Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 2 - Chương 54
Chụt, Beom Cheol lại hôn nhẹ một cái rồi dùng bàn tay to lớn vuốt ve gò má mềm mại. Nghĩ đến việc người xinh đẹp và đáng yêu nhường này là của mình, cậu ta cảm thấy sướng đến phát điên.
“Chẳng muốn cho ai ngắm hết.”
Đó là cách nói giảm nói tránh cho ý định sẽ móc mắt bất cứ kẻ nào dám cả gan nhìn ngó lung tung.
Trong căn phòng nhỏ lót giấy dầu màu vàng, hai người ôm nhau lăn lộn suốt cả đêm. Dù phần dưới của Beom Cheol căng cứng như đá tảng từ đầu đến cuối, nhưng cậu ta tuyệt nhiên không thử làm gì quá giới hạn những nụ hôn.
Beom Cheol lo rằng nếu tiến triển quá nhanh thì Seo Jin sẽ mau chán mình. Chỉ cần những nụ hôn tâm đầu ý hợp thế này thôi cũng đủ khiến cậu ta ngây ngất rồi.
Yêu anh. Yêu anh, Seo Jin à. Yêu anh. Vô số lời tỏ tình nhiều không đếm xuể, cũng giống như những nụ hôn, nóng hổi chạm lên đỉnh đầu, sống mũi và gáy Seo Jin.
Những nụ hôn ngắn dài bắt đầu từ chập tối hôm ấy cứ thế tiếp diễn không ngừng nghỉ cho đến tận khi trời sáng.
Giống như bình minh đang từ từ ló dạng trên bầu trời đen kịt, giấc mộng đêm hè cũng đang dần đi đến hồi kết.
Không hề hay biết rằng đây sẽ là một mối tình ngắn ngủi, chàng trai trẻ đã thốt ra lời hẹn ước trăm năm.
***
Những vấn đề vốn dĩ không hề hay biết trước khi hẹn hò, chẳng bao lâu sau đã bắt đầu nổi lên mặt nước từng cái một như những chiếc phao trôi lềnh bềnh trên biển.
Thực ra, việc lần đầu tiên yêu đương mà lại vớ phải một người như Seo Jin, chẳng khác nào tự mình bước chân vào bụi rậm gai góc cả.
“Ưm… ưm….”
Chùn chụt, chụt, những âm thanh ướt át lấp đầy không gian chật hẹp trong xe. Tiếng thở dốc nóng hổi hòa cùng tiếng ma sát dính dáp của hai bờ môi vang lên đầy gợi cảm như một chương trình phát thanh đêm khuya.
Seo Jin ngồi trên đùi Cheol, nghiêng đầu hết cỡ để quấn quýt lưỡi một cách cuồng nhiệt.
“Haa… Seo Jin à… làm, ơn đi….”
Khi đôi môi đang dính chặt như keo dán sắt khẽ tách ra, sợi chỉ bạc nước bọt kéo dài giữa hai người, kèm theo đó là giọng nói van nài đầy kìm nén.
“…Gì cơ?”
“Hứa với tui đi mà.”
Ánh mắt van xin nhìn Seo Jin đang giả vờ như không biết gì trông thật tha thiết.
“Ừ hứa.”
“Xạo.”
Dù ai nghe cũng biết là câu trả lời cho có lệ, nhưng chẳng hiểu hai người thích thú điều gì mà cứ khúc khích cười, rồi lại dán chặt đôi môi ướt át vào nhau.
Cheol hay ghen hơn tưởng tượng rất nhiều. Thực ra không chỉ đơn thuần là ghen tuông, mà cậu ta có khuynh hướng ảo tưởng rằng mọi đàn ông trên thế giới đều thích Seo Jin giống như mình vậy.
Người ta hay bảo nhìn đâu cũng thấy địch là có thật.
Cậu ta gần như nghĩ rằng chỉ cần Seo Jin cười một cái thôi là tất cả sẽ biến thành kẻ bám đuôi hắn ngay.
