Cherry Cake (Novel) - Vol 1 - Chương 04
Cuối cùng, mảnh gỗ tuột khỏi bàn tay nổi đầy gân rơi xuống lăn lông lốc trên sàn. Gi Tae Yeon tháo cổ tay chiếc áo sơ mi đã nhuốm đỏ vì máu bắn vào, rồi cúi đầu xuống.
“Trưởng phòng Seo.”
“Vâng.”
“Tôi tưởng đã bảo cậu dẹp thứ này đi rồi chứ.”
Seo Ji Hwan đang lặng lẽ đứng sau Gi Tae Yeon, lập tức nhận ra ‘thứ này’ mà người đàn ông anh ta phục vụ đang nói đến là gì. Rõ ràng là đang nói đến cây gậy gỗ.
“Tôi xin lỗi. Tôi sẽ nhắc nhở ạ.”
Dù Gi Tae Yeon chưa từng ‘vô tình’ giết người bao giờ, nhưng nếu tên khốn bị trói trên ghế kia lỡ mà chết mất thì sẽ rất phiền phức, nên cậu ta đã cố ý chuẩn bị cây gậy gỗ. Gậy gỗ thì ít nhất còn có thể gãy, chứ ống sắt dù có cong cũng không gãy, anh ta đã cố tình đắn đo lựa chọn vậy mà, xem ra lần này vẫn làm phật ý Giám đốc rồi.
‘Nếu vào tay Alpha trội thì ống sắt cũng có thể gãy được sao.’
Cũng không phải là không thể, nhưng anh ta nghĩ người bị đánh có lẽ sẽ chết trước khi ống sắt gãy mất.
“Sẽ nhắc nhở?”
“…”
“Không phải là do cậu sai bảo chắc?”
Gi Tae Yeon thoáng quay lại phía sau hỏi. Trong lúc đó, có lẽ đã tháo hết cúc tay áo, anh ta đã xắn tay áo lên đến khuỷu tay.
“…Tôi xin lỗi.”
Seo Ji Hwan bất giác dồn sức vào đầu mũi chân đang định lùi lại. Gi Tae Yeon không tỏ vẻ gì là khó chịu đặc biệt. Ngược lại, gương mặt còn tươi cười rạng rỡ như đang có chuyện gì vui lắm.
Dù là trong không gian tối tăm dày đặc, sở hữu ngoại hình nổi bật, nhưng kẻ vừa cười vừa đánh người, bất kể ngoại hình ra sao thì vẫn luôn tạo cảm giác kỳ quái. Gương mặt dính máu đến tận má khiến người nhìn không khỏi cảm thấy ghê sợ, nhưng bản thân người đó lại có vẻ chẳng hề bận tâm.
“Chỉ có từng này thì không chết được đâu.”
Seo Ji Hwan nhanh chóng bước lên phía trước, lấy đôi tất mà thuộc hạ của cậu ta vừa nhét lúc nãy ra khỏi miệng người đàn ông đã bị đánh nhừ tử.
“Ư… ư…”
Đúng là chưa chết. Cái dạng này xem ra đúng là Alpha.
Seo Ji Hwan với vẻ mặt vô cảm, bắt đầu lôi những miếng giẻ khác đang nhét chặt trong miệng người đàn ông ra. Những miếng giẻ ẩm ướt, nhuốm đỏ đến mức không thể nhận ra màu gốc, bị kéo ra một cách thô bạo, mềm oặt. Seo Ji Hwan lập tức ra hiệu bằng mắt về phía sau. Một thuộc hạ nhanh chóng mang ghế đến đặt sau lưng Gi Tae Yeon, rồi quay về chỗ của mình đứng.
“Đánh thức hắn dậy.”
Gi Tae Yeon cứ thế ngồi phịch xuống ghế, ra lệnh. Seo Ji Hwan mở chai rượu soju đặt cạnh ghế, rồi dốc lên khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng.
