Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 2 - Chương 34
Thế người ta mới bảo phải nghe cho hết câu hết chữ. Việc không nghe hết tin nhắn thoại mà đã xóa béng đi trong cơn giận dữ đúng là sai lầm ngu ngốc nhất đời hắn. Bởi vì tên bám đuôi tốt bụng này sợ lỡ như Seo Jin có đi tìm, nên đã để lại địa chỉ nơi mình ở ngay cuối tin nhắn.
Thế mà Seo Jin lại cứ chạy lon ton khắp Busan như con bạch tuộc mất đầu…. Đó chính là toàn bộ chân tướng của vụ việc hai người đuổi bắt nhau vòng vo tam quốc. Cứ như con cún con đang cáu kỉnh cứ xoay vòng tròn để cắn đuôi mình vậy. Đến nước này thì việc Beom Cheol phát hiện ra Seo Jin trước đúng là may mắn tột độ.
Bắt được cậu ta sau bốn ngày bỏ trốn, hắn tống cậu ta lên ghế phụ rồi lái xe về nhà. Chẳng hiểu vì lý do gì mà Beom Cheol cứ lóng ngóng và căng thẳng trước những chuyện cỏn con, khác hẳn với ngày thường.
Nào là vấp phải hòn đá bé tí tẹo làm cái thân hình to lớn lảo đảo, định đẩy ghế ra sau cho đỡ chật chân thì lại kéo tuột về phía trước, rồi cuống cuồng ngả hẳn ghế ra sau, nào là không thắt nổi dây an toàn cứ để tuột tay, bị dây vả vào người đen đét mấy lần, nói chung là liên tục mắc mấy lỗi sai kỳ quặc.
Đến mức Seo Jin đang nhìn với vẻ mặt không hài lòng cũng phải tặc lưỡi chán nản. Hóa ra nhìn người khác làm trò con bò là cảm giác thế này đây.
Chẳng mấy chốc mặt trời rực lửa đã gác trên đỉnh núi, chiếc xe tải màu xanh chạy lọc cọc trên con đường nhuộm màu hoàng hôn đỏ rực, trùng hợp là cái điều hòa cũng hỏng hóc y hệt như Beom Cheol vậy.
Khi cơn bực bội vì cái nóng khó chịu đang dâng lên tận đỉnh đầu, bỗng từ phía sau vang lên tiếng còi xe inh ỏi “Bim biiiim―”. Cửa kính chiếc xe hơi màu đen bám sát ngay bên cạnh hạ xuống, rồi một gã trông như xã hội đen thò đầu ra quát vào buồng lái xe tải.
“Ê thằng kia!! Mày không biết lái xe cho đàng hoàng hả?!”
“Cái đị….”
Beom Cheol nhăn mặt định mở miệng, nhưng Seo Jin đã nhanh hơn một bước.
Tràng chửi thề bắt đầu bằng con số “mười tám” kéo dài khoảng 30 giây, nghe sướng tai đến mức vả bôm bốp vào cái định kiến cho rằng giọng Seoul chửi không có lực.
“Phui! Cái thằng lợn xăm trổ chó chết.”
Seo Jin mấy ngày nay không được ăn uống tử tế, nên đang ở trong trạng thái nhạy cảm như cá mặt trăng vậy. Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía chiếc xe đang chạy trốn như để chốt hạ một cách gọn gàng, rồi liếc nhìn sang ghế phụ tuyên bố một câu xanh rờn.
“Gì chứ. Ở đây người ta toàn thế cả thôi.”
Nghe vậy, Beom Cheol chỉ khẽ khen “Đanh đá gớm.” rồi im bặt.
Chẳng mấy chốc hoàng hôn đã tắt hẳn, hai người không ai nói với ai câu nào, trong lúc chiếc xe nương theo ánh đèn pha yếu ớt chạy qua khung cảnh làng quê quen thuộc.
