Cherry Cake (Novel) - Chương 07
Nghe anh nói mình hẳn sẽ buồn lắm, Su Hyeon miên man suy nghĩ một lúc. Điều khiến cậu buồn có lẽ không phải là mất đi ngôi nhà đã sống hay mảnh vườn đã vun trồng, mà là phải chia tay những gương mặt thân thương. Dù sao thì các bà cũng có khả năng cao sẽ chuyển đến nơi gia đình họ sống. Kể cả nếu họ vẫn sống riêng như bây giờ thì việc tất cả mọi người cùng chuyển đến một khu phố mới là điều gần như không thể.
“Dù sao đây cũng là nơi em lớn lên nên nghĩ đến việc nó thay đổi cũng buồn thật ạ, nhưng em nghĩ việc không được gặp các bà và anh nữa còn đáng tiếc hơn.”
“Hả?”
“Chẳng phải anh sẽ về Seoul cùng Bà sao ạ?”
Nhân lúc tiếng kéo ngừng lại, Su Hyeon ngửa cằm lên. Ánh mắt cậu tự nhiên chạm phải Kang Yi Seon đang cắt tóc cho mình. Có lẽ đó là một câu hỏi khó nên anh cười gượng, rồi vươn tay chỉnh đầu Su Hyeon về vị trí cũ.
“Sẽ không về Seoul đâu, có lẽ việc Bà chuyển đến đây cũng là vì anh…”
‘Là vì ‘sinbyeong’, hay thứ gì đó tương tự sao?’ Thay vì hỏi kỹ thêm, Su Hyeon chỉ im lặng gật đầu.
Thực ra cậu không biết nhiều về Kang Yi Seon. Có thể nói tất cả những gì cậu biết chỉ là anh ấy là đại đệ tử của bà Seoul. Cậu đoán chắc phải có lý do gì đó khiến anh ít nói về bản thân và cũng hầu như không bao giờ rời khỏi nhà Bà, nên cậu đã không cố hỏi thêm. Chắc chẳng có tâm địa nào xấu xa hơn việc làm khó người khác chỉ vì muốn thỏa mãn sự tò mò của bản thân.
“Mà này, còn em thì định thế nào?”
Dường như định cắt tóc mái, Kang Yi Seon đổi vị trí và tiến lại gần hơn, Su Hyeon liền nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Có lẽ vì không nhìn thấy gì nên tiếng kéo soạt soạt cắt tóc nghe có vẻ lớn hơn một chút.
“Chắc em sẽ để tới lúc đó rồi tính ạ.”
Dù ở một mình thì cô đơn thật, nhưng biết đâu đó lại là chuyện tốt. Bởi vì cậu có thể đưa ra quyết định chỉ cần nghĩ cho bản thân mình mà không cần phải cân nhắc hoàn cảnh này kia. Nếu cùng đường quá thì chọn một trong những khu phố mà các bà sẽ đến rồi ổn định ở đó xem ra cũng không phải ý tồi.
“Xong rồi.”
Theo cử chỉ phủi tóc của anh, Su Hyeon từ từ mở mắt ra. Trước đây cậu không để ý, nhưng tóc chắc hẳn đã dài thật, vì tầm nhìn của cậu giờ có cảm giác rõ ràng hơn hẳn.
“À, không biết cắt đi có phải là không nên không nữa.”
“Sao vậy ạ?”
‘Anh cắt hỏng rồi ạ?’ Su Hyeon vừa mân mê tóc mái vừa hỏi lại. Dù tóc có bị cắt nham nhở thì cậu cũng chẳng quan tâm.
“Chỉ là… vì trông nổi bật quá…”
“Anh với bà lúc nào cũng nói câu đó.”
Kèm theo đó luôn là câu nói rằng số mệnh của cậu là không được gây chú ý.
‘Su Hyeon không hứng thú học hành phải không? Ừ, nếu không định sống bằng học vấn thì lên Seoul làm người nổi tiếng đi. Người còn bé tí thế này, tuổi còn nhỏ mà cứ ở mãi cái làng này làm gì? Bọn trẻ là phải ra ngoài chứ.’
‘Người nổi tiếng cái gì mà người nổi tiếng. Ở Seoul đầy rẫy đứa đẹp trai như nó.’
Ngay cả khi các bà khác nói đùa, bà ngoại cậu vẫn luôn nghiêm mặt nói như vậy.
‘Bà chị này nói cái gì vậy chứ. Chị không xem phim à? Chẳng có ai được như thằng bé này đâu. Tôi đâu phải chỉ xem mỗi phim buổi sáng, chị biết mà đúng không? Kể cả xem phim buổi tối mà bọn trẻ bây giờ hay xem cũng thế thôi.’
Rồi bà Seoul ngồi bên cạnh sẽ tiếp lời.
‘Không được. Su Hyeon mà sống ở thành phố đông người như Seoul thì có thể sẽ hỏng hết số mệnh đấy.’
Su Hyeon thì mặc kệ cuộc tranh cãi không hẳn là tranh cãi về mình, cứ ngồi giữa các bà mà nhấm nháp đồ ăn vặt.
