn cười ạ? Với lại bình thường tôi đều ăn hết từng này mà, vốn dĩ cơm trộn Bibimbap thì thường có thể ăn nhiều hơn khẩu phần bình thường đó ạ.”
“Ừ ừ, ăn nhiều vào nhé.”
Gi Tae Yeon kéo dài giọng giống như lúc nhắc đến “ông chủ”, rồi định đổi hai tô cơm cho nhau. Su Hyeon vội tóm lấy cổ tay anh ta. Đó là một cổ tay dày đến mức một tay cậu không thể nắm hết được, nhưng cậu vẫn cố hết sức siết chặt lấy.
“Không cần đổi đâu ạ. Tôi nghĩ lại rồi, chắc Giám đốc sẽ ăn nhiều hơn tôi đấy ạ. Nên chú cứ ăn tô đó đi. Vẫn còn cơm, trong tủ lạnh cũng có nhiều món rau ăn kèm lắm nên nếu thiếu thì lấy thêm ăn là được ạ.”
Nghĩ lại thì có lẽ cậu đã phán đoán sai. Chắc chắn là người chú ấy to lớn hơn cậu nhiều thì dạ dày cũng phải lớn hơn và sẽ ăn nhiều hơn, cậu tự trách mình đã hơi bất cẩn. Một phần cũng là do cậu lo chú ấy có thể không thích món ăn này nên đã không xới nhiều, nhưng có lẽ nếu chú ấy nói không thích thì cậu đã có thể bớt lại cho chú ấy sau. Nghĩ xem liệu mình có hành động quá keo kiệt không khiến cậu thấy áy náy.
“Su Hyeon à.”
“Dạ?”
Chỉ đến khi ánh mắt người đàn ông nhìn xuống cổ tay cậu, Su Hyeon mới buông tay ra. Mãi đến lúc đó cậu mới muộn màng nhận ra hơi ấm vừa chạm vào tay mình nóng hổi đến thế nào. Nhiệt độ đó hoàn toàn trái ngược với cậu vốn dễ bị lạnh và cơ thể thường lạnh ngắt. Vậy nên lúc đó chú ấy chỉ mặc mỗi áo sơ mi thôi sao.
“Beta?”
Cậu cứ tưởng chú ấy gọi tên mình là ý bảo buông tay ra, hóa ra là để đặt câu hỏi. Trước câu hỏi có phải là Beta không, Su Hyeon vừa gật đầu vừa múc canh tương đỗ cho vào tô Cơm trộn Bibimbap được bày biện đẹp mắt với đủ loại rau màu sắc bên trên.
Không cần thiết phải tiết lộ sự thật mình là Omega trước mặt một Alpha trội. Hơn nữa, lời dặn của bà ngoại phải cẩn thận Alpha thoáng qua trong đầu, nên cậu chẳng kịp suy nghĩ gì mà đã vô tình nói dối người đàn ông. Cậu cảm thấy hơi tội lỗi vì đã lừa người khác, nhưng dù sao thì bản thân cậu cũng chẳng có mùi Pheromone gì cả nên dù có nói dối thì chú ấy cũng không thể nhận ra được.
“Mà tự dưng sao chú lại hỏi vậy ạ?”
“Nhìn kiểu gì cũng giống Omega, mà lại ăn khỏe thế nên thấy lạ thôi.”
“Omega thường ăn ít lắm ạ?”
Su Hyeon vừa trộn cơm trộn Bibimbap vừa hỏi. Món canh tương đỗ có đầy bí ngòi, nấm và đậu phụ này ăn riêng đã ngon rồi, nhưng trộn với cơm có nhiều loại rau thì lại càng là mỹ vị.
“Mấy Omega tôi từng thấy chỉ ăn như mèo hửi thôi.”
Ra vậy. Su Hyeon gật gù trong lúc xúc một thìa lớn cơm trộn Bibimbap đã được trộn đều với canh tương đỗ cho vào miệng.
Cậu hầu như chưa từng gặp Omega nào khác ngoài mình nên cũng không rõ lắm, nhưng theo lời người đàn ông này thì có vẻ các Omega khác ăn rất ít. Điều đó chẳng liên quan gì đến cậu, một người mang tính lặn.