Cherry Cake (Novel) - Chương 69
Cậu cứ nhìn ra ngoài cửa sổ như vậy một lúc lâu. Cảm nhận được có người đang đến gần, Seo Su Hyeon đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Chào cậu Su Hyeon!”
Trước hành động cúi gập người chào của đối phương, cậu chỉ biết cúi đầu đáp lại một cách lúng túng.
“Giám đốc bảo tôi đến đón cậu nên tôi đã đến ạ.”
Người đàn ông đứng thẳng dậy ngay sau đó có gương mặt khá quen thuộc.
“Mời cậu đi theo tôi ạ.”
Dù bối rối, Seo Su Hyeon vẫn không dám hỏi ‘Tại sao anh lại cúi đầu chào tôi?’ mà chỉ im lặng đi theo người đàn ông. Chỉ đến khi vào thang máy và liếc nhìn sang bên cạnh, cậu mới nhớ ra đã gặp người đứng cạnh mình ở đâu. Đó là người vào ngày họ chuyển bệ đặt chum tương, người đã nói rằng tốt hơn hết là nên trát xi măng trước rồi mới dựng lên và bảo sẽ tìm thợ giúp.
‘Nhờ anh ấy mà mấy cái bệ đặt chum tương vẫn ổn.’
Cậu nhớ lại mấy ngày trước có ghé qua ngôi nhà biệt lập, mấy cái bệ đặt chum tương được xếp gọn gàng trên nền đất đã được chuẩn bị kỹ lưỡng ở sân sau. Cậu còn nhớ đã nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu làm một cái vườn rau bên cạnh, cảm thấy hơi tiếc nuối, trong lúc soạn lại mấy hũ tương bên trong.
“Mời cậu vào.”
Đang lúc phân vân không biết có nên nói lời cảm ơn không thì bước chân cậu dừng lại. Nhờ người đàn ông cao lớn gõ cửa rồi mở cửa ngay lập tức, Su Hyeon gần như bị đẩy vào bên trong. Cánh cửa đóng lại trước cả khi cậu kịp nói lời cảm ơn.
“Quà bất ngờ hả? Tự dưng đến chơi thế?”
Khi cậu còn đang ngập ngừng vì không thấy chủ nhân căn phòng đâu, một giọng nói trêu chọc vang lên từ bên cạnh. Seo Su Hyeon quay đầu lại. Có lẽ vừa tắm xong, Gi Tae Yeon đang vừa đi ra vừa dùng khăn lau tóc.
“Tôi nhớ Giám đốc bảo tôi có thể đến chơi nên tôi đến thử ạ. Tôi định đi thăm Boksil rồi về nhà, nhưng nghĩ có thể sẽ buồn chán. Thời tiết hôm nay đẹp nên thấy về nhà luôn thì cũng hơi tiếc…. Nhưng mà đi lang thang bên ngoài thì đông người quá chắc sẽ ồn ào lắm. Thế nên tôi đến đây. Mà sao chú lại tắm ạ?”
Cậu tự hỏi có lý do gì để đột nhiên tắm ở văn phòng không.
Chỉ riêng việc có phòng tắm trong văn phòng chứ không phải nhà riêng đã đủ lạ lùng rồi, lại còn thấy chú ấy có vẻ quen thuộc nữa, xem ra chú ấy cũng thường xuyên tắm ở đây. Thế nhưng cậu hoàn toàn không đoán ra được lý do.
“Bị bẩn nên tắm thôi.”
Người đàn ông đến gần, đáp lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng rồi vùi mũi vào gáy Su Hyeon. Seo Su Hyeon rụt vai lại, nhưng dễ dàng chấp nhận lời giải thích ‘tắm vì bị bẩn’. Dù không biết chắc, nhưng vì nghe nói đây là công ty xây dựng, nên có vẻ như chú ấy vừa đi công trường hay nơi nào đó tương tự về.
“Bữa trưa thì sao.”
“Tôi chưa ăn ạ. Giám đốc ra ngoài về đã ăn rồi ạ?”
Cảm thấy hơi nhồn nhột, Su Hyeon dùng mu bàn tay xoa xoa chỗ gáy mà mũi chú ấy vừa chạm vào rồi hỏi. Khi chú ấy vỗ nhẹ vào mông cậu như muốn bảo lại đây, cậu liền đi về phía chú ấy.
“Tôi có ra ngoài đâu.”
Nếu không ra ngoài thì sao lại tắm nhỉ? Dù thấy lạ, Seo Su Hyeon vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sô pha. Khi cậu nhìn quanh như đang quan sát nội thất, sàn đá cẩm thạch bóng loáng đập vào mắt. Nó sáng bóng như thể vừa được lau bằng giẻ ướt.
“Tôi cũng chưa ăn. Cậu có muốn ăn gì không?”
“Tôi chưa nghĩ đến ạ.”
“Ăn thứ bọn trẻ đang ăn không?”
“Vậy cũng được ạ?”
“Có gì mà không được.”