Một lát sau, chiếc xe tải phanh két một cái dừng lại trước một ngôi nhà Hanok rộng lớn, Seo Jin nhanh chóng tháo dây an toàn rồi nhảy xuống xe.
“Cậu mở cổng giúp tôi được không?”
Hắn đứng trước cổng cười toe toét bắt chuyện cứ như thể đây là nhà mình vậy.
“Anh Seo Jin.”
Beom Cheol bước xuống theo hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng nhưng giọng nói vẫn điềm tĩnh.
“Anh không nghe tui nói hả. Tui không thể ở cùng anh….”
“A, đù má!”
Bốp!
Seo Jin bất ngờ vả một cú trời giáng vào bắp tay cậu ta chặn họng. Đương nhiên lý do bỏ trốn thì hắn nghe rồi. Vì thích quá nhiều. Vì nếu ở cùng nữa thì sẽ không bao giờ buông tay được.
“Có con muỗi.”
Seo Jin nở nụ cười lạnh sống lưng, giơ con muỗi đã về chầu trời cho Beom Cheol đang giật mình thon thót xem, rồi phủi tay nói.
“Mau mở cửa ra đi.”
Nghe hắn giục, rốt cuộc Beom Cheol cũng lôi chìa khóa trong túi ra mở cánh cổng lớn, ngay khoảnh khắc đó, Seo Jin nhanh như sóc bay lao lên thùng xe tả,i lôi cái vali ra rồi chạy tót vào trong.
Vừa vào đến nhà, hắn chẳng chút do dự chọn bừa một phòng rồi ngồi xổm xuống sàn bắt đầu dỡ hành lý.
“Chi rứa…?”
Beom Cheol đi vào sau muộn màng hỏi để nắm bắt tình hình. Mà cái điều khó hiểu hơn cả là trong vali cứ liên tục tuôn ra mấy thứ máy móc làm đẹp vô dụng.
“Tôi định sống ở đây một thời gian. Tôi sẽ báo với ông sau.”
Tay trái cầm máy uốn tóc, tay phải cầm máy sấy, Seo Jin vừa dáo dác nhìn quanh tìm chỗ để vừa trả lời tỉnh bơ.
“…Haizz….”
Beom Cheol thở dài thườn thượt, ngồi xổm xuống rồi nhẹ nhàng khuyên bảo Seo Jin đang ngang nhiên chiếm đóng trong phòng.
“…Ở cùng tui không tốt cho anh đâu.”
Nghe vậy, Seo Jin dừng tay lại, hắn giả bộ làm ra vẻ mặt yếu đuối, rũ mi mắt xuống rồi cất lời.
“Cheol à…. Tôi không hiểu tấm chân tình của cậu… hình như tôi đã phạm nhiều sai lầm quá….”
“…….”
“Nên là tôi muốn thử lại với cậu xem sao.”
“…Gì cơ…?”
Seo Jin nở nụ cười từ bi hỉ xả với cậu ta rồi bồi thêm.
“Ý là tôi sẽ cho cậu thêm một cơ hội nữa.”
Gương mặt hốc hác của Beom Cheol đang ngẩn ra nghe bỗng chốc hồng hào trở lại, rồi đuôi mắt cậu ta nhăn lại như thể không tin vào tai mình.
Ngay lúc hắn đang nghĩ thầm sao thế, sướng quá nên câm nín luôn rồi hả, thì cậu ta chậm rãi nói.
“…Cái đó chắc không được đâu.”
Phản ứng ngoài dự đoán của Beom Cheol khiến Seo Jin cảm thấy như bị ai phang cái mâm vào gáy cái keng. Bởi vì chuyện cậu ta từ chối lời đề nghị vốn dĩ không hề có trong kế hoạch.
Cậu ta từ từ đứng dậy, buông lời bằng giọng điệu nhẹ nhàng như muốn xoa dịu.
“Anh muốn hành hạ tui sao cũng được hết á…. Nhưng mà cái chuyện đó thì tui không làm được nữa đâu.”