“Khụ… hộc… hộc…”
“Này, Giám đốc Kang.”
Gi Tae Yeon luồn đầu gối vào giữa hai đùi của người đàn ông đang nằm xoài ra vì kiệt sức. Người đàn ông bị lột sạch quần áo, chỉ còn mặc đồ lót, đôi chân lão béo ú so với đùi của Gi Tae Yeon trông chỉ như một đống mỡ thừa. Làn da tương phản với chiếc quần đen nhánh trông như thịt heo luộc.
“Hự… Giám… Giám đốc Gi…”
“Vâng. Giám đốc Gi mà ông tìm đang ở đây này.”
Với giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con, Gi Tae Yeon túm lấy má của người đàn ông. Máu lẫn với rượu soju, nước mắt, nước mũi thấm vào lòng bàn tay anh ta, nhưng thứ dơ bẩn cỡ này thì anh ta đã quen rồi. Cứ thế dùng sức bóp mạnh, người đàn ông liền run rẩy hai vai. Đồng thời, tiếng thở của ông ta cũng dần gấp gáp hơn.
Xem ra rụng mất một cái răng rồi. Gi Tae Yeon chỉ cử động ngón trỏ, ấn mạnh vào má Giám đốc Kang. Quả nhiên, chỗ đáng lẽ phải có răng giờ trống hoác.
“Sao… sao lại làm vậy…”
“Ông thật sự không biết tại sao tôi lại làm thế này à?”
“Hự… ự… ự…”
Như thể quên bẵng việc mình vừa ép má ông ta, Gi Tae Yeon rút tay về rồi vỗ nhẹ lên má người đàn ông.
“Vì làm biếng nên mới để ông làm Giám đốc bù nhìn… kế hoạch kinh doanh lần này, không biết là ai đã tuồn ra ngoài nhỉ, tôi tò mò chết mẹ đi được?”
“Tôi… tôi không… không phải… Giám… Giám đốc Gi. Anh… hự… không biết tôi sao?”
Vì bị đánh quá nhiều, mí mắt sưng vù lên như úp hai quả hồng khô, đôi mắt lờ đờ khó khăn lắm mới hé ra được. Thái độ cố gắng nhìn thẳng vào mặt Gi Tae Yeon quả là rất đáng khen.
“Không phải ông à?”
“Th… Thật mà… tôi… ực… tôi s… sao lại tuồn cái đó ra chứ… Hả? Giám đốc Gi, như… như lời ông nói… hự… tôi l… làm gì có… quyền… quyền lực gì chứ…?”
“Nếu không phải Giám đốc.”
“Aaaa!”
Kétttt, cùng với tiếng ghế bị đẩy lùi, bàn chân đi giày tây to lớn đã giẫm mạnh lên giữa hai đùi đang dạng rộng của Giám đốc Kang. Như quên đi tiếng rên hấp hối lúc nãy, Giám đốc Kang gào lên những tiếng thét như lợn chọc tiết.
“Ý ông là tôi làm việc như cứt nên mới bắt nhầm người vô tội chứ gì.”
“Hự… ự… ự…”
Giám đốc Kang như người điên, liên tục lắc đầu. Chiếc giày tây bóng loáng nghiêng thêm một chút, cuối cùng vượt qua bộ phận sinh dục ẩn dưới lớp đồ lót bẩn thỉu, rồi đạp xuống sàn. Gi Tae Yeon như chưa từng cúi người, từ từ cử động, tựa lưng vào thành ghế. Ngay lúc đó, thuộc hạ đã hy sinh đôi tất của mình mấy phút trước tiến lại gần, cúi người dâng một điếu thuốc. Gi Tae Yeon định kẹp điếu thuốc vào môi thì nhướng mày.
Seo Ji Hwan lập tức tiến đến, đưa ra một điếu thuốc khác. Đó là bao thuốc mà Gi Tae Yeon đã đích thân mua ở tiệm tạp hóa mấy hôm trước. Người thuộc hạ đang cúi lom khom liền biết ý, nhét vội điếu thuốc vào túi trong áo khoác, rồi bật lửa châm thuốc.