Hễ có gã đàn ông nào nhìn Seo Jin là Cheol chặn đứng ánh mắt đó ngay lập tức, rồi trừng mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, lại còn nài nỉ Seo Jin vốn dĩ đã quen thói ga lăng với phụ nữ, phải hứa lần sau không được làm thế nữa vì sợ mấy cô gái hiểu lầm.
Dĩ nhiên là chưa bao giờ hứa mà hắn giữ lời cả. Thật ra mấy chuyện đó sao cũng được, điều Seo Jin bất mãn lại nằm ở chỗ khác hoàn toàn.
“Ư… Seo Jin à.”
“Ưm… thích không…?”
Seo Jin cố tình leo lên người cậu ta, ôm lấy cổ rồi dùng đùi mình cọ xát điên cuồng vào cái thứ đang cứng như đá tảng bên dưới, như muốn thách thức xem thế này mà cậu còn không chịu đổ sao.
“Khoan đã, a….”
“Hả?”
Seo Jin đang vùi đầu vào hõm cổ Cheol liền dùng lưỡi liếm nhẹ vành tai cậu ta rồi thì thầm. Cơ thể cậu ta run lên bần bật nóng hực như lửa đốt.
“Ha… dừng, lại…!”
Trong khoảnh khắc, Seo Jin bị Cheol đẩy phắt ra. Cậu ta thở hổn hển, nhấc bổng Seo Jin đặt sang ghế phụ rồi bất ngờ mở cửa xe nhảy xuống.
Bị bỏ lại một mình trong xe, Seo Jin nhìn trân trân người đàn ông đang đứng thở dốc bên ngoài với vẻ mặt như nhai phải quả hồng thối.
Cũng may là xe đậu ở nơi đồng không mông quạnh, chứ cái “cậu nhỏ” to như ngựa kia đang dựng đứng lên, thì dù có đứng xa 100 mét chắc cũng nhìn thấy rõ mồn một.
Nhưng mà có tác dụng gì đâu chứ. Đã hẹn hò được một tuần rồi mà trông Cheol chẳng có vẻ gì là muốn tiến xa hơn nụ hôn.
Đừng nói là tiến triển, cứ hở ra là cậu ta lại ôm ấp rồi phun ra mấy câu sến súa kiểu như anh quý giá lắm.
‘Giờ bớt quý giá đi giùm cái được không….’
Thấy cậu ta đã làm đủ trò mút mát rồi mà giờ lại ra vẻ trai tân, hắn bắt đầu ngờ vực, thậm chí nghi ngờ liệu cái gọi là lần đầu tiên kia có phải là nói dối hay không.
Bởi những ngón tay vuốt ve khắp cơ thể một cách điêu luyện, cái lưỡi mút mát chùn chụt, và hơn hết là kỹ năng lắc hông khiến người ta nhìn thấy cả dải ngân hà đầy sao trên trần nhà tối om suốt đêm hôm đó rõ ràng là….
Suy nghĩ đến đó, Seo Jin cố dằn cơn hưng phấn xuống, trừng mắt nhìn người đàn ông vừa leo lên xe bằng ánh mắt lạnh lẽo như sương giá tháng Năm tháng Sáu.
Thấy vẻ mặt đó, Beom Cheol có vẻ hoang mang quan sát sắc mặt Seo Jin rồi nhe răng cười và lên tiếng.
“Sao lại quạu rứa.”
Gương mặt tươi rói rạng ngời khiến sương giá tháng Năm cũng tan chảy. Hai người trao nhau tiếng cười khúc khích như thể phê nấm điên, rồi lại ôm chặt lấy nhau như nam châm và hôn tiếp.
Không làm tình thì đã sao. Thế này cũng thích muốn chết rồi.
Người ta bảo gặp nhau mừng mừng tủi tủi thì hôn một cái, đằng này hễ cứ gặp nhau là hai người lại hôn ngấu nghiến cả ngày cho đến khi môi sưng vều mới thôi.
