Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 2 - Chương 60
Lại một tiếng rầm vang lên ầm ĩ khi ai đó ngã xuống.
Nghe thấy tiếng ông vọng lại, cơ thể Seo Jin đang tê liệt như hóa đá bỗng tự động di chuyển.
Két. Vừa mở cánh cửa phát ra tiếng bản lề cũ kỹ bước ra ngoài, hình ảnh ông đang ngã trên nền đất đập vào mắt đầu tiên.
“Ông ơi!!”
Seo Jin mặt cắt không còn giọt máu, loạng choạng đôi chân bủn rủn lao về phía ông đang nằm sóng soài.
Khi hắn đang đỡ lấy đầu người ông đã bất tỉnh do va đập mạnh xuống đất để kiểm tra mạch đập, thì bất ngờ bị túm tóc giật ngược ra sau.
“Á!”
Tiếng hét thốt ra trong đau đớn bởi bàn tay đang giật mạnh như muốn lột da đầu hắn. Seo Jin quay lại trừng mắt nhìn gã đàn ông, thì gã ta lại lắc đầu hắn qua lại như đang chơi đùa với món đồ chơi trong tay.
Xuất hiện đúng thời điểm như một vai phản diện tròn vai chỉ chờ đợi ngày này, gã đàn ông đó chính là một trong những tên cho vay nặng lãi mà hắn từng gặp vài lần ở Seoul.
“Sao các người lại làm thế với tôi.”
Seo Jin trừng mắt nhìn gã đàn ông bằng đôi mắt đỏ ngầu và chất vấn.
“Sao với trăng cái gì hả thằng ranh con này. Cha mẹ nợ tiền rồi bốc hơi thì con cái phải bán nội tạng mà trả nợ mới là đạo lý, trường học không dạy mày cái đó à? Trách nhiệm liên đới. Mày không biết trách nhiệm liên đới là cái gì sao?”
Mẹ kiếp… Mình có học cái đó hả….
Seo Jin vốn chẳng chăm chú gì chuyện học hành ở trường, nên đành cắn chặt môi dưới trước cái từ ngữ lạ hoắc lần đầu nghe thấy trong đời.
Gã đàn ông vẫn không chịu buông mái tóc mềm mượt ra, bất ngờ dí sát khuôn mặt ếch nhái vào mặt hắn rồi nhếch mép cười lệch lạc.
Đôi môi thâm sì đó mấp máy phun ra giọng nói đầy vẻ chế giễu.
“À, không phải bán nội tạng, mà có khi phải bán thân xác mày vào cái động đó mới được….”
Những bánh răng cưa khớp chặt vào nhau bắt đầu chuyển động lạch cạch. Có lẽ chỉ là đến sớm hơn một chút với cái kết cục đã được định sẵn ngay từ đầu mà thôi.
“Chà, nghe đâu có kẻ đang diễn trò tình cảm giữa hai thằng đàn ông với nhau ở trong xe thì phải.”
Càng chạy trốn khỏi con thú hoang đang rình rập cơ hội thì lại càng bị dồn đến vách đá dựng đứng. Cơn lốc dữ dội đến mức không thể kháng cự đã đẩy Seo Jin rơi xuống vũng lầy sâu thẳm chỉ trong chớp mắt.
***
Mùa hè năm ấy có thể nói là khoảng thời gian hắn ra vào bệnh viện nhiều nhất trong đời.
Tít― tít―
Tiếng máy đo nhịp tim vang lên đều đặn mang lại cảm giác an tâm lạ thường.
Ngồi trên chiếc ghế gấp bên cạnh giường bệnh, Seo Jin nắm lấy bàn tay nhăn nheo đầy vết chai sạn của ông, rồi nhẹ nhàng vuốt ve làn da mỏng manh ấy.
Như phản ứng lại cái chạm nhẹ đó, mi mắt ông khẽ run lên bần bật, rồi đôi mắt đục ngầu hé mở hướng về phía hắn.
“…Cháu xin lỗi….”
Cảm nhận được ánh mắt ông, Seo Jin cúi gầm mặt xuống lầm bầm.
Tự nhiên lại lôi ông vốn chẳng liên quan gì vào chuyện gia đình mình. Biết thế này thì ngay từ đầu đã chẳng chạy trốn đến đây làm gì…. Đó là khoảnh khắc hắn hối hận về tất cả mọi thứ.
“…Gì chứ. Lỗi là do bố mẹ cháu với cái lũ khốn nạn kia gây ra mà.”
“Ông ơi… ông đừng nói gì với Cheol nha. Sống để dạ chết mang theo luôn ấy ạ. Ông hứa nhé?”
Seo Jin ngẩng đầu lên, bắt đầu van nài bằng ánh mắt tha thiết.
