Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 1 - Chương 10
“Seo Jin à.”
Hắn phớt lờ tiếng gọi phía sau, định đi thẳng vào phòng thì bỗng khựng lại, lùi vài bước quay lại thùng xe, khệ nệ ôm hết đống đồ vừa mua xuống.
“Đưa đây. Để tôi xách cho.”
Beom Cheol cũng xuống xe theo, nhanh tay định đỡ lấy túi đồ.
“Đưa đây.”
Seo Jin trừng mắt giật lại túi đồ. Cái thái độ trơ tráo này chẳng khác gì lũ cướp cạn. Beom Cheol bật cười bất lực trước hành động vô lý đó, đưa tay day day hai bên lông mày rồi hỏi.
“Trời ạ cái con người này. Sao tự nhiên lại nổi đóa lên thế?”
“…….”
Bản thân Seo Jin cũng chẳng tìm ra lý do thích đáng nên đành lờ cậu ta đi, ôm khư khư đống bánh kẹo quý giá đi thẳng vào phòng. Nhưng khi hắn chưa kịp đóng cửa thì một bàn tay to lớn đã chặn lại, đẩy mạnh cánh cửa ra, Beom Cheol lách người ghé đầu vào trong.
“Gì đấy, vào đây làm gì.”
Seo Jin gồng cơ mặt lên, gắt gỏng hỏi. Beom Cheol nheo mắt nhìn quanh phòng một lượt rồi ngồi xổm xuống, lục tìm lọ thuốc trong túi đồ mới mua.
“Anh ra ngoài một lát đi. Thuốc diệt rết độc lắm đấy.”
À phải rồi, con rết. Seo Jin dù mặt vẫn hằm hằm nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời cậu ta bước ra ngoài. Đêm đầu hạ, gió mát rượi và tiếng côn trùng rả rích tràn ngập khắp sân nhà.
Một lúc sau, Beom Cheol bước ra, tay phủi phủi bụi sau khi đã rắc thuốc cẩn thận dưới lớp chiếu. Vừa chạm mắt với Seo Jin, cậu ta bật cười rồi lầm bầm trong miệng.
“Cái số tôi khổ quá mà.”
Seo Jin đang đợi bên ngoài, chẳng nói chẳng rằng lướt qua cậu ta chui tọt vào phòng. Bị bỏ lại một mình giữa sân, Beom Cheol hướng về phía cánh cửa đóng kín mà nói vọng vào.
“Seo Jin à. Mai gặp nhé.”
Giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ dỗi hờn len qua khe cửa tràn vào trong phòng.
Cái thằng ngốc không biết giận là gì này…. Ngây thơ quá thể. Seo Jin cười khẩy, lắc đầu nghĩ thầm, may mà gặp phải mình nên chỉ tốn ít bánh kẹo, chứ ở Seoul thì cái loại ngơ ngơ như cậu ta chắc bị lừa cho bán nhà từ đời nào rồi.
Trông vẻ ngoài thì rõ là dân chơi mà bên trong lại mềm yếu thế kia, không biết sau này sống sao giữa cái xã hội hiểm ác này đây. Hắn cũng hơi lo lo, nhưng rồi cũng nhanh chóng gạt phăng cái suy nghĩ lo chuyện bao đồng ấy mà đi ngủ.
***
Seo Jin thốt lên một tiếng trầm trồ khi ngắm nhìn những giọt sương long lanh đọng trên tán lá xanh mướt sau cơn mưa đêm qua. Mới bắt đầu trồng ớt được hai tuần mà cây giống đã lớn phổng phao thế này. Cái màu xanh bé xíu này ngắm mãi cũng không thấy chán.
“Giờ đi ăn cơm thôi nào.”
Ông chỉnh lại chiếc mũ rơm rồi hối thúc Seo Jin. Ông bảo hôm nay là tiệc mừng thọ bảy mươi của ông Park bạn ông, nên cả làng sẽ tụ tập ăn uống linh đình.
“Thế còn Cheol thì sao ạ?”
Seo Jin đang mải ngắm nghía mấy cái lá cây, nghe ông gọi mới ngẩng đầu lên hỏi. Mấy tuần nay, cái tên không biết giận dỗi là gì ấy ngày nào cũng đến điểm danh, lúc thì mang đồ ăn nhẹ đến, lúc thì phụ Seo Jin làm đồng, chẳng bỏ sót ngày nào.
“Gớm, nó đến đây mà không thấy mi thì tự khắc nó tìm đến chỗ khác chứ sao.”
Nghe ông nói có lý, Seo Jin gật đầu rồi đi theo ông đến nhà văn hóa thôn, nơi tổ chức tiệc.
Nhà văn hóa thôn dường như tụ hội tất cả mọi người trên thế giới về đây hay sao mà từ trong ra ngoài chỗ nào cũng ồn ào náo nhiệt, chẳng có lấy một góc yên tĩnh. Trong lúc ông đứng trò chuyện với mọi người, Seo Jin bắt đầu dáo dác nhìn quanh ngó nghiêng.
