Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 4 - Chương 99
「 “Tình yêu ư? Đừng có chọc cười tôi. Giờ tôi sẽ mua bằng thẻ. Hạn mức bao nhiêu là được.” 」
「 “Hạn mức bao nhiêu… anh có thể cho tôi? Tôi… cần thẻ….” 」
Đôi lông mày rậm cau lại khiến vầng trán nhăn tít, đôi mắt màu nâu sẫm ầng ậc nước.
“Ha….”
Tiếng thở dài khe khẽ lọt qua đôi môi đang hé mở vì quá tập trung. Vào buổi chiều trốn cái nắng oi bức để tận hưởng buổi hẹn hò riêng tư tại nhà, ánh mắt Seo Jin dán chặt vào chiếc màn hình TV lớn đặt giữa phòng khách.
“Eun Seo phải làm sao đây.”
Trên màn hình đang chiếu bộ phim 〈Trái tim mùa thu〉 rất được yêu thích dạo gần đây. Bộ phim gây chấn động lớn với cốt truyện mới mẻ kể về nữ chính mắc bệnh nan y sắp chết lại rơi vào lưới tình với nam chính, người mà cô cứ ngỡ là anh ruột nhưng hóa ra lại không phải.
Thực ra vì nam chính quá đẹp trai và ngầu nên hắn không muốn cho người yêu xem đâu, nhưng bộ phim hấp dẫn quá khiến hắn không kiềm chế được mà cùng ngồi xuống ghế sô pha.
Nói chính xác hơn thì Seo Jin đang nằm gối đầu lên cặp đùi săn chắc của Beom Cheol. Soạt soạt, bàn tay dịu dàng lướt nhẹ nhàng qua những sợi tóc đen nhánh.
“Cheol à.”
Vẫn dán mắt vào màn hình, Seo Jin đưa tay mò mẫm thì cảm nhận được làn da ấm nóng. Hắn thong thả vuốt ve cánh tay rắn chắc đầy cơ bắp của người đàn ông, rồi trượt dọc theo đường gân guốc nổi lên xuống đến mu bàn tay to lớn và khẽ cù nhẹ.
“Hay là mình tài trợ tiền phẫu thuật cho Eun Seo đi.”
Hắn khúc khích cười, buông lời đùa cợt nhạt nhẽo về việc trả tiền phẫu thuật thay cho nhân vật chính trong phim, nhưng người đàn ông đang nhẹ nhàng vuốt tóc hắn lại chẳng hề đáp lời.
Seo Jin đang cù nhẹ mu bàn tay cậu ta, bèn thô bạo luồn ngón tay mình vào giữa các kẽ ngón tay đang mở, rồi đan chặt mười ngón tay vào nhau không chừa một kẽ hở. Dù hắn có lắc lắc tay trêu đùa trong tư thế ấy thì đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng tĩnh mịch.
“Cheol à. Có nghe tôi nói không đấy?”
Cuối cùng không nhịn được nữa, Seo Jin quay phắt đầu lại, bắt gặp ánh mắt của gương mặt điển trai đang thẫn thờ nhìn xuống mình. Có vẻ Cheol chẳng hề xem tivi chút nào, cậu ta gật đầu như thể bây giờ mới bừng tỉnh.
“Ừ.”
Chẳng khác gì ông bố lầm bầm bảo chưa ngủ đâu khi con định chuyển kênh. Sao mà trông bộ mặt cậu ta còn tiều tụy hơn cả nữ chính mắc bệnh nan y sắp chết thế kia. Cứ như người mất ngủ cả tháng trời vậy. Xót xa trong lòng, Seo Jin đưa tay vuốt ve má cậu ta rồi bất ngờ nhổm người dậy, áp môi hôn chụt một cái.
Đôi môi mềm mại vừa lướt qua rồi tách ra, gương mặt xanh xao của người đàn ông cũng dần hồng hào trở lại. Ngay sau đó, Cheol nở nụ cười hạnh phúc như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cúi xuống ngậm lấy môi Seo Jin.