‘Số nó là sẽ vớ phải thằng nào đó đen đúa, thất học thôi.’
Theo lập trường của các bà, vì trong làng chỉ có mỗi cậu là trẻ con nên rõ ràng là họ đang lo lắng thừa thãi. Việc Kang Yi Seon cũng có phản ứng tương tự chắc là do bị ảnh hưởng từ bà Seoul.
“Mà thôi, chắc cũng không có chuyện gì đâu nhỉ.”
Kang Yi Seon lẩm bẩm trong lúc gạt sợi tóc rơi trên má cậu. Su Hyeon chỉ gật đầu trước lời nói lẩm bẩm của anh. Cậu nghĩ, chỉ sửa lại tóc một chút thôi thì có chuyện gì xảy ra được chứ.
“Vậy em về ạ.”
“Tuyết lại rơi nhiều đột ngột rồi này. Về cẩn thận nhé. À, Su Hyeon à, đợi một chút.”
Trong lúc cậu xỏ giày thể thao và đứng ngây ra đó, Kang Yi Seon cầm thứ gì đó đi ra.
“Gì vậy anh?”
“Hôm nay là Giáng sinh mà. Quà cho em đấy. Anh cũng đang phân vân không biết nên đưa lúc nào, thật may là em ghé chơi.”
Lẽ ra sáng nay cậu nên nấu canh rong biển ăn mới phải. Nếu hôm nay là ngày 25 tháng 12 chứ không phải đêm Giáng sinh, thì chính là sinh nhật cậu.
“Em cảm ơn anh. Nhưng mà em không chuẩn bị gì cả.”
“Không sao đâu. Anh chuẩn bị vì thích thỉnh thoảng có em làm bạn nói chuyện thôi.”
“Em cũng thích nói chuyện với anh mà? Nhưng mà vì là quà anh tặng nên em xin nhận ạ.”
Su Hyeon ôm món quà nhận từ Kang Yi Seon vào lòng rồi cúi gập người cảm ơn.
“Tuyết rơi nhiều lắm đấy, đi cẩn thận.”
Kang Yi Seon định đi giày như muốn tiễn cậu ra ngoài. Thấy vậy, Su Hyeon vừa mở cửa vừa lắc đầu.
“Trời lạnh lắm, anh đừng ra ngoài. Em về đây.”
Nói rồi cậu vẫy tay, nhanh chóng bước ra ngoài và đóng cửa chính lại. Bản thân cậu thì ngày nào cũng ra đồng, lại vận động không ngừng nghỉ nên khỏe mạnh chẳng sao cả, nhưng Kang Yi Seon thì có vẻ hơi yếu ớt. Bởi vì anh ấy cứ thỉnh thoảng lại ốm đau vặt vãnh. Việc cậu đến chơi nhà Bà Seoul mà không phải lúc nào cũng gặp được anh hoàn toàn là vì anh đang bị ốm.
“Phải về nhà nhanh mới được.”
Xác nhận bầu trời đang đổ tuyết, Su Hyeon vội vã rảo bước. Ngay trước khi ra khỏi cổng chính, cậu thậm chí còn vẫy tay thêm lần nữa về phía Kang Yi Seon đang đứng trông theo từ phòng khách, như thể lo cậu sẽ bị ngã.
“Hay là tối nấu canh rong biển ăn nhỉ? Trong tủ lạnh có gì ta.”
Su Hyeon vừa phân vân nên cho ngao hay vẹm vào canh vừa kẹp kỹ món quà Kang Yi Seon tặng dưới cánh tay rồi đút cả hai tay vào túi áo khoác nỉ của mình. Cậu cũng không quên kéo sụp chiếc mũ liền áo xuống. Không biết có phải do cảm giác không thôi, nhưng cậu thấy gáy mình hơi trống trải sau khi cắt tóc. Nhưng vì tóc sau gáy của cậu vốn dài đến mức che phủ cả cổ nên chắc cũng không hoàn toàn là do cảm giác.
Hay là ăn tạm gì đó qua loa thôi…
Vì vừa mới ăn bánh Yakgwa nên cậu không đói lắm. Sinh nhật cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt, cứ bỏ qua thì cũng không sao, đến mức mà nếu không nhận được quà Giáng sinh từ Kang Yi Seon thì cậu thậm chí đã quên mất hôm nay là sinh nhật mình rồi.
Có một lý do khác khiến Su Hyeon coi ngày sinh nhật hay Giáng sinh cũng như những ngày bình thường trôi qua. Đó là vì xung quanh cậu hiếm có ai coi sinh nhật là một ngày quan trọng. Có lẽ vì đây là ngôi làng mà phần lớn là người già cao tuổi, nên họ thường tổ chức tiệc lớn mừng thọ 70 hay 80, còn ngoài ra thì hầu như chẳng ai để ý đến ngày sinh nhật của mình trôi qua lúc nào không hay. Su Hyeon cũng vậy.
