Cherry Cake (Novel) - Chương 56
Dù biết người đàn ông là Giám đốc công ty xây dựng nhưng có lẽ vì lời nói của các bà mà suy nghĩ cậu cứ nghiêng về phía liên quan đến côn đồ hơn là công ty xây dựng. Cậu định hỏi chú ấy đang nói văn phòng nào nhưng rồi quyết định không hỏi thêm nữa. Dù nghĩ đi nghĩ lại thế nào, cậu vẫn nghiêng về khả năng đó là văn phòng công ty xây dựng.
“Có gì mà không được chứ.”
“Nhỡ chú Giám đốc bị mắng thì sao ạ?”
“Mắng cái gì mà mắng.”
“Chẳng phải còn có người cấp trên nữa sao ạ?”
Như là Chủ tịch hội đồng quản trị hay Tổng giám đốc chẳng hạn? Theo suy nghĩ của cậu thì đó là câu hỏi đương nhiên, vậy mà Gi Tae Yeon lại nhếch môi bật ra tiếng cười khì như thể vừa nghe chuyện nực cười nhất trên đời.
“Em bé mà cũng biết chuyện đó à?”
“Đó là thường thức mà chú.”
“À, thường thức.”
Lúc này cậu mới muộn màng nhớ ra chú ấy là người làm những việc phi thường thức, nhưng dù sao đó cũng không phải câu hỏi không thể hỏi.
“Mấy chuyện đó thì đừng lo.”
Gi Tae Yeon vẫn giữ nụ cười ở khóe môi, nói tiếp.
“Muốn đến thì cứ đến.”
Vẻ mặt chú ấy trông có vẻ vô cùng thích thú.
“Seoul đúng là đông người thật.”
Seo Su Hyeon vung vẩy chiếc giỏ mua hàng trên tay một cách sảng khoái rồi lẩm bẩm một mình. Đây là chuyến ra ngoài đúng nghĩa đầu tiên của cậu sau khi lên Seoul. Thật ra cũng khó mà gọi đó là “ra ngoài” một cách trang trọng, đúng hơn chỉ là đi ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối.
Nghe nói ở trung tâm thương mại cũng có thể mua nguyên liệu nấu ăn, nhưng chắc sẽ rất đông người, nên cậu đã tìm trên điện thoại siêu thị gần nhất rồi đi đến đó. Không biết khu này có cấu trúc lạ hay do cậu không tìm thấy, mà gần đây không có siêu thị nào nên cậu phải đi tàu điện ngầm.
Ban đầu cậu định gọi điện hỏi chú ấy, nhưng nghĩ kỹ thì chắc chú ấy không biết siêu thị quanh nhà đâu nên cậu đã tự tìm đường đi.
“Đi tàu điện ngầm cũng vui thật.”
Lúc đầu hơi lúng túng, nhưng có nhiều người tốt bụng giúp đỡ nên cậu đã đi được dễ dàng. Nó vừa giống xe buýt lại vừa khác nên đi cũng thấy thú vị.
“Nhưng chắc khó mà đi hàng ngày được.”
Dù có vui, nhưng lần nào cũng đi tàu điện ngầm thì có vẻ khó khăn. Hôm nay giỏ hàng nhẹ thì không sao, chứ nếu mua hoa quả các thứ thì xách đi sẽ nặng lắm.
Phải làm sao đây, Su Hyeon đang suy nghĩ thì bỗng dừng bước.
“Ơ?”
Ấy là vì có thứ gì đó rất bắt mắt khiến cậu phải liếc nhìn.
***
“Hầy.”
Gi Tae Yeon thở dài một tiếng bực bội rồi nới lỏng tay ra. Vật thể dài rơi xuống đất với tiếng động khô khốc, trên đó nhuốm đầy máu. Anh ta chỉ khẽ ngoắc tay, Seo Ji Hwan liền đưa một điếu thuốc, anh ta ngậm giữa kẽ răng rồi dùng bàn tay dính máu thản nhiên vuốt ngược tóc.
Trong văn phòng được trang trí bằng những vật liệu cao cấp, một cảnh tượng tàn khốc đang bày ra, khó tin nổi là chuyện xảy ra giữa ban ngày, nhưng những kẻ có mặt đều mang vẻ mặt thờ ơ như thể đã quá quen.
“A, lâu lắm rồi mới mất cả hứng thế này.”
