Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 4 - Chương 101
***
Câu trả lời được người đăng bài 〈Bạn trai em kỳ lạ lắm〉 lựa chọn.
「Re : Mới hẹn hò một tháng mà đã thay đổi rồi á? kk
Thằng này mầm mống xấu rồi~~
.
.
.
Web phim heo gợi ý www.yadong….」
Lời nhắn của chủ thớt: 凸(-_-)凸
Cốc cốc, tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên bên ngoài khiến Seo Jin vội vàng tắt cửa sổ internet.
“Seo Jin à, uống nước ép không?”
Hôm nay Beom Cheol không vào phòng mà đứng ngoài cửa lên tiếng hỏi vọng vào. Thấy làm lạ, Seo Jin đứng dậy mở toang cửa ra.
“Ừ. Cho tôi nước ép đi.”
Nghe Seo Jin nói thế, người đàn ông cười toét miệng đáp “Ừa” rồi chạy biến xuống bếp. Ngay sau đó, tiếng máy xay roro vang lên.
Đã là ngày thứ ba kể từ khi bắt đầu sống chung với Beom Cheol. Chỉ trong một đêm hắn lên Seoul thôi mà đã xảy ra chuyện tày đình. Trong lúc ông ra đồng thì mái nhà phòng Seo Jin sập xuống cái rầm.
Mái nhà tranh lợp rơm rạ vốn mỗi năm phải lợp lại một lần, nhưng lần này mới lợp chưa được bao lâu, đúng là chuyện lạ đời. Nghe kể lại lúc ông làm đồng về đã thấy Beom Cheol đang cùng thợ dọn dẹp hiện trường rồi.
Seo Jin quyết định tá túc tại nhà Beom Cheol cho đến khi sửa nhà xong, nhưng trong lòng lại lo ngay ngáy. Nghe bảo mâu thuẫn giữa các cặp đôi thường nảy sinh khi sống chung. Sau khi lớp màn bí ẩn bị bóc trần, liệu người đàn ông chẳng thèm bận tâm dù hắn có đi hộp đêm chơi bời ngon nghẻ hay không, sẽ trở nên vô tâm đến mức nào nữa đây.
Sự thoải mái dẫn đến nhàm chán trong mối quan hệ là điều Seo Jin sợ nhất. Từ lúc về đây hắn cứ ở nhà ông, cũng là vì muốn duy trì chút chủ nghĩa thần bí của giai đoạn đầu hẹn hò.
Nhưng trái với lo lắng, việc sống chung với người đàn ông ấy lại hoàn hảo quá mức. Suốt ba ngày qua, Beom Cheol đã cung cấp dịch vụ tốt nhất, đến nỗi Seo Jin chẳng cần đi quá ba bước chân trong nhà. Từ sáng đến tối, lạ là cậu ta chẳng ra đồng làm việc mà cứ dính chặt lấy hắn cả ngày.
Cuối cùng Seo Jin cố trấn an lòng mình, rằng những hành động mờ ám của Beom Cheol thời gian qua có lẽ chỉ là ảo giác do hắn tự biên tự diễn mà thôi.
Một ly nước ép đựng trong chiếc cốc xinh xắn được đặt xuống trước mặt Seo Jin đang ngồi trên sô pha. Seo Jin chào Beom Cheol một câu đơn giản rồi cầm cốc lên uống ừng ực.
“Khụ! Đắng quá…!”
Hắn vừa uống được một hai ngụm đã nhăn mặt đặt cốc xuống. Chẳng biết là nhân sâm hay sâm núi mà mùi sâm nồng nặc quá.
“Ây dà, tốt cho sức khỏe mà.”
Beom Cheol cau mày vẻ tiếc nuối. Thực ra đây là nước ép sức khỏe mà cậu ta đã tìm hiểu kỹ những loại dược liệu tốt cho cơ thể Seo Jin, rồi tống tất cả vào xay chung.
Đôi môi dày áp lên môi Seo Jin đang nhổ nước bọt phì phì vào hư không để loại bỏ dư vị còn sót lại trong miệng. Chiếc lưỡi luồn qua khe hở liếm láp khắp ngóc ngách như thay hắn làm sạch khoang miệng, rồi mút mát lấy phần nước còn đọng lại bên trong.
Khẽ rời môi ra, Beom Cheol thì thầm với gương mặt ngây ngất.
“Ngọt mà.”
Trông hệt như một cặp đôi đang tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc. Cứ như giữa hai người chưa từng tồn tại bất kỳ vấn đề nào. Seo Jin khẽ đẩy Beom Cheol đang liên tục hôn mình ra rồi cẩn trọng hỏi.
“Mà này… hôm đó cậu không nhận được tin nhắn à?”
Ngày từ Seoul trở về thì mái nhà tranh sập xuống nên rối tinh rối mù, sau đó hành động của cậu ta vẫn bình thường như mọi khi khiến hắn lỡ mất thời điểm để hỏi. Bởi nhìn thế nào cũng chẳng giống người vừa nhận được tin nhắn rủ rê đi ngoại tình của người yêu chút nào.
