Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 3 - Chương 83
Rốt cuộc hai người quay lại túp lều trước khi mặt trời lặn rồi cùng đắp chăn sưởi ấm trước lò sưởi lớn. Mùi mùa đông của củi cháy thoang thoảng nơi đầu mũi.
Giữa không gian không một tiếng nói, tiếng củi nổ lách tách lấp đầy sự tĩnh lặng. Hai người ngồi cạnh nhau nhìn củi lửa bập bùng rồi lặng lẽ nhìn nhau. Giờ đây sự tĩnh mịch ấy chẳng khiến ai thấy bất tiện nữa. Ngược lại còn thấy êm đềm như những đám mây trắng trôi trên bầu trời.
Chút ngượng ngùng còn sót lại cũng tan biến như tuyết tan sau vài hành động điên rồ. Khoảng trống 6 năm ngăn cách giữa hai người chẳng là gì cả. Người đàn ông mà hắn tưởng đã thay đổi như tảng đá bị bào mòn bởi sóng dữ, thì khi vén lớp vải mỏng manh lên lại vẫn nguyên vẹn đến kinh ngạc.
Như chưa từng chia tay. Thật ra cứ như ngày đó hắn không hề bỏ trốn khi cậu ta đi mua bánh bao ở Busan, mà chỉ là cùng nhau chia bánh bao rồi gặp lại vào ngày hôm sau vậy. Vẫn y nguyên chàng thanh niên hai mươi tuổi là mối tình đầu ấy….
‘Chắc còn hơn một tuần nữa thôi nhỉ….’
Nghĩ đến khoảng thời gian còn lại, hắn thấy mình như chú gấu mèo đem kẹo bông đi rửa nước vậy. Cảm giác những khoảnh khắc ngọt ngào còn lại của hai người sẽ tan biến trong nháy mắt như kẹo bông tan trong nước, chỉ để lại cảm xúc hư vô. Tự dưng thấy lồng ngực nóng ran và ẩm ướt nên hắn quyết định ngừng suy nghĩ.
“Ăn tối nhé?”
“Ừ.”
Cheol chuẩn bị một bữa tối đàng hoàng để kỷ niệm ngày đình chiến sau mấy ngày trời. Cậu ta nướng bít tết trên vỉ nướng đặt bên ngoài và lấy ra chai rượu vang Pháp.
Hai người vốn chỉ cần thấy chiếc lá rụng lăn qua cũng cười ngặt nghẽo, giờ đây lại rót rượu vào họng uống đến say bí tỉ như có chuyện gì đáng ăn mừng lắm. Rõ ràng là chất lỏng lạnh lẽo mà trôi qua cổ họng lại nóng ran.
Seo Jin đã ngà ngà say, cầm cả chai rượu nghêu ngao hát rồi đi loanh quanh trong phòng khách nhỏ. Hắn dừng bước trước chiếc máy quay đĩa than đặt ở góc phòng, rồi lục lọi đống đĩa bên dưới. Nhìn tiêu đề thì có vẻ toàn là nhạc Pop. Hắn chọn đại một cái rồi bật bài hát có tên Why do you love me.
Giai điệu vang lên không giống như tưởng tượng khiến hắn hơi bối rối, nhưng rồi hắn cứ mặc kệ nhịp điệu mà bắt đầu lắc lư cơ thể loạn xạ. Thấy vậy, Cheol ngồi xuống sô pha như đang xem một trò tiêu khiển thú vị, coi Seo Jin như mồi nhắm rượu mà thưởng thức.
“Cậu biết múa đương đại không?”
Đang lắc lư một hồi thì phát hiện cậu ta đang ngồi trên sô pha nhìn mình, Seo Jin nở nụ cười đầy ẩn ý rồi hỏi.
“Múa thử xem.”
Cậu ta đang thưởng thức màn uốn éo của Seo Jin, cố nhịn khóe miệng đang giật giật xuống rồi trả lời.
“Nhìn cho kỹ nhé.”
Seo Jin đáp lại đầy vẻ đắc thắng rồi khua khoắng chân tay dài ngoằng trong không trung, trình diễn những động tác mà gọi là múa thì hơi xúc phạm nghệ thuật. Rốt cuộc Cheol lại thất bại trong việc nhịn cười, cậu ta ngã lăn ra sô pha ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Thấy thế Seo Jin càng khua tay múa chân làm trò ngớ ngẩn hơn nữa. Bởi vì hắn thích được nghe tiếng cười của cậu ta.
Đêm đen cứ thế trôi dần về khuya, rút ngắn khoảng thời gian ít ỏi còn lại.
***
“Cổ phiếu mà trên cổ phiếu không ghi mệnh giá, chỉ ghi số lượng cổ phần.”
“Cổ phiếu không mệnh giá.”
“Cổ… phiếu… không… mệnh… giá.”