Cảm giác mềm mại như thạch, vị ngọt ngào hơn cả đường thật đáng yêu. Khoảnh khắc này là hạnh phúc nhất, khi phong cảnh xung quanh tan chảy và bốn bề trở nên tĩnh lặng như thể thế gian chỉ còn lại hai người. Hành động áp môi nhẹ nhàng thoáng chốc bỗng trở nên thô bạo chỉ trong nháy mắt.
“Ưm…”
Chẳng mấy chốc, âm thanh ướt át xuyên thủng màn đêm tĩnh mịch, thấm đẫm bên tai.
“Hức.”
Seo Jin bị tước đoạt cả hơi thở trước khi kịp thích ứng với nụ hôn mãnh liệt hơn tưởng tượng. Beom Cheol bất ngờ mút mạnh ngấu nghiến khiến hắn cảm tưởng như cả cái mồm sắp bị rứt ra đến nơi.
Đôi môi dày cứ dính chặt lấy rồi chuyển động điên cuồng. Chiếc lưỡi thô bạo tách đôi môi chưa kịp hé mở để tiến vào, khuấy đảo và sục sạo khắp khoang miệng Seo Jin trước khi hắn kịp đón nhận.
Chùn chụt, chùn chụt, lưỡi quấn lấy nhau loạn xạ. Beom Cheol ôm chặt lấy cơ thể Seo Jin một cách tuyệt vọng như thể sắp chết ngay tức khắc. Dù bình thường cậu ta cũng hay thiếu kiên nhẫn khi hôn, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại nôn nóng đến mức không còn chút dư dả nào.
“Hự….”
Cảm giác xương cốt vỡ vụn là thế này đây sao. Nằm trong vòng tay to lớn, Seo Jin bị ép chặt như vỏ lon rỗng, hơi thở dần trở nên thiếu thốn.
Chiếc áo phông xộc xệch đã bị vén lên tận dưới ngực từ lúc nào, gió lạnh từ điều hòa phả vào bụng man mát. Bàn tay to của người đàn ông đang chà xát mạnh bạo lên da thịt săn chắc đến phát đau bỗng sục vào trong áo, xâm chiếm lồng ngực hắn.
“Khụ! Khoan, đã…!”
Cuối cùng vì ngạt thở, Seo Jin vừa ho sù sụ vừa dùng hai tay đẩy mạnh người đàn ông ra. Hít lấy hít để luồng không khí tràn vào phổi cùng cảm giác giải thoát, lồng ngực hắn phập phồng lên xuống dữ dội theo từng nhịp thở.
Trái với khí thế hừng hực như xe ủi đất ban nãy, người đàn ông bị đẩy ra dễ dàng như tờ giấy mỏng, cậu ta đứng chết trân tại chỗ như tảng đá. Ngay lập tức ánh mắt oán trách của Seo Jin hướng về phía người đàn ông, nhưng khoảnh khắc nhìn thẳng vào mặt cậu ta, cơn giận bỗng chốc xẹp xuống.
Một biểu cảm dồn nén tất cả những cảm xúc đen tối như phẫn nộ, tuyệt vọng và tổn thương. Dù đã từng chứng kiến nhiều dáng vẻ của cậu ta nhưng cảm giác này lại vô cùng xa lạ. Có lẽ nếu phải miêu tả gương mặt của kẻ vừa lăn lộn giữa bãi phân chó bất tận, rồi bị cọc gỗ mang tên tuyệt vọng đâm xuyên tim thì chính là gương mặt này đây.
‘Rốt cuộc là có vấn đề gì chứ…’.
Giờ thì dù có cố chối cãi thế nào đi nữa, hắn cũng không thể phủ nhận sự thật rằng mối quan hệ này đang gặp trục trặc. Dù cảm thấy thật phi thực tế khi mọi chuyện mới chỉ diễn ra vỏn vẹn một tháng sau bao nhiêu màn thể hiện tình cảm sến súa đến mức phát bệnh đó.