“Kìa, cậu chàng ‘Tiên sư’! Lại đây mau, lại đây.”
Từ xa, bộ ba bà thím đang ngồi quây quần trong chòi nghỉ mát đã nhận ra và gọi hắn.
“Lại đây mà ngồi này, ngồi đi.”
Cô Yeong Ok đứng dậy vẫy tay gọi hắn rối rít. Seo Jin ngơ ngác ngồi vào giữa các thím, chào hỏi xã giao vài câu. Các thím ai cũng đã ngà ngà say nên tâm trạng có vẻ rất phấn khích.
Vừa ngồi xuống, nhìn thấy một con gián nằm chễm chệ giữa mâm cỗ, Seo Jin hét toáng lên rồi nhảy dựng nảy người. Các thím nhìn nhau rồi phá lên cười ngặt nghẽo.
“Gớm. Vừa đến đã lên cơn ‘Tiên sư’ rồi đấy.”
“K-kia, sao lại có con gián trên mâm cơm thế ạ?”
Seo Jin dùng ngón trỏ chỉ vào đĩa côn trùng đen sì chất đầy trên bàn, lắp bắp hỏi.
“Cái này á? Châu chấu rang đấy. Ăn thử một con đi. Bùi lắm.”
Cô Sun Ja nhón một con châu chấu rang đưa về phía Seo Jin.
“…Cháu sắp nôn rồi đây này.”
Seo Jin nhìn lảng đi, lầm bầm trong miệng. Thấy vậy, cô Yeong Ok liền bỏ tọt con châu chấu vào miệng nhai rau ráu trêu hắn: “Ái chà, bùi thế không biết.” Seo Jin bĩu môi ngồi xuống, xé vỏ đôi đũa tre rồi gắp một miếng bánh nếp lá gai nằm ở vị trí xa đĩa châu chấu nhất, bỏ tọt vào miệng.
“Cậu chàng ‘Tiên sư’ nhà mình cũng phải làm một bát chứ nhỉ.”
Lần này cô Sun Ja rót đầy một bát rượu dongdongju sánh đặc đưa cho Seo Jin.
*rượu dongdongju: là rượu vẫn còn vài hạt gạo lẫn trong đó.
“…Dạ? Cháu không uống được mấy loại như rượu gạo đâu. Nhiều tạp chất lắm.”
Seo Jin vừa nhồm nhoàm nhai miếng bánh nếp trong miệng vừa từ chối.
“Ơ hay? Cái này không phải rượu gạo đâu, là rượu dongdongju. Bà cụ nhà này tự ủ đó. Ngon lắm.”
“…Thế cháu xin một bát thôi nhé.”
Không chịu nổi ánh mắt nài nỉ của cô Sun Ja, cuối cùng Seo Jin đành tặc lưỡi nhận lấy bát rượu. Trên mặt thứ chất lỏng màu trắng sữa là những hạt cơm nếp nổi lềnh bềnh. Mặc kệ vậy. Hắn ngửa cổ uống ực một hơi cạn sạch bát rượu dongdongju, vầng trán nhăn tít lại rồi thốt lên sảng khoái.
“Khà.”
Hương thơm nồng nàn và vị ngọt dịu, đây là lần đầu tiên hắn được nếm thử hương vị này.
“Thế nào? Ngon chứ?”
“Cũng… ngon thật đấy ạ.”
“Đúng rồi, đúng rồi. Ăn thử cái này nữa đi.”
Seo Jin nhận lấy thức ăn các thím đưa cho như chim non chờ mồi, vừa ăn vừa tán gẫu đến quên cả thời gian.
Mặt trời mới đó còn ở đỉnh đầu giờ đã ngả sang ráng chiều đỏ rực, bên cạnh kẻ từng mạnh miệng tuyên bố chỉ uống một bát, giờ la liệt những ấm rượu dongdongju rỗng không. Món châu chấu rang mà hắn kêu là buồn nôn, lấy cớ say rượu để nếm thử một miếng, ai dè sau đó hắn ăn ngấu nghiến như thể kiếp trước có thù oán gì với loài châu chấu hay bị ma đói nhập vào không bằng.
“Còn cái này không ạ?”
Seo Jin vừa lắc lắc cái đĩa rỗng tuếch giữa không trung vừa hỏi.
“Cái thằng này là người hay là ếch thế không biết…”
Nhìn chiếc đĩa từng đầy ắp châu chấu giờ sạch bách, cô Yeong Ok ngán ngẩm lẩm bẩm với vẻ mặt hoang mang.
“Rượu cũng bảo chỉ uống một bát thôi mà.”
“À, thì là cậu chàng ‘Tiên sư’ mà lị.”
“À! Chuẩn rồi.”
Giờ đây giữa họ dường như đã hình thành một luật bất thành văn, kiểu như ‘phép ẩn dụ trong thơ ca’ thì ở đây là ‘phép ngoại lệ cho tên Tiên sư’. Seo Jin với hai má đỏ bừng, tiếc rẻ uống cạn một hơi bát rượu dongdongju.
