Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 2 - Chương 38
Seo Jin nuốt khan một cái, mặc kệ ánh mắt khó hiểu của tài xế Kim mà đẩy vội chú ấy vào trong nhà, rồi chính hắn cũng lách người vào theo và đóng sầm cửa lại: Rầm.
Sắc mặt Cheol không đơn thuần là đau buồn hay giận dữ. Nhớ lại vẻ mặt trầm xuống u ám của cậu ta, tim hắn như hẫng đi một nhịp, rơi tuột xuống đáy vực. Lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Hắn cố trấn an bản thân rằng người sai trước là cậu ta, nhưng lý trí chẳng thể thắng nổi con tim.
“…Cái cậu kia… nhìn mặt cứ như sắp gây ra chuyện lớn đến nơi ấy…”
Tài xế Kim ngoái nhìn cánh cửa đóng chặt, lẩm bẩm một câu nghe cứ như lời tiên tri trong phim điện ảnh.
“Sắp xếp đồ đạc trước đã ạ.”
Seo Jin cởi giày bước vào, lờ đi lời người lớn rồi lúng túng lôi hết đồ đạc bày lên bàn ăn. Vốn chẳng có kinh nghiệm bếp núc nên hắn đắn đo một lúc không biết xếp thế nào, rồi cũng qua loa phân loại rau củ với đồ đông lạnh để nhét vào tủ lạnh, còn đống bánh kẹo của mình thì lén tuồn vào phòng.
Trong lúc Seo Jin mù tịt chuyện nhà cửa đang hồn nhiên xếp xà lách với dưa chuột vào ngăn đá, thì tài xế Kim vẫn thất thần như người mất hồn, tâm trí dường như vẫn để lại chỗ người đàn ông bên ngoài. Dáng vẻ ấy càng khiến nỗi bất an trong lòng ông ấy dâng cao.
“Chú Kim, cái này để đâu ạ?”
Muốn thay đổi bầu không khí, Seo Jin vừa lắc lắc lọ mứt dâu vừa hỏi.
“Chú Kim?”
“À, cái đó cứ để lên kệ đi…”
Két…
Rầm——!
Tiếng va chạm kinh hoàng làm rung chuyển cả cửa kính, khiến hai người đứng sững lại như bị ai bấm nút tạm dừng. Đương nhiên rồi, âm thanh đó phát ra từ bên ngoài.
Dù trong lòng đã có một đối tượng tình nghi, nhưng rốt cuộc đó là tiếng động gì vậy? Tài xế Kim hốt hoảng lao đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ông trợn tròn mắt thốt lên.
“Trời ơi. Thế, thế kia thì làm sao mà…!”
Nghe thấy vậy, Seo Jin bừng tỉnh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lọ mứt dâu trên tay rơi xuống nghe cái ‘bộp’, lăn lông lốc trên nền nhà trải thảm vàng.
“…Cheol…”
Chẳng còn thời gian để suy nghĩ, hắn lao vụt ra ngoài, chân còn chưa kịp xỏ giày tử tế.
“Cheol à——!!”
Đôi chân bủn rủn, Seo Jin loạng choạng chạy về phía chiếc xe hơi vừa đâm sầm vào cột đèn đường đang bốc khói trắng nghi ngút. Phần đầu xe bẹp dúm như vỏ lon cola rỗng, đủ để thấy cú va chạm vừa rồi mạnh đến nhường nào.
“Cheol à, Cheol ơi…”
Hắn mất hồn mất vía tiến lại gần ghế lái, miệng gọi tên cậu ta. Người đàn ông đang ôm đầu đau đớn vì cú va chạm, chậm rãi đảo mắt nhìn về phía Seo Jin.
“…Phải làm đến mức này anh mới chịu nhận người quen hử.”
Cheol thốt ra một câu với vẻ mặt bình thản hơn hắn tưởng.
“Cậu… có sao không?”
Đương nhiên là không thể nào ổn được rồi, thế mà cái miệng hắn lại tự tiện thốt ra câu hỏi ngớ ngẩn đó.
