Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 3 - Chương 65
“…Phòng! ……Trưởng phòng!”
Róc rách, dòng nước trong veo vẽ nên một đường cong rồi thấm đẫm xuống lớp đất đen.
“Trưởng phòng!”
“…Hả?”
Giọng nói chói tai kéo linh hồn đang du ngoạn ở một chiều không gian xa xăm trở về với thể xác. Cùng lúc đó, ánh mắt lờ đờ của Seo Jin mới định thần lại được, nhìn vào quản lý Park đang đứng bên cạnh.
“Anh định đóng cửa công ty để mở hồ bơi đấy à?”
Quản lý Park liếc mắt chỉ vào cái bình tưới cây trên tay hắn rồi lầm bầm với giọng điệu tự trào: “Biết đâu làm thế lại hay hơn….” Giờ nhìn lại mới thấy cây ớt quý hóa đã uống no nước, đến mức nước tràn ra khỏi đĩa lót chảy lênh láng.
Seo Jin hoảng hốt vội vàng thu bình tưới lại, rồi mở cửa sổ đổ hết phần nước đọng đi. Từ sau khi chạm mặt Cheol mấy hôm trước, đầu óc hắn như bị rớt mất cả trăm con ốc vít.
Lại ngồi thẫn thờ giết thời gian một lúc thì hắn bị lùa vào phòng họp.
“…Trong cuộc họp lần trước, hợp đồng với JS đã không thành công.”
Dù thông báo tin dữ chẳng khác nào giấy báo tử của công ty với vẻ mặt ủ rũ, nhưng các nhân viên dường như chẳng kỳ vọng nhiều ngay từ đầu, nên chỉ phản ứng kiểu ‘ừ thế à’ rồi cho qua chuyện một cách nhẹ tênh.
Tia hy vọng cuối cùng hóa ra chỉ là trò đùa tai quái, giống như khi định cúi xuống nhặt tờ tiền rơi trên đường thì có kẻ giật sợi dây cước trong suốt kéo nó đi mất vậy. Đúng như lời quản lý Park nói, có khi giải thể công ty rồi mở cái hồ bơi làm từ nước mắt nhà họ Hong lại tốt hơn cũng nên.
Kết thúc cuộc họp trong bầu không khí lộn xộn, Seo Jin trở về chỗ ngồi, trong lòng bồn chồn không yên nên lại mở hộp thư Cyworld ra kiểm tra.
Hong Seo Jin
Bong Bong đi đâu rồi dợ? ㅠ_ㅠ
Kim Bong Cheol vốn luôn trả lời tin nhắn ngay lập tức lại bặt vô âm tín suốt cả cuối tuần. Khổ nỗi đúng vào lúc này đến cả cô bé cũng quay lưng với hắn. Tâm trạng vốn đã tệ nay càng thêm u sầu.
Lần đầu tiên hắn tranh thủ gửi tin nhắn cho cô bé mỗi khi rảnh rỗi trong giờ làm việc, nhưng rốt cuộc cho đến tận giờ tan tầm vẫn chẳng có tin nhắn nào hồi âm.
“Trưởng phòng không về sao ạ?”
Nhân viên nán lại văn phòng đến cuối cùng, vừa dọn dẹp chỗ ngồi vừa lên tiếng hỏi.
“Hả? À ừ…. Phải về chứ.”
Lúc này Seo Jin mới nhận ra đã quá giờ tan làm từ lâu, hắn chậm chạp nhìn vào đồng hồ đeo tay. Ngay sau câu chào tạm biệt, nhân viên cuối cùng cũng rời đi, để lại hắn một mình trong văn phòng yên tĩnh. Hắn kiểm tra hộp thư trống rỗng lần cuối, rồi uể oải đứng dậy với gương mặt buồn thiu.
Hắn chẳng nhớ nổi hôm nay mình đã làm gì ở công ty nữa. Kể từ khi gặp Cheol, mọi thứ cứ đảo lộn tùng phèo hết cả lên.
