Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 3 - Chương 89
Thằng khốn nạn. Thằng khốn nạn. Tiếng nức nở xen lẫn uất ức lọt qua kẽ răng. Bởi vì dù có phải xa nhau mãi mãi, dù không bao giờ gặp lại nữa thì hắn vẫn luôn mong cậu ta được sống yên ổn ở đâu đó.
“Ư… hức…”
Hắn chẳng có đích đến nào cụ thể cả. Lao xuống cầu thang như trượt, hắn dáo dác nhìn quanh con hẻm rồi cứ thế điên cuồng tìm kiếm cậu ta trong vô định. Cơn gió mùa hè oi bức lướt qua da thịt. Buổi trưa ngày thường, khu dân cư vắng vẻ chỉ ngập tràn tiếng ve sầu kêu râm ran.
“Cheol ơi… Cheol à…”
Hắn nuốt ngược từng hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng, lẩm bẩm tên cậu ta hệt như một đứa trẻ chạy chân trần đuổi theo chiếc xe đang lao vụt đi. Hừm, giờ thì chuyện nước mắt nước mũi tèm lem hay bị người đời nhìn như một thằng điên cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Lòng bàn chân hắn đau nhói vì bị những mảnh thủy tinh và sỏi đá lởm chởm trên mặt đường nhựa cứa vào. Đám học sinh đi ngang qua thấy một người đàn ông mất trí liền bắt đầu khúc khích cười như thể vớ được trò vui.
“Woa, hình như bị điên đấy. Còn không mang giày kìa.”
“Này này, đừng có nhìn.”
Khục khục, những tiếng cười chế giễu ấy cũng nhanh chóng tan biến, bị vùi lấp giữa tiếng ve sầu kêu râm ran ầm ĩ. Seo Jin cứ thế lang thang trong bộ dạng thảm hại một hồi lâu, đến khi hắn lếch thếch về tới nhà thì trời đã chập choạng tối.
Tiếng gan bàn chân đầy thương tích rướm máu dính dấp trên bậc thang đá lạnh lẽo, vang lên cùng lúc với giọng nói quen thuộc vọng lại từ cầu thang.
Chẳng biết đang nói chuyện điện thoại với ai mà giọng điệu gắt gỏng bảo rằng người bệnh đã biến mất ấy lại ngập tràn sự bất an và lo lắng tột độ. Seo Jin thẫn thờ bước về phía phát ra âm thanh.
Nhìn vào căn phòng 501 đang mở toang cửa, hình ảnh người đàn ông cao lớn như ngọn núi không kìm được sự kích động đang đi đi lại lại trong không gian chật hẹp đập vào mắt hắn. Ngay lối vào còn có một bó hoa hướng dương to bằng cả nửa người dưới rơi chỏng chơ trên sàn.
“Lục soát hết cho tôi.”
Gương mặt người đàn ông đang kích động đến mức không nhận ra có người đến gần hằn lên nỗi sợ hãi và cả sự kinh hoàng khó tả. Khoảnh khắc cậu ta vừa thở dốc vừa quay đầu lại thì bắt gặp Seo Jin đang đứng trước cửa, mọi động tác liền khựng lại.
“…Tìm thấy rồi.”
Vừa dứt lời thì cậu ta gập điện thoại lại ngay, cơ mặt Beom Cheol cũng giãn ra nhẹ nhõm. Nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên khóe miệng đang cứng đờ tựa như băng tan.
“Seo Jin…”
Cậu ta còn chưa kịp nói hết câu thì bốp, một nắm đấm yếu ớt đã bay tới giáng thẳng vào hàm dưới. Vì đòn tấn công quá bất ngờ nên Beom Cheol hoàn toàn không kịp phòng bị, sắc mặt thoáng vẻ bối rối.
Nếu biết trước là sẽ bị đánh thì cậu ta đã giả vờ đau rồi, đằng này dính trọn một cú đấm ngay mặt mà đầu chẳng hề nhúc nhích, nên tình huống có hơi sượng sùng. Cú đánh yếu ớt không chút lực đó là minh chứng cho thấy cơ thể anh vẫn chưa hồi phục, khiến trái tim cậu ta tê tái.