“Cái thằng ngốc này.”
Cú búng trán yếu ớt của ông gõ nhẹ vào trán Seo Jin. Chẳng đau chút nào mà nước mắt nóng hổi cứ lặng lẽ rơi lã chã làm ướt đẫm cả ống quần.
“Seo Jin à.”
Bàn tay đang nắm chặt siết mạnh hơn.
“Nếu cháu không làm hại ai thì chẳng việc gì phải để ý đến mấy thứ rác rưởi đó cả. Đời người ngắn ngủi lắm, ở bên người tốt còn chưa đủ nữa là.”
Ông gượng dậy, dùng bàn tay còn lại đang cắm kim truyền dịch lau đi những vệt nước ấm nóng trên má Seo Jin, rồi nói tiếp.
“Cứ sống theo ý cháu. Thích làm gì thì làm. Hiểu chưa.”
Đó là những lời nói thấu hiểu sự đời mà chỉ những người đã bước vào tuổi xế chiều mới có thể thốt ra.
“Ông ơi….”
Seo Jin đang lặng lẽ rơi nước mắt, bỗng ôm chầm lấy ông rồi òa khóc nức nở như một đứa trẻ.
“Nhưng mà người ta bảo không được đâu ạ….”
Hắn lí nhí trong miệng giọng nghe không rõ. Hắn vẫn còn quá trẻ để có thể thấu hiểu hết những lời ông nói.
Sau một hồi khóc lóc giàn giụa nước mắt nước mũi mặn chát, Seo Jin bước ra khỏi phòng bệnh rồi lê bước xiêu vẹo ra khỏi bệnh viện.
Chẳng biết ngày đã ngắn lại từ bao giờ mà bên ngoài màn đêm đen kịt đã buông xuống, những cơn gió thu se lạnh bắt đầu thổi qua.
Nhận ra những kế hoạch mà mình hào hứng vạch ra mới mấy hôm trước thật viển vông biết bao, nụ cười tự giễu nở trên môi hắn. Rằng sẽ ở lại đây khi thu sang, đông tới và cho đến tận mùa hè năm sau.
Đôi giày thể thao từng được ai đó quỳ gối trên nền đất buộc dây cho, giờ đây dừng lại trước bốt điện thoại công cộng vắng tanh.
Hắn lục lọi trong túi tìm mấy đồng xu rồi nhét vào khe theo đúng kích cỡ. Những đồng xu 50 won, 100 won rơi xuống vang lên tiếng leng keng lanh lảnh.
Seo Jin lấy tờ giấy nhàu nhĩ trong túi ra, xác nhận từng số điện thoại ghi trên giấy rồi bắt đầu dùng ngón tay ấn mạnh từng nút một.
***
Đêm đó khi về nhà tranh để dọn đồ, Seo Jin không khỏi ngạc nhiên. Rõ ràng người đàn ông bảo mai mới về từ Busan đang ngồi chễm chệ trên sàn gỗ chờ đợi.
Vừa nhìn thấy Seo Jin, Beom Cheol đã bật dậy với cơ thể to lớn rồi lao đến như tên bắn, ôm chầm lấy hắn vào lòng.
Gã đàn ông đã lo lắng chạy đi tìm Seo Jin khắp nơi liên tục hỏi hắn đã đi đâu, dù mới chỉ xa nhau có vài tiếng đồng hồ mà cậu ta làm như trời sập đến nơi vậy.
“Ông phải nhập viện một lát ấy mà…. Nhưng Cheol này. Chẳng phải cậu bảo tối mai mới về sao?”
Seo Jin khó khăn lắm mới thoát ra khỏi vòng tay cậu ta, ngẩng đầu lên hỏi.
“Tại nhớ anh quá.”
Trái ngược với cái tên cộc lốc của mình, Beom Cheol đưa ra câu trả lời trẻ con rằng mình đã trốn về vì quá nhớ nhung, hệt như một cậu thiếu niên mới biết yêu lần đầu.
“Vào đây đi.”
Seo Jin khẽ nhếch mép cười dịu dàng, rồi kéo cậu ta vào căn phòng tồi tàn của mình.
Bước vào căn phòng nhỏ trải giấy dầu màu vàng lồi lõm mà cứ làm như đang bước vào cung điện hoàng gia xa hoa, người đàn ông ấy tỏ ra ngại ngùng, chẳng hiểu cậu ta cẩn trọng điều gì mà chẳng bao giờ chịu chủ động lao vào trước.
Chẳng còn cách nào khác, Seo Jin đành phải chủ động quàng tay lên cổ Beom Cheol rồi hôn ngấu nghiến lên đôi môi dày ấy.
