Cherry Cake (Novel) - Vol 1 - Chương 05
Đối với Gi Tae Yeon, việc sở hữu một thứ gì đó là như vậy.
“Mang dao lại đây.”
“Giám… Giám đốc Gi! Đ… đừng…”
“Thường ngày thấy ông ngoan ngoãn vâng lời, nên tôi mới cho ngồi vào ghế Giám đốc, vậy mà đến vai trò một quân cờ cũng không làm cho tốt… Ông đã chuẩn bị sẵn tinh thần gánh chịu hậu quả này rồi chứ?”
Gi Tae Yeon nắm lấy con dao Seo Ji Hwan đưa, vờ như tiếc nuối hạ đuôi lông mày xuống. Không những không làm tốt vai trò quân cờ, mà thực ra ông ta đã làm rất tốt, nhưng một quân cờ đã hết giá trị lợi dụng sắp bị vứt bỏ thì không cần thiết phải biết cả sự thật đó làm gì.
***
Su Hyeon với vẻ mặt nghiêm trọng, quan sát những thứ đặt bên dưới. Một khi đã quyết định thì không thể thay đổi được nữa nên cậu phải thận trọng hết lần này đến lần khác.
“…”
Quả nhiên bên này tốt hơn.
Cuối cùng, cậu với vẻ mặt kiên quyết, nhặt cây cải thảo đặt bên phải lên. Hôm nay canh tương cải thảo có vẻ sẽ ngon hơn canh tương rau chân vịt.
“Rau chân vịt thì phải chần sơ.”
Cúi người lấy chiếc nồi ra, Su Hyeon bật bếp ga rồi lấy chiếc lọ nhựa để trên tủ bếp xuống. Sau đó, cậu đổ chỗ cá cơm khô đã được làm sạch ruột từng con vào nồi theo ước lượng bằng mắt, rồi bắt đầu rang nhè nhẹ. Khi tiếng muỗng gỗ cọ vào nồi vang lên, cùng lúc mùi cá cơm thoang thoảng bốc lên, Boksil liền lấy đầu húc cộp một cái vào bắp chân cậu.
“Gâu!”
“Muốn ăn cá cơm hả? Cho một con thôi nhé.”
Su Hyeon không lấy con cá đang rang trong nồi mà lấy một con cá cơm khô khác đưa cho nó, rồi đổ nước vào nồi. Cậu cũng không quên cho củ cải và hành tây đã thái sẵn vào nồi, sao cho ngập hoàn toàn trong nước.
“Chắc cũng tàm tạm rồi.”
Bây giờ là lúc đợi nước dùng sôi và sơ chế cải thảo.
Nên cho nửa cây, hay một phần tư cây đây, Su Hyeon phân vân rồi sau một hồi suy nghĩ ngắn, cậu chọn phương án sau. Vì cải thảo mà nhũn quá thì không ngon, nên tốt nhất là chỉ nấu lượng vừa đủ cho đúng hai bữa ăn.
Cắt đôi cây cải thảo, rồi lại cắt đôi lần nữa, cậu bỏ phần gốc cứng, rồi rửa sạch với nước. Vốn dĩ đã là mùa đông, nước lạnh như băng nhưng để nấu được bữa cơm ngon thì phải chịu đựng được mức độ này.
Su Hyeon thích nấu ăn. Lúc còn nhỏ hình như cậu ra vào bếp là vì muốn bắt chước bà ngoại và mẹ, nhưng đến khi lớn hơn một chút cậu lại tìm thấy niềm vui trong việc nấu nướng. Việc cậu thỉnh thoảng mới nhìn đến chiếc điện thoại di động gần như không bao giờ dùng cũng là vì khi xem ti vi, thấy món ăn nào hấp dẫn thì sẽ tìm cách chế biến món đó.
Việc tập trung vào khoảng thời gian làm ra một món gì đó, hay nhìn bà và mẹ ăn ngon lành món cơm mình nấu, tất cả đều khiến cậu thấy vui vẻ. Hơn hết thảy, Seo Su Hyeon đã luôn khắc ghi lời răn dạy của bà và mẹ, rằng con người ta phải ăn ngon sống tốt nhờ vào những bữa cơm chứa đựng tâm tình. Sau khi mất mẹ, rồi mất cả bà, cậu vẫn luôn tự tay nấu nướng và ăn uống đầy đủ đúng giờ cũng chính là vì đã được dạy dỗ như thế từ tấm bé.
