Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 1 - Chương 20
“Á!”
Bất ngờ trước lực tay khủng khiếp, Seo Jin há hốc mồm quay lại chất vấn.
“Chú làm cái gì thế?”
“Làm hỏng vai người ta rồi định chuồn hả? Ông Kim dạy mày thế đấy à? Hả?”
Phù, Seo Jin thở dài, nghĩ thà xin lỗi đại cho xong chuyện để thoát khỏi tình cảnh này nên đành cúi đầu.
“Cháu xin lỗi ạ.”
“Được. Vậy thì đi theo ông chú này, chú mời mày một ly.”
“Dạ?”
Nói đoạn, gã đàn ông ngang ngược kéo vai Seo Jin lôi đi. Thú thật, hắn chẳng hiểu nổi tại sao gã cứ nằng nặc đòi uống rượu với người lạ hoắc là mình, cơn bực bội bốc lên tận đỉnh đầu.
“Buông ra đi. Cháu có việc bận.”
“Việc với chả nong.”
Giữa lúc Seo Jin đang đứng chôn chân giữa đường giằng co với gã, bỗng một bóng đen đổ ập xuống bên cạnh, kéo theo đó là câu chửi thề đầy sát khí vang lên bên tai, nghe chẳng ăn nhập chút nào với chất giọng quen thuộc ấy. Thậm chí nó còn tự nhiên đến mức không hề có chút gượng gạo nào.
Mình vừa nghe thấy cái gì thế này? Ngay khoảnh khắc Seo Jin còn đang nghi ngờ thính giác của mình, quay sang nhìn với vẻ mặt kinh ngạc thì một cái bóng vụt qua, đồng thời gã đàn ông đang nắm vai Seo Jin cũng ngã lăn quay ra đất.
“Cheol Su à!!”
Beom Cheol vừa quật ngã gã đàn ông xuống đất trong chớp mắt, liền vung đôi chân dài đá mạnh vào người gã ngay khi gã vừa úp mặt xuống đất. Bị đá trúng bụng, gã đàn ông giãy đành đạch như cá mắc cạn, miệng liên tục gào thét ầm ĩ.
Lần đầu tiên trong đời tận mắt chứng kiến cảnh người ta đánh nhau ra trò ngay trước mặt, mặt Seo Jin cắt không còn giọt máu, đứng chôn chân tại chỗ như tượng đá.
“Á hự!! Ôi trời ơi, chết tô…!”
“Cái thằng chó đẻ chết tiệt này.”
Gã đàn ông đang nằm sấp gào thét bỗng ho khù khụ rồi phun ra máu, nhưng Beom Cheol với khuôn mặt lạ lẫm như một người hoàn toàn khác vẫn không hề nương tay.
‘Chuyện quái gì thế này….’
Nhìn thấy máu tươi vương vãi trên nền đất, Seo Jin cảm giác như sắp ngất đi.
Từ trước đến nay, Hong Seo Jin chưa từng đánh nhau cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện động tay động chân, hắn là kiểu người mà hồi bé hễ thấy bố xem quyền anh là lập tức chuyển kênh sang xem 〈Công chúa phép thuật Minky〉.
Hắn cũng là một trong những kẻ hễ thấy đánh nhau ở đâu là lặn mất tăm đầu tiên, tìm đằng trời cũng không thấy.
“Ối làng nước ơi!! Hộc… cái thằng côn đồ kia…!”
Gã đàn ông co rúm người lại, khản giọng kêu cứu mọi người xung quanh. Đúng lúc đó, Beom Cheol cúi người xuống, túm lấy cổ áo gã rồi ghé sát mặt gằn giọng.
“Tao đã bảo là nếu mày còn dám giở trò lần nữa thì tao móc mắt mày ra, tao có nói không hả.”
Cái tên hiền lành kia đang nói cái quái gì thế….
Seo Jin đứng chết trân tại chỗ không nhúc nhích nổi ngón tay, cú sốc mới mẻ trước bộ dạng chưa từng thấy của Beom Cheol khiến gáy hắn tê rần.
“Đệch mợ…. Mày tính làm gì mà lại….”
Gã đàn ông bị Beom Cheol đánh sưng húp không mở nổi mắt, thở hổn hển thốt ra từng lời khó nhọc.
“Gớm, tiền bồi thường để biến mày thành phế nhân thì tao đây đéo thiếu đâu.”
Trước lời nói của gã, Beom Cheol mỉa mai như thể gã đang lo bò trắng răng. Seo Jin đứng lặng người nhìn hai người họ, quên cả thở từ lúc nào không hay.
Biến thành phế nhân cơ đấy. Quả nhiên là nhà giàu nứt đố đổ vách, biết thế lúc nãy mua thêm ít bánh kẹo nữa…….