“…Cậu là ai.”
Câu hỏi lạnh lùng thốt ra từ miệng người vừa tung nắm đấm yếu ớt ấy. Dù hai mùa đã trôi qua nhưng thời gian của Seo Jin vẫn dừng lại ở cái ngày hắn lao ra khỏi căn nhà gỗ.
Rõ ràng lúc nãy còn vừa khóc lóc ỉ ôi vừa tìm kiếm, vậy mà khi chạm mặt người đàn ông này, cơn thịnh nộ cuộn trào lại lấn át lý trí. Thực ra đó là thứ cảm xúc chẳng thể gọi tên. Có lẽ cảm giác bị phản bội, và nỗi sợ hãi rằng Beom Cheol định vứt bỏ mình vĩnh viễn đã bùng nổ thành cơn giận dữ.
Seo Jin đứng khựng lại nhìn quanh một lát rồi bất ngờ cúi người xuống, hai tay túm chặt lấy đôi dép đi trong nhà đặt ở lối vào.
Và rồi.
“Trộm này, trộm này, đồ trộm cướp…!”
Mỗi lần ngắt một âm là hắn lại vung chiếc dép lê ba sọc đen quật tới tấp vào tấm thân to lớn kia.
“A, đau!”
“Cút! Cút ra ngoài!”
Giữa lúc bị ăn đòn bằng dép lê lần đầu tiên trong đời, gương mặt Beom Cheol bỗng đanh lại lạnh băng khi nhìn thấy đôi chân trần đầy thương tích của hắn.
“Cái gì thế này.”
Giọng nói trầm thấp gầm gừ trong cổ họng ngay lập tức vang lên.
“Ai đã làm…”
“Tôi bảo đi ra ngoài.”
Cuối cùng cũng đẩy được người đàn ông kia ra ngoài, Seo Jin đóng sầm cửa lại một cái “rầm!”. Chiếc đèn cảm biến ngoài hành lang tối om vụt sáng trưng rồi lại nhanh chóng chìm vào bóng tối.
Gâu gâu gâu, tiếng chó sủa từ đâu đó vọng lại chậm rãi xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Đúng lúc ấy, cánh cửa đang đóng chặt bỗng hé mở, rồi một bó hoa hướng dương bị ném “bộp” xuống ngay dưới chân Beom Cheol như muốn bảo cậu ta hãy mang về đi.
***
Hắn vặn chặt chiếc vòi nước đang xối xả dòng nước lạnh. Những giọt nước trong veo chảy men theo đường xương hàm sắc bén rồi rơi tí tách. Nhìn mình trong gương phòng tắm, Seo Jin tặc lưỡi một cái “chậc”.
Đôi mắt sưng húp đỏ ngầu vì khóc lóc suốt đêm trông thật thảm hại. Hắn tự hỏi rốt cuộc tại sao mình lại khóc, nhưng có lẽ lý do nằm đâu đó ở khoảng giữa của cảm giác bị phản bội và sự nhẹ nhõm.
Đồ tồi.
Seo Jin xếp các vật dụng tắm rửa vào chiếc giỏ nhựa có lỗ thủng lốm đốm mà chẳng hề nhận ra rằng cơn giận của mình đã vơi đi nhiều, đến mức cách gọi cậu ta đã chuyển từ “thằng khốn nạn” sang “đồ tồi” chỉ sau một đêm.
Có ai đó từng nói rằng dù ngày mai trái đất có diệt vong thì vẫn sẽ trồng một cây ớt. Nhưng thay vì trồng cây, Seo Jin quyết định sẽ hiến dâng thân xác này cho phòng xông hơi.
Suốt thời gian nằm viện không được đi xông hơi lần nào nên khắp người hắn ê ẩm. Ca phẫu thuật cũng đã qua được vài tháng, giờ coi như đã khỏi hẳn nên hắn quyết tâm nhân cơ hội này phải đi tắm rửa cho thật sạch sẽ.
Khoảnh khắc đẩy cánh cửa nặng trịch bước ra ngoài, ánh mặt trời mùa hè chói chang khiến hắn tự động nhíu mày lại. Vốn dĩ chuyện già đi từng ngày đã đủ tủi thân rồi, đằng này lại còn bị cắt phăng mất hai mùa trong năm khiến hắn càng thấy ức chế hơn.
