Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 3 - Chương 85
Một mình lăn ra chết thì bắt tôi phải làm sao đây. Người ở lại biết sống thế nào. Chắc chắn sẽ vật vã trong đau khổ rồi chết quách đi cho xong chứ còn gì nữa. Hắn trông mới nực cười làm sao khi chẳng hay biết gì, cứ cười hô hố rồi nhảy múa lung tung. Lại còn rên rỉ ỉ ôi bảo sướng lắm như một thằng ngu nữa chứ.
Máu trong người sôi lên sùng sục đỏ lòm rồi lại nguội lạnh như thể bị rút cạn hết ra ngoài. Tim đập thình thịch điên cuồng rồi lại ngưng bặt như đã chết. Bởi khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời đã biến chất thành quãng thời gian bị người mình tin tưởng nhất lừa dối.
Đầu nóng bừng như phát điên. Cơn hỏa hoạn của sự phẫn nộ dữ dội quét qua toàn thân.
Seo Jin lảo đảo đứng dậy trên đôi chân rệu rã, từ từ đảo mắt nhìn quanh. Đôi tay muốn lật tung tất cả run lên bần bật.
Phải đập phá cái gì, như thế nào đây….
Vốn dĩ chuyện ném đồ đập phá cũng phải có kinh nghiệm mới làm tốt được, một người chưa từng ném thứ gì như hắn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và làm như thế nào.
Trước tiên hắn cầm lấy chân nến nhỏ trên bàn ăn rồi dồn hết sức ném mạnh về phía cửa sổ phòng khách. Trái với dự đoán sẽ có tiếng vỡ loảng xoảng ồn ào và mảnh thủy tinh bắn tứ tung, chân nến va vào lớp kính cửa sổ cứng ngắc rồi rơi bịch xuống sàn lăn lóc vô lực.
Seo Jin thở hồng hộc vì cơn giận không thể kìm nén, hắn cứ nhặt những món đồ mình vừa ném lên, rồi ném đi, rồi lại nhặt lên ném tiếp, lặp đi lặp lại rồi cuống cuồng rút từng tờ khăn giấy rải đầy ra sàn nhà bừa bãi.
Mải mê rút khăn giấy trong cơn mê muội nên hắn chẳng nghe thấy tiếng xe ô tô đi ra ngoài vừa quay trở về.
Một lát sau.
Két― Khoảnh khắc cánh cửa gỗ mở ra, hắn chạm mắt với người đàn ông to lớn đang bước vào trong.
“…Gì rứa.”
Trước tình trạng ngôi nhà như vừa bị một con chó Beagle càn quét qua, người đàn ông chưa kịp nắm bắt tình hình, liền đưa mắt chậm rãi quét qua Seo Jin từ đỉnh đầu xuống gót chân.
“…Hộc, hộc….”
Lồng ngực đang thở dốc vì dừng hoạt động đột ngột phập phồng lên xuống liên hồi. Cảm thấy có điều chẳng lành, Cheol bước lại gần xem xét sắc mặt hắn, rồi lật tung cả quần áo trên người hắn lên xem có bị thương ở đâu không.
“Chết mất….”
Seo Jin nhắm nghiền mắt lầm bầm khe khẽ. Chỉ một câu nói ấy thôi mà trái tim người đàn ông như sụp đổ đen kịt lại.
“Ra đây, đi bệnh viện nào.”
“Tôi chỉ muốn nằm thôi.”
Seo Jin đẩy Cheol đang dìu mình ra vẻ phiền phức rồi lảo đảo bước về phòng. Hắn quăng mình ngã dụi xuống giường rồi trùm chăn kín mít qua đầu. Toàn thân run lên bần bật không ngừng như đang rét lắm.
Cheol đi theo Seo Jin vào phòng, ôm cả người hắn lẫn chăn rồi nhấc bổng lên.
“Buông ra.”
“Anh phải đi bệnh viện.”
Cheol mặt mày tái mét như thể chính mình mới là người đau ốm, ôm chặt lấy hắn rồi cuống cuồng đi ra ngoài.
“Mẹ kiếp, buông ra.”
“…….”
“Bảo là buông ra mà!”
Seo Jin nằm trong vòng tay cậu ta điên cuồng giãy giụa đôi chân, vặn vẹo cánh tay đang kìm chặt mình và cào cấu loạn xạ. Dù hắn có vắt kiệt chút sức lực còn lại để đạp vào người và khua tay múa chân thế nào đi nữa thì người đàn ông vẫn trơ ra như tảng đá, rốt cuộc cũng thành công tống Seo Jin vào ghế sau xe.