A…. Không thở được….
“…Jesus Christ….”
Cuối cùng, Seo Jin tắc thở, mắt trợn ngược lên, miệng gọi tên Chúa Jesus của nhà thờ mà từ hồi tiểu học đến giờ hắn chưa từng bén mảng tới.
Ý thức dần mờ đi, trong tầm nhìn đang tối sầm lại, hình ảnh cuối cùng hắn nhìn thấy là Beom Cheol đang vội vàng đỡ lấy người hắn với khuôn mặt còn trắng bệch hơn cả hắn.
***
Hắn đơn độc trong bóng tối không rõ là đâu. Cúi xuống nhìn cơ thể mình thấy nhỏ xíu như một đứa trẻ. Trong bóng tối hư vô, bỗng thấy một căn phòng có ánh sáng lọt ra.
Mở cửa bước vào, trên chiếc tivi Nhật Bản đang phát sáng là trận đấu quyền anh giữa Hearns và Hagler đang đến hồi gay cấn.
Hừ. Hắn nhăn nhó mặt mày, bấm loạn xạ nút chuyển kênh để mở 〈Công chúa phép thuật Minky〉. Hắn muốn xem cô bé tóc hồng dùng bảo bối làm phép ngay bây giờ, nhưng dù có bấm thế nào thì kênh cũng không đổi.
「 “Cú thọc cực nhanh của Hearns! Chà, cú đấm liên hoàn không chút khoan nhượng phải không ạ?” 」
「 “Nhưng Hagler tuyệt đối không gục ngã. Người đàn ông bất khuất!” 」
Cuối cùng Seo Jin bé nhỏ đành bị ép phải xem quyền anh và òa khóc nức nở.
Mùi hương thơm thoang thoảng quen thuộc và tiếng ồn ào ù ù bên tai dội một gáo nước lạnh vào tâm trí đang chìm trong bóng tối, ép hắn phải tỉnh lại. Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai khiến hắn vô thức rùng mình.
“Bảo là đang ngủ mà sao mấy tiếng rồi vẫn chưa dậy. Có khám tử tế không đấy hả?”
“Vâng, vâng. Tôi khám hết rồi, cậu ấy chỉ đang ngủ trương… Ối chà, dậy rồi kìa.”
Vị bác sĩ đang nói chuyện với Beom Cheol bên cạnh giường thấy Seo Jin cựa quậy liền vội vàng hất cằm ra hiệu.
“Seo Jin à!”
Nghe thấy tiếng gọi, Beom Cheol quay ngoắt người về phía giường, hạ thấp người xuống ngang tầm với Seo Jin đang nằm. Bàn tay to lớn của cậu ta thay vì nắm lấy tay Seo Jin, thì lại nắm chặt lấy cái chăn bông tội nghiệp.
Vẻ ngoài luôn gọn gàng giờ rối bù, nắm tay đang siết chặt khẽ run rẩy.
Bác sĩ thấy vẻ phiền phức liền đẩy nhẹ cậu ta sang một bên, rọi đèn pin nhỏ vào mắt Seo Jin và lên tiếng.
“Bệnh nhân, cậu ngủ ngon chứ?”
“…Chuyện gì xảy ra thế này….”
Seo Jin nheo mắt trước ánh sáng chói lóa, khẽ thốt ra câu thoại đúng chuẩn của một bệnh nhân vừa tỉnh lại. Dù nơi hắn tỉnh dậy không phải bệnh viện mà là phòng ngủ quen thuộc.
“Lúc đầu thì là ngất xỉu, nhưng sau đó là cái gì nhỉ, là ngủ say sưa đấy ạ.”
Chết tiệt. Tại đêm qua mất ngủ đây mà. Bản thân không bị đánh mà lại lăn ra ngất, xong lại còn ngủ ngon lành, sự thật này khiến hắn xấu hổ, nhíu mày day day thái dương.
“Cái cậu người giám hộ đây làm loạn cả lên nên tôi đã làm đủ mọi xét nghiệm có thể rồi, may mắn là không có vấn đề gì cả.”
Vị bác sĩ cố gắng nặn ra vẻ thân thiện từ tận đáy lòng để nói tiếp, rồi hờ hững tắt đèn pin cất vào túi khám bệnh. Có vẻ ông ấy đã bị hành hạ khá nhiều trước khi Seo Jin tỉnh lại nên trông vô cùng mệt mỏi.
“Vậy cậu cứ ở đây nghỉ ngơi cho lại sức nhé.”
Dặn dò xong vài câu, vị bác sĩ vội vã rời khỏi phòng như chạy trốn, để lại sự tĩnh lặng vây lấy hai người trong căn phòng rộng lớn.