“Tin nhắn gì cơ?”
Beom Cheol nhướng mày hỏi lại như thể không hiểu hắn đang nói gì.
“Cái hôm tôi lên Seoul ấy… có gửi một tin nhắn mà.”
“Có thấy gì đâu.”
Câu trả lời xen lẫn tiếng cười như vừa nghe được chuyện gì đó từ trên trời rơi xuống vậy.
“…Không nhận được gì á…? Đưa điện thoại đây xem nào.”
Thấy ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ nghi ngờ, Beom Cheol lôi điện thoại từ túi quần ra đưa cho Seo Jin với vẻ thản nhiên. Seo Jin nhanh chóng ấn nút truy cập vào hộp thư đến. Nếu cậu ta chưa xem thì phải xóa ngay bây giờ mới được.
[❤: Cheol à, em trai với anh trai cãi nhau mà mọi người chỉ bênh em trai thì gọi là gì biết không?]
[Không biết. Gọi là gì thế?]
[❤: Là “Không ra gì” (Không có phe anh trai) kkk Tôi ngủ đây~]
[kkkkk Ngủ ngon nhé Seo Jin]
Hắn đã lục tung từ lịch sử cuộc gọi đến hộp thư đến, nhưng ngoại trừ tin nhắn [Không ra gì kkk Tôi ngủ đây~] nhận được từ một tuần trước ra, thì chẳng tìm thấy tin nhắn nào mình đã gửi cả. Hồi đó trào lưu hài nhạt đang thịnh hành nên hắn mới gửi để chọc cười Cheol, cơ mà giờ nhìn lại thì thấy đúng là không ra gì thật.
Seo Jin thầm hứa từ nay sẽ không gửi mấy cái tin nhắn kiểu đó nữa, rồi trả lại điện thoại cho Cheol. Chắc là do ăng-ten bắt sóng kém rồi. Hoặc là do trạm phát sóng không làm việc. Dù là gì thì cũng may thật.
“Hôm đó lên Seoul chơi có vui không thế.”
Beom Cheol cầm lấy điện thoại rồi buông một câu hỏi bâng quơ.
“Ờ ờ. Chơi vui lắm. Ăn cơ… cơm với bạn, rồi uống trà.”
Dù chỉ là kể lại sự thật, nhưng cuộc trò chuyện với Young Mi hôm đó lại hiện về trong tâm trí khiến Seo Jin lắp bắp.
“Lầ… lần sau cậu cũng đi chơi cùng nhé. Chơi nhiều người thì càng vui hơn mà.”
Do quá căng thẳng nên giọng Seo Jin cao vút lên một cách kỳ lạ khi nói thêm vào.
“…Nhiều người á?”
Nghe vậy, Cheol trợn ngược mắt để lộ tròng trắng dã rồi hỏi lại.
“Ừ. Ngày nào cũng chơi hai người thì chán chết. Với lại cái câu gì ấy nhỉ… Tấm séc trắng có nhau thì vẫn hơn ấy, cậu biết chứ?”
Vẫn đang tua lại cuộc trò chuyện với Young Mi trong đầu, Seo Jin lảm nhảm nói tiếp mà chẳng biết mình đang nói cái gì.
“Dù làm gì thì nhiều người cùng làm vẫn thích hơn m….”
“Thôi đi.”
Giọng nói cứng ngắc chen ngang. Như thể không muốn nghe thêm nữa, Cheol cắt ngang lời hắn rồi siết chặt nắm đấm. Cơ thể to lớn khẽ run lên. Tiếng nghiến răng kèn kẹt vang lên từ hàm răng đang cắn chặt.
“Đừng có lải nhải nữa.”
Beom Cheol khẽ nói rồi hít một hơi, cúi người xuống định dọn cốc nước dở của Seo Jin. Chẳng biết cậu ta dùng sức mạnh đến mức nào mà vừa cầm vào cốc, tiếng nứt toác đã vang lên và chiếc cốc thủy tinh dày cộm bị rạn nứt.
Bỏ lại Seo Jin đang ngước nhìn với ánh mắt hoang mang chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, người đàn ông bước đi chuệch choạc về phía bếp.
Seo Jin cảm thấy oan ức vô cùng. Cứ tưởng êm đẹp rồi, mà thỉnh thoảng Beom Cheol lại tỏ thái độ như thế khiến lòng hắn bất an quá đỗi. Nhớ lại lời Young Mi nói, nước mắt hắn chực trào ra.
‘Mình đã làm cái gì đâu chứ…….’
Đúng lúc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu óc đang rối rắm của hắn.
***
Hạnh phúc càng quá tầm với thì bất hạnh đi kèm càng lớn.
“Mẹ kiếp.”
Beom Cheol văng tục rồi đấm mạnh vào vô lăng. Trước mắt tối sầm lại. Giữa khu Gangnam sầm uất ngay cả vào ban ngày các ngày trong tuần, từng đám người ăn mặc sang trọng đổ ra chiếm lĩnh đường phố. Trái ngược với cõi lòng đang rực lửa của Cheol, tiếng cười nói của những người chẳng hay biết gì nghe thật hư ảo.