Gần một tuần nay, những kẻ đang cảm nhận được tâm trạng Gi Tae Yeon không tệ đều im lặng giữ nguyên tư thế bất động. Người đàn ông đang rít thuốc liên tục trong văn phòng nghe thấy tiếng rung khe khẽ liền bước về phía bàn. Có vài tin nhắn vừa đến.
[Gửi từ Web]
Thẻ CY 9*3* Giao dịch được chấp thuận
Gi*Yeon
48,520 won
Siêu thị Hana
Đó là tin nhắn từ công ty thẻ mà anh ta đã đưa cho Seo Su Hyeon.
Tiêu tiền lẻ nhỉ.
Anh ta tò mò không biết cậu đã mua cái gì mà số tiền chưa đến 50 nghìn won.
Như thể đang kiểm tra lộ trình, người đàn ông xem xét kỹ lưỡng từng tin nhắn từ cái đầu tiên rồi khẽ nhíu mày. Một cái tên cửa hàng xa lạ xuất hiện, đến cả bán cái gì cũng không đoán được.
[Gửi từ Web]
Thẻ CY 9*3* Giao dịch được chấp thuận
Gi*Yeon
50,000 won
Kko Kko
Cái này lại là gì nữa đây. Ngay lúc anh ta đang thắc mắc, lại có thêm một tin nhắn nữa được gởi đến.
[Gửi từ Web]
Thẻ CY 9*3* Giao dịch được chấp thuận
Gi*Yeon
121/147
73,500 won
Tiệm bánh Chae Yoo Sun
“Khì.”
Lúc này Gi Tae Yeon đã nhận ra danh tính của những cái tên cửa hàng xa lạ kia, anh ta mỉm cười. Mặc kệ đám Alpha bao gồm cả Seo Ji Hwan có căng người nín thở trước gương mặt cười tủm tỉm đó hay không, anh ta chẳng hề để tâm, cuối cùng phá lên cười lớn.
Thiệt tình, dạo gần đây, đúng là không có sinh vật nào thú vị như Seo Su Hyeon.
***
Seo Su Hyeon đặt chiếc giỏ mua hàng và những túi đồ nặng hơn nhiều xuống chiếc bàn ăn rộng rãi rồi thở hắt ra một hơi ngắn. Đồ đạc nhiều hơn dự kiến, lại phải vào nhà bằng cách lạ lẫm khiến cậu vã mồ hôi.
“Phải ăn một cái lấy sức rồi làm việc thôi.”
Bàn tay luồn vào chiếc túi giấy lớn cậu mang về cùng giỏ hàng rồi lục lọi bên trong. Bên trong có đến hai chiếc hộp có kích thước giống nhau. Chọn một trong hai hộp rồi mở nắp, Su Hyeon cứ thế lấy đại thứ cầm được trong tay ra. Đó là một chiếc bánh quy to bằng lòng bàn tay, lớn thế nào thì trọng lượng cũng nặng y như vậy. Xem ra macaron nằm ở hộp kia rồi.
“Vừa to vừa nặng mà đắt hơn mình nghĩ.”
Một cái bánh quy mà 4 nghìn won ư, cậu nhớ lại ký ức về việc đã giật mình vì giá cả khi đang ngắm nghía những món đồ tráng miệng trưng bày trong tiệm. Cậu đã định bụng theo lương tâm chỉ mua một cái thôi, nhưng cuối cùng lại yêu cầu gói mỗi loại một cái. Đó là vì cậu nhớ lại lời của Gi Tae Yeon lúc đưa thẻ: “Bánh kẹo cứ mua ăn bao nhiêu tùy thích.” Dù cậu thấy hơi quá đà khi tiêu những 4 nghìn won cho một cái bánh quy, nhưng vì đây là loại đồ tráng miệng cậu chưa từng ăn nên sự tò mò đã trỗi dậy.
Thôi thì chú Giám đốc nhiều tiền mà.
Mong muốn được cằn nhằn người đàn ông tiêu tiền như nước là một chuyện, nhưng vì chú ấy là người có nhiều tiền nên cậu nghĩ chừng này chắc không sao.
Seo Su Hyeon cắn một miếng nhỏ chiếc bánh quy mới lấy ra được một nửa từ trong túi ni lông. Chiếc bánh quy màu đỏ xinh đẹp có vị ngon cũng xinh đẹp như vẻ ngoài của nó. Vị lần đầu nếm thử nên không biết phải diễn tả thế nào, nhưng vị ngọt lạ lùng và kết cấu dai dai khiến cậu hài lòng. Nghĩ kỹ lại, những cục bột trắng ngà ẩn hiện giữa bánh hình như là phô mai kem.
