Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 4 - Chương 97
‘Rốt cuộc là xin lỗi vì cái gì. Vì không muốn làm thêm lần nữa? Vì không còn ham muốn với mình như trước? Hay vì… không còn cảm thấy mình ngon nghẻ mlem mlem?’
Rầm, nắm đấm nổi đầy gân xanh giáng mạnh xuống mặt bàn. Những suy nghĩ tiêu cực cứ thế nối đuôi nhau kéo đến như mây đen che mờ lý trí hắn. Hơn ai hết hắn biết rõ ham muốn của Beom Cheol sung mãn đến mức nào. Vậy mà bây giờ thì sao?
Vốn dĩ đàn ông là loài cầm thú như vậy mà. Lũ khốn nạn vô tâm không bao giờ cho cá đã cắn câu ăn mồi. Hơn nữa, trái ngược với bản thân trong suốt thuần khiết như hạt thủy tinh, Beom Cheol lại là kẻ thâm sâu khó lường.
Nghĩ đến cảnh tình yêu duy nhất của đời mình có khi đang nuôi “phòng nhì” sau lưng, một cảm xúc tồi tệ không sao tả xiết bốc lên nghèn nghẹn.
Seo Jin cố trấn an trái tim đang đập loạn xạ không có dấu hiệu bình ổn, rồi mở lại cửa sổ internet. W W W chấm…
www.yadong…
Vừa nhập địa chỉ nhìn thấy lúc nãy và nhấn Enter, một bữa tiệc màu da người trải đầy màn hình. Seo Jin, người đã sống chẳng khác gì tu sĩ khổ hạnh suốt mấy năm qua, đã cai phim đen từ lâu lắm rồi, nhưng khi tiếp xúc lại với những video gợi dục sau một thời gian dài, thay vì hưng phấn, thì hình ảnh Beom Cheol xem những thứ này cứ hiện lên khiến tâm trạng hắn như rơi xuống hố sâu.
Hắn lướt nhanh qua các danh mục được chia tỉ mỉ theo quốc gia và thể loại rồi cuộn chuột xuống. Hắn thở hắt ra một hơi dài khi tìm thấy danh mục [GAY] nằm tít dưới đáy biển sâu 2 vạn dặm.
Lòng hắn khấp khởi hy vọng mong manh rằng biết đâu học được chút gì đó từ ông hoàng tình dục ở khu vực này, thì có thể tìm lại được sự quyến rũ chết người đã bỏ nhà ra đi chăng.
Cạch, khoảnh khắc nhấn chuột trái, những thân hình trần trụi của đám đàn ông choán đầy tầm nhìn. Cảm giác khó chịu nhớp nháp dường như đã bắt đầu leo từ đầu ngón chân lên rồi.
Seo Jin cố gột rửa tâm trạng bẩn thỉu và nhấp vào tiêu đề ‘HARD FUCK’.
Và một lát sau.
“Ưm…”
Hắn nuốt ngược cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng và cau mày.
Những gã đàn ông phương Tây trong video đúng nghĩa là mất trí rồi. Nếu chỉ có hai người mất trí thì còn đỡ. Đằng này nhân vật xuất hiện trong một video phải đến tầm tám người.
Đặc biệt là cảnh bốn cặp đôi cùng lúc lắc mông thác loạn tập thể thì quả thực là một mớ hỗn độn kinh hoàng.
Mãi mới hoàn hồn lại để chọn video tiếp theo, tuy nhân vật chỉ có hai người, nhưng thay vào đó là đủ loại dụng cụ xuất hiện.
「 “Oh, yeah! Come on baby…! Come on!!” 」
「 “You like that? Huh?” 」
Nào là những viên bi tròn liên tục tuôn ra từ hậu môn, nào là dùng kẹp quần áo kẹp đầu ti, rồi thì dùng muôi xới cơm phát đen đét vào mông.
Chẳng lẽ cậu ấy vừa xem mấy thứ này vừa…. Mấy cái thứ này……
“Oẹ.”
Seo Jin một lần nữa phải bịt miệng lại vì cơn buồn nôn ập đến bất ngờ. Chưa nói đến nội dung, chỉ riêng việc phải dùng ánh mắt gợi dục để nhìn thân xác trần trụi của thằng đàn ông khác đã khiến hắn thấy buồn nôn rồi.
Nhân vật trong video càng rên rỉ lăn lộn dưới sàn bao nhiêu, thì hắn càng có cảm giác như mình đang lộn nhào giữa bãi phân chó bấy nhiêu.
Thật sự là… xem mấy cái này á…..
“Seo Jin à.”
“Á á ặc!!”
Bất ngờ nghe tiếng gọi cùng tiếng cửa mở toang sau lưng, Seo Jin vội vàng tắt phụt màn hình đi theo phản xạ. Có vẻ như vừa chạy vội về nên Beom Cheol đứng trước cửa thở hổn hển liên hồi, cậu ta nhếch mép cười rồi hỏi.
