Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 3 - Chương 79
Cái này gọi là ngủ bụi trên xe đây sao. Nơi vắng vẻ, ghế sau xe rộng rãi. Nghe đồn thường thì tình huống này sẽ dẫn đến làm tình trên xe cơ mà….
Làm tình cái nỗi gì, hắn đang mặc tầng tầng lớp lớp quần áo trông chẳng khác nào bà cô nuôi chim bồ câu trong phim “Ở nhà một mình” đây này.
Dù cạn lời trước tình huống có phần hoang đường, nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc của người đàn ông đang nằm đối diện, tiếng cười khúc khích lại bật ra.
Hai người đàn ông quấn chặt quần áo nằm song song ở ghế sau rộng rãi, nhìn tuyết bay lất phất ngoài cửa sổ trên đầu, khung cảnh kể ra cũng khá thi vị. Cảm giác như có chút lãng mạn ấm áp len lỏi trong bầu không khí lạnh giá.
Mí mắt đang khép dần trước cái vuốt ve của cậu ta bỗng dính lại. Một lúc sau mở mắt ra, hắn cảm nhận được ánh nhìn của người đàn ông vẫn đang chăm chú ngắm mình.
“Cheol Su à.”
Giọng nói như vừa chợp mắt tỉnh dậy phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
“Chỗ mình sắp đến có đẹp không?”
“Cũng thường thôi… yên tĩnh lắm.”
“Thế à… tò mò ghê.”
Seo Jin nhắm mắt lại nghe giọng nói trầm tĩnh của cậu ta, rồi như chợt nhớ ra điều gì, hắn hỏi tiếp.
“Mà cậu… sau một tháng nữa thì đi đâu?”
“Đi nước ngoài.”
“Vậy à… tốt quá.”
Hèn chi cậu ta thu xếp hết mọi thứ như vậy. Tốt quá. Thế thì đúng là chẳng còn cơ hội gặp lại nữa rồi. Tốt quá rồi….
Tưởng chừng hắn lại ngủ thiếp đi, nhưng Seo Jin bỗng hé đôi mắt lờ đờ hỏi.
“Đi nước ngoài là đi đâu?”
“Phía Nam Mỹ.”
“Chỗ nào Nam Mỹ?”
“…Đảo.”
“Đảo gì?”
“……Puerto… Hasta… Luego.”
“Puerto… Hasta Luego……?”
“Ừ.”
Trước câu trả lời hờ hững của cậu ta, mí mắt lại trĩu xuống, Seo Jin chìm vào tưởng tượng như trong cơn mơ.
Puerto Hasta Luego…… Cái tên nghe đậm chất ngoại quốc thật.
Cảm giác như có những hàng dừa cao vút mọc san sát, những nam thanh nữ tú nằm trên ghế tắm nắng uống cocktail, làn nước trong veo đến mức nhúng chân vào là thấy rõ cả năm ngón chân….
Nhiệt độ cao nhưng độ ẩm thấp nên chắc chỉ nóng ở mức dễ chịu thôi. Đảo tuy nhỏ nhưng nước biển sạch, nổi tiếng về lặn ống thở và là điểm du lịch được các thợ lặn trên thế giới yêu thích. Tóm lại nghe cái tên thôi đã thấy giống một hòn đảo như thế rồi.
Đi đến nơi tốt thật đấy…….
Hắn hình dung ra hòn đảo tuyệt diệu ở Nam Mỹ trong đầu rồi dần chìm sâu vào cơn buồn ngủ rã rời.
“Vậy à… nghe thích thế. Chúc mừng nhé….”
Seo Jin nhắm nghiền mắt, lầm bầm như nói mớ.
“…Cảm ơn.”
Cheol nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng rồi khẽ cười. Chẳng mấy chốc, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng đậu xuống hàng mi dày rợp.
Seo Jin đi vào giấc ngủ và bắt đầu mơ. Hắn thấy người đàn ông với làn da rám nắng khỏe khoắn dưới ánh mặt trời rực rỡ, đang lướt sóng trên hòn đảo xinh đẹp vùng Caribe và tận hưởng kỳ nghỉ tại căn biệt thự xa hoa.
Mong rằng cậu ta sẽ hạnh phúc. Tại hòn đảo tựa chốn thiên đường ấy, gặp gỡ những mỹ nữ mặc bikini. Và quên sạch về hắn….
Và, mãi về sau hắn mới nhận ra một sự thật vô cùng đơn giản.
Rằng trên đời này tuy có quốc gia tên là Bosnia và Herzegovina, nhưng lại chẳng hề tồn tại hòn đảo nào có cái tên hoang đường là Puerto Hasta Luego cả.
***
Sáng hôm sau, nhờ mượn được điện thoại của người đi đường nên việc tìm đến đích không mất nhiều thời gian như đã lo sợ.