Dù là gì đi nữa, nếu không chấn chỉnh lại ngay lúc này, thì có lẽ họ sẽ trở thành một trong những cặp đôi bình thường rồi đường ai nấy đi vào một ngày nào đó. Trong khi hắn chẳng hề có ý định buông tay cậu ta dù chỉ một chút.
“À đúng rồi. Quên không bảo cậu, mai tôi lên Seoul đấy.”
Seo Jin từ tốn điều chỉnh nhịp thở rồi lên tiếng như chẳng có chuyện gì to tát. Xe hỏng phải tìm đến gara, còn tình yêu gặp trục trặc thì đương nhiên phải tìm đến chuyên gia rồi.
“…Lên Seoul làm cái gì.”
Giọng nói sắc lạnh đến mức khó tin là phát ra từ miệng người đàn ông khiến Seo Jin trố mắt ngạc nhiên.
“Tôi có hẹn với Young Mi.”
“Ở chỗ nào, hẹn làm gì.”
“À ừm…. Định đi ăn cơm ở Gangnam thôi.”
Thực ra chẳng phải là quên mà là hắn vừa mới quyết định tức thì. Dù sao Kim Young Mi cũng là kẻ sẵn sàng kéo dài 24 tiếng thành 25 tiếng để sắp xếp thời gian, nếu biết chuyện tình cảm của bạn mình gặp vấn đề.
Beom Cheol lại bày ra vẻ mặt khó đoán, lặng lẽ nhìn chằm chằm Seo Jin không nói một lời. Bầu không khí bất chợt rơi vào sự tĩnh mịch khiến da dẻ hắn ngứa ngáy châm chích. Ngay sau đó, Beom Cheol đưa một tay vuốt mặt như muốn che giấu tâm trạng phức tạp rồi lên tiếng.
“Sao không nói sớm hả.”
“À ừ…. Xin lỗi.”
Seo Jin vốn không giỏi nói dối, nhưng Beom Cheol lại chẳng hề nhận ra điều đó. Đó là bởi khả năng phát hiện nói dối của Beom Cheol còn kém cỏi hơn cả khả năng nói dối của Seo Jin rất nhiều.
Người đàn ông bình thường tinh ý như ma, nhưng hễ dính đến chuyện của Seo Jin là y như rằng mất hết lý trí, chỉ biết nhảy múa điên cuồng trong lòng bàn tay nhỏ bé của hắn. Màn sương đen kịt của nỗi bất an, sự ám ảnh và lòng ghen tuông đã che mờ đôi mắt, biến một người bình thường trở thành kẻ mù lòa.
“Cậu giận đấy à?”
Không nắm bắt được bầu không khí gượng gạo này, Seo Jin lo lắng hỏi.
“…Giận dỗi làm cái chi.”
Beom Cheol nở nụ cười yếu ớt rồi ngược lại còn xin lỗi hắn, nhưng rồi bất ngờ loạng choạng mất thăng bằng như thể bị chóng mặt. Hoảng hốt nhìn sắc mặt xanh mét của người đàn ông, Seo Jin vội hỏi.
“Có sao không?”
Chẳng biết thế nào, nhưng chắc chắn là cậu ta không ngủ được chút nào. Hai mắt trũng sâu, quầng thâm kéo dài xuống tận cằm trông chẳng khác gì zombie. Nhìn bộ dạng này có khi còn cần leo lên xe cấp cứu gấp hơn cả nữ chính mắc bệnh nan y trong phim nữa.
“Nghỉ ngơi chút đi. Hôm nay tôi về nhà trước đây.”
Seo Jin muốn cho người yêu đã đến gặp mình vào mỗi rạng sáng không nghỉ ngày nào, một chút thời gian để thở. Bởi lẽ hắn không đành lòng nhìn cảnh người yêu mình hộc máu mũi rồi lăn ra ngất xỉu đâu.
