Cherry Cake (Novel) - Vol 1 - Chương 06
Có lẽ chú ấy nói vậy là vì thấy ông cụ ghé qua tiệm tạp hóa lúc nãy hút thuốc ở trong nhà rồi mới đi. ‘Sao chú không mặc thêm áo vào ạ,’ Su Hyeon định đáp lại như vậy nhưng rồi lại nghĩ có phải là quá vô lễ không, nên chỉ mấp máy môi.
Lúc đó, người đàn ông chỉ búng ngón tay chạm vào chiếc túi giấy. Chiếc túi hình chữ nhật nghiêng ngả rồi đổ xuống, làm đồ vật bên trong đổ tràn ra. Bên trong chiếc hộp nhựa trong suốt chứa đầy những thứ gì đó hình tròn, màu sắc sặc sỡ.
Tò mò về món ăn lần đầu tiên nhìn thấy, Su Hyeon khẽ vươn tay lấy chiếc hộp ra.
“Cái gì đây ạ?”
Người đàn ông như thể lần đầu tiên trong đời nghe được câu hỏi này, nhướng mày rồi nở nụ cười tinh quái.
“Macaron.”
Đây là macaron à. Thấy thú vị, khi cậu đang mân mê chiếc hộp trong suốt, một tiếng cười liền vọng xuống từ trên đỉnh đầu. Ngơ ngác ngẩng đầu lên, cậu chạm mắt với người đàn ông đang nhìn mình từ trên cao.
“Đúng là nhóc con có khác, thích mấy thứ màu mè ghê nhỉ?”
Người đàn ông mang vẻ mặt như vừa tìm được một món đồ chơi thú vị.
Su Hyeon nhìn đăm đăm vào hình bông hoa bóng lưỡng.
“Sao thế? Ngọt quá à? Lần trước thấy em ăn ngon miệng nên anh mang đến đấy. Hay là ăn bánh Hangwa khác nhé?”
*Hangwa là tên gọi chung cho các loại bánh truyền thống Hàn Quốc gồm Yakgwa, Dasik, Gangjeong, Yeot và Jeonggwa
“Dạ không, không sao đâu anh. Ngon lắm ạ.”
Giọng nói dịu dàng vang lên từ bên cạnh khiến Su Hyeon giật nảy mình, cậu cắn một miếng bánh Yakgwa. Vị ngọt béo ngậy và hơi dính tan dần nơi đầu lưỡi.
*Yakgwa: bánh mật ong chiên
“Có cần gì để lau không?”
“Để em làm thế này là được ạ.”
Su Hyeon cười khúc khích như đang làm nũng với người lớn, cậu mút sạch ngón cái và ngón trỏ rồi tiện tay chùi vào quần áo. Vị dầu của bánh Yakgwa làm không chỉ ngón tay mà cả môi cậu cũng trở nên bóng lưỡng.
Cậu đã bật đệm điện cho Boksil ngủ trưa rồi đến chơi nhà Bà Seoul, thấm thoắt cũng đã được hai tiếng đồng hồ. Bình thường nếu bà có khách thì vẫn ở nhà, nhưng hôm nay bà lại ra ngoài hoàn toàn là chuyện ngoài dự đoán khiến cậu đã nghĩ mình đến công cốc rồi, nhưng may mắn là cậu gặp được một gương mặt quen thuộc nên đang cùng anh ấy ăn đồ ăn vặt và trò chuyện.
“Anh đã ăn thử macaron bao giờ chưa ạ?”
“Macaron?”
Có lẽ đó là một câu hỏi hoàn toàn bất ngờ nên anh tròn mắt ngạc nhiên. Tuy anh ấy vốn là người ít nói về bản thân nên cậu không rõ lắm, nhưng nghe nói anh là đại đệ tử của Bà Seoul thì hẳn là người Seoul, và nếu vậy thì chắc chắn phải từng ăn macaron rồi chứ nhỉ. Bà Seoul thỉnh thoảng gọi anh là Seonnyeo, liệu vị thần anh phụng thờ có phải là Seonnyeo không? Su Hyeon hoàn toàn mù tịt về thế giới bên kia nên cũng chỉ đoán vậy mà thôi. Su Hyeon vẫn luôn gọi anh một cách lễ phép là “anh”.
“Tất nhiên là ăn rồi. Sao, em tò mò à? Để anh gọi điện nhờ bà thử xem sao nhé? Chắc nói một tiếng là bà sẽ mua về cho thôi.”
“Dạ không ạ. Không phải vậy đâu, em chỉ tò mò muốn biết anh đã ăn thử chưa thôi ạ.”
Bình thường thì hẳn là cậu đã nói muốn ăn thử rồi, sao giờ lại bảo không nhỉ. Kang Yi Seon vừa đưa giấy ăn cho Su Hyeon vừa nghiêng đầu khó hiểu, rồi anh giải thích thêm.
