Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 2 - Chương 37
Bầu trời đang trong xanh bỗng chốc rơi xuống những hạt mưa trong suốt tí tách, rồi chẳng mấy chốc cơn mưa bóng mây rào rào đổ xuống.
“Mẹ kiếp…”
Sư tử lấy cáo hay sao mà mưa nắng thất thường thế này. Seo Jin vội lấy một tay che ly kem đang ăn dở, rồi ba chân bốn cẳng chạy vào trú dưới mái hiên của một tòa nhà gần đó. Hắn ngồi xổm xuống, thẫn thờ nhìn những giọt nước mưa đọng lại nơi mép hiên rồi rơi xuống đều đều, tâm trí bắt đầu trôi đi đâu đó.
“A… ư, a ưm!”
“…A… hức…”
“A a, sắp ra rồi…!”
Không, không phải nghĩ về cái này. Bất chợt nhớ lại ngày hôm đó, cái ngày tràn ngập dục vọng cùng thứ chất lỏng trắng đục kia, Seo Jin ôm lấy đầu vẻ đau khổ.
Đã là ngày thứ hai của chuyến đi trốn chạy, khi lý trí dần quay trở lại thì hắn cần tìm một lý do để biện minh cho hành động của mình.
Thứ nhất là cậu ta đã lừa dối hắn. Thật ra đó là tất cả lý do. Một kẻ mà dù có nói dùng kem để nấu thành tương hắn cũng tin, vậy mà lại đi lừa hắn, điều đó mang lại cảm giác bị phản bội nặng nề không thể diễn tả bằng lời.
Còn chuyện cậu ta đã theo dõi hắn suốt hơn nửa năm qua… Không biết nữa. Nếu là người khác thì không nói làm gì, nhưng vì là Cheol nên hình như cũng không sao.
Trừ đúng một lần ra cậu ta chỉ đi theo hắn ở trường, hơn nữa với cái tính cách như ông cụ non của tên đó thì chắc chẳng có ác ý hay mưu đồ xấu xa gì đâu. Thêm vào đó, thỉnh thoảng soi gương nhìn lại bản thân, hắn cảm thấy dường như cũng hiểu được tâm tư của Cheol.
Trong đầu óc rối rắm, những lời cậu ta nói khi hôn lên mu bàn tay và ngón tay hắn bằng ánh mắt tha thiết cứ văng vẳng bên tai.
“Seo Jin à, anh muốn gì tui cũng làm cho cậu. Tui sẽ cho anh tất cả. Tui sẽ đối tốt với anh hơn nữa.”
Liệu hành động của cậu ta có sai trái đến mức hắn phải “ăn xong quẹt mỏ” với một người chân thành như thế không? Cậu ta… thật sự xấu xa đến vậy sao?
“Aaa, mặc kệ đi…!”
Người ta bảo suy nghĩ nhiều sẽ mọc tóc bạc. Hắn vò đầu bứt tai rồi bật dậy, đúng lúc đó một đồng xu 500 won trong túi quần rơi ra ngoài, kêu leng keng.
“Ơ…”
Không được, tiền đó để mua thạch đậu đỏ mà.
“Ơ ơ…”
Seo Jin bắt đầu đuổi theo đồng xu đang lăn long lóc xuống con dốc. Nghĩ đến món thạch đậu đỏ, lương thực cho ngày hôm nay, hắn lao xuống dốc nhanh như một cậu bé chơi lăn vòng. Phải đến tận cuối con dốc, đồng xu đang quay tít như con quay mới chịu đổ xuống mặt đất và nằm im.
Phù. Seo Jin thở phào nhẹ nhõm, ngay khoảnh khắc hắn cúi người xuống nhặt đồng xu, một luồng ánh sáng chói lòa chiếu vào từ bên cạnh, tiếng lốp xe ma sát dữ dội với mặt đường rít lên chói tai: Két——
‘Không lẽ mình nhặt đồng xu mà bị xe tông chết sao trời.’
Vừa nghĩ, Seo Jin vừa phản xạ tự nhiên đưa tay lên che mặt.
Hắn nhắm chặt mắt lại, chiếc xe trượt trên đường mưa ướt dừng lại ngay trước mặt Seo Jin, khoảng cách chỉ vừa đủ lọt một nắm tay. Cửa ghế lái lập tức bật mở, một người đàn ông trạc ngoài ba mươi hớt hải lao ra.
“Ôi trời…! Làm sao bây giờ đây.”
Thấy mình không bị xe tông trúng, Seo Jin phủi mông đứng dậy, xua tay ra hiệu với người đàn ông kia là mình không sao. Ngay lúc người đàn ông đang lo lắng quan sát khuôn mặt hắn, thì đồng tử ông ta bỗng mở to hết cỡ.
“…Cậu… chủ…?”