“Ơ, đi đâu đấy.”
Thấy Beom Cheol bước đi, Seo Jin trừng mắt hỏi.
“Anh muốn ở đây bao lâu cũng được.”
Seo Jin bật dậy lao theo, nhanh chóng chặn đứng cửa phòng như thủ môn bắt gôn.
“Định đi đâu mà đi!”
Cứ đà này thì kế hoạch trả thù hoàn hảo là “ăn xong quất ngựa truy phong” cái tên “không ăn mà bỏ chạy” này sẽ tan thành mây khói mất.
“Haizz… Anh Seo Jin à.”
“Một tuần! Cậu ở đây đúng một tuần thôi. À không, ba ngày. Ba ngày thôi.”
Nghĩ đi nghĩ lại thì với sức quyến rũ chết người của mình, hắn chỉ cần ba ngày là đủ để “ăn tươi nuốt sống” tên ngốc nghếch kia rồi chuồn êm. Mà khéo đêm nay là xong đời luôn ấy chứ.
Beom Cheol vuốt mặt vẻ mệt mỏi, đôi mắt cậu ta long lanh ầng ậc nước nhìn hắn hỏi.
“…Được rồi. Ba ngày là được chớ gì.”
“Sau đó thì cậu muốn đi hay ở tùy ý.”
Seo Jin nhún vai gật đầu cái rụp. Đằng nào thì ngủ xong hắn cũng là người biến mất trước, nên có sao đâu chứ.
“Vậy tôi đi tắm trước đây.”
Seo Jin đang đứng chặn cửa liền vui vẻ vỗ vỗ vai Beom Cheol, rồi đi thẳng vào phòng tắm chẳng chút chần chừ. Biết đâu hôm nay phải hành sự luôn cũng nên.
Seo Jin mở vòi hoa sen mặc cho dòng nước ấm xối từ trên đỉnh đầu xuống rồi chìm vào suy tư. Vốn định thong thả dỗ ngọt cái tên yếu tim kia rồi mới ăn xong bỏ chạy, nhưng thời hạn ba ngày thì câu chuyện lại khác hẳn. Thời gian gấp gáp nên phải đánh nhanh thắng nhanh ngay từ đầu mới được.
Vậy bắt đầu bằng kế hoạch bôi kem dưỡng thể trước nhỉ.
Với tâm thế đầy bi tráng, Seo Jin tắm rửa kỹ càng đến mức da dẻ sạch kin kít, hắn chỉ quấn độc chiếc khăn tắm ngang hông, tay cầm chai kem dưỡng thể đi sang phòng Beom Cheol.
Beom Cheol đã dọn dẹp hành lý xong xuôi từ lúc nào, đang nằm nghỉ trên giường đọc sách về nông nghiệp. Thấy cậu ta, Seo Jin gõ cửa cốc cốc để phô trương sự hiện diện của mình rồi bước vào trong.
Seo Jin gác đôi chân thon dài nuột nà lên giường cái phịch, rồi vuốt ngược mái tóc ướt rũ rượi ra sau.
“A sảng khoái quá đi.”
“Cái gì rứa?”
Beom Cheol ngước nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện trong bộ dạng thiếu vải với vẻ mặt hơi bối rối.
“Dạo này xúc đất nhiều quá nên da dẻ sần sùi hết cả rồi. Cheol à bôi kem cho tôi được không?”
Seo Jin vừa khẽ lắc chai kem dưỡng trên tay vừa làm vẻ mặt nũng nịu. Phù Beom Cheol khẽ thở dài một hơi rồi đành phải đặt cuốn sách xuống, thấy vậy Seo Jin hí hửng nằm sấp ngay xuống giường.
Thật ra thì so với thân hình đẹp như tượng tạc của Beom Cheol mới thấy lép vế thôi, chứ Seo Jin cũng thuộc dạng tự tin về vóc dáng với những thớ cơ săn chắc đẹp mắt đấy chứ.
