Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 2 - Chương 44
“Ăn cái đó vào là ngoẻo― hử? Ngủm củ tỏi― biết chưa hả?”
Cô Yeong Ok chỉ vào giỏ của Seo Jin rồi đưa tay lên cổ làm động tác cứa ngang, mắt trợn ngược lên. Chẳng hiểu sao hắn toàn chọn nhầm nấm độc hoặc nấm gây ảo giác, nhìn y hệt cái giỏ của sát thủ.
“Chọn được toàn mấy thứ đó kể cũng là tài năng đấy chứ….”
Cuối cùng khi đổ cái giỏ ra, con gái cô Yeong Ok là Jae Sook nhìn đống nấm độc rơi lả tả mà không khỏi trầm trồ. Cô Yeong Ok đứng bên cạnh chợt nhớ ra điều gì liền lên tiếng.
“Phải rồi, Jae Sook à, con bảo cuối tuần không có ai đi xem phim cùng mà. Hay là đi với cậu chàng tiên sư này đi.”
“…Chậc…. Anh tiên sư á, hơi kỳ cục…. Lỡ đang xem phim lại ngồi khóc tu tu thì sao?”
Nghe thấy Jae Sook lầm bầm với vẻ mặt miễn cưỡng, thái dương Seo Jin giật giật.
“Ai khóc mà khóc. Ai! Ai hả!”
Seo Jin ném phăng cái giỏ đi, gân cổ lên như người rừng đang phẫn nộ. Đang lúc hắn phải cố dằn lòng để nước mắt không tuôn ra như thác Niagara, thì con bé này lại đổ thêm dầu vào lửa.
Kết quả là hắn hừng hực khí thế ăn thua đủ, bắt Jae Sook ngoắc tay hứa đi xem phim cuối tuần rồi mới chịu giãn cơ mặt đang nhăn nhúm ra.
***
Càng gần đến cuối tuần, tâm trạng Seo Jin càng tụt dốc không phanh, chán đời đến mức muốn đào sâu xuống tầng nước ngầm mà uống.
‘Cô gái xem mắt kia, không biết xinh đẹp cỡ nào nhỉ. Đằng nào cũng mất mặt rồi, biết thế lúc đó đòi xem ảnh luôn cho rồi….’
“Trời ơi làm cái gì mà lâu lắc lâu lơ thế không biết. Mau cái chân lên coi!”
Jae Sook đã đợi bên ngoài được một lúc lâu, bắt đầu vọng vào phòng hối thúc.
“Sắp xong rồi đây.”
Nghe tiếng gọi, Seo Jin vội vàng bật máy sấy, dùng lược tròn chải chuốt lại mái tóc.
“Con trai con đứa gì mà sửa soạn tận 30 phút….”
“Đợi lâu chưa?”
Két, cánh cửa phòng cũ kỹ mở ra, một mỹ nam sành điệu bước ra, phong thái hoàn toàn lạc quẻ với khung cảnh nơi đây.
Jae Sook đang cáu kỉnh ngoài sân vừa nhìn thấy Seo Jin ăn mặc chải chuốt gọn gàng, thì khuôn mặt bừng sáng ngay lập tức, cô bé gật gù: “Cũng bõ công chờ đấy chứ….”
Seo Jin để Jae Sook ngồi ghế phụ xe tải rồi lái xe ra phố. Suốt dọc đường, hắn gõ gõ ngón tay lên vô lăng theo điệu nhạc sôi động phát ra từ đài radio và nghêu ngao hát theo.
Nhưng chẳng những tâm trạng không khá lên, mà mấy lời ca tình yêu sến sẩm ngây ngô còn khiến hắn thấy thối nát như đống phân. Seo Jin bực dọc ấn nút tắt phụt đài radio, làm như thể cái người vừa hát hò say sưa ban nãy không phải là mình.
“Jekyll và Hyde hay sao á trời….”
Thấy Seo Jin vừa hát hò một mình rồi lại đùng đùng nổi giận dở chứng, Jae Sook lẩm bẩm.
Rạp chiếu phim trên phố mà họ đến một lát sau đó lại gợi nhớ về kỷ niệm với một ai kia.
Chỉ khác là lần này không phải phim khiêu dâm hạng ba, mà là bộ phim cảm động về tình bạn giữa chú cá voi sát thủ và cậu bé tên là 〈Free Willy〉.
“Hức… trời ơi tội nghiệp quá… hức…!”
“Ai là đồ mít ướt nào? Hả? Ai là đồ mít ướt?”
Thấy Jae Sook vẫn còn đắm chìm trong dư âm bộ phim mà sụt sùi nước mắt ngay cả khi phim đã hết, Seo Jin như vớ được vàng, hí hửng trêu chọc.
“Anh đây có khóc đâu. Nhìn mắt anh xem này. Khô cong đúng không?”
“…….”