Lê những bước chân uể oải, hắn dừng lại trước tấm biển hiệu liệt kê nguyên liệu dài dòng một cách phô trương: “Lò Hỏa Long Than Củi Ngọc Bích Crystal 24h”.
“Cho một vé người lớn ạ.”
Hắn đưa tờ tiền mặt mười nghìn won cho cô nhân viên quầy lễ tân rồi nhận lại tiền thừa cùng chìa khóa tủ đồ. Tại phòng thay đồ, hắn lột sạch quần áo ném vào tủ rồi kéo cửa bước ngay vào khu nhà tắm nam.
Làm kẻ thất nghiệp cũng sướng thật đấy chứ.
Có lẽ vì là buổi trưa ngày thường nên nhà tắm vắng tanh chào đón hắn. Hắn chọn một góc khuất, mở vòi hoa sen gội đầu qua loa, trét dầu xả lên tóc rồi bóp sữa tắm ra lòng bàn tay.
Trong lúc hắn đang tắm thì người ra vào bắt đầu đông dần, một gã đàn ông trung niên lạ mặt đến ngồi ngay cạnh hắn. Xét đến việc xung quanh vẫn còn rất nhiều chỗ trống, vị trí ngồi này quả thực khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Bình thường ngay cả lúc đi vệ sinh người ta cũng tránh đứng ngay sát cạnh nhau kia mà.
“Này cậu em, cái đó là gì thế?”
Gã đàn ông bên cạnh đột ngột bắt chuyện.
“Dạ? …Là sữa tắm ạ.”
Seo Jin đang kỳ cọ đùi ngượng nghịu trả lời.
“À à, ra là vậy.”
Gã gật gù rồi đưa mắt quét dọc cơ thể Seo Jin như đang nhìn thấy một món đồ mới lạ, gã còn đưa lưỡi liếm môi như một kẻ đang chết khát.
Cảm thấy lúng túng trước ánh mắt ướt át và nhớp nháp chẳng kém gì hơi nóng trong phòng tắm, Seo Jin bắt đầu tăng tốc độ để dội sạch bọt xà phòng bằng vòi hoa sen. Dòng nước mảnh mai cuốn trôi bọt xà phòng, để lộ làn da trắng nõn.
Cùng lúc đó, một bánh xà phòng hình chữ nhật từ bên cạnh trượt tới rồi rơi ngay dưới chân hắn.
“Này cậu em.”
Bỗng nhiên một giọng nói còn nhớp nháp hơn cả ánh mắt đẫm hơi nước luồn vào tai hắn.
“Nhặt giúp tôi cục xà phòng được không…?”
Vì ai nhìn vào cũng biết thừa là gã cố tình ném nên ngay khi hắn định mở miệng bảo “Chú tự nhặt…”
“Thằng chó này.”
Đột nhiên từ đâu đó một cú đá bay tới trúng vào người gã đàn ông khiến gã kêu lên “Á hự” rồi ngã lăn quay ra nền gạch trơn trượt.
“Mẹ kiếp thằng biến thái này.”
Chẳng biết đã đứng nhìn từ bao giờ, Beom Cheol bất ngờ xuất hiện với độc một chiếc khăn tắm quấn ngang hông, rồi liên tiếp tung cước vào gã đàn ông đang nằm đo ván dưới đất. Dường như đã nhịn hết nổi, trong đôi mắt cậu ta chẳng còn chút lý trí nào.
Sau tiếng kêu á hự thì cổ họng gã nghẹn lại, chỉ biết co rúm tứ chi lại một cách thảm hại.
“Cheol Su!!”
Thấy cứ đà này sẽ gây ra họa lớn mất, nên Seo Jin vội lao vào can ngăn Beom Cheol, lúc đó vụ hành hung khỏa thân trong nhà tắm mới đi đến hồi kết. Rốt cuộc nhân viên nghe thấy tiếng ồn ào đã chạy tới, và kết quả là cả hai bị đuổi cổ ra ngoài khi chưa kịp nhúng ngón chân nào vào lò than củi.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))