Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 1 - Chương 30
Vấn đề nằm ở đoạn tiếp theo, hắn chẳng còn sức đâu mà kéo người lên nữa, mà nhìn xuống dưới thì lại sợ ngã gãy cổ. Bỏ mẹ rồi. Đang yên đang lành nằm ở bệnh viện không muốn lại đi leo trèo tường rào nhà người khác, đúng là làm trò điên rồ mà.
Cái cảnh hắn cứ treo lủng lẳng trên mái ngói nhà người ta, tiến thoái lưỡng nan rồi vùng vẫy trông mới nực cười và thảm hại làm sao. Ngay khoảnh khắc đó, giọng nói của người đàn ông mà hắn đang mỏi mắt kiếm tìm bỗng vang lên từ cách đó không xa.
“Seo Jin à―!”
Nhìn thấy Seo Jin, Cheol hồn xiêu phách lạc lao tới rồi nhanh chóng đỡ lấy hắn, cẩn thận đặt hắn đứng xuống mặt đất. Mới lúc nãy còn nằm trong phòng bệnh mà giờ đã lủng lẳng trên tường rào nhà mình rồi giãy đành đạch, đúng là cạn lời.
“Anh làm cái chi mà nguy hiểm rứa?”
Cheol hỏi mà không giấu nổi vẻ bàng hoàng trên mặt. Đối diện với khuôn mặt điển trai của người đàn ông, đầu óc Seo Jin bỗng chốc trở nên rỗng tuếch.
Thật ra ngay từ đầu hắn đã chẳng có kế hoạch cụ thể nào, trong đầu chẳng nảy ra ý tưởng gì cũng chẳng suy nghĩ được gì. Giờ phải nói sao đây?
Tôi lỡ làm hỏng chuông cửa nhà cậu rồi. Tôi đã bảo là sẽ phóng uế ra phòng khách nhà cậu mà. Xin lỗi nhưng cho tôi vay tiền taxi được không? Đàn ông đàn ang cái quái gì mà mới hôn một cái đã chết không hối tiếc….
Giữa hàng chục hàng trăm câu thoại đang quay cuồng rối rắm trong đầu, câu nói buột ra khỏi miệng hắn lại là câu tồi tệ nhất trong số đó.
“Cậu…. có muốn ngủ với tôi không?”
Seo Jin tự thấy lời thốt ra từ cái miệng mình nghe chẳng lọt tai chút nào, nên vô thức đưa ngón tay lên quệt môi. Dù có nghĩ thế nào đi nữa thì một kẻ mặc đồ bệnh nhân vừa trèo tường xuống cũng không nên nói ra câu đó. Trừ phi cái bệnh viện mà hắn vừa trốn ra là trại thương điên thì may ra còn hợp lý.
Trước tình huống chưa từng thấy bao giờ, Cheol gãi gãi lông mày với vẻ mặt ngơ ngác như vừa nghe được một câu đùa theo trào lưu mới nhất mà cậu ta không hiểu nổi.
“Ý tôi là….”
Seo Jin muộn màng tỉnh táo lại định chữa cháy cho câu nói vừa rồi, thì những hạt mưa bắt đầu rơi lách tách trên gò má trắng ngần của hắn, cùng lúc đó bầu trời cũng bắt đầu gầm gào sấm chớp dữ dội. Cheol nheo một bên mắt ngước nhìn bầu trời đen kịt rồi mở cánh cổng lớn ra và lên tiếng.
“Vào nhà cái đã.”
Seo Jin bước vội vào ngôi nhà quen thuộc để tránh mưa, rồi quyết định đi tắm rửa qua loa cho sạch nước mưa dính trên người. Vào phòng tắm, hắn đứng dưới vòi hoa sen xối nước ấm nóng, vừa kỳ cọ mặt mũi thật mạnh vừa suy nghĩ.
‘Mình điên mất rồi hay sao mà tự nhiên lại nói thế. Lát nữa ra ngoài phải đính chính lại ngay mới được.’
