Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 3 - Chương 92
“Thằng Cheol thế nào rồi.”
“Cháu không biết. Chắc đang sống tốt ở xó xỉnh nào đấy thôi.”
“Xạo sự.”
Ông trải mâm cơm nhỏ ra hiên nhà rồi cùng ăn, chẳng hiểu sao hôm nay ông lại hỏi thăm tình hình của Beom Cheol.
Seo Jin nhồm nhoàm nhai món rau chân vịt trộn trong miệng, thẫn thờ suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng.
“Ông. Cháu đã không sống theo ý mình được. Vì mải để ý đến người khác quá.”
Hắn xúc một thìa cơm to nhét vào miệng rồi lúng búng nói tiếp.
“Nhưng từ giờ cháu sẽ sống theo ý cháu.”
Ông nở nụ cười tủm tỉm, hiếm khi buông lời khen ngợi.
“Phải đấy. Nghĩ thế là tốt.”
Ăn cơm với ông xong thì trời cũng đã ngả bóng, Seo Jin đi dạo một mình để tiêu cơm, tiện thể ngắm nghía lại ngôi làng lâu ngày không về.
Dù trời chưa tối hẳn nhưng tiếng côn trùng đã kêu râm ran khắp con đường quê, nơi giờ đây đã xuất hiện lác đác vài ngọn đèn đường mà ngày xưa không có.
Seo Jin bước đi trên con đường thanh bình, lắng tai nghe tiếng râm ran vọng lại.
Đây là tiếng dế mèn… hay là tiếng ve sầu nhỉ… Hồi trước cậu ta từng chỉ cho rồi mà.
Không lâu sau, phát hiện cô Yeong Ok đang đội cái rổ tre trên đầu, vừa đi vừa lắc lư cái mông, Seo Jin liền tiến lại gần niềm nở bắt chuyện.
Hai người trở thành bạn đồng hành, vừa đi vừa tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới biển để bù đắp cho khoảng thời gian xa cách.
“A đúng rồi. Em Jae Sook vẫn khỏe chứ ạ?”
“Ôi dào… Nó đang yêu đương nhăng nhít làm loạn cả lên đây này. Mai gặp con bé một chút nhé. Nó mà biết anh trai ‘Tiên sư’ về là sướng rơn cho coi.”
“Thật ạ?”
Nụ cười mãn nguyện nở trên môi Seo Jin khi hắn nhớ về cô bé từng rơi nước mắt lúc xem phim cá heo. Jae Sook hồi đó 18 tuổi à? Vậy thì bây giờ đã hai mươi…
Đang lẩm nhẩm tính toán trên đầu ngón tay, thì ánh mắt Seo Jin va phải một bãi cỏ lạ.
Cánh đồng được phủ kín bởi những bụi cây cao đến đầu gối, rộng lớn đến mức không thấy điểm dừng.
“Chà rộng thật đấy. Kia là cây gì thế ạ?”
“Gớm cái thằng này… Nhìn mà không biết hở?”
Yeong Ok khịt mũi cười khẩy như thể hắn vừa hỏi một câu ngớ ngẩn, rồi nói tiếp.
“Hoa hướng dương đấy. Tầm một hai tháng nữa là nở rộ hết cả lên cho coi. Đẹp lắm.”
Câu trả lời bất ngờ khiến Seo Jin đứng khựng lại, gương mặt hiện lên vẻ thắc mắc. Ngoại trừ nơi đã bị nước nhấn chìm kia, rõ ràng ở đây hắn chưa từng thấy cánh đồng hoa hướng dương nào cả.
“…Sao lại trồng hoa hướng dương ạ…?”
Hắn nghiêng đầu với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Dù biết là không thể nào, nhưng suy nghĩ “chẳng lẽ là…” bắt đầu len lỏi và rối bời trong tâm trí.
“Ai mà biết được. Cái thằng Cheol nó trồng hướng dương có phải ngày một ngày hai đâu. Đúng là bệnh mà, bệnh. Bệnh cuồng hướng dương.”
Yeong Ok rùng mình lắc đầu ngán ngẩm.
Cheol đã trồng thứ này sao. Hắn tự hỏi rốt cuộc chuyện này là thế nào, rồi chậm rãi nghiền ngẫm lại lời của Yeong Ok.
Cheol đã trồng hoa hướng dương ư… Hoa hướng dương…
Làm thế nào?
Tại sao.
“…Cheol ở Seoul suốt mà… sao về đây trồng hướng dương được ạ?”
Bằng cách nào. Tại sao. Cớ làm sao…
“Ơ hay sao mà không trồng được. Cứ đến mùa xuân là nó lại mò về trồng đấy. Dù nó có lên Seoul làm Giám đốc tập đoàn lớn hay gì đi nữa, thì cũng không giấu được cái máu nông dân đâu.”