Thực ra, không chỉ là rối rắm mà não hắn đã ngưng hoạt động luôn rồi. Chỉ mới chạm mặt cậu ta một lần, mà hắn cảm giác như mình biến thành thằng ngốc đần độn chẳng làm nổi trò trống gì trong nháy mắt.
Seo Jin dọn qua loa bàn làm việc rồi mặc chiếc áo phao dày sụ vào. Vừa bước ra khỏi văn phòng, gió lạnh đã luồn qua khe hở cổ áo thấm vào da thịt. Hôm nay để tiết kiệm tiền xăng nên hắn đi phương tiện công cộng, thế là hắn rảo bước thật nhanh về phía ga tàu điện ngầm để trốn cái lạnh.
Bíp bíp.
Tiếng còi xe ngắn ngủi vang lên như đã chờ sẵn, một chiếc xe hơi cao cấp chầm chậm bám theo hắn. Seo Jin đang đi bộ thì liếc mắt nhìn về phía chiếc xe, cửa kính dán phim đen trượt xuống êm ru.
“…….”
Khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn rơi trên người đàn ông điển trai lộ diện trong xe. Nguyên nhân của mọi sự hỗn loạn và quay cuồng. Rõ ràng là gã đàn ông từng tuyên bố muốn giết chết hắn.
Seo Jin vô thức đứng sững lại, nhưng rồi hắn vội thu lại ánh mắt và bước đi tiếp như thể không nhìn thấy gì.
Bíp bíppp― Bípppppp―
“Này.”
Tiếng còi xe vang lên dài hơn lúc nãy, cùng với sự kết hợp giữa từ ngữ và giọng nói khiến hắn không tin vào tai mình, như túm lấy tóc hắn lôi ngược lại từ phía sau.
“Gì cơ, này á…?”
Seo Jin quay phắt lại vì âm thanh không ngờ tới phát ra từ miệng cậu ta, rồi tiến lại gần ghế lái hỏi.
“Cậu vừa gọi tôi là ‘này’ đấy à?”
“Ừa.”
“…Theo trí nhớ của tôi thì tôi là anh của cậu mà nhỉ?”
“Nhiều tuổi hơn chắc sướng lắm nhỉ, anh.”
Cái thằng này….
Những lời nói như tát liên tiếp vào mặt, khiến gân xanh trên thái dương của người anh nhiều tuổi hơn cứ giật giật.
Chỉ với một câu nói, Cheol đã thành công biến Seo Jin vốn đang diễn sâu như ngôi sao Hollywood, trở thành một Khổng Tử thấm nhuần tư tưởng Nho giáo vì quá sốc khi bị gọi là ‘này’ thay vì tên. Seo Jin hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại cõi lòng rối bời rồi bình tĩnh nói.
“Cậu Cheol Su, cậu bảo muốn giết tôi mà. Đến để ám sát tôi đấy à?”
“Để tui đưa về, lên xe đi.”
“Không thích. Cậu cứ chọn một là giết tôi, hai là đi đường cậu đi.”
“Chắc là không cần nói chuyện công ty đâu nhỉ.”
Trước câu nói hờ hững như thể chẳng còn cách nào khác của cậu ta, Seo Jin xoay người chạy ngay sang ghế phụ rồi giật cửa xe đang khóa cạch cạch.
“Cửa khóa rồi, mở cho tôi với.”
Seo Jin vừa gõ gõ vào cửa kính vừa ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào nói. Nghe tiếng tách báo hiệu khóa đã mở, hắn leo lên ghế phụ, vì ngượng ngùng nên cứ cựa quậy người rồi thắt dây an toàn.
Khi Cheol hỏi đường về nhà, hắn chỉ hướng qua loa rồi thận trọng đi vào vấn đề chính.
“Chuyện công ty… là gì thế?”