So với một người làm vườn, đôi bàn tay với những ngón tay thon dài gọn gàng, không có lấy một vết chai, đang cầm một con dao có hình dáng không mấy phù hợp. Sau khi giũ sạch nước trên cây cải thảo đã rửa, Su Hyeon cầm dao lên rồi thái cải thảo thành những lát xéo. Mu bàn tay trắng trẻo thoăn thoắt dùng dao đã ửng đỏ lên vì nước lạnh.
“Ăn cải thảo không?”
Cậu lấy chiếc lá non mềm nhất bên trong cây cải thảo cho Boksil, rồi vớt miếng tảo bẹ đang sôi lục bục trong nồi ra. Tiếp đó, cậu dùng thìa gỗ múc hai thìa tương đậu nhà làm đã chuẩn bị sẵn, cho vào rây lọc rồi từ từ lọc xuống. Thực tế thì, thứ quyết định hương vị của món canh tương đến chín phần là tương đậu, nên đây là món ăn khó mà thất bại.
“Hôm nay cho thêm ít bột ớt nhỉ.”
Su Hyeon đặt chiếc rây cẩn thận lên miệng nồi để không bị rơi vào trong, rồi lấy bột ớt từ tủ lạnh ra, rắc một ít lên trên rồi lại lọc chung với tương đậu. Đây là bột ớt làm từ ớt trồng trong vườn nhà hồi mùa hè, được thu hoạch, phơi khô dưới nắng rồi xay mịn để làm sẵn.
“…”
Nhớ lại hình ảnh bà ngoại mồ hôi nhễ nhại dưới nắng gắt, cùng cậu hái ớt, sống mũi cậu chợt cay cay, nhưng Su Hyeon chỉ khịt mũi một cái là đã cố gắng xua đi cảm xúc ấy.
Không muốn nghĩ ngợi buồn bã vẩn vơ, cậu chỉ nhẹ nhàng lọc nốt phần tương đậu vô tội, thấy chừng đó là đủ liền nhấc chiếc rây ra, rồi thả phần cải thảo tươi ngon vào nồi. Cho thêm cả tỏi băm vào xong, giờ chỉ cần đậy chặt nắp vung đợi canh sôi kỹ là xong.
Để nồi canh sôi lục bục đó, cậu lấy ra thêm một chiếc nồi khác và một chiếc chảo. Hôm nay cùng với cải thảo, rau chân vịt hái ngoài vườn thì sẽ luộc sơ rồi làm món rau trộn gia vị, còn trứng gà thì cậu định làm trứng ốp la. Trước tiên, cậu đổ nước vào nồi, rồi đập tách hai quả trứng gà vào chiếc chảo đã tráng dầu ăn. Đây là trứng gà cậu nhận được sau khi mang kim chi củ cải mới muối đến cho bà út.
Ở tiệm tạp hóa cũng có bán trứng gà tươi. Nhưng Su Hyeon thích trứng gà xin từ các bà hơn là trứng bán ở tiệm. Đương nhiên rồi, trứng của những con gà quê được thả rông trên đất, ăn ngũ cốc phải ngon hơn trứng gà công nghiệp nuôi trong nhà máy chứ.
Vì định bụng sẽ xé một ít cho Boksil, nên cậu không rắc muối vào trứng, nhưng lại cho muối vào nồi nước vừa nhanh chóng sôi lên rồi luộc sơ rau chân vịt.
“Trông ngon quá,” cậu khẽ lẩm bẩm một mình.
Việc dọn bàn ăn tối là một việc dễ dàng.