Và cậu cũng không có suy nghĩ gì đặc biệt về việc ngày sinh nhật của mình trôi qua một cách bình thường. Việc phân vân có nên nấu canh rong biển hay không phần lớn cũng chỉ là một suy nghĩ theo thói quen, nảy ra vì cậu nhớ đến việc đã nấu món đó vào ngày sinh nhật của mẹ hay bà ngoại.
“Trước tiên cứ xem trong tủ lạnh có gì rồi tính tiếp vậy.”
Nhìn những bông tuyết trắng xóa phủ dần lên chiếc áo khoác nỉ bông xù của mình, Su Hyeon bước nhanh những bước nhỏ. Đây là khu vực mà tuyết một khi đã bắt đầu rơi là sẽ dày lên rất nhanh, nên tốt hơn hết là về nhà nhanh khi tuyết còn chưa phủ quá dày.
‘Trước khi kiểm tra tủ lạnh, phải xem đám hồng đang phơi khô trước đã.’
Cậu đã treo chúng ở sau nhà để làm hồng khô, thời tiết lạnh thế này thì có lẽ giờ chúng đã trở nên mềm dẻo rồi cũng nên.
“Ui, lạnh quá.”
Su Hyeon mở cửa siêu thị rồi bước vào. Siêu thị nằm trơ trọi ở đầu làng này luôn luôn mở cửa ngay cả khi chủ quán đi vắng vài tiếng đồng hồ. Người ra vào cũng chỉ có bấy nhiêu người quen nên chẳng cần phải khóa cửa làm gì.
Bà thì lúc nào cũng khóa cửa cẩn thận, nếu bà biết mình thế này chắc sẽ nổi giận lắm đây. Su Hyeon sụt sịt mũi, quay người lại đóng cửa. Rồi ngay khoảnh khắc cậu quay người lần nữa để đi ngang qua siêu thị vào nhà thì cậu suýt nữa thì ngã ngửa ra sau, đầu đập vào cánh cửa.
“Á!”
“Nhóc con, dám hét thẳng vào mặt người lớn thế hả?”
Người đàn ông mặc đồ đen đã đứng ngay trước mặt cậu. Do chênh lệch chiều cao, Su Hyeon nhìn vào lồng ngực của người đó và theo bản năng đưa tay lên ôm ngực mình. Cậu có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập thình thịch qua cả lòng bàn tay.
“Sao chú lại ở đây ạ?”
“Trời lạnh thế này chẳng lẽ tôi lại đứng ngoài đường à? Tôi đâu còn ở cái tuổi trai tráng để mà đứng ngoài trời tuyết rơi được nữa.”
“Chú có xe hơi mà.”
Su Hyeon liếc mắt nhìn ra ngoài cửa. Vì trời lạnh nên cậu đã đi rất nhanh và chỉ nhìn xuống đất, xem ra cậu đã đi lướt qua chiếc xe hơi bóng loáng đang đỗ dưới làn tuyết trắng xóa mà không hề hay biết. Nếu phát hiện ra sớm hơn thì cậu đã nghĩ là có khách và đã không giật mình đến thế.
“Hút thuốc trong xe thì đúng là người lớn hư hỏng.”
Hút thuốc trong nhà hay hút trong xe thì chẳng phải đều như nhau sao? Nếu phải xét nét thì việc phả khói thuốc ở nơi kinh doanh của người khác chứ không phải xe của mình mới càng giống hành động của một người lớn hư hỏng chứ nhỉ.
“Giáng sinh mà chú cũng làm việc ạ?”
Su Hyeon nhanh chóng trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn xạ rồi phủi tuyết dính trên áo khoác nỉ. Lúc này cậu mới để ý thấy Boksil đang khịt khịt mũi đánh hơi quanh chân người đàn ông. Như thể chưa từng có lúc sủa dữ dội, nó lượn lờ quanh đôi chân to lớn hơn mình nhiều rồi đi đến nằm xuống dưới cái máy sưởi đã được bật sẵn. Thân nhau từ lúc nào vậy?
“À, hôm nay là Giáng sinh hả?”
“Vâng.”
“Vậy thì cái kia là quà Giáng sinh.”
Su Hyeon còn chưa kịp bỏ mũ trùm đầu xuống đã quay đầu lại. Trên chiếc bàn sắt màu lạnh lẽo có một chiếc hộp màu trắng.
“Là gì thế ạ?”
“Bánh kem.”
Cậu đã từng ăn bánh kem rồi, nhưng có lẽ vì vụ macaron mà người đàn ông này mua cho lần trước nên không kìm được sự tò mò.
Su Hyeon len lén liếc nhìn sắc mặt Gi Tae Yeon rồi tiến lại gần. Nhìn vào bên trong, một chiếc bánh kem có hình dáng khá khác biệt so với những loại cậu từng biết đập vào mắt. Cậu tò mò muốn nhìn kỹ hơn thì giọng nói của Kang Yi Seon chợt thoáng qua trong đầu.
‘Không được tùy tiện nhận bất cứ thứ gì từ những người như thế đâu.’