Seo Jin tắm rửa xong xuôi bước ra ngoài, đưa mắt nhìn quanh phòng khách của ngôi nhà đã lâu không ghé thăm. Giờ mới để ý, trong một góc phòng khách có đặt một chiếc vali nhôm màu bạc mà trước đây hắn chưa từng thấy.
Hắn trừng mắt nhìn chiếc vali, việc Cheol thực sự định bỏ hắn lại mà rời đi bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, khiến những cảm xúc tồi tệ không sao tả xiết cứ thế trào dâng trong lồng ngực.
Ngay khoảnh khắc hắn muốn lao đến hất tung chiếc vali kia lên, thì giọng nói của chủ nhà vang lên bên cạnh.
“Rốt cuộc là anh làm cái gì ở đây vậy.”
“…Hả? Ờ….”
“Mà lúc nãy anh nói cái gì đó?”
Cheol vừa bước ra khỏi phòng tắm, tay dùng khăn lau mái tóc ướt sũng vừa cẩn thận hỏi. Có vẻ như cậu ta vẫn rất để tâm đến câu nói lúc nãy.
Seo Jin vẫn dán chặt mắt vào chiếc vali màu bạc, rồi lại lầm bầm như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường.
“…Cậu có muốn ngủ với tôi không?”
Cheol khựng lại trước câu nói mang lại cảm giác ngờ ngợ quen thuộc ấy, bàn tay đang lau tóc dừng lại giữa chừng rồi thở dài một hơi rõ não nề. Sau đó cậu ta bước lại gần Seo Jin và ngồi xuống ghế sofa, trong đầu thầm tự hỏi không biết cái đầu nhỏ tí hon kia rốt cuộc đang chứa đựng thứ quái quỷ gì.
“Được rồi. Ngủ thì ngủ.”
Cậu ta ngả người ra lưng ghế, nhìn Seo Jin và trả lời câu hỏi bằng ánh mắt cùng giọng điệu có phần vô cảm.
Sao phản ứng lại thế này. Dù sự việc có ra sao thì thái độ hờ hững của Cheol hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Seo Jin.
“Nhưng mà phải nói lý do cái đã.”
Cậu ta lên tiếng với giọng điệu y hệt thầy giáo dạy toán đang yêu cầu học sinh giải trình các bước làm bài sau khi đã có đáp án trên giấy.
“…Vì tôi muốn ngủ cùng cậu.”
“Tại sao?”
Cheol nhíu mày thành hình ngọn núi rồi hỏi lại như không thể hiểu nổi câu trả lời. Âu cũng là lẽ đương nhiên, bởi ngay cả chính chủ thốt ra câu đó cũng còn chẳng hiểu tại sao mình lại nói vậy nữa là.
“…Do nhu cầu sinh lý tích tụ lâu ngày chăng?”
Hắn chỉ muốn cậu ta đừng đi đâu hết, muốn được chạm vào cậu ta thật gần. Nhưng vì chẳng thể trở thành người yêu thực sự nên hắn vừa quyết định định nghĩa cảm xúc này là ham muốn thể xác cho xong.
“Cái đó mà làm với tôi được à. Anh có phải bê đê đâu.”
Cheol chậm rãi vuốt một bên mặt rồi lầm bầm cùng nụ cười tự giễu. Trong đầu Seo Jin lại hiện lên hình ảnh “cái ấy” to đùng mà hắn từng nhìn thấy lần trước? rồi thầm gật đầu. Hừm, được quá đi chứ lị.
“…Thì… méo mó có hơn không… nên là cậu đừng đi đâu khác mà cứ ở đây cho đến khi tôi về Seoul…. Cái gì ấy nhỉ, à, bạn tình… cậu biết chứ? Cái này ở Mỹ phổ biến và thịnh hành lắm đấy. Biết không hả?”
Seo Jin hắng giọng rồi thao thao bất tuyệt, lôi cả ví dụ nước ngoài ra dẫn chứng đầy vẻ chuyên nghiệp. Chỉ có điều lỡ đâm lao rồi mới nhận ra vấn đề nan giải, là hắn mù tịt về chuyện đàn ông làm thế nào với nhau.