“Hà…”
Có lẽ định cho đối phương đang bê bết máu có thời gian suy nghĩ, Gi Tae Yeon chỉ im lặng hút thuốc. Hương vị không quen thuộc tràn đầy lồng ngực.
Với anh ta, chẳng có thứ gọi là sở thích thuốc lá. Thuốc lá không phải là lĩnh vực của sở thích, mà chỉ đơn thuần là cách để giải tỏa. Nếu lúc đó không có thuốc lá mang theo, việc túm lấy một tên thuộc hạ gần đó rồi búng tay ra hiệu cũng không phải vì sở thích. Cách đây không lâu, khi đến ngôi làng quê đó vì công việc, việc anh ta yêu cầu thằng nhóc có vẻ mặt non choẹt đưa loại nào cũng được cũng là vì anh ta chẳng có thích hay ghét gì với thuốc lá.
Vậy mà, việc bây giờ lại thèm hút loại thuốc đã mua lúc đó quả thật là bất ngờ.
Gi Tae Yeon khẽ nhịp nhịp đầu mũi chân đang bắt chéo.
‘Cũng thú vị đấy chứ.’
Khuôn mặt trắng trẻo đã vội vàng đổi cách xưng hô khi nghe câu ‘Chú cho tiền tiêu vặt thì phải nhận chứ’ lại hiện về trong đầu anh ta. Một gương mặt mà nếu ở dưới ánh nắng rực rỡ, không chỉ thấy rõ lớp lông tơ mềm mại mà có lẽ cả những mạch máu nhỏ li ti trên má cũng sẽ hiện lên. Nếu có điểm gì đặc biệt nổi bật màu đen, thì có lẽ là nốt ruồi nằm ngay giữa đuôi mắt và gò má.
‘Chà vào thì chắc cũng cương lên được đấy.’
Dù bị tóc che nên không lộ ra hoàn toàn, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết đó là làn da mềm mại, mịn màng.
Gi Tae Yeon khẽ chậc lưỡi.
Giờ công việc đã bước vào giai đoạn cuối, gây thêm ồn ào phiền phức chẳng có lợi lộc gì. Huống hồ những kẻ muốn chiếm lấy vị trí này mà thèm nhỏ dãi đâu chỉ có một hai đứa.
Chậm rãi rít một hơi thuốc, anh ta xóa đi vẻ mặt tiếc nuối, rồi dí phần tàn thuốc đã cháy hết vào da thịt trần trụi của Giám đốc Kang để dập tắt.
“Á á á… a… hự…”
“Giám đốc. Ông biết tính kiên nhẫn của tôi có hạn mà.”
Nếu ông ta cử động cơ thể như lúc nãy thì còn đỡ, chứ cái trò giằng co vô nghĩa này chỉ tổ phiền phức.
Chưa đầy năm phút, cơn buồn chán đã ập đến, Gi Tae Yeon thở dài.
Sau khi cùng người cộng sự lâu năm giết chết lão đại đã từng sai khiến mình, anh ta tập hợp những kẻ đi theo với mình, bắt đầu công việc này cũng đã gần mười năm. Giờ cũng không phải thế kỷ 20, anh ta không có ý định chỉ làm côn đồ rồi bị đào thải, nên đã thành lập một công ty trông có vẻ đường hoàng và nhúng tay vào kinh doanh cũng thấm thoắt được mười năm. Làm ăn cũng khá lâu rồi, vậy mà vẫn phải để tâm đến mấy chuyện vặt vãnh thế này, thật là phiền phức không để đâu cho hết.
Tất nhiên, đây không phải là công việc không hợp với tính cách của anh ta. So với việc vừa phải dỗ ngọt lũ khốn chỉ được cái vẻ ngoài hào nhoáng để làm ăn kinh doanh như bây giờ, thì việc chỉ làm xã hội đen như hồi hai mươi mấy tuổi đơn thuần là vui hơn thôi.