Seo Jin đặt máy tính xách tay lên chiếc gối trên đùi, gõ từng chữ theo câu trả lời của cậu ta. Màn hình hơi giật một chút rồi chuyển cảnh, tiếng hiệu ứng ting tong vang lên, một hình tròn hiện ra trên đầu nhân vật lộng lẫy được đắp đầy đồ nạp tiền. Seo Jin nhìn Cheol với ánh mắt hài lòng, khen ngợi cậu ta giỏi thật khi vừa nghe câu hỏi đã trả lời đúng ngay.
Đó là khoảnh khắc chiếc máy tính mang theo phát huy tác dụng.
Sau khi quyết định đi cùng Cheol, Seo Jin đã lo lắng một cách không giống hắn chút nào rằng dù sao mình cũng là trưởng phòng, nhỡ công ty có việc gấp thì sao. Thấy hắn trăn trở, Cheol liền đưa ngay cho hắn chiếc máy tính xách tay mới toanh.
Chiếc máy tính xách tay đời mới nhất sở hữu bộ vi xử lý Pentium III cùng ổ cứng 18GB ăn đứt cả máy tính để bàn thông thường, với cái giá đắt lòi mắt hơn 5 triệu won mà hắn chỉ dám ngắm chứ không dám mua.
Hắn từng cười thầm khi tưởng tượng cảnh mình giải quyết công việc thật ngầu tại biệt thự với chiếc máy này, nhưng phải đến khi tới nơi được một lúc lâu, hắn mới lờ mờ nhận ra rằng nơi khỉ ho cò gáy cách xa Seoul thế này thì khả năng cao là chẳng có internet.
Công việc cái nỗi gì. Seo Jin thất vọng tràn trề, nằm úp mặt xuống sô pha.
“Ơ? Gì thế này….”
Đang lăn lộn trên sô pha với vẻ mặt chán chường, hắn bỗng phát hiện ra điều kỳ diệu là đường dây điện thoại nằm trên tường phía sau cái bàn. Seo Jin sướng rơn, bật dậy ngay lập tức.
‘Làm ơn hãy để đường dây điện thoại còn sống sót dù bỏ hoang nơi này nhé….’
Hắn hồi hộp cắm dây điện thoại vào máy tính, rồi hét lên sung sướng khi thấy màn hình kết nối internet sáng lên.
Nhờ vậy mà vào đêm muộn khi chưa muốn đi ngủ, Seo Jin đã có thể ngồi ghế và truy cập vào trò chơi đố vui. Thế là hắn bắt đầu bảo Cheol đang ngồi bên cạnh trả lời thử vài câu, ngờ đâu cậu ta cái gì cũng biết, chẳng thua kém gì cô bé hacker thiên tài Kim Bong Cheol.
Bàn tay to đang vuốt ve sau đầu Seo Jin chầm chậm trượt xuống, rồi nắn bóp gáy hắn như muốn hối thúc điều gì đó. Hắn quay đầu lại trước cái vuốt ve đầy ẩn ý, thì bắt gặp khuôn mặt e thẹn như thiếu niên của cậu ta.
“…Hôn.”
Nghe Cheol đòi hỏi, hai đôi môi lập tức chạm nhau cái chụt rồi tách ra nhanh chóng. Dù Seo Jin đã ra vẻ ban ơn rằng sẽ hôn mỗi khi trả lời đúng như một trò đùa, nhưng hắn không ngờ cậu ta lại trả lời đúng hết thế này.
Sợ rằng lửa dục bên dưới lại bùng lên, Seo Jin vội vàng quay lại nhìn màn hình và tiếp tục dồn dập đặt câu hỏi. Ban đầu hắn còn trầm trồ thán phục Cheol vì câu nào cũng giải quyết ngon ơ, về sau hắn mất luôn cả liêm sỉ, đến câu dễ ợt cũng dựa dẫm vào cậu ta.
“Thủ đô của Hàn Quốc, nhanh lên…!”
“…Seoul.”
“Se… oul….”
Lại chụt một cái, đôi môi chạm nhẹ vào nhau. Trong không gian tối tăm, ánh sáng hắt ra từ màn hình tô điểm mờ ảo lên khuôn mặt đáng yêu của Seo Jin. Cheol ngẩn ngơ ngắm nhìn góc nghiêng của hắn, chìm đắm trong niềm hạnh phúc tột cùng.
“Một trong tám nỗi khổ của Phật giáo, nỗi đau khổ khi phải chia lìa người mình yêu là gì?”
“Ái biệt ly khổ.”
“Ái biệt….”
Ngón tay khựng lại giữa không trung, không thể gõ nốt dòng chữ. Chẳng bao lâu sau, tiếng hiệu ứng báo trả lời sai vang lên đầy tiếc nuối, nhân vật lộng lẫy của Seo Jin chìm nghỉm xuống nước.
