Cherry Cake (Novel) - Chương 31
4.
Seo Su Hyeon hòa bát cơm gạo lứt đen bóng vào tô canh củ cải thịt bò nóng hổi.
Tô canh được nấu kỹ từ thịt bò tẩm ướp xào thơm, thêm củ cải đông nhổ ngoài vườn và nước dùng chuẩn bị sẵn, trông qua thôi cũng thấy ngon mắt rồi. Cậu múc một thìa đầy cơm đã hòa trong canh, đặt miếng kim chi muối vụ đông lên trên, thổi phù phù rồi cẩn thận đưa vào miệng, bụng liền ấm nóng lên ngay.
Mâm cơm trông thật đơn giản. Bình thường cậu vốn hay bày biện đủ loại món phụ để ăn cùng, nhưng mấy ngày nay bụng cứ đau âm ỉ, thêm nữa khẩu vị cũng chẳng có mấy nên chỉ nấu mới món canh và cơm này thôi. Vì nghĩ rằng ăn đồ ấm nóng bụng sẽ dễ chịu hơn và biết đâu khẩu vị sẽ khá hơn chút, nên sau hồi đắn đo cậu đã chọn món canh củ cải thịt bò này. Thế nhưng bụng vẫn đau âm ỉ, và khẩu vị thì cũng chẳng thấy dấu hiệu quay trở lại.
“Chắc phải ăn hết chỗ này rồi nghỉ thôi.”
Cậu nghĩ bụng thật may là mình chỉ múc có nửa suất ăn so với bình thường rồi lẩm bẩm. Thật ra cậu cũng chẳng thiết tha ăn hết phần cơm còn lại, nhưng có lẽ vì đã nghe quá nhiều lời răn dạy rằng lãng phí thức ăn sẽ bị trừng phạt nên cậu không muốn cứ thế đổ đi món ăn quý giá này.
Cậu chậm rãi nhai nuốt những hạt cơm thấm đẫm canh cùng thịt bò và củ cải, bữa ăn kéo dài một lúc lâu. Trên tay cậu là chiếc điện thoại vốn chẳng mấy khi dùng đến. Không chỉ lúc ăn mà ngay cả ngày thường cậu cũng hiếm khi nhìn điện thoại, nhưng giờ lại bất giác cầm lấy nó.
‘Chú ấy không liên lạc gì cả…’
Seo Su Hyeon biết rõ lý do khiến mình đột nhiên ăn không ngon miệng.
Đó là vì người đàn ông đã biến mất như vậy mà không hề có lấy một cuộc gọi. Trên nóc tủ ngăn kéo trong phòng ngủ có danh thiếp mà Seo Ji Hwan đã để lại, nhưng Seo Su Hyeon đã không liên lạc với anh ta. Chuyện giữa cậu và Gi Tae Yeon vốn không có lý do gì để nói với người khác, hơn nữa cậu cũng chẳng biết phải liên lạc với người thứ ba để nói điều gì.
Ngay cả trong tình huống đột ngột khi Seo Ji Hwan gần như vác người đàn ông đang ngủ rồi biến mất, cậu vẫn nhớ rõ mồn một từ ‘bồi thường’ mà anh ta đã thốt ra. Lúc đó cậu chỉ thấy hoang mang, nhưng cứ nghĩ đi nghĩ lại khoảnh khắc ấy tâm trạng lại có chút tệ đi.
Bồi thường ư. Cậu đâu có bán thân cho Gi Tae Yeon. Và cậu cũng chẳng phải nạn nhân cần nhận tiền hòa giải. Dù đó là cuộc làm tình gần như bị ép buộc, nhưng Seo Su Hyeon vẫn chưa định nghĩa hành vi đó đơn thuần là cưỡng bức.
Trong tình huống như vậy mà lại nói bồi thường, cứ như việc đó mặc nhiên khẳng định hành vi của chú ấy đối với cậu là cưỡng bức vậy.
Điều khiến cậu khó chịu chính là điểm đó. Dĩ nhiên, rõ ràng đó là một mối quan hệ không có sự đồng thuận, lời nói không muốn của cậu cũng đã bị phớt lờ, nhưng dù sao đi nữa việc định đoạt chuyện xảy ra ngày hôm đó là phần của cậu và Gi Tae Yeon, nên sự thật là có kẻ khác xen vào khiến cậu tổn thương. Việc không liên lạc với Seo Ji Hwan là vì lẽ đó.
Tuy nhiên, ngoài chuyện không liên lạc ra thì việc anh ta đưa Gi Tae Yeon đi cậu có thể hiểu được. Tuy không biết chắc, nhưng vì đó là ngày kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán vừa kết thúc nên cậu đoán có lẽ đã có việc gấp cần phải xử lý. Nếu là một nhân viên văn phòng bình thường thì có thể sẽ thấy lạ, nhưng nghe nói thực chất là xã hội đen nên việc phát sinh chuyện gấp ngay cả trong kỳ nghỉ cũng không có vẻ gì là quá kỳ lạ. Biết đâu chừng anh ta đã nhận ra Gi Tae Yeon bị say thuốc rồi tìm đến để giải quyết hậu quả cũng nên.