Trong xe như lúc này, trên ngọn núi sau nhà vắng vẻ, trong nhà kho bỏ hoang, tại ngôi nhà tranh nơi ông đang ngủ, hay ở nhà cậu ta…. Bất cứ nơi nào, miễn là không có người thì cả hai đều bận rộn ôm ấp và hôn hít.
Cũng vì thế mà đã có vài lần nguy cơ bị phát hiện ập đến.
“Tụi bây làm cái chi ở đây….”
“Cái, cái thằng khốn nạn này!!”
Trên núi sau nhà, ngay khi nhìn thấy ông xuất hiện bất ngờ lúc mình đang ngồi trên người Beom Cheol hôn lấy hôn để như mọi khi, Seo Jin liền vung nắm đấm yếu ớt đấm cái bốp vào người cậu ta.
Sau đó hắn quen tay túm lấy cổ áo Beom Cheol lắc qua lắc lại rồi hét toáng lên.
“Cái gì? Cậu bảo định cướp bồ của người ta á?”
Cảm giác dùng một cú đấm hạ gục gã khổng lồ cao hơn mét chín, to hơn mình cả cái đầu cũng không tệ chút nào.
“Chà, không ngờ thằng Cheol lại sống lỗi rứa.”
Ông nhíu mày nhăn mặt, lầm bầm rồi tặc lưỡi.
Một lần khác là ở trong nhà kho bỏ hoang. Hôm đó hai người cũng đang quấn lấy nhau hôn hít ướt át đến mức quên cả trời đất, thì nghe thấy tiếng bước chân sột soạt phía sau.
“Thằng Cheol với cậu thanh niên làm cái chi….”
“Này cái thằng kia!!”
Những âm thanh ám muội ngay lập tức biến thành tiếng Seo Jin vung tay tát cái chát vào má Beom Cheol.
“Ôi mẹ ơi giật cả mình.”
Cô Yeong Ok vừa hay vào tìm nông cụ liền vuốt ngực với vẻ mặt kinh ngạc.
“Mi Young là gái có chồng rồi! Tỉnh ngộ đi!”
“Oa? Rứa thì căng à nha. Phải đó, thằng Cheol tỉnh lại đi nghe chưa.”
Yeong Ok giật mình dáo dác nhìn quanh, rồi thì thầm khuyên nhủ cậu ta vì sợ ai đó nghe thấy.
Nhờ ơn phước đó mà hình tượng của Beom Cheol trong làng bỗng chốc biến thành kẻ háo sắc chuyên đi tăm tia hoa đã có chủ, nhưng sao cũng được. Hắn thấy vui, vui ơi là vui.
Gác lại mọi vấn đề thực tế phía sau, nụ cười rạng rỡ như hoa anh đào ngày xuân luôn nở trên môi họ.
Những ngày xong việc đồng áng sớm, họ cũng ra thị trấn hẹn hò như bao cặp đôi bình thường khác. Tuy không thể nắm tay dạo bước hay khoác tay tình tứ, nhưng ở những nơi khuất mắt người đời, họ lại nồng nhiệt hơn bất kỳ cặp tình nhân nào.
Đúng nghĩa đen là đẹp muốn chết. Đối phương đẹp đến mức khiến người kia phát cuống lên không biết phải làm sao.
Có lần cả hai ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong rạp chiếu phim vắng tanh và lại lén lút hôn nhau.
“Ai mà cứ chùn chụt mãi thế hả?”
Người phụ nữ ngồi một mình ở hàng ghế trước mắt sáng quắc quay lại truy tìm thủ phạm, Seo Jin hoảng hồn kéo Beom Cheol chạy bán sống bán chết khỏi rạp chiếu phim với tốc độ ánh sáng.