“Ngon thật.”
Như chưa từng cắn miếng nhỏ lúc nãy, Su Hyeon cắn một miếng lớn chiếc bánh quy rồi bắt đầu sắp xếp đồ vừa mua. Thực ra cậu chỉ mua vài thứ nên cũng không có nhiều đồ để dọn dẹp. Hơn nữa chú ấy vừa liên lạc bảo sắp về nên cũng không cần cho vào tủ lạnh, cứ để thẳng lên quầy bếp là xong.
Vậy nên chỉ cần cất bánh quy và macaron đi là gọn gàng thôi.
Bánh quy nghe nói để đông lạnh ăn cũng được mà. Seo Su Hyeon cất hộp macaron vào ngăn mát, còn bánh quy thì cho vào ngăn đông. Ngăn đông trống rỗng nên còn nhiều chỗ, không cần phải hì hục mới nhét được hộp bánh vào. Cậu đã muốn ăn thử cả những chiếc bánh quy khác rồi, nhưng cậu định mỗi ngày chỉ nếm thử một cái.
Mà thôi, bánh ở Seoul cũng đắt ghê.
Vì mua để ăn cùng chú ấy nên mua cái này cái kia thành ra cũng khá nhiều. Một tay cầm giỏ mua hàng và túi giấy đựng đồ tráng miệng, tay kia xách túi ni lông lớn cũng là vì thế.
Đặc biệt là túi ni lông đựng bánh mì khá là cồng kềnh. Bánh mì hạt dẻ cậu thích nhưng không dễ tìm thấy, vừa thấy là cậu đã bỏ vào khay ngay, ngoài ra những loại bánh mì lạ lẫm lần đầu thấy cậu cũng chọn đầy một khay. Trong số đó, cậu tò mò nhất là bánh mì muối.
Bánh mì mà lại có muối ư. Dù không hứng thú lắm với làm bánh nhưng việc làm bánh mì cần muối thì cậu cũng từng loáng thoáng nghe qua, nhưng không ngờ muối lại được rắc cả lên bề mặt thế này. Vừa tưởng tượng được lại vừa không tưởng tượng ra nổi vị của nó thế nào khiến tay cậu tự động lấy một cái.
“Không nên ăn mấy thứ này trước bữa cơm mới phải.”
Sau khi cất bánh mì xong, trái ngược với việc đang chăm chỉ nhai bánh quy, cậu lại lẩm bẩm những lời trái ngược. Đụng đến quà vặt trước bữa ăn, nếu bà mà biết thì chắc chắn sẽ bị mắng một trận lớn.
Dù cậu có ăn bao nhiêu quà vặt đi nữa cũng chưa bao giờ bỏ bữa chính, nhưng bà vẫn không cho phép cậu ăn quà vặt trước bữa ăn. Việc quy định giờ ăn quà vặt buổi sáng và buổi chiều cũng là vì sự khắt khe đó của bà.
Giờ thì không còn ai mắng nữa rồi… nhưng việc không còn người cằn nhằn như trước cũng không hẳn là điều tốt đẹp. Ngược lại, mỗi khi cảm nhận được sự trống vắng của bà hay mẹ theo cách này, tâm trạng cậu lại hơi chùng xuống.
Thôi thì chỉ ăn một cái này thôi.
Su Hyeon lấy sữa trong tủ lạnh ra, rót ra cốc rồi uống. Đúng là bánh quy ăn kèm với sữa ngon hơn hẳn.
Nhanh chóng xử lý xong cái bánh quy, cậu lại mở tủ lạnh cất sữa đi rồi bắt đầu lần lượt lấy ra những nguyên liệu cần thiết cho bữa tối. Khác với trước đây, chiếc tủ lạnh trông ra dáng có người ở hẳn hoi khiến một góc lòng cậu thấy thật mãn nguyện.
‘Chú không ăn gì ở nhà ạ?’
Cảm giác đầu tiên khi mở tủ lạnh là, người này rốt cuộc ăn gì để sống vậy nhỉ.
‘Lúc nãy ăn cơm rồi còn gì.’
‘Đó là cơm hộp ạ. Cả đời tôi mới thấy cái tủ lạnh trống không thế này đó ạ.’