Nghe vậy, Cheol đang lái xe với vẻ mặt vô cảm bỗng bật cười khẩy.
“Anh Hong Seo Jin, bố làm kinh doanh mà anh không học hỏi được tí gì sao.”
“Gì cơ?”
“Cái cơ bản nhất cũng không làm.”
“Hả?”
“Đến lobby mà cũng không biết à.”
*lobby: vận động hành lang, còn có một nghĩa tiêu cực khác là hối lộ, mua chuộc…
Dù là chuyện hiển nhiên nhưng nghe từ miệng cậu ta nói ra, hắn cảm thấy như bị sét đánh trúng đỉnh đầu.
“Cậu….”
Seo Jin nghẹn lời không nói được hết câu, trong đáy mắt dao động nỗi bàng hoàng như vừa trải qua trận động đất dữ dội.
Cái thằng từng ngây thơ, chất phác hồi ở quê đâu rồi……. Đúng là nước ở Seoul đáng sợ thật. Cảm giác lạ lẫm và tiếc nuối như bắt gặp Đức Phật sa ngã trong sòng bạc trần gian, cùng đủ loại cảm xúc phức tạp cứ sục sôi trong lồng ngực.
Cuối cùng, khóe mắt Seo Jin lại cay cay, hắn quay phắt mặt ra cửa sổ rồi lên tiếng.
“Cậu có đáng để tôi lobby không đấy?”
Nhắc mới nhớ, do luống cuống quá nên hắn chưa nhận được tấm danh thiếp nào.
“Có.”
“…H, hôm nay ngay thì khó lắm, cho tôi thời gian chuẩn bị nhé.”
Trước tiên phải liên lạc với bố xem có quỹ đen nào giấu đi không đã, nếu cần thì có lẽ phải vay mượn thêm, nhưng nếu cứu được công ty thì khoản đầu tư cỡ đó có là bao.
“Ừ.”
Có vẻ cậu ta cũng thấy ngại khi đòi tiền trắng trợn như vậy, nên vành tai hơi ửng đỏ. Chiếc xe chạy với tốc độ chậm rãi vừa đến trước tòa nhà officetel quen thuộc, thì một ý nghĩ ‘chết cha’ vụt qua đầu hắn.
Cheol đã nhoài người thò đầu ra nhìn lên tòa nhà, chẳng thèm giấu giếm vẻ mặt kiểu ‘Anh sống ở đây á?’. Bởi chỉ nhìn thoáng qua cũng biết đây không phải nơi dành cho vợ chồng sinh sống.
“B, bà xã đang đi du học nước ngoài nên đây chỉ là chỗ ở tạm thôi. Cậu biết kiểu vợ chồng sống xa nhau mà nhỉ?”
Seo Jin cuống cuồng lôi chuyện vợ con ra khiến bầu không khí trong xe đảo lộn trong nháy mắt. Hắn chìa hai tay về phía Cheol, cố gắng đâm thủng bầu không khí lạnh lẽo như kỷ băng hà.
“Đưa danh thiếp đây, để khi nào chuẩn bị xong tôi còn liên lạc.”
“Không có.”
“Thế đưa điện thoại đây.”
Cheol lấy điện thoại trong túi ra rồi thả vào tay Seo Jin. Seo Jin mở máy, ấn ấn nhập số rồi bấm gọi, tiếng rung rè rè vang lên từ túi áo hắn.
“Số của tôi đấy.”
“…….”
Cầm lại điện thoại, Cheol nhìn chằm chằm vào màn hình hiện số điện thoại. Seo Jin mở cửa xe định bước xuống, bỏ lại cậu ta phía sau, chợt nhớ ra điều gì đó nên bồi thêm một câu.
“Đừng có liên lạc chuyện riêng tư đấy nhé.”
“…Ừ.”
Cậu ta vẫn dán mắt vào điện thoại, khẽ gật đầu.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))