“Sai chính tả rồi.”
“…Hả?”
Không hiểu cậu ta đang nói gì, Seo Jin ghé tai vào phía ghế lái.
“Chữ Eat ấy, sai chính tả rồi.”
Cheol xòe tờ giấy đang nắm chặt trong tay chỗ vô lăng ra cho hắn xem.
EATE AND RUN 凸 [=))))))) má chết cười vs ẻm]
Mẹ kiếp. Đã phân vân mãi không biết sau chữ EAT có chữ E hay không, hóa ra là không có thật. Seo Jin cắn chặt môi dưới, mặt nóng bừng lên vì xấu hổ. Bình thường cứ hay chêm tiếng Anh tiếng em vào mồm, mà giờ lại sai thế này thì đúng là nhục mặt không để đâu cho hết.
Trong lúc Seo Jin đang vắt óc tìm lời bào chữa, một dòng máu đỏ tươi bất ngờ chảy ròng ròng từ dưới sống mũi cao thẳng của Cheol.
Nhìn máu cam nhỏ tong tỏng xuống ghế xe, Seo Jin kinh hãi rụt rè hỏi.
“…Cậu, máu cam… chảy kìa…? Có sao không?”
“Chả sao.”
Cheol vội lấy mu bàn tay bịt mũi lại, trả lời tỉnh bơ. Cùng lúc đó, lại thêm một dòng chất lỏng màu đỏ chẳng biết từ đâu chảy dọc từ xương lông mày xuống dưới thái dương cậu ta.
“…Thật sự không sao hả? Hình như lại chảy máu… nữa kìa?”
Thấy vệt máu đỏ, Seo Jin chỉ tay vào vùng thái dương cậu ta rồi hỏi. Nghe vậy, Cheol lại đưa tay quệt ngang trán rồi trả lời bằng cái giọng dửng dưng như đang lau nước mũi.
“Đã bảo không sao mà.”
“…Sao mà không sao được? Vỡ đầu rồi chứ gì?”
Seo Jin lẩm bẩm, vẻ mặt đầy nghi ngờ quan sát sắc mặt cậu ta.
“Chả xi nhê chi.”
Cheol vừa nói vừa lôi khăn giấy trong chiếc xe nát bươm ra, lau máu cam qua loa như lau bụi bẩn rồi vứt toẹt đi.
Quả nhiên trai quê cái dũng khí nó cũng khác hẳn người thường. Trong khi Seo Jin đang cảm thán với cái suy nghĩ vớ vẩn đó, thì cậu ta đã mở cửa xe bước xuống.
“Cái này nghĩa là gì?”
Cheol chìa tờ giấy nhàu nát ra trước mặt Seo Jin hỏi thẳng.
“…Hả?”
Vì quá ngượng nên Seo Jin giật phắt lấy tờ giấy trên tay cậu ta rồi xé nát vụn. Đặc biệt là cái chữ EATE kia, hắn xé nhỏ đến mức không còn nhận ra hình thù gì nữa. Ok, tiêu hủy bằng chứng quá khứ đen tối.
“Thì nghĩa đen đấy. Còn là gì nữa.”
Seo Jin hắng giọng, trả lời đầy tự tin như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“…Ăn, chạy loạn lên… Fuck you?”
Cheol hỏi lại, vẻ mặt chẳng hiểu mô tê gì khi ghép từng từ lại với nhau.
“Là tôi ăn xong quẹt mỏ đấy. Đồ chó…”
Phù, ngay khi Seo Jin thở dài định bình tĩnh giải thích nghĩa của từ lóng đó thì…
“Ôi trời! Cậu ở đó có sao không?”
Tài xế Kim chẳng biết đã chạy từ trong nhà ra lúc nào, vừa hét lớn vừa lao về phía hai người. Trong thoáng chốc, Seo Jin cuống cuồng túm nhẹ lấy cổ áo Cheol như lúc trước.