“Anh làm chi ở đây rứa.”
“…Hả?”
Ngay khoảnh khắc cổ họng Seo Jin nghẹn lại vì hoảng hốt, thay cho câu trả lời của hắn, từ loa máy tính bỗng vang lên tiếng rên rỉ đầy khoái lạc của đàn ông.
「 “Oh Fuck, cum inside my ass…! Fuck…!” 」
Nghe thấy âm thanh đó, Beom Cheol cau mày khó hiểu, nhìn quanh phòng rồi lẩm bẩm.
“Tiếng chi thế kia?”
Ngay khi ánh mắt người đàn ông định găm vào chiếc máy tính, Seo Jin bật dậy khỏi ghế, kéo tay cậu ta lôi xềnh xệch ra ngoài. Hắn vừa đi vừa la lớn “Ơ ơ đói quá” để lấp đi âm thanh ám muội kia.
Sau lưng hai người vừa biến mất, trong màn hình tối đen như mực, video ‘HARD FUCK’ vẫn đang được phát liên tục.
***
Người đàn ông mặc bộ vest chỉnh tề xắn tay áo lên xem đồng hồ. Hai giờ sáng. Ông bước những bước nặng nề trên con đường đất, nhấn chuông chiếc điện thoại nội bộ cổ kính, tiếng khóa cổng nặng trịch mở ra vang lên cái cạch.
Người đàn ông ngoài 40 tuổi với mái tóc vuốt keo gọn gàng này là một bác sĩ tâm lý nổi tiếng, được giới học thuật công nhận uy tín. Ông tự hỏi bệnh nhân sắp gặp hôm nay lại giở chứng ôn dịch gì nữa đây. Bước chân băng qua khu vườn xinh đẹp sao mà nặng trĩu.
Dù các VVIP như chủ tịch tập đoàn thường hay thay đổi giờ giấc và địa điểm khám bệnh thất thường, nhưng bệnh nhân này luôn ở mức độ quá trớn. Tất nhiên, khi biết lý do là vì bận hẹn hò thì chuyện này lại trở nên cực kỳ bình thường.
Cũng phải thôi, bởi cậu ta là bệnh nhân duy nhất phải điều trị tâm lý vì quá yêu người yêu mình mà.
“Trong lúc tôi đếm số, cậu hãy nhớ lại ngày hôm đó nhé. Cái ngày mà người yêu cậu gặp tai nạn ấy.”
Ngồi đối diện với chàng trai trẻ ngoài 20 tuổi qua chiếc bàn lớn, vị bác sĩ nâng tách trà đang bốc khói nghi ngút lên rồi mở lời.
“…Tại sao tôi phải làm cái trò đó.”
Gương mặt người đàn ông đanh lại lạnh lùng chưa từng thấy, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp. Từ đôi mắt sâu thẳm ấy, sát khí đen ngòm dường như đang rỉ ra từng giọt. Vị bác sĩ cảm thấy lông tơ dựng đứng cả lên bèn hắng giọng một cái để trấn an bản thân, bởi lẽ từng tế bào trên cơ thể ông ta đều đang gào thét cảnh báo rằng hãy coi chừng gã này.
“Khụ, tuy đây là một phần của quá trình điều trị… nhưng nếu thấy khó khăn quá thì cậu không làm cũng được.”
“Vâng.”
Nhìn vị bác sĩ lùi lại một bước, cậu ta trả lời mà không hề chớp mắt. Chẳng phải do người đàn ông này không chịu hợp tác trong quá trình tham vấn, mà là vì tên điên này thà đập nát tay bác sĩ trước mặt còn hơn là phải tưởng tượng ra cảnh người yêu mình đau đớn, bất chấp cái gọi là điều trị hay gì đi nữa.
Cảm nhận được bầu không khí sặc mùi điên loạn, vị bác sĩ nhấp một ngụm trà Earl Grey để làm dịu khoang miệng đang khô khốc. Một lát sau, khi nhận lại bảng khảo sát đơn giản mà người đàn ông vừa điền, gương mặt ông hiện lên vẻ sầu não.
1. Bạn có từng thức trắng đêm trước nhà người yêu vào lúc rạng sáng không?
: Ngày nào cũng thế.
2. Một ngày bạn truy cập vào Mini homepage của người yêu và anh em họ của người ấy bao nhiêu lần?
: Nhiều kinh khủng khiếp.
3. Hãy đánh giá mức độ bất an về việc người yêu có thể bỏ đi theo thang điểm từ thấp nhất là 1 đến cao nhất là 10.
: 120
4. Nếu người yêu…..
Dẫu buổi tham vấn đã bắt đầu được một khoảng thời gian khá lâu, nhưng kết quả từ sự nhiệt huyết điều trị của cả bác sĩ lẫn bệnh nhân lại thảm hại vô cùng. Bởi lẽ bệnh tình của bệnh nhân chẳng thuyên giảm được chút nào, dù chỉ bằng bã kẹo cao su mà con kiến nhả ra. Cái gọi là “hình mẫu người yêu bình thường và lý tưởng” mà người đàn ông này treo giải thưởng khổng lồ để đạt được qua việc điều trị, càng ngày càng trôi dạt xa xôi như đang du hành ngoài vũ trụ.