Không thể nào. Chuyện đó không thể nào xảy ra được. Bởi vì hắn thậm chí còn gửi cho cậu ta cả ảnh tuần trăng mật chụp ở Hawaii cơ mà.
Dù cậu ta có là kẻ ngốc nghếch nhất thế gian đi chăng nữa cũng không thể làm thế được. Không được phép làm như vậy.
Thế nhưng niềm hy vọng mong manh rằng “biết đâu đấy…” lại đang làm xáo trộn cõi lòng hắn.
“Vậy năm ngoái cũng thế ạ? …Cả năm kia nữa?”
Giống như chồi non yếu ớt vươn mình xuyên qua lớp đất khô cằn, những cảm xúc trào dâng mãnh liệt đang xuyên thấu trái tim hắn. Dù đã biết rõ câu trả lời nhưng hắn vẫn cố hỏi lại, trước mắt dần trở nên nhòe đi.
“Ừ. Nó bắt đầu trồng hướng dương ở đây cũng hơn 5 năm…”
Nhận ra chàng trai không còn đi theo mình nữa, Yeong Ok quay đầu lại rồi nghiêng đầu thắc mắc.
“Gì thế này. Cậu chàng ‘Tiên sư’… lại nữa à…?”
Cảm thấy tình huống này quen quen đến mức nực cười, bà ấy bật cười rồi lẩm bẩm “Đến phát rồ mất thôi. Lại khóc nhè nữa rồi”, sau đó giơ tay vẫy chào tạm biệt.
“Thôi tôi về đây. Ở lại mà khóc cho đã đi nhé.”
Nhìn bóng lưng cô Yeong Ok xa dần như đang chạy trốn, Seo Jin ngồi sụp xuống tại chỗ và òa khóc nức nở. Hắn ngồi bó gối dưới chân cây cột điện mới dựng, khóc mãi cho đến khi mặt trời lặn và bóng tối đen kịt buông xuống.
Hắn cứ thế khóc không ngừng.
Khóc vì tiếc nuối những năm tháng đã để trôi đi trong vô vọng mà chẳng thể gặp được người mình muốn gặp.
Khóc vì đau lòng khi nhận ra mình đã làm tổn thương người mình yêu thương nhất trên đời. Khóc vì tình yêu thuần khiết đến mức ngốc nghếch ấy đã chạm thấu tâm can hắn.
Và vì những ngọn cỏ xanh đang đung đưa khe khẽ trong gió nhẹ kia đã dạy cho hắn biết thế nào là yêu thương.
Hắn nấc lên từng cơn, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Người ta bảo đời người ngắn ngủi lắm, chỉ để ở bên người tốt thôi còn chưa đủ. Nhưng Seo Jin ngày ấy còn quá trẻ để hiểu được điều đó. Vì vụng về, vì ngu ngốc và cũng vì thuần khiết hơn bất cứ ai, nên hắn đã phải để những tháng ngày tươi đẹp trôi qua trong nước mắt.
Những cảm xúc không thể kìm nén thêm được nữa cuối cùng cũng vỡ òa như đê vỡ. Cảm xúc trào dâng mãnh liệt đến mức không thể nào kiểm soát, chẳng còn cách nào kiềm chế hay ngăn cản được nữa.
Seo Jin ngồi đó gào khóc đến khản cả giọng.
Đến mức không hề nhận ra người đàn ông quen thuộc đã đến bên cạnh từ lúc nào.
“…Hức… từ bao… giờ.”
Mãi mới phát hiện ra Beom Cheol đang ngồi lặng lẽ bên cạnh, Seo Jin vội vàng đưa tay lau nước mũi.
“Seo Jin à. Bạch Tuyết của tôi. Sao anh lại khóc.”
Người đàn ông cũng đang ngồi bệt mông trên nền đất lấm lem ấy, cẩn thận ôm lấy đầu Seo Jin rồi tựa vào vai mình.
Cố gắng trấn tĩnh cần cổ đang run bần bật như cừu non, Seo Jin đưa ra một lời bào chữa kỳ quặc.
“……Tại không biết đây là tiếng ve sầu… hức, hay tiếng dế mèn…”
R r r r, Beom Cheol lắng tai nghe tiếng côn trùng kêu một lát.
“Đây là tiếng muồm muỗm đấy.”
Nhìn người đàn ông đưa ra câu trả lời chính xác một cách không cần thiết khiến Seo Jin câm nín, hắn cũng bắt chước cậu ta lắng nghe tiếng muồm muỗm kêu.
R r r r r r.
Khoảnh khắc nhận ra mình đang ở cùng Beom Cheol giữa khung cảnh làng quê yên bình vắng vẻ, lạ thay lòng hắn bỗng trở nên nhẹ nhõm vô cùng.
Seo Jin bình tĩnh điều chỉnh lại nhịp thở rồi lên tiếng.