Vừa hé môi ra, chiếc lưỡi quen thuộc liền luồn vào khoang miệng, càn quét những thớ thịt mềm mại rồi cuốn lấy dịch vị ngọt ngào.
Đôi môi và lưỡi mềm mại như thạch hòa quyện vào nhau, cơ thể tự nhiên ngả ra sau, bàn tay to lớn đỡ lấy gáy chạm xuống sàn nhà trước tiên. Sau khi đặt Seo Jin nằm xuống, với gương mặt nóng bừng vì hưng phấn, cậu ta cắn nhẹ môi dưới hắn rồi mút lấy chiếc lưỡi đỏ hỏn chùn chụt như muốn rút cạn nó ra.
“Haa, ư.”
Seo Jin ngừng suy nghĩ mọi chuyện, ôm chặt lấy Beom Cheol và hôn một cách tuyệt vọng, như thể đôi môi đối phương là bình oxy duy nhất. Cứ như thể đêm nay là đêm cuối cùng vậy.
Mỗi khi đôi môi tạm rời nhau, lời tỏ tình còn nóng hổi hơn cả hơi thở dồn dập lại vang lên bên tai.
Yêu anh, Seo Jin à… Yêu anh.
Rồi ngay sau đó, những nụ hôn nồng nhiệt hơn cả lời yêu thương lại phủ xuống đôi môi cùng những âm thanh ướt át.
Giá mà thời gian cứ thế này mà dừng lại mãi. Hai chàng trai trẻ đang chìm đắm trong mối tình đầu cứ thế mải miết cọ môi, cọ mũi rồi lại trán chạm trán với nhau.
“Seo Jin à.”
Nếu ánh mắt đang nhìn hắn kia cũng có nhiệt độ, thì có lẽ gương mặt hắn đã cháy rụi thành tro tàn mất rồi.
“Tui không có cha mẹ thì vẫn sống được, chứ không có anh là tui không sống nổi mô.”
Thảo nào người ta bảo nuôi con trai tốn cơm gạo chẳng được tích sự gì. Chẳng hiểu lòng cha mẹ mà lại thốt ra mấy câu bất hiếu trơn tru như thế khiến Seo Jin bật cười.
“Thật sự là giờ không có anh tui sống không nổi đâu….”
Như thể đang thú nhận bí mật của riêng mình, cậu ta thì thầm bên tai với vẻ mặt nghiêm túc, rồi ngậm lấy dái tai tròn trịa của hắn mà mút chùn chụt. Seo Jin bật cười vì nhột, rồi kéo gáy cậu ta xuống để đôi môi lại dính chặt vào nhau.
Trong suốt lúc mút mát môi lưỡi đến mức phát ra tiếng chùn chụt, tịnh không có chuyện Beom Cheol cọ xát thứ đang cương cứng trong lớp vải lỏng lẻo kia vào người Seo Jin.
Biết cơ sự sẽ thế này, lẽ ra trong thời gian hẹn hò cứ hở ra là phải làm tình mới đúng, thật đáng tiếc.
Chẳng lẽ làm tình với mình chán thế sao. Dù không hiểu lý do tại sao cậu ta chưa một lần lao vào làm tới bến, nhưng giờ chuyện đó có sao cũng được rồi.
“Cheol à… anh muốn làm….”
Giọng nói ướt át lọt ra giữa đôi môi vừa tách rời cùng tiếng chụt.
“…….”
Seo Jin luồn tay vào hạ bộ của Cheol đang ngừng bặt mọi cử động như thể căng thẳng, rồi nhẹ nhàng vuốt ve khối thịt đang sưng to cứng ngắc và nài nỉ.
“Làm đi, cho vào đi, cứ thế thôi.”
Đuôi mắt nài nỉ đầy tha thiết đã ửng đỏ.
“Giờ… có cái chi mô….”
“Không sao đâu. Cứ, cứ làm đi.”
Như thể thực sự không sao, bàn tay đang vuốt ve cây gậy cứng cáp kia siết chặt hơn.
Câu trả lời chẳng cần đến lời nói. Bởi họ đã vội vã lột quần áo của nhau như muốn xé toạc ra, rồi trong chớp mắt cả hai trần như nhộng lăn lộn trên sàn nhà.
“Haa… Seo Jin à….”
“A ư… ực…!”
Người đàn ông gọi tên Seo Jin với đôi mắt mơ màng đờ đẫn, trông như đã đánh mất lý trí vì sự nôn nóng.
Thực lòng mà nói, khi nhớ lại cảm giác ngày hôm đó, trong ký ức chỉ lờ mờ hiện lên nỗi đau điên dại khiến người ta phải đấm ngực hối hận vì đã bảo cứ cho vào đi, cùng nỗi buồn thấu tận tâm can.
“A…. Ha ư….”
“Ư ư, a, a ha ư…!”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))