“Cậu, cái thằng này!”
Liếc nhìn thái độ của tài xế Kim, Seo Jin bắt đầu màn kịch của mình.
“Bị Mi Young đá mà cuộc đời cậu chấm dứt luôn sao?”
Tài xế Kim đứng sững lại phía sau, lẩm bẩm “Ôi trời đất ơi…” rồi vội lấy tay che miệng.
“…A, chú Kim đến rồi ạ. Thật ra đây là thằng bạn của cháu, nó mới bị bạn gái đá nên đầu óc không được bình thường cho lắm… Chú hiểu mà?”
Seo Jin quay lại nhìn tài xế Kim, lấy tay che miệng rồi thì thầm “Nó điên rồi” kèm cái lắc đầu quầy quậy. Tài xế Kim nhìn Cheol bằng ánh mắt ươn ướt đầy thương cảm, rồi gật đầu dè dặt. Thấy vậy, mắt Cheol lóe lên tia nhìn sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta đến nơi.
“Phiền chú gọi xe cẩu giúp cháu nhé. Cháu đưa nó đi bệnh viện đây.”
Seo Jin vừa nhờ vả tài xế Kim vừa kéo mạnh tay Cheol. Lúc đến đây hắn thấy có phòng cấp cứu ở bệnh viện lớn gần này, đi bộ là tới ngay.
“Làm cái chi rứa?”
Kéo mãi mà Cheol cứ đứng trân trân như trời trồng, hắn nhăn mặt hỏi.
“Tui không sao, anh vào lấy hành lý ra đi.”
Thấy bầu không khí khác thường khiến Seo Jin bối rối đứng ngẩn ra, Cheol liền quay người về phía ngôi nhà gạch đỏ rồi buông một câu.
“Thế để tui vào lấy.”
“Ơ hay, cái thằng này! Sao lại thế hả? Biết rồi.”
Seo Jin hoảng hốt chặn cậu ta lại như đang dỗ dành cún con, rồi đành nháy mắt ra hiệu cho tài xế Kim cùng vào nhà. Vừa đi hắn vừa lầm bầm không ngớt về việc thằng bạn mình điên vì gái.
Một lát sau, Seo Jin để lại số máy nhắn tin cho tài xế Kim, rồi khệ nệ kéo vali cùng đống bánh kẹo ra ngoài. Thấy thế Cheol liền sắn sắn lại gần đỡ lấy hành lý, rồi quẳng lên thùng chiếc xe tải màu xanh của Seo Jin đang đậu gần đó.
“Vậy chú nhắn tin cho cháu nhé.”
Seo Jin chào tài xế Kim với vẻ mặt sượng sùng rồi leo lên xe cùng Cheol. Tiếng động cơ ầm ĩ vang lên, xe lăn bánh rồi hắn mới cau mày nhận ra sai lầm.
Hắn quen thói nhường ghế lái cho Cheol mất rồi. Y như rằng, chiếc xe tải chạy vút qua bệnh viện, lao đi trên con đường quen thuộc.
“…Cậu ổn thật đấy à?”
“Chả làm sao hết.”
Được rồi, có đau thì cậu đau chứ tôi có đau đâu. Nghĩ vậy nên hắn nhắm mắt ngả lưng vào ghế. Có lẽ cuộc chạy trốn ngắn ngủi làm hắn kiệt sức, Seo Jin nhanh chóng gật gù rồi thiếp ngủ.
Trong lúc mê man, hình như hắn cảm thấy cơ thể mình được nhấc bổng lên không trung. Khi mở mắt ra, hắn đã ở trong một không gian quen thuộc với những chùm đèn mang dáng vẻ cổ kính.
Seo Jin giật mình ngồi dậy, vuốt mặt cho tỉnh táo rồi bước ra phòng khách tìm hành lý. Đúng lúc đó hắn thấy Cheol vừa tắm xong bước ra, liền hỏi.
“Cheol à. Đồ đạc của tôi đâu?”