Lúc ấy, phát hiện ra bóng dáng đang đút tay túi quần đi lững thững đằng xa, Beom Cheol thò đầu ra ngoài cửa sổ xe và hét lớn.
“Thằng chó chết này. Mày không biến đi cho khuất mắt nhanh à.”
Gã đàn ông giật mình thon thót trước giọng điệu sặc mùi chết chóc, vội vàng chạy tới rồi nhanh chóng leo lên xe nổ máy. Trong lúc cậu ta dừng xe một lát để tìm Seo Jin, thì có một thằng khốn nào đó đỗ xe chắn ngay trước đầu xe giờ mới chịu vác mặt ra.
Beom Cheol nhấn còi inh ỏi như muốn đuổi cổ hắn đi cho khuất mắt. Ngay sau đó chiếc xe chắn đường nhanh chóng lượn đi, Beom Cheol lao ra khỏi bãi đỗ xe và chạy băng băng trên con đường đông đúc.
Seo Jin đã biến mất.
Tôi lên Seoul một lát rồi về.
Chỉ để lại vỏn vẹn một tờ giấy nhắn.
Biết thế đã gắn máy định vị từ sớm cho xong. Sai lầm chết người là cứ nghĩ sống chung rồi bám dính lấy giám sát 24/24 thì sẽ ổn thôi. Beom Cheol chỉ muốn tự bắn nát cái đầu đã suy nghĩ quá đỗi ngây thơ của mình trong những ngày qua. Những câu chửi thề cứ thế buột ra khỏi miệng.
Hôm Seo Jin lên Seoul cách đây không lâu. Beom Cheol đã chọn cách ở nhà chờ đợi thay vì bám đuôi theo dõi, để giữ lời hứa nghỉ ngơi ngoan ngoãn với người yêu. Và rồi tin nhắn gửi đến khiến người đàn ông phát điên lên được.
[❤: Dạo này tớ với người yêu đang chán, hay là đi hộp đêm chơi đi? kk]
Vốn đầu óc đã quay cuồng vì cái đoạn video đen mà Seo Jin xem, tin nhắn này chẳng khác nào cú đấm móc nốc ao giáng thẳng vào mặt. Beom Cheol đứt phăng sợi dây lý trí, chạy ngay sang phòng Seo Jin chuyển hết đồ đạc sang nhà mình, rồi gọi người đến xử lý qua loa cái mái nhà.
Giờ đây cậu ta chẳng thể nghĩ được gì khác ngoài việc giam cầm Seo Jin trong vòng tay mình. Cậu ta không hề có ý định rời mắt khỏi anh dù chỉ một khoảnh khắc. Sẽ không chớp mắt dù chỉ một cái. Cậu ta định sẽ bám dính lấy anh như con đỉa không rời nửa bước mãi mãi, thậm chí theo vào tận quan tài để tuẫn táng cùng luôn.
Tất nhiên trong lúc ở bên nhau cậu ta vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra trước mặt Seo Jin. Bởi lẽ cậu ta đời nào dám chất vấn rằng sao anh có thể đối xử với tôi như thế, bộ muốn thấy tôi phát điên lên hay sao.
Nếu làm thế thì chuyện anh ngoại tình dường như sẽ trở thành sự thật mất. Chỉ cần mở miệng nhắc đến chuyện đó thôi là máu trong người như cháy đen đi rồi.
Thế nhưng. Đã quyết tâm bám dính lấy nhau như vậy rồ,i mà chỉ vì chuyện sống chung một nhà mà cậu ta lại lơ là cảnh giác. Trong lúc cậu ta đi siêu thị mua đồ vào sáng sớm, Seo Jin lại biến mất thêm lần nữa.
Bàn tay cầm tờ giấy đặt trên bàn run lên bần bật. Tất cả tình huống này cộng dồn với đoạn video đen và tin nhắn kia, khiến linh hồn cậu ta như hóa thành tro bụi bay tán loạn.
Và ngay lúc này khi không thể liên lạc được với Seo Jin, Beom Cheol đang lùng sục khắp khu Gangnam để tìm người yêu mình một cách mù quáng. Những ngón tay siết chặt vô lăng không còn giọt máu. Cậu ta chẳng biết phải làm thế nào nữa. Chỉ là nhớ anh đến chết đi được.
Nếu bắt gặp cảnh Seo Jin đang lăn lộn với gã nào hay con nào đó…. Khi ấy trong đầu cậu ta chỉ hiện lên hình ảnh bản thân trở thành kẻ giết người mà thôi. Không còn cách nào khác. Nếu đó là định mệnh thì cậu ta cũng sẽ không chối từ.
Bụp bụp, cảm nhận được độ rung bất ngờ, Beom Cheol vội vàng chộp lấy điện thoại.
[Số 5]
Là cuộc gọi đến từ người số 5 trong số những thám tử tư cậu ta thuê. Không chút chậm trễ, Beom Cheol tấp xe vào lề đường rồi bắt máy ngay lập tức.
“Nghe đây.”
– À ừm… hình như tôi tìm thấy rồi ạ.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))