Chiếc bàn nhỏ hình tròn đã bày đầy cơm và thức ăn kèm. Trong bát cơm, cơm gạo lứt đen được vun đầy ắp, còn trong bát canh tương có màu hơi đỏ, đầy ắp những miếng cải thảo đã trở nên trong mờ. Trong những chiếc đĩa khác nhau là rau chân vịt trộn gia vị, cà rốt sống, đỗ đen rim tương đen bóng, giá đỗ trộn rắc bột ớt, kim chi muối từ đợt muối kim chi năm ngoái, và hai quả trứng ốp la lòng đào.
“Con ăn cơm ạ.”
Su Hyeon nói lời mời không biết dành cho ai, rồi xúc một thìa cơm đầy cho vào miệng. Dù cơm ấm và ngon, nhưng không hiểu sao một cảm giác kỳ lạ cứ len lỏi trong lòng cậu.
“…Mình không muốn ăn một mình.”
Có lẽ, đó là nỗi cô đơn.
***
Sao chú ấy cứ đến đây nhỉ?
Việc mấy Alpha mặc đồ đen lảng vảng trong làng không có gì lạ. Dù cậu đã chọn cuộc sống trông coi tiệm tạp hóa, làm nông dân bình thường thay vì học lên cấp ba, nhưng không phải là cậu hoàn toàn không biết ý tứ gì. Quan trọng hơn, chỉ cần lắng nghe những người lớn tuổi nói chuyện là cậu có thể nắm bắt được tình hình đang diễn ra như thế nào.
Vì vậy, dù là nhân viên công ty xây dựng, hay côn đồ như lời các bà nói, việc những người đàn ông mặc vest đen xuất hiện đây đó không phải là chuyện quá kỳ lạ.
Nhưng việc anh ta lại cất công đến tận đây lần nữa thì dù nghĩ thế nào cũng thật lạ. Thậm chí, anh ta không mặc áo sơ mi trắng cùng áo khoác mùa đông như những người khác, mà chỉ khoác độc một chiếc áo sơ mi màu nên càng thêm nổi bật.
“Bà Seoul bảo người ở vị trí cỡ Giám đốc thì thường không tự mình ra mặt…”
Nhìn người đàn ông đang ngồi hút thuốc trên chiếc ghế nhựa đặt bên ngoài tiệm tạp hóa với dáng vẻ bất cần, Su Hyeon lẩm bẩm một mình. Chiếc ghế vốn rộng rãi, đến mức những người lớn tuổi trong làng hay cậu ngồi vào thì hai bên vẫn còn thừa chỗ cho một nắm tay, giờ đây trông như sắp không chịu nổi vóc dáng đồ sộ của anh ta.
‘Chú ấy có âm mưu gì khác sao.’
Tất nhiên, việc anh ta ngồi trước tiệm tạp hóa vốn không có gì lạ.
Tiệm tạp hóa nằm ngay đầu làng. Muốn ra vào làng này thì bắt buộc phải đi qua đây, nên với một người có việc cần làm ở khu đất gần đó như anh ta, việc đi ngang qua nơi này là đương nhiên.
Hơn nữa, trong làng chẳng có mấy cơ sở tiện nghi nào đáng kể. Toàn là nhà hoặc ruộng vườn, nên với những người ngoài đến đây như khách thì không có nơi nào thích hợp để giết thời gian hơn tiệm tạp hóa.
‘Chắc họ đã nắm được hết chủ sở hữu đất rồi.’
‘Bọn nó kiếm sống bằng mấy việc đó mà, dĩ nhiên rồi. Mà này, phần của Su Hyeon cũng không ít đâu nhỉ?’
‘Gần 4.000 pyeong đấy, không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ đâu. Su Hyeon à, cháu cứ mặc kệ, đừng làm gì cả. Nghe chưa?’
‘Vâng ạ.’
Nếu phải bán rồi đi thì đi, nếu dự án thất bại thì thôi.
Xác suất dự án thất bại có vẻ cực kỳ thấp, nhưng trước mắt cậu định cứ nghe lời những người lớn tuổi, án binh bất động, sau này cần đóng dấu thì đóng.
Su Hyeon không xem tình hình này là quá nghiêm trọng. Nếu bà ngoại và mẹ được chôn cất gần đây, có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng cả hai người đều được đưa vào nhà lưu cốt, thêm vào đó cậu cũng không coi đất đai là tài sản gì to tát nên lại càng như vậy.