“……”
Cậu ta lẳng lặng tiến lại gần rồi bất ngờ kéo Seo Jin vào lòng, ôm chặt lấy tấm thân to lớn của hắn. Không đơn thuần là cái ôm, mà giống như đang xác nhận điều gì đó. Hắn cảm nhận rõ rệt toàn thân cậu ta đang căng cứng và run lên bần bật.
“Không hiểu tờ giấy tôi viết gì à?”
Seo Jin lập tức đẩy cậu ta ra, bực bội vuốt ngược mái tóc mái. Dù là sai chính tả một chút thật.
“…Anh định làm thế ngay từ đầu sao.”
Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên, những giọt nước đọng trong đôi mắt tổn thương của cậu ta phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lấp lánh.
“…Ừ. Ngay từ đầu tôi đã định ăn xong quẹt mỏ đấy. Được chưa? Giờ tôi đi tìm hành lý đây.”
Dù lời lẽ có phần quá quắt nhưng đó là sự thật. Seo Jin không dám nhìn thêm vào gương mặt như chực khóc của cậu ta, nên đành quay đi tìm hành lý của mình.
Chẳng hiểu sao những lời xì xào của mấy bà thím từng găm sâu vào lòng hắn từ thuở nào, bỗng văng vẳng bên tai rõ mồn một.
“Là cái trò đồng tính luyến ái giữa mấy đứa con gái với nhau ấy hả?”
“Dù sao thì con nhỏ đó cũng tai tiếng ầm ĩ cả lên rồi, coi như đường chồng con là đứt đoạn.”
Bạn tình cái nỗi gì chứ.
Suýt chút nữa thì mất trí mà làm chuyện điên rồ, kết thúc trong tan vỡ thế này thà rằng lại hay. Thế là từ nay chẳng ai nhìn mặt ai, đằng nào cũng là mối quan hệ không có kết quả. Có thể đau khổ một chút thôi, rồi cậu ta cũng sẽ sớm quên được thằng khốn như hắn mà thôi.
“…Anh đang hiểu lầm một chuyện rồi.”
Tiếng nói của Cheol vang lên từ phía sau khiến Seo Jin khựng lại.
“Cái đó còn chưa tính là ăn đâu.”
“Gì cơ?”
Câu nói bất ngờ lọt vào tai khiến Seo Jin nhíu mày khó hiểu.
“Tui sẽ cho anh cái lần đầu của tui. Đã định quất ngựa truy phong thì cũng phải ‘ăn’ cho tới nơi tới chốn rồi hẵng đi chứ.”
Mẹ kiếp. Vậy là hắn mang tiếng ăn xong quẹt mỏ trong khi chưa được miếng nào vào bụng sao. Việc đó chưa tính là làm tình đã đành, nhưng điều khiến hắn khó tin hơn cả là với cái mặt đó, cái thân hình đó, không, là với cái “hàng họ” kia mà vẫn còn zin á?
Trong lúc Seo Jin đang hoang mang tột độ thì Cheol đã thu lại vẻ mặt u buồn, cậu ta hỏi.
“…Anh tính sao.”
“……”
Đúng như lời Cheol nói, muốn quất ngựa truy phong thì cũng phải làm một nháy cho ra trò chứ nhỉ. Với lại ai cũng biết đàn ông con trai ngủ với nhau một lần xong là chán ngay thôi mà.
Vốn dĩ Seo Jin cũng thích những cái sờ soạng và vuốt ve của cậu ta, nên hắn bắt đầu vắt óc tìm cớ hợp lý hóa. Đằng nào cũng kết thúc rồi, cứ làm lần cuối vậy…
“…Được thôi. Nhưng xong chuyện thì đường ai nấy đi, có gặp cũng coi như không quen biết, hứa đi.”
“……”
“Không thì tôi đi đây.”
Thấy Seo Jin dợm bước định bỏ ra ngoài, Cheol đành miễn cưỡng gật đầu.
“…Theo tui.”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))