‘Nếu chuyện đó không vui, thì anh ta đã sớm rửa tay gác kiếm như Yeon Woo Beom rồi.’
Nói đúng ra thì bên đó cũng không hoàn toàn rút lui sạch sẽ, nhưng dù sao thì nếu người cộng sự lâu năm của anh ta đang khéo léo xoay xở trong lĩnh vực gọi là hợp pháp, thì bên này anh ta lại thuộc dạng không ngần ngại nhúng tay vào cả những việc phi pháp. Dù tính cách có đối nghịch nhau thế nào đi nữa, mối quan hệ làm ăn vẫn duy trì được lâu dài là nhờ hoạt động ở các lĩnh vực khác nhau, nên có thể cung cấp cho nhau những thứ cần thiết một cách đúng lúc.
“Tôi… hự… ực… th… thật sự… không có tuồn ra mà… Th… thật đấy. Anh biết mà… hộc… tôi là… là kẻ ăn lương của… Giám đốc Gi mà…”
“Ji Hwan à.”
Gi Tae Yeon vừa dùng chân di nát mẩu tàn thuốc rơi cạnh đùi người đàn ông, vừa đứng dậy khỏi chỗ. Rồi như đang vuốt ve một con chó, anh ta xoa xoa sau gáy Giám đốc Kang rồi nhếch mép về phía Seo Ji Hwan.
“Giám đốc Kang nhà ta vẫn chưa được dạy dỗ đủ nhỉ.”
“Tôi sẽ dạy dỗ ngay.”
Câu trả lời vừa dứt, những người đàn ông đang đứng dựa lưng vào tường container liền bước tới gần.
“Giám… Giám đốc Gi!”
Linh cảm được trận đòn sắp trút xuống, Giám đốc Kang vội vàng gồng cổ lên. Từ mí mắt sưng húp, vết máu chảy dài xuống thái dương, thêm vào đó là cơ thể run lẩy bẩy và vết bỏng thuốc lá trên đùi, khó mà tìm được chỗ nào lành lặn, nhưng giọng nói của ông ta lại to và khẩn thiết.
“Tôi… tôi s… sẽ nói… Ch… chỉ cần… chỉ cần có hai người…”
“Ông định xưng tội với tôi đấy à?”
“Không phải… hự… gần đây… có một… một chuyện hơi lạ… đã xảy ra… hộc… hộc… có lẽ… có lẽ chuyện đó đã gây ra rắc rối…”
“Có chuyện lạ xảy ra sao bây giờ ông mới nói.”
Không cần nhìn cũng biết tỏng. Chắc là lại say rượu hoặc phê thuốc, lăn lộn với Omega nào đó, rồi để thể hiện bản thân mà lỡ miệng nói linh tinh ra hết. Omega đã lăn lộn cùng ông ta chắc chắn là mồi nhử do bên kia gài vào.
Mà, anh ta cũng đã cố ý để lộ thông tin cho chuyện đó xảy ra mà.
“Hà…”
Gi Tae Yeon thở dài một hơi phiền phức.
Với anh ta, quá trình chẳng có gì quan trọng. Ngược lại chỉ cần có thể đạt được mục tiêu, anh ta thuộc loại không từ thủ đoạn. Chuyện lần này cũng vậy. Dù vì Giám đốc Kang mà phát sinh chuyện phiền phức, nhưng đằng nào đây cũng là ván cờ do anh ta sắp đặt, cuối cùng mọi thứ cũng sẽ thuận lợi rơi vào tay anh ta thôi.
Thế nhưng, kết quả mỹ mãn đã ở ngay trước mắt không có nghĩa là quân cờ anh ta điều khiển có thể thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta mà vùng vẫy lung tung. Những thứ anh ta vận hành, dù là công ty, công việc, hay con người, tất cả đều phải nằm dưới sự kiểm soát của anh ta.