“Ừm, nó là một loại bánh tráng miệng có cái gọi là coque, giống như bánh quy tròn tròn ấy, rồi ở giữa là nhân… tức là được lấp đầy bằng kem. Tùy vào loại kem hay vỏ bánh mà vị sẽ khác nhau. Nó ngọt lắm nên thật ra anh cũng không ăn thường xuyên…”
“Ngon cực kỳ luôn ạ?”
Lời trêu chọc không hẳn là trêu chọc rằng cậu còn bé nên thích mấy thứ màu mè sặc sỡ đã khiến lòng tự trọng của cậu hơi tổn thương, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị lãng quên ngay.
“Hả? Em ăn rồi á? Ai mua cho em thế?”
“Vâng.”
“Ai cơ?”
“Gi Tae Yeon… Giám đốc ạ?”
Vì thấy gọi là “chú” thì hơi kỳ nên cậu dùng chức danh Giám đốc, Kang Yi Seon nghe vậy liền thở dài một hơi.
“Bà không dặn em phải cẩn thận người đàn ông đó à?”
“Chú ấy chỉ có vóc người to lớn thôi chứ trông không giống người nguy hiểm đâu ạ. Lúc em bảo chú ấy đừng hút thuốc ở siêu thị thì chú ấy đã ra ngoài hút.”
Chú ấy trông giống một người lớn hơi tinh nghịch hơn là nguy hiểm.
“Anh cũng biết mặt anh ta nên không phải nói về hành động đó đâu… Em có nhìn vào mắt người đó chưa?”
“Mắt ạ? Đúng là trông hơi lạ thật ạ.”
“Không, không phải chỉ là mắt, mà là tròng mắt kia.”
Su Hyeon suy nghĩ một lát. Nghĩ lại thì cậu không nhớ mình đã từng nhìn kỹ vào tròng mắt của chú ấy.
Thường thì chẳng phải vậy sao. Khi nói chuyện với người khác, người ta thường nhìn vào khuôn mặt hoặc biểu cảm tổng thể chứ không phải tròng mắt. Và trong ký ức của cậu, chú ấy hầu như luôn có gương mặt tươi cười.
“Bản chất của con người được thể hiện qua tròng mắt đấy.”
“Em sẽ cẩn thận ạ.”
Mặc dù cảm giác về chú ấy vẫn khác lạ hơn là đáng sợ hay nguy hiểm, nhưng nghĩ đến lời dặn của bà Seoul và cả sự lo lắng của Kang Yi Seon thì cẩn thận một chút cũng không có gì hại.
‘Nhưng mà mình có gì để phải cẩn thận nhỉ?’
Chú ấy chỉ là người một tuần ghé siêu thị một hai lần mua thuốc lá, rồi ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa hút thuốc mà thôi. Mặc dù lần trước thì có mang macaron đến thật.
“Với lại, nếu còn thừa đồ đã nhận thì trả lại đi. Không được tùy tiện nhận bất cứ thứ gì từ những người như thế đâu.”
Giọng nói khá là kiên quyết làm Su Hyeon chỉ biết chớp mắt.
“Chắc không phải anh ta chỉ mua cho một hai cái đâu nhỉ, hẳn là đưa cả hộp luôn… Lẽ nào em ăn hết rồi à?”
Cậu ăn hết sạch rồi.
“Nhanh vậy sao?”
Dường như đọc được câu trả lời từ vẻ mặt của cậu, đôi mắt vốn đã to của Kang Yi Seon lại càng mở lớn hơn khi anh hỏi lại. Nghĩ đến tính cách của anh, người luôn giữ thái độ bình tĩnh và điềm đạm dù có chuyện ồn ào nào xảy ra, thì đây rõ ràng là vẻ bối rối thấy rõ.
“Chúng không ngọt à?”
Ngọt, ngọt ơi là ngọt, ngọt vô cùng, nên rất ngon.
Cậu đã ăn hết một nửa ngay tại chỗ, rồi sau khi tìm kiếm cách bảo quản macaron thì lại ăn thêm một nửa số còn lại, và ngày hôm sau thì xử lý nốt phần cuối cùng. Màu sắc của chúng cũng đẹp mắt, mà vị kem bên trong lại khác nhau nên ăn rất thú vị. Trong số đó còn có cả chiếc macaron nhân bánh quy phô mai giống loại bán ở siêu thị nữa.
“Thế thì không hay rồi…!”
Kang Yi Seon cau mày, cắn môi rồi chạm vào mu bàn tay cậu với vẻ mặt dặn dò.
“Nếu em có gì có thể đưa lại cho anh ta thì hãy đưa, và từ lần sau đừng tùy tiện nhận những thứ như vậy nữa. Rõ chưa?”
“Vâng ạ.”
Su Hyeon ngoan ngoãn gật đầu. Việc chia nhau đồ ăn vốn là chuyện thường tình, nhưng xem ra điều đó không áp dụng với người ngoài. Mà có lẽ cũng không phải là người ngoài nói chung, mà chỉ giới hạn với người đàn ông đó thôi.