Hành động ấu trĩ dùng ngón tay vạch mí mắt rồi dí sát mặt vào của Seo Jin khiến nước mắt Jae Sook trôi tuột vào trong. Tất nhiên, Seo Jin chẳng hề có lấy một chút ý định an ủi nào hết.
Xem phim xong hai người bước ra phố, lúc này Seo Jin mới thấy hơi có lỗi, bèn ra vẻ hào phóng thái quá để dỗ dành cô bé.
“Jae Sook của chúng ta muốn ăn gì cứ nói. Anh được cho tiền tiêu vặt nên sẽ khao em món ngon.”
Được ông cho nhiều tiền tiêu vặt nên túi hắn cũng rủng rỉnh lắm.
Trong lúc ăn thịt heo chiên xù tại quán ăn kiểu Tây mà Jae Sook đã đắn đo mãi mới chọn, DJ của hộp nhạc bỗng khen hai người đẹp đôi rồi bật một bản tình ca.
Xui xẻo là lời bài hát lại kể về câu chuyện tình yêu đầy rung động của đôi nam nữ lần đầu gặp gỡ qua mai mối. Rốt cuộc Seo Jin ăn uống chẳng vào, đợi Jae Sook vừa đặt nĩa xuống là hắn lôi tuột cô bé ra ngoài, đi vào một quán cà phê có vẻ ngoài sang trọng gần đó.
Bên trong được trang hoàng lộng lẫy không kém vẻ bề ngoài, những chiếc bàn cổ điển và ghế sofa da được đặt cách xa nhau, mang lại cảm giác hệt như sảnh chờ khách sạn ở Seoul.
“Hai vị ạ? Mời đi lối này.”
Theo sự hướng dẫn của nhân viên có giọng nói hơi gượng gạo, hai người ngồi vào chiếc bàn cạnh cây bạch dương dùng để trang trí.
“Chỗ này nhìn hơi bị đắt đó….”
Thấy Jae Sook nhìn quanh thì thầm, Seo Jin vẫn ra vẻ ta đây bảo cứ gọi thoải mái, nhưng vừa mở thực đơn ra hắn đã phải dụi mắt vì mức giá cao đến mức muốn thốt lên.
‘Chết tiệt, phen này sạch túi rồi.’
Có vẻ sự hoảng hốt đã lộ rõ trên mặt hắn, Jae Sook liếc nhìn sắc mặt Seo Jin rồi gọi ly cà phê đen rẻ nhất. Seo Jin thì đã gọi cà phê đen trước đó rồi.
Jae Sook nhấp một ngụm, nhăn mặt nhăn mũi vì vị đắng lần đầu tiên nếm thử trong đời, rồi vội vàng tìm hũ kem sữa.
“Trời đất ơi. Thuốc độc hay gì? Định giết người ta à.”
“Jae Sook vẫn còn là con nít, con nít ranh. Chưa hiểu được vị đắng cuộc đời đâu.”
Seo Jin cười khẩy, cố tình nâng tách cà phê lên kề sát môi ra vẻ người lớn. Trong lúc đó, Jae Sook đang chăm chú nhìn ra phía sau bỗng lẩm bẩm.
“Ơ…? Kia chẳng phải anh Beom Cheol sao?”
“Phụt!”
Dòng nước đen ngòm từ miệng Seo Jin phun thẳng ra, rơi tí tách xuống mặt bàn. Thấy cảnh tượng đó, Jae Sook nhăn mặt kêu lên “Eo ôi, cái ông tiên sư này.” rồi vẫn dán mắt về phía sau lưng Seo Jin nói tiếp.
“Chà… Hình như đang xem mắt với con gái nhà ai kìa.”
“…Thấy mặt cô ta không? Hả? Có đẹp không? Giống ai? Thử so sánh với diễn viên nào xem.”
Vừa lau vội vết nước quanh miệng, Hong Seo Jin vừa hỏi dồn dập như vũ bão. Do hai người ngồi ở một góc khá xa nên Jae Sook cũng chẳng nhìn rõ lắm.
“Hả? Sim Eun Ha? Hay là Go So Young?”
“Thấy mỗi cái gáy à. Mà không biết là ai nhưng vớ được món hời to rồi đấy. Tóm được anh Beom Cheol khác nào trúng số độc đắc đâu.”
“…Tại sao…?”
“Ơ hay, sao trăng gì nữa. Nhà họ Beom giàu nứt đố đổ vách cái vùng này mà. Trúng số đã là gì, có khi lên Seoul mua vài tòa nhà ở Gangnam cũng còn dư sức ấy chứ.”
“…….”
“Với lại anh Cheol mặt tiền đã đẹp rồi mà ‘nội thất’ cũng…”
“Quá ngon ấy chứ.”
Hong Seo Jin gật gù đồng tình với Jae Sook, nuốt ngược câu ‘cởi ra nhìn còn ngon hơn’ vào trong bụng.
Thì đấy, có những loại cơ thể mà quần áo không thể nào che giấu nổi. Cái loại thân hình cường tráng khiến người ta hiểu ngay tại sao các bà chủ ngày xưa lại ưu ái xới cơm đầy ngọn cho bọn gia đinh ăn ấy.