Beom Cheol bóp kem ra bàn tay to, rồi chẳng chút chần chừ xoa lớp kem lạnh ngắt lên tấm lưng trắng ngần của Seo Jin.
Động tác tay đúng nghĩa đen chỉ là để bôi kem chứ chẳng mang chút sắc thái gợi dục nào khiến Seo Jin chưng hửng, hắn quyết định nâng cấp tác chiến lên một bậc.
“A bôi cho kỹ vào chứ. Chỗ đùi ấy bôi cả mặt trong đùi nữa.”
“Chỗ nớ anh tự bôi được mà.”
Beom Cheol khựng tay lại trước yêu cầu kỳ quặc của Seo Jin rồi đáp lại với vẻ hoang mang.
“Aizz cứ làm thế này thế này này kiểu vuốt ve ấy.”
“Trời đất ơi thiệt tình.”
Seo Jin ngoái đầu lại vươn tay vuốt ve cánh tay rắn chắc của Beom Cheol một cách đầy lả lơi để làm mẫu.
“Nhẹ nhàng hơn nữa… ừ ừ… đúng rồi.”
Cuối cùng thấy Beom Cheol cũng chịu dùng tay vuốt ve chân mình để bôi kem Seo Jin mỉm cười hài lòng. Và để tạo bầu không khí ám muội hơn nhằm kích thích sự hưng phấn của đối phương, hắn quyết định vận dụng mấy câu thoại từng xem trong phim heo Mỹ.
“A… thích quá… mạnh lên… Harder Harder…! Harder… Cậu hiểu ý tôi chứ?”
“…….”
“A… a… đúng rồi như thế… Say my name… Say my name …Cậu biết Say my name là gì không?”
“…Lắm trò thật đấy.”
Sợ cái tên cổ hủ kia không hiểu mấy câu thoại trong phim người lớn, nên cứ nói được một câu Seo Jin lại ngoái đầu ra sau hỏi “Hiểu không? Có hiểu không?”, báo hại bầu không khí chẳng thấy gợi tình đâu mà chỉ thấy rối tung rối mù lên.
“Xong rồi.”
Cuối cùng thì kế hoạch bôi kem cũng kết thúc một cách lãng xẹt, bằng việc Beom Cheol vỗ vỗ vào lưng hắn y như thợ kỳ ghét vừa hoàn thành công việc.
“…Ừ rồi. Cảm ơn nhé.”
Seo Jin đứng dậy khỏi giường với vẻ mặt tiu nghỉu, hắn vừa mân mê chai kem dưỡng thể với vẻ hờn dỗi, vừa bước ra phòng khách.
Đúng là cái đồ cổ hủ không ai bằng. Hắn quay lưng cười khẩy rồi dán mắt vào đồng hồ, chờ trời tối hẳn để triển khai kế hoạch tiếp theo.
‘Đêm nay kiểu gì ông cũng phải ăn bằng được.’
Seo Jin đang ngồi xếp bằng trong phòng với tư thế đầy bi tráng rồi ngủ gật lúc nào không hay, bỗng giật mình ngẩng phắt đầu dậy tỉnh ngủ. Sao đã giờ này rồi nhỉ. Hắn vỗ vỗ hai má cho tỉnh táo, rồi vội vàng chỉnh trang lại đầu tóc quần áo, sau đó mò sang phòng Beom Cheol lần nữa.
Giữa đêm hôm khuya khoắt cánh cửa phòng bỗng mở ra kêu kẽo kẹt, khiến Beom Cheol đang nằm trên giường giật nảy mình, nhổm người dậy.
“Cheol à. Ngủ chung đi.”
Seo Jin thò đầu qua khe cửa rồi nhanh nhảu chui tọt vào trong.
“…Gì cơ?”
“Tôi thấy ma. Phải ngủ chung phòng với cậu mới được.”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))