Cậu chỉ mong nếu phải bán đất thì nhận được đúng giá trị của nó, đủ để cậu có thể một mình sống qua ngày. Ở Hàn Quốc này, vẫn còn nhiều làng quê thuộc vùng hẻo lánh, và chỉ cần có tiền, chẳng phải cậu có thể tìm được một căn nhà nhỏ và mảnh vườn hay sao.
‘Đi đâu cũng phải khóa cửa cẩn thận đấy.’
‘Nhà mình bán tạp hóa mà khóa cửa thế nào được hả bà.’
Khi câu chuyện đột ngột rẽ sang hướng khác, cậu tròn mắt hỏi lại, bà Seoul định nói gì đó rồi lại thôi, sau đó chỉ lắc đầu nguầy nguậy.
‘Thôi thì, đương nhiên rồi… Dù sao cháu vẫn nhớ lời bà dặn chứ?’
‘Vâng ạ. Bà đừng lo ạ.’
Xem ra bà lo rằng anh ta sẽ dụ dỗ cậu để ép giá đất.
Mình không được mắc lừa.
Dù còn chẳng biết mình không được mắc lừa chuyện gì, Su Hyeon vẫn lặng lẽ nhìn người đàn ông ngoài cửa sổ. Hôm nay trời cũng không có tuyết rơi, nên góc nghiêng đẹp như vẽ của anh ta hiện ra rõ mồn một.
Cậu đang công khai quan sát bộ dạng đó thì một chiếc xe dừng trước tiệm tạp hóa, người bước xuống từ ghế lái mở cửa ghế phụ, lấy thứ gì đó ra rồi đưa cho người đàn ông. Đó là một chiếc túi giấy màu kem. Lúc này người đàn ông từ từ đứng dậy, nhận lấy túi giấy rồi đẩy cửa tiệm tạp hóa cứ như ra vào nhà mình. Cánh cửa cũ kỹ kêu kéttt một tiếng rồi mở ra.
“Su Hyeon à.”
“Dạ?”
Giật mình vì giọng nói gọi mình thân mật, Su Hyeon lập tức đáp lời.
“Ngắm chú vui lắm hả?”
Chú ấy biết rồi.
Vốn không có ý định cố gắng chối cãi, Su Hyeon thay vì phủ nhận, nhìn vào chiếc túi giấy người đàn ông đang cầm. Giữa chiếc túi giấy có dòng chữ tiếng Anh màu bạc, nhưng vì là chữ viết tay kiểu cách nên rất khó đọc.
“Đây là quà hối lộ tôi cho Lông tơ.”
Ngay sau đó, chiếc túi giấy được đặt lên bàn.
“Tôi nghĩ không có lý do gì để chú phải đưa hối lộ cho tôi đâu ạ…”
“Lần sau cho hút thuốc ở trong nhà nhé? Lạnh cóng cả dái đến chết mất.”
Đúng là nếu dái bị đóng băng thì chắc chết thật.
Haha tui đọc truyện này 3 lần rồi đó. Cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ truyện này.
Trùi, cám ơn b đã ủng hộ sốp. Chắc có nhiều sai sót mong b thông cảm nhé 😻
Shop ơi bộ này có ngoại truyện mới rồi nè shop dịch tiếp được k
có nha, sốp đang làm nè
Ảnh cưng chiều bé lắm luôn, chữa lành cực, còn cục bông cục bông nữa chơ ☺️
Siu iuuuu ☺️☺️☺️
chap hiện tại của truyện tranh là chap nào bên đây thế ạ😭
manhwa đang tới đoạn chương 49 á b
Cám ơn chủ nhà nhiều nhiều lắm. 1 bộ dễ thương, em bé vừa ngây ngô vừa dũng cảm vừa bộc trực, cướp trái tim ông chú già lẫn dàn độc giả lỡ sa vào ẻm. Yêu ❤️
bộ này siu iu luôn, cộng thêm manhwa vẽ cũng cute nữa ^.^
Chương nào ms yêu chính thức v ạ
Hic mình cũng ko nhớ rõ lắm, chắc khoảng vol 3 ấy ạ