Dù không biết Kang Yi Seon đang lo lắng điều gì, nhưng cậu cũng bắt đầu nghĩ rằng từ giờ không nên nhận đồ nữa. Cậu thật sự không còn là trẻ con, cái tuổi dễ bị dụ dỗ bằng đồ ăn đã qua từ lâu lắm rồi.
“Đừng nói chuyện này với bà. Bà sẽ làm ầm lên đấy.”
“Anh phải giữ bí mật giúp em đấy ạ.”
Cậu cũng thấy rõ ràng là nếu chuyện này đến tai các bà thì thế nào cũng bị mắng cho một trận. Nếu bà ngoại còn sống thì chắc chắn cậu đã bị đánh mấy cái vào lưng hay vào mông rồi.
Nghe lời đề nghị giữ bí mật, Kang Yi Seon khẽ mỉm cười rồi vươn tay nhẹ nhàng vén phần tóc mái lòa xòa trước trán cậu qua một bên.
“Tóc em cần cắt rồi đấy.”
“Ông cắt tóc đi chơi nhà con trai rồi mà anh. Nên em vẫn chưa cắt được.”
Mái tóc đã dài ra khá nhiều trong vài tuần qua che cả tầm nhìn. Khi tay Kang Yi Seon rời đi, Su Hyeon lại lơ đãng vuốt ngược những lọn tóc mái vừa rủ xuống rồi đáp lời. Chỉ là tóc mái chứ không phải tóc sau gáy thì cậu cũng có thể tự cắt được, nhưng thường chỉ cần dùng dây chun buộc tạm lên là xong nên cậu cũng không để tâm lắm.
“Để anh cắt cho em nhé?”
“Anh á?”
“Ừ. Thỉnh thoảng anh cũng sửa tóc cho Bà mà.”
Sau một thoáng phân vân, Su Hyeon gật đầu. Cậu vốn thích để người khác động vào tóc mình vì mỗi lần có ai đó chạm vào tóc là cậu lại thấy buồn ngủ và thư giãn.
“Đợi một lát.”
Trong lúc Kang Yi Seon đi ra ngoài phòng, cậu đứng dậy vứt vỏ bánh Yakgwa vào thùng rác rồi vào nhà vệ sinh rửa tay sạch sẽ. Chỗ này dùng loại nước rửa tay dạng bơm chứ không phải xà phòng bánh như ở nhà nên tạo ra rất nhiều bọt.
“Su Hyeon à, lại đây.”
“Vâng. Em ra ngay.”
Nhà của Bà Seoul có vẻ ngoài hơi khác so với những ngôi nhà thông thường ở nông thôn. Nó trông giống một biệt thự nghỉ dưỡng mà người ngoài đến xây để nghỉ ngơi hơn là một căn nhà quê thường thấy ở bất cứ đâu trong làng. Cũng nhờ có nhiều phòng mà Kang Yi Seon đã gọi cậu sang một phòng khác chứ không phải căn phòng họ vừa ngồi lúc nãy.
‘Nếu khu này bị giải tỏa quy hoạch thì căn nhà này cũng sẽ bị phá đi mất, chắc bà sẽ tiếc lắm đây.’
Một câu hỏi chợt nảy ra trong đầu cậu, nếu vậy thì bà Seoul và anh sẽ đi đâu? Những người khác thì có con cái nên khả năng cao sẽ chuyển đến khu phố nơi con họ sống, nhưng theo như Su Hyeon biết thì cả bà Seoul lẫn Kang Yi Seon đều không có ai gọi là gia đình riêng cả. Vậy họ sẽ quay lại Seoul sao?
“Ngồi xuống đây.”
Bước vào căn phòng mà Kang Yi Seon gọi, cậu nhìn thấy giấy báo trải trên sàn và một chiếc ghế đặt ngay chính giữa. Su Hyeon nhanh nhẹn chạy tới rồi ngoan ngoãn ngồi yên vị trên chiếc ghế đơn. Có lẽ lo tóc sẽ rơi vào trong áo nên Kang Yi Seon lấy tạm một chiếc khăn quàng quanh cổ cho cậu.
“Anh sẽ cắt gọn gàng thôi. Ngắn quá thì có thể sẽ lạnh…”
“Vâng. Anh cứ cắt theo ý anh là được ạ.”
Cậu nghĩ bụng, dù có hơi xấu một chút thì cũng chẳng có ai nhìn nên có hề gì đâu.
Soạt soạt.
Su Hyeon vừa tận hưởng cảm giác những ngón tay cẩn thận chạm vào tóc mình vừa tập trung lắng nghe tiếng kéo chậm rãi, rồi cậu lên tiếng.
“Anh.”
“Ừ?”
“Dạo này có chuyện người từ Seoul tới lui ấy anh. Anh có nghe ngóng được gì không ạ?”
“Chà. Bà bảo anh đừng bận tâm chuyện đó… Nhưng mà chắc là khó ngăn cản lắm. Khu này lại chẳng phải nơi đông người nữa.”
“Ra vậy ạ.”
“Nếu khu này bị giải tỏa quy hoạch thì em hẳn là buồn lắm nhỉ.”