Dù xem phim đen mòn mắt từ bé, nhưng hắn chưa từng xem phim nào chỉ có hai gã đàn ông hoặc nhiều hơn thế đóng với nhau, và đương nhiên cũng chưa từng được giáo dục giới tính về chuyện quan hệ đồng giới bao giờ.
Tuy có chút chột dạ muộn màng, nhưng hắn quyết định gạt mấy vấn đề cỏn con ấy sang một bên để giả vờ sành sỏi thuyết phục cậu ta. Dù gì không có bộ phận của phụ nữ, nên cùng lắm chắc chỉ là cùng nhau sục hoặc khẩu giao cho đối phương thôi chứ gì.
“Tôi được giải tỏa, cậu cũng được giải tỏa. Vẹn cả đôi đường. Hiểu chứ? Win-win ấy. Cậu biết Win-win là gì không?”
Seo Jin dù chẳng biết mình đang nói hươu nói vượn cái gì, nhưng vẫn cứ lải nhải “Biết không? Hiểu chứ?” với hy vọng cậu ta sẽ tự hiểu hộ mình.
Dù lời đề nghị nghe khá bùi tai nhưng Cheol vẫn chẳng có phản ứng gì đặc biệt, cứ ngồi dựa vào ghế sofa với khuôn mặt lạnh tanh.
Cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, Seo Jin liền hành động bộc phát, leo tót lên đùi người đang ngồi trên ghế rồi ngồi đối mặt với cậu ta.
“Hiểu rồi thì triển luôn nhé?”
Vừa ngồi lên người cậu ta, may mắn thay trái ngược với vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt, hắn cảm nhận được phần thân dưới của đối phương đang nóng rực lên đầy mãnh liệt. Lòng tự trọng đang bị tổn thương của Seo Jin như được dựng đứng trở lại nhờ vào “thằng nhỏ” cứng ngắc kia.
Nói quá lên một chút thì hắn còn chẳng phân biệt nổi mình đang ngồi trên đùi hay đang ngồi trên “cái ấy” của cậu ta nữa.
Có vẻ bối rối trước hành động bất ngờ này, Cheol nuốt nước bọt cái “ực” rõ to đến mức Seo Jin cũng nghe thấy.
“…Cơ mà giờ không có dụng cụ gì.”
Người đàn ông không dám nhìn thẳng vào mắt hắn mà cụp mắt xuống, thấy vậy Seo Jin hơi nhíu mày hỏi lại.
“Cần quái gì mấy thứ đó?”
“Có ổn không.”
“À, ổn chứ sao không.”
Seo Jin trả lời đầy hào hùng rồi cười khẩy một cái. Chỉ cần có tay với miệng là xong chuyện, cần chuẩn bị cái quái gì.
“…Anh có biết đàn ông với nhau thì làm thế nào không.”
Cheol hỏi khẽ, chau mày vẻ đầy nghi hoặc.
“Biết chứ sao không. Ở Seoul tôi làm rồi.”
Cứ đà này thì trời sáng mất. Thấy màn dạo đầu dài dòng quá nên Seo Jin bắt đầu cáu, hắn quàng tay qua cổ cậu ta rồi bất ngờ áp môi mình lên đôi môi dày dặn kia.
Hắn khẽ mút nhẹ bờ môi dưới mềm mại rồi tách ra cùng tiếng chụt khe khẽ, ngay lập tức hơi thở nóng hổi và đôi mắt đen láy chạm nhau.
“…….”
Tưởng cậu ta sẽ bối rối, nhưng người đàn ông đã sập bẫy trước sự khiêu khích vụng về ấy trong tích tắc. Cậu ta từ từ vòng tay ôm lấy eo Seo Jin, rồi vội vã chiếm lấy đôi môi lần nữa như tiếc nuối khoảnh khắc vừa rời xa.
Chiếc lưỡi nóng hổi luồn vào khoang miệng, quét qua vòm họng và hàm răng rồi tiến sâu hơn nữa. Hơi thở ướt át vị nước bọt lọt ra qua kẽ môi đang quấn chặt.