Dù Seo Jin đã hết lời từ chối nhưng Beom Cheol vẫn khăng khăng đòi đưa hắn về tận nhà, hắn đành dặn dò cậu ta làm ơn nghỉ ngơi đi và ban hành lệnh cấm túc, cấm cậu ta bước chân ra khỏi nhà vào ngày mai.
Về đến ngôi nhà tranh, vừa đóng cửa phòng lại là hắn lôi ngay điện thoại ra.
[Kim Young Mi]
Cái tên lưu trong danh bạ là “Bà xã” đã bị hắn vứt xó ngay khi bắt đầu hẹn hò với Beom Cheol. Dù có là bạn tri kỷ tâm giao đi nữa, hắn vẫn thấy làm thế là không phải phép với cậu ta.
Tút tút.
Tiếng chuông càng kéo dài thì cổ họng đang chờ đợi câu trả lời càng khô khốc. Nghĩ lại lẽ ra phải tìm đến chuyên gia từ sớm, nhưng hắn đã cố tình lờ đi vấn đề. Mới hẹn hò chưa được bao lâu, đáng lẽ phải đang yêu đương thắm thiết mới đúng, thế mà lại ra cái nông nỗi này là sao.
Quả nhiên là không nên từ chối lời đề nghị sống chung. Hắn từ chối chỉ vì sợ bị phát hiện cái thói ở bẩn không chịu dọn dẹp thôi mà. Giờ chắc phải bám dính lấy cậu ta 24/24 để giám sát quá…
– Điên à?
Một lúc sau, từ đầu dây bên kia, hắn nhận được mệnh lệnh phải lên Seoul ngay từ vị chuyên gia tình yêu tự xưng lẫn được người đời phong tặng. Seo Jin chuẩn bị sẵn sàng để sáng mai đi sớm rồi lên giường nằm, nhưng một câu nói cứ xuyên qua mí mắt đang khép chặt, lởn vởn trong đầu quấy nhiễu giấc ngủ ngon.
Tiếc là với bạn trai thì bạn còn không bằng cục phân chó ven đường.
‘Chuyện đó… có lý sao…?’
Thực ra trước đây hắn từng nghĩ tình yêu của cậu ta giống như ngọn lửa được tạt thêm xăng, lan rộng không thể kiểm soát. Thỉnh thoảng hắn còn cảm thấy như sắp ngạt thở vì bị tình yêu ấy đè ép.
Thế mà, ngọn lửa tưởng chừng sẽ cháy mãi ấy đã lụi tàn thành tro đen rồi sao. Mới hẹn hò vỏn vẹn một tháng mà giờ chẳng bằng con chó ghẻ ven đường, à không, là phân chó mới đúng.
Cuối cùng sau một hồi trằn trọc bứt tóc bứt tai, hắn bật dậy rồi leo tót lên chiếc xe tải của ông. Do Beom Cheol nhất quyết không cho hắn động vào vô lăng nên hắn đã bán quách xe của mình đi rồi.
Giữa đêm quê tĩnh lặng, tiếng xe tải cũ kỹ kêu ầm ầm vang vọng lớn như chính nỗi bất an của ai đó. Dù có đến sớm chờ đợi thì cũng chẳng thay đổi được gì, nhưng hắn thấy lòng bất an quá, không thể cứ nằm ườn trên chăn được.
Thế đấy, dù là người trưởng thành nhưng mối tình đầu thì vẫn cứ vụng về như trẻ con, và thường xuyên trục trặc là lẽ thường tình.
***
“Ha― Tôi biết ngay mà. Thấy chưa, đàn ông đúng là rác rưởi…”
Bàn tay đang cạo sạch đáy đĩa bằng thìa của Seo Jin khựng lại giữa không trung. Ngay sau đó đôi mắt dài nheo lại.
“…Thế hóa ra tôi cũng là rác rưởi à…”
“Không phải, ý là nói chung thế thôi.”
Young Mi xua tay cười sảng khoái lấp liếm cho qua chuyện, rồi vội vàng dùng đầu ngón tay chỉnh lại miếng mặt nạ trắng bệch trên mặt kẻo bị lệch.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))