Làm sao mà một con người lại có thể yêu một con người khác đến mức mất hết cả lý trí như vậy được. Dù biết trong lần kiểm tra trước, chỉ số Vasopressin, hay còn gọi là hormone chung thủy của cậu ta cao ngất ngưởng, nhưng trường hợp của bệnh nhân này quả thực là quá nghiêm trọng.
Không, phải nói là ngay từ đầu mệnh đề đã sai lệch rồi. Trong khi các cuộc tham vấn tâm lý thông thường là quá trình dành cho chính bản thân bệnh nhân, thì đối với người đàn ông này, cả lý do lẫn mục đích đều là vì người ấy. Thậm chí có nói rằng cậu ta thở cũng là vì người ấy thì cũng chẳng ngoa chút nào.
Sau khi đưa ra vài bức tranh và đặt câu hỏi, lần này vị bác sĩ chìa ra một tờ giấy vẩy mực đỏ chót.
“Cậu thấy cái này màu gì?”
Người đàn ông ngả lưng vào ghế, nhìn xuống tờ giấy bằng ánh mắt lạnh tanh rồi đáp.
“Đỏ lòm.”
Hưm, vị bác sĩ khẽ cau mày rồi lên tiếng.
“Có vẻ như do chấn thương tâm lý khi chứng kiến tai nạn của người yêu, nên cậu đang mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn và….”
“Dừng ở đây thôi.”
Người đàn ông nhìn kim đồng hồ đã chỉ ba giờ sáng từ lúc nào, bèn ngắt lời bác sĩ rồi đứng dậy.
“…Dạ?”
Ánh mắt bối rối của vị bác sĩ dán chặt vào người đàn ông to lớn vừa đứng dậy. Giờ nhìn kỹ mới thấy đầu tóc và quần áo của cậu ta gọn gàng như vừa mới chải chuốt xong, chẳng giống người định về nhà đi ngủ chút nào. Thấy cậu ta đã cầm chìa khóa xe trên tay, bác sĩ liền hỏi.
“Cậu có nơi nào… định đi sao?”
“Vâng.”
Ba giờ sáng, giờ mà mọi người đều đã say giấc. Người đàn ông buông câu trả lời ngắn gọn với vẻ mặt rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Cảm giác nôn nao kỳ lạ như thể đang đi hẹn hò vậy…. Trong đầu bác sĩ bỗng hiện lên câu hỏi số 1 trong bản khảo sát cùng suy nghĩ ‘chẳng lẽ là’.
‘1. Bạn có từng thức trắng đêm trước nhà người yêu vào lúc rạng sáng không? Ngày nào cũng thế.’
Người đàn ông hờ hững quay lưng bước đi, rồi như chợt nhớ ra điều gì, cậu ta để lại cho bác sĩ một câu.
“A. Từ lần sau ông không cần đến nữa đâu.”
Ý là ông bị sa thải rồi đấy. Nhìn bóng lưng đang băng qua phòng khách rộng lớn đi ra ngoài, vị bác sĩ bắt đầu hét lên đầy vội vã.
“…Hả? Thưa ngài, thưa ngài? Excuse me!”
Đó là khoảnh khắc công việc lương cao ngất ngưởng, chỉ một buổi tư vấn bằng thu nhập cả tuần, bay biến mất.
Bỏ lại giọng nói tuyệt vọng của bác sĩ ở phía sau, Beom Cheol bước nhanh ra ngoài với những sải chân dài.
Loại người đó mà cũng là bác sĩ sao. Thấy bảo là chuyên gia tâm thần học nổi tiếng từng lên báo New York Times gì đó nên hắn đã kỳ vọng lắm. Đúng là tư tưởng sính ngoại thảm hại.
Beom Cheol thầm thề sẽ không lãng phí thời gian vào mấy trò vô bổ rẻ tiền đó nữa, rồi leo lên xe nổ máy. Hai chiếc đèn pha chiếu sáng rực con đường quê tối tăm. Khi xe lao đi trên con đường quen thuộc, trái tim cậu ta đập thình thịch vì nỗi sợ hãi xen lẫn niềm háo hức.
Chẳng mấy chốc đã đến nơi, người đàn ông vội vàng tắt máy, thở hắt ra một hơi dài, bàn tay to bắt đầu run lên bần bật. Cứ đến giờ này mỗi ngày là cậu ta lại sợ hãi đến mức muốn chết đi được. Gạt bỏ mọi cảm xúc hỗn độn ra sau đầu, cậu ta dán mắt vào ngôi nhà tranh cũ kỹ.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))