“Mà thôi, chú Giám đốc sao chẳng có liên lạc gì vậy nhỉ?”
Nhưng khác với việc có thể hiểu được chuyện người đàn ông đó biến mất như vậy, thái độ không một cuộc gọi liên lạc lại khiến cậu không tài nào chấp nhận nổi. Dù sao nếu đã tỉnh táo lại rồi thì liên lạc một tiếng mới phải chứ nhỉ?
Tuy không nhớ là đã cho Gi Tae Yeon số điện thoại của mình, nhưng Seo Su Hyeon không nghĩ rằng chú ấy lại không thể tìm ra nổi thông tin đó. Hơn nữa cậu vẫn đang đường hoàng quản lý một siêu thị ở đây, mà đến cả điện thoại cửa hàng cũng không có cuộc gọi nào tới thì thật là quá đáng.
Việc khẩu vị tụt dốc không phanh và chẳng quay lại chắc hẳn cũng có ảnh hưởng từ chuyện này.
Dù vậy, cậu vẫn cố gắng ăn uống và cố gắng vận động. Cậu không muốn chỉ vì người đàn ông đó không liên lạc mà lại hành xử như mình là nhân vật chính bi thương rồi nhốt mình trong phòng ủ rũ đau ốm. Bản thân cậu chẳng làm gì sai nên cũng chẳng có lý do gì phải làm vậy.
Nhờ đó mà cơn đau cơ hành hạ khắp người cũng đã dịu đi phần nào.
Seo Su Hyeon mang chiếc bát đã ăn hết đến bồn rửa, rồi lập tức rửa sạch sẽ và úp lên rổ. Sau đó cậu đánh răng xong rồi quay vào phòng ngủ cầm điện thoại lên. Tấm chăn mà mấy hôm trước cậu đã phải gắng sức cử động cặp đùi đau nhức để cố gắng giặt giũ, giờ đây đang quấn lấy tấm thân mình.
“À, đúng rồi.”
Vừa dựa lưng vào tủ quần áo kéo chăn lên đắp, cậu liền nhớ ra câu hỏi đã đăng trên một trang cổng thông tin vào tối hôm qua. Đó là trang web mà cậu đã tạo tài khoản từ hồi tiểu học trong giờ tin học, nhưng vì ít khi vào nên đã quên mất ID và mật khẩu, phải khó khăn lắm mới tìm lại được để đăng nhập. Khi nhấn vào biểu tượng hình chuông, một thông báo hiện lên cho biết đã có câu trả lời.
Cậu nhấn vào cửa sổ thông báo.
H: Tôi đã ngủ với một Alpha.
Người đăng: BoksilHaySongLau
Do tình cờ mà tôi đã ngủ với một Alpha (hình như là trong kỳ động dục.) Phía Alpha không có liên lạc gì cả.
Tôi nên làm gì bây giờ?
Tôi đã định nói chuyện nhưng trước khi anh ta tỉnh dậy, nhân viên cấp dưới đã đưa anh ta đi mất nên tôi không thể nói chuyện được.
#Alpha, Omega #Rut
Không thể hỏi han bạn bè lối xóm hay Kang Yi Seon nên cậu đành lên mạng cầu cứu. Khi kéo màn hình xuống dưới, có khá nhiều câu trả lời đã được đăng.
Đ: Luật sư Cha Hyeon Jin
Xem thêm hồ sơ
Xin chào, tôi là Cha Hyeon Jin, Luật sư thuộc Công ty Luật Taeryun.
Chỉ đọc bài viết của người hỏi thì khó mà chắc chắn được, nhưng có phải bạn đã vướng vào một sự cố không mong muốn không? Nếu đúng như vậy, hãy thu thập đồ lót, quần áo,… còn dính dịch cơ thể của Alpha đối phương và hãy đến trung tâm tư vấn gần nhất. Ngay cả khi không có bằng chứng trực tiếp, lời khai của nạn nhân vẫn đóng vai trò quan trọng nên mong bạn nhất định hãy đến đó.
[Tìm trung tâm gần tôi nhất]
Tôi có đính kèm liên kết đến thông tin cần thiết cho tình huống của bạn, hãy kiểm tra và nếu bạn đã vướng vào chuyện không mong muốn, xin vui lòng đặt câu hỏi qua danh thiếp điện tử (namecard). Tôi sẽ trả lời tận tình.
Quan hệ tình dục không mong muốn với Alpha trong kỳ động dục, có thể bị xử phạt không?
blog.chayen.com/chahyeonjin/230107
Điện thoại Công ty Luật Taeryun (Nhấn để kết nối cuộc gọi)
Luật sư Cha Hyeon Jin
Công ty Luật Taeryun
Seo Su Hyeon định nhấn vào xem blog nhưng rồi lại xem tiếp các câu trả lời khác nối dài bên dưới.