Tiếng ống xả trầm thấp vang lên, ngay khoảnh khắc xe vừa nổ máy, Seo Jin mở chốt cửa rồi nhảy xuống khỏi ghế sau, lảo đảo chạy ngược về phía túp lều. Hắn chạy thục mạng vào phòng rồi khóa trái cửa lại, sau đó lại ngã phịch xuống giường.
Bây giờ hắn chỉ muốn nằm yên một chỗ. Bởi đầu óc trống rỗng chẳng biết phải làm gì nữa.
“Seo Jin à, mở cửa ra đi.”
Cheol chạy theo ngay phía sau, gõ cửa cộc cộc rồi gầm ghè với giọng trầm thấp. Bên trong không có động tĩnh gì, rốt cuộc cậu ta bắt đầu đập cửa rầm! rầm! như muốn phá tan cánh cửa.
“Thế thì tránh ra đi. Tôi phá cửa đấy.”
Giọng nói thoạt nghe có vẻ bình tĩnh nhưng lại run rẩy hỗn loạn, pha lẫn nỗi bất an và lo lắng tột độ. Seo Jin nằm co ro như con tôm trên giường, cố gắng lờ đi giọng nói ấy rồi kéo ga giường quấn chặt lấy người hết mức có thể.
Rầm―!
Cánh cửa ngăn cách hai người phát ra tiếng động lớn rồi dễ dàng bị đánh bật ra, đổ ập xuống sàn. Tiếp đó, một cái bóng to lớn bao trùm lên tấm ga giường trắng toát.
“Đừng có chạm vào tôi.”
“…Dù không thích cũng ráng chịu một chút, đi bệnh viện đã.”
Cheol chẳng hiểu đầu đuôi tại sao Seo Jin lại thế này, dường như đinh ninh rằng hắn đang đau ốm. Cậu ta luồn tay vào đùi và lưng để dựng cơ thể đang bám chặt ga giường dậy, nhưng Seo Jin giãy nảy lên như lên cơn co giật và phản kháng dữ dội.
“Mẹ…! Buông ra! Bảo là buông ra mà!”
Hắn bám chặt lấy đầu giường như sợi dây sinh mệnh, liên tục đạp vào người đàn ông có thể nhấc bổng mình lên như món đồ chơi bất cứ lúc nào nếu muốn.
“…Làm ơn, làm ơn đi Seo Jin à… đi mà?”
Người đàn ông quỳ gối xuống sàn, cúi đầu như đang cầu nguyện, nắm lấy tay hắn van nài. Đôi bàn tay đang nắm chặt run lên, có lẽ vì sợ hãi chuyện chẳng lành sẽ xảy ra. Nhìn cậu ta đang run lẩy bẩy đến mức mắt thường cũng thấy rõ, hắn hỏi.
“Sợ tôi chết đổng à?”
Nghe câu đó, Cheol ngước đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu lên. Seo Jin tiếp tục nói với vẻ mặt đầy khinh miệt.
“Đi đi…. Mặc xác cho tôi chết ở đây đi.”
“Gì cơ…?”
“Bảo là mặc xác tôi đi.”
Sự tuyệt vọng không nói nên lời hiện rõ trong đôi mắt méo xệch của người đàn ông. Nhìn dáng vẻ đó, nơi khóe miệng Seo Jin bật ra tiếng cười khẩy.
Cái kẻ chỉ nghe hắn nói chết thôi đã lộ ra biểu cảm đó, thế mà thằng khốn này lại định bỏ hắn lại mà chết thật sự. Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt chứa chan sự oán hận đã dâng đầy đôi mắt.
“Cái… đồ tồi, đồ nói dối… thằng khốn….”
“…….”
“Nếu cậu không đi thì tôi đi. Tôi sẽ chết trước cho cậu xem.”
Thốt ra những lời tựa như song sắt dày xuyên thủng trái tim, Seo Jin bỏ mặc Cheol đứng chôn chân tại chỗ, bật dậy khỏi giường lao ra ngoài.
Bởi giờ phút này hắn không muốn ở cùng cậu ta dù chỉ một giây.
Vừa bắt đầu chạy thục mạng, tầm nhìn rung lắc dữ dội dần trở nên mờ mịt.
Seo Jin thở hồng hộc, phát hiện chiếc xe của Cheol vẫn đang mở cửa ghế lái nên lao thẳng về phía đó.