Người đàn ông nhìn Seo Jin từ đầu đến chân rồi thẫn thờ lẩm bẩm.
“Cậu là con trai Giám đốc Hong phải không…?”
Nghe thấy thế, Seo Jin đang phủi bụi quần liền nheo mắt lại, quay đầu nhìn về phía giọng nói vừa phát ra.
“Ôi trời đất ơi, chuyện gì thế này! Đây chẳng phải là cậu chủ nhà mình sao?”
“Chú tài xế Kim?”
Soi kỹ người đàn ông trước mặt, gương mặt Seo Jin bỗng rạng rỡ hẳn lên. Nhận ra nhau, hai người ôm chầm lấy nhau giữa trời mưa như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Niềm vui hội ngộ ngắn chẳng tày gang, ánh mắt người đàn ông đã thoáng nét xót xa khi nhìn bộ dạng nhếch nhác của Seo Jin.
“Cơ mà sao trông cậu ra nông nỗi này… Trời đang mưa to, cậu mau lên xe đi đã.”
Tài xế Kim vội vàng chạy tới mở cửa sau xe rồi mời Seo Jin vào. Do thói quen cũ đã ăn sâu vào máu, nên chú ấy mở cửa ghế sau chứ không phải ghế phụ lái.
Người đàn ông này ngày xưa lên Seoul làm việc cho gia đình Seo Jin, đã gắn bó suốt tám năm trời từ khi hắn mới lên mười cho đến tận lúc mười tám tuổi.
“Tôi… cũng có nghe tin rồi… nhưng không ngờ lại gặp cậu trong hoàn cảnh trớ trêu thế này.”
Tài xế Kim chốc chốc lại liếc nhìn Seo Jin qua gương chiếu hậu rồi lầm bầm: “Haizzz. Trông thảm hại quá đi mất…”
Nghe vậy thì Seo Jin cúi xuống nhìn lại bộ dạng mình, rồi hắng giọng một cái cho đỡ ngượng.
“À thì, tình hình hơi tệ chút thôi. Vợ chú và bé Ji Hye ở bên Đức vẫn khỏe chứ ạ?”
“Khỏe chứ cậu. Tất cả đều nhờ phúc của Giám đốc Hong cả.”
“Cảnh sống xa vợ con chắc chú vất vả lắm.”
“…Dạ… thì… Cậu vẫn chu đáo như xưa nhỉ.”
Hai người trò chuyện đơn giản về tình hình gần đây trên đường về nhà tài xế Kim. Khi nghe Seo Jin bảo không có chỗ ở trong vài ngày, chú ấy đã sốt sắng nhường ngay căn phòng còn trống cho hắn.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe dừng lại trước một căn nhà tập thể xây bằng gạch đỏ. Vừa xuống xe là Seo Jin đã dáo dác nhìn quanh vẻ bất an rồi mới bước vào nhà. Mang tiếng là đi trốn, nhưng hắn cũng chỉ loanh quanh cách nhà tầm một tiếng đi xe. Một phần vì lười đi xa, mà phần nữa là muốn tiết kiệm tiền xăng nên có muốn đi xa hơn cũng lực bất tòng tâm. Vì ở cách nhà Cheol không xa, nên hắn cứ nơm nớp lo sợ bị cậu ta phát hiện tung tích, thành ra lúc nào cũng phải nhìn trước ngó sau.
“Cậu cứ ở đây nghỉ ngơi vài hôm cho thoải mái.”
“Cảm ơn chú, tài xế Kim.”
Dẫn Seo Jin vào căn phòng nhỏ cạnh nhà bếp xong, tài xế Kim nở nụ cười chua xót pha lẫn cảm thông rồi đi ra ngoài.
Vừa vào phòng là Seo Jin nằm vật ra sàn dang tay chân hình chữ đại, rồi hắn nhìn thấy chiếc tivi ở góc phòng liền hào hứng bật lên. Đã bao lâu rồi hắn không được xem tivi nhỉ.
Trên màn hình đang chiếu một bộ phim truyền hình đến đoạn cao trào.
“A, tôi đã bảo là cái thằng đó ăn xong quẹt mỏ rồi mà?”
Người phụ nữ có vẻ là chủ quán cơm canh đang chỉ tay vào một người đàn ông, những người xung quanh nghe bà ấy nói cũng nhao nhao thêm lời vào.
“Cái gì? Này thằng kia, lớn đầu rồi mà làm cái trò đó hả?”
“Thứ đồ tồi tệ!”
Seo Jin hoảng hốt khua tay múa chân chuyển kênh ngay lập tức. Màn hình vừa chuyển sang kênh khác, lại thấy một cô gái đầu tóc rũ rượi, nước mắt nước mũi tèm lem đang níu lấy một người đàn ông.
“Chịu trách nhiệm đi! Anh đã nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi mà!”