Đ: Câu trả lời ẩn danh
Tình cờ ngủ với nhau là sao??? Nếu cả hai cùng vui vẻ thì còn gì để nói nữa đâu?
Đ: NoiNhieuHonLam
kkk Ăn xong bỏ chạy. Xong việc.
Đ: BongHoaXinhDep
Hay là bạn thử liên lạc trước xem sao?
Mà sao nhân viên cấp dưới lại đến đưa anh ta đi nhỉ? Người kỳ lạ thật.
Dù sao thì bạn cứ liên lạc trước đi, đâu có luật nào bắt buộc chỉ Alpha mới được liên lạc trước đâu chứ keke
Những nội dung này dường như chẳng giúp ích được gì nhiều. May ra có câu trả lời của vị Luật sư kia là có giá trị nhất, nhưng đồ lót thì cậu đã giặt ngay rồi nên chẳng còn dấu vết gì, hơn nữa cậu cũng chẳng có ý định muốn đi tư vấn.
“Ăn xong bỏ chạy’ lại là cái gì nữa đây…?”
Seo Su Hyeon gõ cụm từ ‘ăn xong bỏ chạy’ vào ô tìm kiếm. Ý nghĩa ‘ăn rồi bỏ đi’ hiện ra.
Nghĩ lại thì cậu từng nghe người đàn ông đó nói một câu tương tự. Vào cái ngày đi chợ phiên về, khi cậu hỏi bao giờ anh ta đi thì đã rõ ràng nghe thấy câu nói ‘xong việc rồi nên ăn xong là bỏ đi à’.
“Hóa ra đây là từ người ta hay dùng à.”
Cậu lại nhìn xuống từ ‘ăn xong bỏ chạy’ một lần nữa. Hàng mi buông xuống hồi lâu không hề lay động.
“Cún con của bà, giờ đỡ hơn chưa cháu?”
“Dạ, cháu đỡ rồi ạ. Trưa nay cháu nấu canh củ cải thịt bò ăn rồi bà.”
Nhường chỗ cho bà út đến thăm mình, Seo Su Hyeon đáp lại một cách mạnh mẽ. Nếu bà biết cậu chỉ ăn một chút chắc sẽ sốc lắm, nên cậu không cố nói ra chuyện mình chỉ ăn có một bát.
“Ngoan lắm, ngoan lắm. Thật là đảm đang quá đi.”
Vừa ngồi xuống bên cạnh vỗ nhẹ vào lưng cậu, bà vừa đưa cho cậu một túi ni lông màu đen.
“Gì đây ạ?”
“Ừm, quýt đấy. Đợt Tết vừa rồi con gái bà về chơi đó. Nó mang về những hai thùng quýt lận. Vừa đẹp vừa ngọt lắm đó cháu, bà để dành phần cho Su Hyeon này.”
“Bà không cần cho cháu đâu ạ… Cháu cảm ơn bà.”
“Mau ăn thử một quả đi cháu.”
Seo Su Hyeon chỉ vươn tay kéo chiếc giỏ lại gần rồi chuyển quýt bà út cho vào đó. Những quả quýt mang sắc màu tựa như cà rốt vừa nhổ ngoài vườn pha lẫn chút vàng tươi, tròn xoe và nhẵn bóng, trông vô cùng xinh xắn khiến người nhìn cũng thấy vui mắt.
“Bà cũng ăn đi ạ.”
Cậu đưa quýt cho bà trước rồi mới cầm lấy một quả. Cậu dùng móng tay ấn mạnh vào phần đáy quả quýt, dồn lực vào tay trái, thịt quả liền tách làm đôi. Tách đôi ra như vậy sẽ dễ bóc vỏ hơn nhiều.
“Cảm cúm khỏi hẳn chưa cháu? Có muốn bà làm cho ít lê hấp đường phèn không?”
“Dạ thôi ạ. Cháu không sao đâu ạ. Giờ cháu khỏi hẳn rồi.”
Ngửi thấy mùi quýt, Boksil liền lại gần rồi cào cào vào đùi cậu. Seo Su Hyeon lột phần xơ trắng của quả quýt rồi đưa cho Boksil. Boksil hít hà mấy múi quýt xếp san sát nhau một lúc lâu như đang đánh hơi, rồi ngoảnh đầu đi thẳng về chỗ của mình. Con chó này cứ mười lần đòi ăn quýt thì chỉ ăn độ một lần, xem ra hôm nay không phải ngày của nó rồi.
“Mà này, chiếc xe đậu trước siêu thị đi rồi nhỉ?”
“À…”
Cậu nhớ đến chiếc xe Gi Tae Yeon đã lái đến. Chiếc xe đậu trước siêu thị đã biến mất trước cả ngày hôm sau. Cậu đoán có lẽ Seo Ji Hwan đã đến cùng ai đó hoặc là đã sai người đến lấy xe đi.
“Chắc là xe của khách đó bà.”
“Ừ nhỉ, Tết nhất nên chắc người nơi khác đến cũng nhiều phải không? Đến con rể bà đợt này cũng lái chiếc xe lạ hoắc về đấy.”