“Seo Jin à!”
Giọng nói tuyệt vọng của người đàn ông đuổi theo muộn màng vang vọng khắp sườn núi rồi lọt vào tai hắn. Seo Jin lờ đi, đóng sầm cửa xe lại rồi nổ máy chiếc xe vẫn còn cắm sẵn chìa khóa.
Hắn đạp ga không chút do dự, bánh xe cuốn bụi mù mịt rồi bắt đầu lăn bánh trên đường núi.
Hình như trước khi xe chạy, cậu ta có đập cửa sổ và hét lên điều gì đó, đại loại như bây giờ không được lái xe thì phải.
“Hong Seo Jin!!”
Hắn bỏ ngoài tai tiếng hét chẳng rõ là gào thét hay gọi tên kia, tăng tốc độ lên hơn nữa để thoát khỏi nơi đó. Suốt hơn hai tuần cứ ru rú trong túp lều nên hắn mù tịt đường sá, nhưng cứ men theo sườn núi thoai thoải đi xuống thì may mắn là đường lớn cũng hiện ra.
Chiếc xe lao vào đường nhựa lúc nào không hay, chạy thục mạng với tốc độ cao trên những khúc cua ngoằn ngoèo mà chẳng có điểm đến cụ thể. Nước mắt cứ tuôn rơi che khuất tầm nhìn, khiến hắn phải dùng một tay như cần gạt nước liên tục lau đi.
Tất nhiên mồm nói là sẽ chết quách đi, nhưng thực tâm hắn chẳng có lấy một chút ý định chết thật. Chỉ là hắn không thể chịu đựng nổi việc ở cùng cậu ta nên muốn chạy trốn mà thôi. Hắn cũng đâu phải thằng ngốc đến mức vừa khóc vừa lái xe để gây tai nạn chứ.
Con đường vắng vẻ ít xe qua lại uốn lượn men theo ngọn núi rậm rạp cây cối dẫn xuống dưới. Lướt qua tấm biển cũ kỹ ghi chú ý đá lở bên phải, hắn dáo dác nhìn quanh xem có biển báo nào khác chỉ dẫn vị trí hay không.
Dù biết là không thể nào nhưng hắn vẫn có cảm giác nếu quay lại sẽ thấy cậu ta ở đó, nên hắn kiên quyết chỉ nhìn về phía trước và tiếp tục đánh lái. Chắc là xuống được nửa đường rồi nhỉ.
Phải đi đâu đây….
Hắn thử hình dung trong đầu vài nơi có thể đến. Kim Young Mi thì đang ở nước ngoài, thú thật bạn bè khác cũng rơi rụng gần hết trong suốt 6 năm hắn khóc lóc ỉ ôi rồi. Giờ mới nhận ra thì đã muộn, nhưng từ khi gặp Cheol, các mối quan hệ xã hội của hắn coi như tan nát hết cả.
Ông thì năm nào cũng chỉ gửi quà lễ tết thôi, lần này đến gặp ông có được không nhỉ….
Hay là liên lạc với Jong Pal thử xem.
Và sự việc xảy ra trong tích tắc ấy không phải do hắn đang kích động hay do mải suy nghĩ vẩn vơ, mà hoàn toàn là do vận số định đoạt.
Seo Jin đang lao đi với tốc độ cao, vội vã đánh lái để tránh tảng đá lớn đang lăn xuống trước mặt. Kít kít kít, tiếng lốp xe ma sát dữ dội vang động cả sườn núi.
Chiếc xe tránh được tảng đá rơi, lao sang làn đường đối diện, rồi với thân xe cứng cáp, nó húc văng dải lan can bảo vệ và cứ thế lao thẳng xuống vực thẳm.
Nếu là chiếc xe cỡ nhỏ của hắn thì có lẽ đã đâm vào lan can rồi dừng lại rồi cũng nên.
Xe to và cứng quá cũng là cái tội.
Trong lúc mải nghĩ những điều vô nghĩa ấy, cơ thể hắn lơ lửng giữa không trung trong chiếc xe đang rơi tự do.
Thật tình là hắn chẳng có chút ý định chết ngay lúc này đâu.
Giọng nói người đàn ông gọi tên hắn dường như vẫn còn văng vẳng rõ mồn một bên tai.
Và rồi chẳng có thước phim ký ức nào chậm rãi lướt qua cả, tất cả cứ thế chìm sâu vào bóng tối đen kịt.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))