Cheol dường như thực sự định ru rú trong biệt thự suốt khoảng thời gian còn lại hay sao mà trên đường đi còn ghé vào siêu thị, chất đầy ắp thức ăn đủ dùng trong một thời gian vào cốp xe.
“…Đúng không đấy?”
Seo Jin trễ chiếc kính râm đen xuống sống mũi để lộ đôi mắt, lẩm bẩm vẻ không thể tin nổi. Cheol xách hai túi thức ăn nặng trịch từ trong cốp ra, thản nhiên trả lời là đúng, rồi tung cước đá phăng cánh cửa gỗ trước mặt để bước vào trong.
Căn biệt thự nằm sâu trong núi, bốn bề được bao quanh bởi thiên nhiên hùng vĩ, trông chẳng khác nào túp lều của các bậc đạo sĩ hay người rừng đã rũ bỏ trần tục.
“Không phải cậu tự xây đấy chứ?”
Hắn vừa bước theo cậu ta vừa cảm thán trước kích thước giản dị, chẳng hề xứng tầm với danh xưng biệt thự của một đại gia trẻ tuổi vừa bán đi tập đoàn lớn cách đây không lâu.
Thật ra đây là kết quả bắt nguồn từ suy nghĩ có phần ấu trĩ rằng nhà chật thì mới có thể dính sát lấy nhau, nhưng người đàn ông không buồn nói lý do đó ra khỏi miệng.
“Khụ.”
Vừa đặt chân vào nhà, lớp bụi dày phủ đầy trên sàn và đồ đạc khắp nơi đã cất tiếng chào mừng quý khách thật dõng dạc. Seo Jin ho sặc sụa theo phản xạ, xua tay lia lịa trong không trung.
“Anh ra ngoài kia đứng một lát đi.”
Bảo là mua gấp cách đây một tuần chỉ qua hình ảnh, thảo nào mà trong ảnh đâu có chụp được cả bụi bặm thế này. Nhìn Cheol cởi phăng áo khoác chuẩn bị tổng vệ sinh, Seo Jin cũng xắn tay áo lên nhập cuộc.
“Tôi cũng làm cùng nữa.”
Người ta vẫn bảo đừng có cố làm những việc mình không quen. Kết quả là Seo Jin chẳng giúp ích được gì. Ngược lại còn bày thêm việc ra. Hắn làm đổ xô nước khiến sàn nhà lênh láng như biển, hoặc lấy cái giẻ lau đã dùng xong vứt đi để lau lại chỗ vừa mới lau sạch. Chẳng khác nào rắc tro vào bát cơm đã chín.
Dù sao thì sau khi dọn dẹp những tấm vải trắng phủ trên đồ nội thất và kéo tấm rèm tối màu ảm đạm chắn cửa sổ ra, ánh sáng tràn ngập vào phòng, hiện ra một không gian cũng khá ra gì và này nọ.
Trái ngược với cảm giác đồng thoại mà ngôi nhà gỗ mang lại, những món đồ nội thất cổ kính trông có vẻ đắt tiền, và giữa phòng khách là chiếc lò sưởi đốt củi lớn càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn. Dù chỉ có một phòng và một nhà vệ sinh nhưng lại có tới hai chiếc giường rộng lớn, cảm giác như túp lều ấm cúng của những chú lùn trong truyện Bạch Tuyết vậy. Trong lúc Seo Jin tắm rửa sạch sẽ lớp bụi bặm bám trên người rồi nằm dài ra giường mới để nghỉ ngơi, thì Cheol dọn dẹp xong xuôi và nấu bữa tối đơn giản, một lát sau cậu ta mới gọi hắn ra. Bàn ăn được lấp đầy bởi những món Seo Jin thích như đi guốc trong bụng hắn vậy, ở giữa còn thắp nến trên chiếc chân nến nhỏ như muốn tạo không khí.
“Tôi ăn đây.”
Seo Jin hào hứng ngồi vào chỗ, múc ngay một thìa súp nấm quen thuộc đưa vào miệng. Gần hai tuần kể từ khi quyết định sống chung mới thực sự nhìn rõ mặt nhau, người đàn ông này dường như trầm tĩnh hơn hẳn so với trước khi đến biệt thự, vốn dĩ cậu ta đã ít nói nay lại càng kiệm lời hơn. Không chịu nổi sự im lặng như băng giá suốt bữa tối, rốt cuộc Seo Jin đành lên tiếng phá vỡ bầu không khí trước.
“Đến đây làm tôi nhớ chuyện ngày xưa quá.”
“…Ngày xưa?”
“Hồi tôi bị thợ săn đuổi bắt rồi trốn vào sống tạm trong nhà bảy chú lùn ấy.”