“Chà, ăn uống tốt ghê nhỉ.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc bất chợt vang lên bên tai, hắn ngẩng đầu lên, một gương mặt quen thuộc lờ mờ hiện ra trong tầm mắt.
“Ơ kìa, Cheol đấy à, mi đến từ bao giờ thế?”
Cô Yeong Ok nhìn thấy cậu ta liền hỏi với vẻ ngạc nhiên. Beom Cheol trả lời qua loa là mới đến, rồi lại quay sang nói với Seo Jin.
“Cái đồ này, uống như hũ chìm thế kia thì mai vỡ đầu ra đấy.”
Seo Jin lặng lẽ ngước nhìn cậu ta rồi bật cười khanh khách, sau đó lại rót đầy bát rượu.
“Gì thế. Hai đứa thân nhau à? Thế thì các cô về trước đây, Cheol mi lo cho nó nhé.”
Được dịp thoát thân, các thím vội vàng đứng dậy, đưa ngón tay xoay xoay ở thái dương rồi hất cằm về phía Seo Jin. Ý bảo là hắn say quắc cần câu rồi. Beom Cheol nhìn xuống hắn, tặc lưỡi một cái rồi gật đầu.
Khi trời chập choạng tối, mọi người lần lượt ra về, chòi nghỉ mát vốn ồn ào giờ trở nên yên tĩnh hơn đôi chút, thay vào đó là tiếng dế kêu râm ran ngày hè. Bầu không khí hữu tình theo cách riêng khiến rượu càng thêm ngon.
“Mấy ngón đây.”
Beom Cheol búng tay tanh tách trước mặt Seo Jin, rồi xòe hai ngón tay ra lắc lắc hỏi. Seo Jin nhìn những ngón tay đang đung đưa trước mắt mình rồi lẩm bẩm.
“…Tên ngốc đến rồi kìa.”
Nghe vậy, Beom Cheol phì cười, ngồi xuống bên cạnh hắn rồi nói.
“Nhận ra người quen thế này là vẫn còn tỉnh táo chán.”
Seo Jin chẳng nói chẳng rằng dốc ngược bát rượu vào miệng, Beom Cheol ngồi bên cạnh liền gắp một miếng sườn đưa đến tận miệng hắn.
“Không ăn đâu, đồ ngốc.”
“Chà. Khó chiều gớm.”
Bị Seo Jin từ chối thẳng thừng, Beom Cheol cau mày rồi bỏ miếng sườn bị hắt hủi vào miệng mình. Seo Jin định rót thêm một bát nữa, hắn nghiêng ấm rượu nhưng chỉ nhỏ ra được vài giọt rồi tắt ngấm, hắn cầm cái ấm rỗng tuếch lắc lắc giữa không trung.
Beom Cheol thở dài thườn thượt, luồn tay xuống dưới nách Seo Jin rồi lấy đà xốc ngược hắn lên vai, cứ thế vác hắn rời khỏi hội quán.
Bên ngoài, thay vì chiếc xe tải màu trắng quen thuộc là một chiếc máy cày màu đỏ đậu lù lù ở đó. Như chỉ chờ có thế, Seo Jin nằm dang tay chân hình chữ đại trên đống rơm chất ở rơ-moóc phía sau, chiếc máy cày nổ máy phát ra tiếng động cơ phành phạch vui tai rồi bắt đầu lăn bánh.
Gió đêm đầu hạ thổi mát rượi, tiếng côn trùng rả rích lấp đầy con đường quê yên tĩnh. Bầu trời đêm đen kịt như đổ mực, lấm tấm những vì sao sáng rực rỡ như thể sắp đổ ập xuống trần gian. Dải ngân hà với hàng vạn tinh tú vắt ngang bầu trời đêm nơi thôn quê quả là một tuyệt tác hùng vĩ.
“Oẹ.”
“Gì đấy?”
Đang lái xe, nghe thấy âm thanh báo hiệu điềm gở, Beom Cheol vội vàng quay đầu lại nhìn.
“Oẹ… ọe….”
Seo Jin nửa nằm nửa ngồi, nôn thốc nôn tháo hết những gì đã ăn lên người mình. Beom Cheol vội vàng dừng xe, nhảy xuống chạy ra phía sau, đỡ Seo Jin ngồi thẳng dậy rồi vỗ lưng cho hắn.
“Có sao không?”
Vừa vỗ lưng, Beom Cheol vừa dùng tay không lau sạch bãi nôn dính trên mặt và người Seo Jin mà chẳng hề tỏ vẻ ghê tởm, sau đó cậu ta quệt đại vào quần áo mình rồi leo lại lên ghế lái.
Chiếc máy cày rung bần bật dừng lại trước một ngôi nhà Hanok to chẳng khác nào cung điện. Vì nhà của Beom Cheol gần hội quán hơn nhiều nên đây là lựa chọn bất đắc dĩ. Tiếng động cơ ồn ào tắt hẳn, Seo Jin mới lờ đờ chớp mắt nhìn quanh.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))