Ném chiếc khăn tắm qua loa lên ghế sô pha, chú ấy đi về phía bàn làm việc rồi nhấc điện thoại lên.
“Mang một phần đồ ăn của bọn trẻ lên đây cho thằng bé ăn.”
Seo Su Hyeon cảm thấy một tâm trạng kỳ lạ xâm chiếm mỗi khi Gi Tae Yeon gọi các chú là ‘bọn trẻ’. Nếu ngay cả những người đàn ông vạm vỡ, trông mặt mũi dữ tợn như vậy cũng bị gọi là bọn trẻ, thì có lẽ cậu thực sự giống như một em bé trong mắt chú ấy. Cậu tự hỏi liệu có giống như việc các bà vẫn gọi cậu dù đã lớn tướng là em bé hay cún con không.
Chú ấy cúp điện thoại, tiến lại gần rồi ngồi phịch xuống ghế. Đồng thời, có tiếng gõ cửa và cánh cửa mở ra. Tốc độ nhanh đến kinh ngạc.
“Giám đốc. Tôi mang đồ ngài yêu cầu đến rồi ạ.”
“Để đó rồi đi đi.”
Seo Su Hyeon theo phản xạ nhìn về phía đó. Khi ánh mắt họ nhìn nhau, người đàn ông cậu vừa mới gặp lúc nãy cười toe toét rồi đặt hộp đồ ăn xuống. Chỉ cần nhìn cũng biết đó là một phần lớn, không phải suất một người ăn mà ít nhất cũng là suất cỡ vừa. Như để cậu ăn cùng chú ấy, có hai bộ thìa đũa và cũng có hai hộp đựng có vẻ là cơm.
“Gì thế ạ?”
“Malatang ạ.”
Tuy không biết rõ lắm, chắc là một món canh của nước khác đây mà.
“Vậy mời hai vị dùng bữa ngon miệng.”
Người đàn ông đầu đinh cúi gập người chào rồi biến mất.
Dù tên món ăn nghe lạ lẫm, Seo Su Hyeon vẫn mở nắp hộp mà không mấy do dự. Một thứ nước dùng màu đỏ au hiện ra. Thoạt nhìn thì thịt có vẻ ngon, lại có nhiều rau củ màu vàng và xanh lá trông rất hấp dẫn, nhưng kỳ lạ là mùi lại chẳng hề hấp dẫn chút nào.
“Giám đốc không ăn ạ?”
“Em bé ăn trước đi.”
Người lớn phải ăn trước chứ… Dù nghĩ vậy, Seo Su Hyeon vẫn xé vỏ bọc thìa. Thấy chú ấy đang nhìn điện thoại, có vẻ đang làm việc, cậu phán đoán có lẽ mình nên ăn trước thì hơn.
Đó là ngay sau khi cậu dùng chiếc thìa nhựa múc thứ nước dùng đỏ au đưa vào miệng. Seo Su Hyeon bất giác kêu lên một tiếng “Oẹ” rồi nhăn mặt.
“Sao, không ngon à?”
Không biết là chú ấy nhận ra sự thay đổi trên nét mặt hay là nghe thấy tiếng kêu, Gi Tae Yeon cười khúc khích, giữ lấy má cậu rồi bắt cậu nhìn mình. Seo Su Hyeon nhăn mặt, lè lưỡi ra một chút.
“Không ngon ạ.”
Mùi đã lạ rồi, vị lại còn giống như mỹ phẩm hết hạn sử dụng nữa.
“Tôi không ăn nữa được không ạ?”
Đồ Hàn quả nhiên là ngon nhất.
Cuối cùng, bữa trưa họ đã ăn cơm suất Hàn Quốc. Sau khi ăn xong, Seo Su Hyeon liếm cây kem tươi mà Gi Tae Yeon mua cho và nhăn mũi. Cậu đã ăn hết suất cơm có món cá thu kho cùng nhiều loại đồ ăn kèm rất ngon miệng, lại còn được ăn thêm kem tươi mềm mại ngọt ngào nữa, nhưng cái vị đặc trưng của món ‘Mari’ hay ‘Mala’ gì đó dường như vẫn còn vương lại trên lưỡi, để lại cảm giác khó chịu không đâu.
“Nhìn mặt kìa.”
Thấy cậu nhăn mặt trong lúc ăn kem buồn cười đến thế, Gi Tae Yeon khẽ cười rồi dùng ngón tay cái xoa xoa giữa hai hàng lông mày cậu. Khi chú ấy cử động, ánh nắng mặt trời vốn bị thân hình cao lớn của chú ấy che khuất liền chiếu rọi vào, khiến mặt cậu càng nhăn tợn hơn.
“Giám đốc cũng thích món đó ạ? Maritang? Malatang?”
“Tôi không kén chọn gì đặc biệt, nhưng cũng không phải là thích.”
“Nếu chú không thích thì đừng bảo tôi làm món đó nhé. Nếu có nguyên liệu thì tôi nghĩ mình có thể xem công thức rồi làm được, nhưng vị nó lạ lắm ạ. Cứ như ăn phải mỹ phẩm có mùi thơm ấy.”