Trước câu nói đùa cợt ấy, Cheol ngừng ăn, chớp mắt lặng lẽ.
“…….”
…Mẹ kiếp, thế mà cũng bị bơ. Seo Jin bối rối uống ực nước trong cốc, ném ánh mắt tha thiết cầu xin cậu ta chửi mình một câu còn hơn, nhưng chỉ có tiếng dao nĩa va chạm lách cách vang vọng trong không gian thay cho câu trả lời. Hắn hắng giọng vờ vịt vì sợ mình trông giống kẻ mắc bệnh hoàng tử thật, dù thực tế đúng là vậy nên cũng chẳng sao.
“Để tôi rửa bát cho.”
Rốt cuộc bữa ăn kết thúc trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, thấy Cheol bắt đầu dọn dẹp, Seo Jin vội đứng dậy, chồng mấy cái đĩa lên nhau bê đi.
“Để tui mần cho.”
“A, đã bảo để tôi làm mà.”
Ngay khoảnh khắc hắn dồn sức định giật lấy cái đĩa trên tay Cheol dù một tay đã cầm đầy đĩa, những chiếc đĩa đang cầm đổ ập xuống, loảng xoảng! Tiếng vỡ chói tai vang lên cùng những mảnh sành văng tung tóe tứ phía. Cheol giật mình đặt ngay đĩa xuống, kiểm tra kỹ lưỡng khắp người Seo Jin.
“Có sao không?”
“Xin lỗi… ờ, để tôi dọn nhanh là được.”
Seo Jin hoảng hốt ngồi xổm xuống, ngay lúc hắn vừa đưa tay ra định nhặt mảnh vỡ thì một bàn tay đã chen ngang, úp lòng bàn tay chặn lên mảnh thủy tinh sắc nhọn. Nhìn bàn tay chắc chắn đã bị cứa chảy máu, hắn ngẩng đầu lên với vẻ sững sờ.
“Điên mất….”
“Được rồi, vào trong nghỉ đi.”
Vừa ngẩng mặt lên đã bắt gặp biểu cảm thực sự tức giận của người đàn ông khiến hắn chẳng thốt nên lời, Seo Jin đứng chôn chân tại chỗ chớp mắt vài cái, rồi rốt cuộc quyết định nghe theo lời cậu ta mà đứng dậy tránh đi chỗ khác.
Hắn tắm rửa ngay rồi ngả lưng xuống giường trong phòng, trùm chăn kín mít và chìm vào suy nghĩ.
Hôm nay mình đã làm sai nhiều lắm sao….
Cứ gượng gạo mãi thế này thì phải làm sao đây, chỉ còn khoảng hai tuần nữa là hết hạn rồi….
Thời gian trôi qua, đêm đã về khuya, tiếng cửa mở cạch một cái, tiếp đó là tiếng sột soạt của hơi người vang lên từ chiếc giường bên cạnh.
Seo Jin đang nằm quay lưng lại, tròng mắt đảo quanh khó nhọc, dù không quay lại nhưng hắn cảm nhận rõ ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào gáy mình.
“Seo Jin à.”
Giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau bao bọc lấy màng nhĩ.
“Nhìn tôi một chút đi.”
Hắn nhớ lại bầu không khí ngượng ngùng lúc nãy, nên đắn đo suy nghĩ không biết có nên giả vờ ngủ hay không.
“Công chúa Bạch Tuyết ơi. Làm ơn nhìn thằng lùn này một chút đi ạ.”
Trước lời van nài của cậu ta, Seo Jin bật cười rồi rốt cuộc cũng cựa quậy, quay người lại đối diện với chiếc giường bên cạnh.
Ngay lập tức, khuôn mặt đẹp trai chết người của người đàn ông đang nằm nghiêng về phía mình lọt vào tầm mắt, thân hình to lớn thế kia mà bảo là chú lùn thì quá đáng lắm, phụt, tiếng cười bật ra.
“Ph… ư….”
Tiếng cười ấy như phát súng hiệu lệnh, hai người đàn ông nằm trên giường nhìn nhau rồi cùng bật cười khanh khách như những kẻ thất bại trong việc nhịn cười.
Rốt cuộc tiếng cười ngày càng dữ dội như thể vừa ăn phải nấm điên, họ ôm bụng chỉ tay vào mặt nhau như muốn bảo nhìn bộ dạng cậu kìa, rồi cứ thế cười sằng sặc chẳng vì lý do gì đến mức chảy cả nước mắt.
Seo Jin khó khăn lắm mới nuốt trôi cơn buồn cười xuống bụng, lau nước mắt đọng trên khóe mi rồi lên tiếng trước.
“Cậu bỏ nấm điên vào súp đấy à?”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))