Nụ hôn khao khát đến mức chẳng hiểu sao bấy lâu nay cậu ta có thể giả vờ dửng dưng được như thế. Chẳng nói lời nào, chỉ có tiếng chụt, chụt ướt át của lưỡi quấn lấy nhau và môi chạm môi đầy sắc dục, vang vọng khắp phòng khách rộng lớn.
Cheol mút mát, liếm láp rồi cắn nhẹ đầy nôn nóng như muốn nuốt chửng đôi môi Seo Jin vào bụng thật sự vậy.
Seo Jin đẩy người đang mút môi mình chùn chụt như ăn kẹo ngon ra một chút để tạo khoảng cách. Dù bực mình thật nhưng cậu ta hôn giỏi quá, cứ đà này mà cọ xát thêm chút nữa thì chắc hắn bắn ra chỉ vì hôn mất thôi.
Vừa mới đẩy Cheol ra để điều chỉnh nhịp độ, cậu ta đã chuyển ngay xuống dưới cằm, bắt đầu mơn trớn đường xương hàm một cách mềm mại.
Bàn tay đang ôm eo thon bỗng luồn vào trong chiếc áo phông rộng thùng thình để mơn trớn làn da mịn màng, những ngón tay thon dài cẩn thận vuốt dọc theo rãnh lưng hõm sâu.
“…Ưm….”
Nơi nào tay Cheol lướt qua là nơi đó như bốc lửa. Tiếng rên rỉ lạ lẫm thoát ra khỏi miệng hắn khiến cơ thể tự động nảy lên.
Bàn tay to của Cheol nhẹ nhàng sờ soạng bên trong lớp áo, còn đôi môi thì trượt từ xương hàm xuống cổ, liên tục dùng lưỡi vờn quanh và mút mạnh vào vùng da non nớt để âu yếm.
Phần thân dưới đang ép chặt vào nhau nóng rực như sắp bùng nổ đến nơi.
Không ngờ cơ thể mình lại có thể cảm thấy đê mê đến mức này. Biết muộn thế này đúng là uổng phí cuộc đời mà.
Seo Jin hé mắt nhìn trộm, thưởng thức bộ dạng mất kiểm soát vì dục vọng của người đàn ông, rồi ôm chặt lấy cậu ta như muốn khiêu khích thêm. Như đáp lại cái ôm ấy, chiếc lưỡi nóng bỏng của Cheol luồn vào trong tai Seo Jin khiến một tiếng rên khẽ bật ra từ miệng hắn.
“Ư.”
Đồng thời bàn tay to của cậu ta cũng lần theo đường eo trượt vào trong quần, chính xác hơn là luồn vào trong đồ lót rồi bắt đầu mơn trớn nhẹ nhàng vùng xương cụt. Cheol mải mê vuốt ve một cách đầy cố chấp mà chẳng hề nhận ra Seo Jin đang hoảng hốt vì bị sờ vào nơi không ngờ tới.
Bàn tay khẽ run rẩy của cậu ta vuốt dọc theo khe rãnh giữa hai bờ mông, rồi cẩn trọng chạm vào cái lỗ nhỏ nằm ở chính giữa.
…Thế rồi cậu ta dùng ngón tay mân mê chỗ đó.
Bốp!
Seo Jin giật mình hoảng hốt đấm mạnh vào lồng ngực săn chắc của Cheol để đẩy ra, dội ngay một gáo nước lạnh vào bầu không khí đang nóng hừng hực. Thực ra đó chỉ là phản xạ tự nhiên do quá bất ngờ mà thôi.
“…A, mẹ kiếp….”
Seo Jin nhăn mặt chửi thề một câu, tỏ vẻ không hài lòng vì cuộc vui bị gián đoạn nên trợn mắt lườm nguýt rồi chất vấn.
“Giật cả mình…. Tự nhiên sờ vào đấy làm gì?”
Cheol đang thở dốc bỗng đứng hình như bị ai ấn nút tạm dừng, cậu ta chớp mắt chậm chạp rồi bật cười khổ sở. Tiếng cười như thể đã đoán trước được kết cục này vậy.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))