“Nhóc lông tơ cũng có món không thích cơ đấy.”
“Tôi cũng vừa mới biết đây ạ.”
Tuy nhiên sau khi ăn kem một lúc, cậu bắt đầu cảm thấy khá hơn một chút.
“Tôi thực sự không kén ăn gì đâu ạ. Rau các loại tôi đều ăn được, thịt các loại cũng ăn được, cá hay đồ sống tôi cũng ăn được hết, nhưng lúc nãy tôi thực sự bất ngờ đấy. Hình như mấy món nhiều gia vị mạnh không hợp khẩu vị của tôi. Phải chi đó là Pasta hay món gì đó béo ngậy thì có lẽ tôi đã ăn hết không chừa lại rồi, đằng này vị gì cũng không rõ, nói chung là lạ lắm. Đồ Hàn là ngon nhất ạ.”
Lần đầu tiên, Seo Su Hyeon tự hỏi liệu lý do từ trước đến nay mình không kén ăn, có phải là vì chưa được trải nghiệm nhiều món ăn đa dạng hay không.
Nhưng dù nghĩ thế nào đi nữa, có vẻ như việc kén chọn món ăn kiểu đó cũng chẳng sao. Dù bên ngoài trông không tệ với nhiều thịt và rau, nhưng nước dùng quá đỏ và cả hương vị nữa, nói chung có vẻ không tốt cho sức khỏe lắm. Đó là loại thức ăn kỳ lạ đến mức nếu có bà ở bên cạnh, chắc bà đã đánh vào lưng cậu mà hỏi tại sao lại bỏ tiền ra mua thứ như thế này về ăn.
“Nghe nói dạo này bọn trẻ con mê món đó lắm.”
“Tôi không phải trẻ con.”
“Cũng phải, nhóc lông tơ nhà ta khẩu vị người già mà.”
“Nếu nói thế thì Giám đốc cũng khẩu vị người già còn gì…. Đồ tôi nấu chú đều ăn rất ngon miệng mà.”
Cảm thấy như đang bị trêu chọc, cậu đáp lại với giọng hơi hờn dỗi, Gi Tae Yeon vừa nói ‘Vậy sao?’ vừa dỗ dành rồi ăn kem của mình. Rất lâu trước đây, chú ấy chỉ ăn đúng một miếng bánh kem anh đào, lần trước lại chỉ mua kem cho cậu nên Su Hyeon đã nghĩ chú ấy hoàn toàn không động đến đồ ngọt, nhưng xem ra cũng không phải vậy. Huống hồ, cậu không ngờ chú ấy lại ăn cả kem tươi đựng trong vỏ ốc quế.
“Sao thế.”
“Tôi không biết là chú cũng ăn kem.”
“À, chỉ có miệng cậu mới là miệng thôi hả?”
“Lần trước chú có ăn đâu.”
“Là đang chiều theo khẩu vị em bé còn gì, bây giờ ấy.”
Chú cũng không cần phải chiều theo khẩu vị của tôi đâu… Su Hyeon lẩm bẩm trong lòng nhưng vẫn liếm kem. Cậu nghi ngờ có lẽ chú ấy cảm thấy áy náy vì đã giới thiệu món canh kỳ lạ đó cho mình.
“À đúng rồi. Người đã dẫn tôi đến văn phòng Giám đốc là ai vậy ạ?”
“Ji Pil hả? Sao thế.”
“Tôi muốn nói lời cảm ơn mà anh ấy nhanh quá nên tôi chưa kịp nói. Là người đã để tâm giúp đỡ vào cái ngày đặt bệ đặt chum tương đúng không ạ? Rồi hôm nay lại dẫn tôi đến nữa, nên tôi thấy biết ơn về nhiều mặt ạ.”
Khác với Seo Su Hyeon liếm kem từng chút một, người đàn ông cắn cả miếng lớn, khẽ nheo mắt lại. Seo Su Hyeon không hiểu tại sao chú ấy lại có biểu cảm đó, chỉ biết chớp mắt nhìn.
***
“Ở Seoul có bán hết mà.”
“Anh có biết chỗ nào bán không ạ?”
“Ừm, để xem nào….”
Su Hyeon liếc nhìn màn hình mà Kim Ji Pil đang xem. Cậu đang loay hoay không biết phải tìm kiếm thế nào, nhưng có lẽ vì có người rành về Seoul ở bên cạnh nên mọi việc diễn ra suôn sẻ.
“Hình như ở đây cũng có bán thì phải?”
“Chờ tôi một lát. Để tôi ghi chú lại.”
“Cứ từ từ thôi, từ từ.”
Kim Ji Pil là người mà Gi Tae Yeon đã cử đi theo cậu vài ngày trước.
‘Tôi cũng mấy khi ra ngoài đâu, sao lại cần ạ?’
‘Chẳng phải cậu nói buồn chán sao?’