“Tui trả lời đúng rồi mà.”
“…….”
“Hôn đi.”
Cheol nhướn mày hối thúc vẻ thản nhiên, rồi đòi nụ hôn một cách sòng phẳng như nhân viên thu thuế. Seo Jin gập chiếc máy tính hiện chữ Game Over lại cái rụp rồi thả người tựa vào sô pha. Ái biệt ly khổ. Mỗi giây mỗi phút trôi qua, Seo Jin lại thấm thía điều đó hơn bất cứ ai.
Dù thầm tưởng tượng về tương lai được ở bên cậu ta mãi mãi, nhưng khi nhớ lại những giọt nước mắt đen nhẻm mascara rơi lã chã trên mu bàn tay, hắn đành cố gắng vò nát những mộng tưởng ấy ném vào thùng rác.
Mỗi lần như vậy, giọng nói của người phụ nữ vẫn văng vẳng bên tai như nhắc nhở đừng quên lời hứa, hãy tỉnh táo lại đi. Rằng đã quên lý do vì sao ngày xưa phải bỏ trốn rồi sao. Cảm giác không chịu đựng nổi gánh nặng ấy trong chớp mắt chìm nghỉm vào bóng tối.
Cheol kéo Seo Jin đang ủ rũ về phía mình rồi ôm vào lòng một cách tự nhiên. Trên chiếc sô pha chật chội không đủ cho hai người nằm, họ nằm chồng lên nhau, cậu ta hôn chụt chụt lên cái đầu tròn ủm.
Chẳng khác nào chó của Pavlov, ngay cả trong tình huống này mà phần dưới của Cheol vẫn cương lên trung thực như muốn xuyên thủng cả quần, khiến hắn bật cười bất lực.
“Đúng một lần thôi.”
“Hai lần đi….”
Seo Jin cau mày trước màn mặc cả không biết xấu hổ ấy. Hai lần mà Cheol nói hoàn toàn là số lần Seo Jin phải bắn ra. Cứ như định vắt kiệt hết tinh dịch trong người hắn vậy.
“Ư…! A…!”
Chẳng bao lâu sau, tiếng rên rỉ không kìm nén được cùng tiếng da thịt ẩm ướt va chạm bạch bạch bắt đầu lấp đầy không gian.
“Hư ưc….”
“Ư, ha a… làm ơn, chậm thôi….”
Seo Jin dang hai tay ôm chặt lấy cổ người đàn ông đang đỏ bừng mặt. Cứ đà này chắc hắn chẳng chịu được bao lâu mà bắn mất.
“A…! Hư ưt…!”
Nghe vậy, Cheol chậm rãi di chuyển hông, rút dương vật ra rồi lại đẩy vào. Chuyển động chậm chạp khiến hắn cảm nhận rõ mồn một từng mạch máu nổi lên trên khối thịt, quả là một kiểu tra tấn khác.
“A hư ưc… th, thôi cứ làm nhanh đi…….”
“Ha a….”
Dù yêu cầu lúc thế này lúc thế khác thất thường, nhưng người đàn ông lại hưng phấn phát tình như vừa nghe được lời gợi tình nhất thế gian. Gác lại nỗi đau khổ của ái biệt ly, màn đêm được lấp đầy không kẽ hở bởi tiếng rên rỉ và hơi thở nóng hổi của hai người.
***
U u― Tiếng rung làm mí mắt đang nhắm chặt của Seo Jin khẽ run lên. Khó khăn lắm mới hé mắt nhìn qua tầm nhìn mờ mịt, hắn vươn tay về phía nguồn rung, quờ quạng rồi chộp lấy điện thoại.
[Luật sư Kim]
Luật sư Kim là ai nhỉ….
Seo Jin dụi đôi mắt lờ đờ, nhận ra không phải điện thoại mình nên đặt lại chỗ cũ. Thấy chỗ bên cạnh trống trơn, chắc là đi siêu thị rồi, hắn lồm cồm bò dậy.
Nhìn thấy tên ăn mày đầu tóc bù xù tứ tung trong gương, Seo Jin bịt miệng lại. Không lẽ ôm cái bộ dạng này mà nói yêu đương suốt đêm qua sao.
Nghĩ bụng phải tút tát lại nhan sắc trước khi Cheol về, nên hắn vội vàng lao vào phòng tắm.
U u―
Tắm xong đi ra mà điện thoại vẫn rung, Seo Jin quyết định nghe máy để báo rằng chủ nhân không có đây.
“A lô….”
– Thưa giám đốc. Việc công chứng di chúc mà ngài nhờ đã hoàn tất rồi ạ.
Nghe giọng nói vang lên ngay khi vừa bắt máy, bàn tay đang lau tóc bằng khăn của hắn khựng lại giữa không trung.
“…….”
– Ngài còn cần sai bảo gì thêm không ạ?
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))