“…Cậu đọc tờ giấy rồi hả?”
“Đọc rồi. Deer Cheol.”
Tờ giấy mà hắn nhét vào tay Beom Cheol trước khi rời đi chứa đựng lời thú nhận về mọi hành tung trong suốt thời gian qua.
Chuyện nhận tiền từ mẹ cậu ta để trả nợ cho gia đình. Chuyện hứa sẽ không bao giờ gặp lại cậu ta nữa để đổi lấy số tiền đó. Cho đến cả sự thật rằng hắn đã nói dối là kết hôn để cố tình đẩy cậu ta ra xa một cách dứt khoát.
Seo Jin khẽ nhấc đầu khỏi vai người đàn ông rồi nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
“…Không ghét tôi sao?”
Vốn dĩ hắn hỏi dù đã biết thừa câu trả lời.
“Ngược lại tôi càng thích hơn.”
Thế là đủ rồi.
Chẳng cần thêm bất cứ lời nói nào nữa. Trước cánh đồng cỏ hướng dương chưa hề đơm nụ, lấy tiếng muồm muỗm kêu râm ran làm nhạc nền, hai người trao nhau ánh mắt rồi nhẹ nhàng áp môi vào nhau.
Họ chậm rãi nghiêng đầu rồi đan chặt mười ngón tay vào nhau một cách tự nhiên. Dưới ánh đèn đường sáng tỏ, ngồi trên nền đất gồ ghề. Hệt như một cặp đôi bình thường đang đắm chìm trong tình yêu.
Giờ thì có ai nhìn thấy cũng mặc kệ. Hắn đã quyết định nghe theo lời ông, sống theo ý mình chứ không thèm để ý đến ánh mắt soi mói của những kẻ xấu xa nữa.
Beom Cheol mân mê gáy Seo Jin rồi dùng bàn tay to lớn ôm trọn lấy đầu hắn. Tranh thủ lúc hai người vừa tách ra để lấy hơi, Beom Cheol lại lập tức áp môi tới, đẩy lưỡi vào khe hở giữa đôi môi đang hé mở của Seo Jin, rồi nhẹ nhàng tàn phá khoang miệng hắn.
Hé mắt ra, hắn nhìn thấy gương mặt điển trai của người đàn ông đang say sưa hôn, đôi mắt nhắm nghiền như thể thế gian này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Một đêm trọn vẹn và hoàn hảo không gì sánh bằng. Đó là niềm hạnh phúc mà hắn phải đi một vòng thật lớn, thật xa mới có được.
Cứ thế hôn nhau một lúc lâu, gió đêm đầu hạ se lạnh lùa qua tay áo ngắn lướt qua bắp tay Seo Jin. Nhạy bén nhận ra hắn đang lạnh, Beom Cheol liền phủi bụi ở mông rồi đứng dậy, luồn hai tay vào nách Seo Jin rồi nhấc bổng hắn đứng lên.
Cả hai lập tức đi về phía chiếc xe Beom Cheol lái đến. Chiếc xe lăn bánh mà không nói rõ điểm đến, cứ thế chạy băng băng trên con đường quen thuộc. Seo Jin đang ngẩn ngơ ngắm nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, thì một ngôi nhà Hanok quen thuộc hiện ra trong tầm mắt.
“Oa…”
Ngôi nhà Hanok tựa như cung điện được bao quanh bởi bức tường đá lớn vẫn y nguyên như 6 năm trước. Dừng xe lại, Beom Cheol bước xuống mở cổng lớn, Seo Jin háo hức chạy ùa vào trong, đưa mắt nhìn quanh khu vườn rộng lớn rồi cất tiếng.
“Sao ngôi nhà này vẫn y nguyên thế nhỉ.”
Hắn thốt lên đầy thán phục khi nhìn những bông hoa không tên nở rực rỡ trong vườn. Những chú đom đóm bay lượn ung dung quanh bồn hoa càng tô điểm thêm vẻ lãng mạn như truyện cổ tích.
Ngày bé khi về quê chơi, hắn từng nhờ bố mẹ bắt đốm đóm mang về Seoul. Đáng tiếc là ánh sáng nhỏ nhoi của đốm đóm chẳng tồn tại được bao lâu đã vụt tắt.
Giờ hắn đã thấm thía rằng đom đóm chỉ sống được ở nơi không khí trong lành nên sẽ không cố chiếm đoạt chúng nữa. Hắn chỉ cần ở lại nơi này là được. Thảo nào mọi người lại thích sống ở quê đến thế.
“…Đẹp quá. Hoa này tên là gì thế?”
Seo Jin đang ngắm nghía khu vườn liền quay lại hỏi người đàn ông đứng phía sau. Bên dưới bồn hoa rực rỡ sắc màu, bông hoa nhỏ bé nở giản dị kia lại trông đẹp nhất.
“Hoa gió.”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))