“Trời ơi… cô nào mà số hưởng thế.”
Jae Sook chép miệng đầy tiếc nuối rồi hớp một ngụm cà phê kem béo ngậy.
Còn Hong Seo Jin, không chỉ dừng lại ở mức tiếc nuối, hắn phải khó khăn lắm mới kiềm chế được sự run tay, để không lao đến đó đập phá và hét lên rằng cuộc hôn nhân này vô hiệu.
Hắn muốn quay đầu lại nhìn đến phát điên. Tò mò đến mức muốn chết đi được.
Cuối cùng, chẳng biết vị đắng của cà phê trôi xuống cổ họng hay xộc lên mũi nữa, Hong Seo Jin uống cạn một hơi rồi bật dậy lao vào nhà vệ sinh. Thật ra hắn buồn khóc hơn là buồn đi vệ sinh.
Dù đã biết trước chuyện Beom Cheol đi xem mắt, nhưng khi tận mắt chứng kiến, cú sốc vẫn khiến đầu óc hắn ong ong. Hốc mắt lại nóng bừng lên.
Ổn thôi, bộp, ổn mà, bộp… Hong Seo Jin tự vỗ tay trong lòng như đang tự tẩy não chính mình.
Ổn cái con khỉ.
May mắn là Hàn Quốc cấm sở hữu súng đạn, nếu không có khi hắn đã xả súng điên cuồng ngay tại chỗ rồi. Hắn bước đi xiêu vẹo như zombie, đẩy cánh cửa nhà vệ sinh to đùng ra.
“…….”
Vừa bước vào, tiếng nước chảy rào rào từ bồn rửa tay vang lên, đập vào mắt hắn là bóng dáng quen thuộc đang đứng rửa tay. Thề có trời đất, hắn không hề cố tình bám theo cậu ta vào đây.
Hoảng hốt khi thấy Beom Cheol đang đứng trước bồn rửa, Hong Seo Jin luống cuống tay chân, sực nhớ ra đây là nhà vệ sinh nên mới giật cục bước về phía bồn tiểu.
Có lẽ do đầu óc trống rỗng, nên dù đã hiên ngang lôi cái đó ra nhưng bên dưới chẳng có động tĩnh gì. Chỗ cần xả nước thì không xả, lại thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Không buồn tiểu mà lôi ‘hàng’ ra đứng chình ình giữa nhà vệ sinh thế này, khác gì mấy tên biến thái thích khoe của đâu chứ.
Hong Seo Jin nuốt tiếng chửi thề vào trong, định nhét nó vào lại để chỉnh đốn trang phục. Nhưng vì quá vội vàng, bàn tay lóng ngóng của hắn khiến mép quần lót bị kẹt cứng vào khóa kéo quần.
“Đệt, sao không kéo lên được thế này…”
Xấu hổ đến mức nghiến răng chửi thề, hắn dốc hết sức bình sinh để kéo cái khóa đang mắc kẹt vào lớp vải mềm.
Hết nhảy tưng tưng một mình, hắn lại cúi gập người xuống dùng sức kéo, trông đến là thảm hại. Đúng lúc đó, tiếng nước chảy ở bồn rửa tay im bặt, có vẻ người kia đã rửa tay xong.
‘Toang rồi. Nhục chết mất.’
Tiếng bước chân thình thịch vang lên, người đàn ông cao lớn lướt qua Hong Seo Jin, đi thẳng về phía cửa.
“Này.”
Sự xấu hổ tột cùng khiến Hong Seo Jin đánh mất chút lý trí còn sót lại, hắn gọi giật cậu ta lại. Đằng nào cũng đã nhục nhã ê chề rồi, cần gì phải giữ thể diện nữa.
“Thế nào, có vẻ suôn sẻ không? Vừa ý cậu chứ?”
Giữ nguyên tình trạng cửa nẻo mở toang hoác đầy hiên ngang, hắn hỏi thẳng câu hỏi mà bản thân tò mò nhất.
“Ừ.”
Beom Cheol dừng lại trước cửa, quay đầu nhìn lại rồi buông một câu trả lời đều đều như thể phiền phức lắm.
“Tốt quá rồi còn gì. Đúng là cái gì nhỉ… nồi nào úp vung nấy mà.”
Dù cảm giác như sắp tăng xông ngất xỉu đến nơi, nhưng Hong Seo Jin vẫn nhanh trí nặn ra một nụ cười ung dung. Thấy Beom Cheol quay đi vì tưởng đã hết chuyện để nói, hắn vội vàng nói với theo bóng lưng cậu ta.
“Để tôi hỏi nốt một câu cuối cùng thôi.”
Nghe tiếng hắn, Beom Cheol quay lại, vẫn dùng ánh mắt lạnh lẽo cùng đuôi mắt sắc lẹm nhìn hắn chằm chằm.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))