“Seo Jin à.”
“Hộc.”
Beom Cheol lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng khiến Seo Jin giật mình, vô thức thốt lên một tiếng sợ hãi. Vì vừa chứng kiến cảnh tượng lúc nãy lại còn gặp ác mộng, nên đây là phản ứng sinh lý tự nhiên.
Beom Cheol nhìn chằm chằm Seo Jin đang ngẩng đầu lên với vẻ sợ hãi, hốc mắt cậu ta đỏ hoe. Nắm tay đang túm chặt chăn càng thêm dùng sức. Cơ hàm sắc cạnh giật giật rồi cậu ta khẽ nói.
“…Haaa…. Tôi đã phạm tội đáng chết với a….”
“A, không không phải.”
Seo Jin lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt vẫn còn vương nét kinh hoàng. Hắn lần lượt nhớ lại những chuyện mình đã làm: từ chê ỏng chê eo đồ ăn, tung cước đá vào chấn thủy, cho đến việc túm cổ áo cậu ta… tất cả khiến sống lưng hắn lạnh toát.
Câu hỏi về số phận gã đàn ông lúc nãy đã dâng lên tận cổ họng, nhưng rồi hắn lại nuốt ực trở xuống vì thực tâm chẳng hề muốn biết. Chỉ mới nghĩ đến thôi mà một dòng mồ hôi lạnh đã chảy dọc theo sống lưng rồi.
‘Mình điên mất rồi. Đống cơ bắp kia đâu phải để trưng cho đẹp.’
Beom Cheol có vẻ bối rối trước thái độ của Seo Jin, cậu ta chớp mắt vài cái rồi lại nhìn thẳng vào mắt hắn, cất giọng dịu dàng.
“…Dù vậy thì sau này có gặp mấy thằng rác rưởi kiểu đó, tuyệt đối đừng có dây dưa nói chuyện, cứ lờ đi là được.”
“Mấy thằng rác rưởi kiểu đó là kiểu nào….”
Mình lại lên cơn điên rồi. Sao lại dám trả treo chứ. Seo Jin vội vàng im bặt, kéo chăn lên che kín cái miệng hay lo chuyện bao đồng của mình.
“…Trời đất, ngây thơ quá thể.”
Nhìn bộ dạng đó bằng ánh mắt lo lắng, Beom Cheol lên tiếng với giọng điệu ân cần như đang dỗ dành trẻ con.
“Anh không biết là lũ đàn ông con trai toàn là lang sói với rác rưởi cả sao.”
“…Thế nghĩa là tôi cũng là lang sói với rác rưởi… Ực.”
Seo Jin lại vội vàng mím chặt môi, tự bịt miệng mình rồi lắc đầu nguầy nguậy. Câm mồm lại. Bảo là rác rưởi thì cứ nhận là rác rưởi đi. Cái mồm này đúng là điếc không sợ súng, chẳng biết đường mà im lặng chút nào.
Bất ngờ Beom Cheol đứng dậy với thân hình cao lớn và bảo.
“Lát nữa còn uống thuốc, phải ăn chút cháo mới được.”
Hành động bất ngờ đó khiến Seo Jin giật thót, phản xạ tự nhiên giơ tay lên thủ thế phòng vệ. Beom Cheol khựng lại nhìn hắn, rồi hỏi với vẻ mặt ngỡ ngàng.
“…Làm cái gì vậy?”
“…Tại người ngợm cứ ê ẩm quá ấy mà….”
Seo Jin vội vàng xoay vai, bẻ cổ rắc rắc giả vờ như không có chuyện gì, giọng nói cứ thế nhỏ dần. Dù vẻ mặt vẫn còn chút ngờ vực nhưng Beom Cheol cũng quay người đi ra ngoài. Còn lại một mình trong phòng, Seo Jin vò đầu bứt tóc chìm vào suy tư.
Tiêu đời nhà ma rồi.
Nghĩ đến tương lai phía trước mà tối tăm mặt mũi. Trong đầu hắn lướt nhanh như điện xẹt hàng tá bản tin về những vụ người yêu đòi chia tay xong bị hành hung, bắt cóc, sát hại hay giam cầm.
‘Hình như mới đây còn có vụ cô gái cuồng yêu giam cầm bạn trai cũ suốt ba năm trời gây xôn xao dư luận thì phải.’
Giam cầm.
Cái từ ngữ khiến người ta rợn tóc gáy ấy làm Seo Jin từ từ quay đầu nhìn quanh. Có gì đó là lạ. Đáng lẽ ngất xỉu thì phải tỉnh dậy ở bệnh viện, đằng này sao lại nằm ở nhà riêng thế này.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))