Những ngày tháng đó cứ như bị ma men hôn ám vào người vậy, hoặc là mắc phải cái bệnh nếu không hôn thì sẽ lăn đùng ra chết cũng nên.
Hóa ra Cheol có phép thuật biến mười tiếng đồng hồ thành một phút, bởi cứ sáng sớm tinh mơ vừa gặp nhau, ngoảnh đi ngoảnh lại trời đã sập tối lúc nào không hay.
Trên đường về nhà sau buổi hẹn hò ngắn ngủi trên phố, ánh hoàng hôn đang dần buông nhuộm đỏ cả không gian trong xe. Ở vùng quê bao quanh bởi núi non này, hễ mặt trời lặn là tiết trời lại trở lạnh nhanh chóng như thể đã sang thu.
Từ tuần sau là phải bắt đầu thu hoạch những quả ớt chín đỏ mọng rồi.
Thật tình hắn không ngờ mình sẽ ở lại đây cho đến tận lúc thu hoạch ớt, nhưng giờ nghĩ đến việc sẽ ở lì lại nơi này vô thời hạn, thu hoạch ớt cho đến năm sau, năm sau nữa, rồi năm mươi năm sau thì nụ cười hạnh phúc lại hé nở trên môi.
“Đừng ăn đồ ngọt hoài rứa. Hại người lắm đó.”
Thấy Seo Jin ngồi ở ghế phụ cứ mút mát que kem, Cheol nhìn hắn với vẻ mặt lo lắng rồi buông một câu.
“Cậu có muốn ăn không?”
Seo Jin đưa que kem về phía người đang lái xe.
Chiếc xe dừng lại cùng tiếng phanh kít chói tai. Cheol cúi người xuống, dùng lưỡi tách mở đôi môi Seo Jin rồi quét sạch khoang miệng hắn để đón lấy tàn dư ngọt ngào của vị kem.
“Ngon dữ thần.”
Như thể đang thưởng thức hương vị tuyệt hảo, Cheol liếm nhẹ môi trên rồi nheo mắt cười tít.
Hai người chia nhau ăn ngấu nghiến cho đến khi que kem tan chảy hết, rồi như thường lệ, cả hai lấp đầy bụng bằng bữa tiệc thịnh soạn do chính tay Cheol nấu tại nhà cậu ta.
Ăn xong thì cùng ngồi chơi game trên ghế sô pha, rồi lại nằm ườn ra đó mà hôn nhau say đắm.
Mọi thứ đều hạnh phúc và đủ đầy đến mức tràn trề. Đến tận bây giờ hắn mới thực sự cảm nhận được ý nghĩa của từ hoàn hảo bằng cả cơ thể mình.
Anh Seo Jin à.
Đang ôm chặt lấy Seo Jin, Cheol vừa nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc đang chọc vào mắt hắn sang một bên vừa lên tiếng.
“Về sống với tui đi.”
Chụt, lời vừa dứt thì đôi môi dày ấm áp đã ấn lên trán.
“Tui sẽ chịu trách nhiệm và làm anh hạnh phúc cả đời.”
Lại một tiếng chụt nữa, nụ hôn mềm mại rơi xuống sống mũi.
“Tui sẽ hầu hạ anh cả đời….”
Những lời nói nghe có vẻ trẻ con và bồng bột ấy, khi thốt ra từ miệng người đàn ông này lại chân thành tựa như dòng nước trong vắt nhìn thấu đáy.
Seo Jin bật cười rồi nhanh chóng leo lên người cậu ta, hôn lên trán và sống mũi cậu ta y hệt như thế rồi thì thầm.
“Ừ…. Sống cùng cậu nhé.”
Cùng lúc đó, hắn được ôm chặt vào lòng ngực to lớn mang lại cảm giác bình yên không sao tả xiết.
Bất chợt, từ phía xa xăm, tiếng lạch cạch lạnh lẽo từ cánh cửa ra vào vốn chẳng có ai động đến vọng vào xoáy sâu vào màng nhĩ.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))