“Ha, ngây thơ thật… Cô tin lời đó sao?”
“Thằng khốn nạn này!”
“Mẹ kiếp…!”
Rốt cuộc chưa đầy một phút sau khi bật tivi thì Seo Jin đã phải tắt ngóm. Màn hình vụt tắt tối đen sau tiếng ‘tạch’ khô khốc. Cái tivi kiểu gì mà toàn chiếu mấy thứ rác rưởi thế không biết. Hắn hậm hực như kẻ có tật giật mình, rồi quyết định đi tắm rửa cho trôi hết bụi bặm sau mấy ngày chạy trốn và đi ngủ cho xong chuyện.
Sáng hôm sau, nghe tài xế Kim nói được nghỉ làm ở công trường và định đi siêu thị gần đó mua sắm, Seo Jin liền quyết định bám theo. Hắn tung hỏa mù bảo là đi để xách đồ giúp, nhưng thực chất mục đích chính là đống bánh kẹo.
Vừa đến nơi là hắn lặn mất tăm, một lúc sau mới xuất hiện với tay ôm đầy bánh kẹo, khiến tài xế Kim nhìn thấy chỉ biết cảm thán như đã đoán trước được sự việc.
“Chao ôi. Từ bé cậu đã khóc lóc ầm ĩ đòi ăn bánh kẹo thay cơm rồi mà.”
Do từng sống và làm việc tại nhà Seo Jin mấy năm, nên chẳng có chuyện gì về hắn mà tài xế Kim không biết, chú ấy cưng chiều hắn vô cùng, thậm chí còn ngủ cùng vì ngày bé Seo Jin rất nhát gan.
“Giờ cháu vẫn còn bé mà.”
Seo Jin làm bộ mặt dễ thương hết mức có thể rồi nói đùa.
“Nhìn thế này làm tôi nhớ ngày xưa ghê.”
“Chuyện gì cơ ạ?”
Trên đường ôm đống bánh kẹo mua từ siêu thị về nhà, hai người chìm đắm trong hồi tưởng và hàn huyên đủ thứ chuyện. Mải cười nói ôn lại chuyện xưa, nên quãng đường đi bộ khá xa cũng chẳng hề thấy chán.
Ngôi nhà gạch đỏ đã hiện ra đằng xa. Seo Jin mải mê trò chuyện với tài xế Kim, nên không hề nhìn thấy chiếc xe hơi cùng một người đàn ông cao lớn đang đứng gần nhà.
Tài xế Kim nheo mắt lại như đang nhớ về chuyện cũ rồi tiếp lời.
“Ha ha. Đêm nào cậu cũng bám dính lấy tôi chứ đâu. Ngày nào cũng ôm chân đòi ngủ cùng, nhèo nhẹo mãi.”
“Cháu á?”
Cheol là người phát hiện ra hai người trước và lẳng lặng đứng nghe, sắc mặt cậu ta sa sầm xuống, tối tăm chưa từng thấy.
“Lúc ngủ còn ôm chặt cứng nữa chứ. Nóng đến mức tôi…”
“Oa, hồi đó chắc cháu dễ thương lắm nhỉ.”
Seo Jin tít mắt cười rồi tinh nghịch tựa đầu vào vai chú ấy.
“Hong Seo Jin.”
Giật mình bởi giọng nói lạ lẫm bất ngờ vang lên, Seo Jin ngơ ngác nhìn dáo dác xung quanh tìm kiếm nơi phát ra tiếng gọi.
Nhìn thấy người đàn ông cao to đứng cạnh chiếc xe quen thuộc, mặt Seo Jin cắt không còn giọt máu. Nhanh đến thế á? Đúng là kẻ bám đuôi có khác…
“Người… quen của cậu hả?”
Tài xế Kim mở to mắt hỏi.
“…Dạ? À không, không quen. Hoàn toàn không. Cháu không quen người này.”
Seo Jin hoảng hốt lắc đầu quầy quậy, thậm chí còn đưa hai tay chéo thành hình chữ X để phủ nhận. Hắn sợ nhỡ đâu lại có tin đồn kỳ quái gì lan ra thì chết dở.
“Cơ mà hình như người ta biết tên cậu…”
“Mình cứ vào nhà trước đã.”
Seo Jin bất chấp đẩy mạnh vào lưng tài xế Kim đang đứng ngơ ngác, lùa ông vào trước cửa nhà. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực vang vọng như thể người bên ngoài cũng nghe thấy được. Cũng tại hắn đã “ăn” xong Cheol rồi bỏ trốn mà chẳng thèm tính đến hậu quả về sau.
Ngay lúc tài xế Kim lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa, thì giọng nói phía sau lại vang lên.
“Seo Jin à.”
Giọng nói vẫn êm ái như mọi khi.
“Đừng có vào.”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))