Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 1 - Chương 09
Beom Cheol vẫn dán mắt vào con đường phía trước mà đáp lại. Seo Jin vươn cổ nhìn vào gương chiếu hậu, vuốt lại tóc tai một lần nữa rồi hỏi.
“Trông có ngầu không?”
Kiểu như, đẹp trai đến mức không thốt nên lời chẳng hạn.
Nghe câu hỏi đó, một tiếng cười khẩy bật ra từ khóe miệng Beom Cheol như thể vừa nghe được chuyện rất nực cười.
“Hử?”
Như muốn hối thúc cậu ta mau khen ngợi mình, Seo Jin gặng hỏi để chờ đợi câu trả lời mà hắn đã định sẵn trong đầu.
“Chả biết. Tôi thì thích cái bộ dạng như ăn mày của anh hơn.”
“Cái gì? Như ăn mày á?”
Seo Jin trố mắt nhìn sững sờ trước phản ứng không ngờ tới của người đàn ông bên cạnh. Mặc kệ ánh mắt tóe lửa của hắn, Beom Cheol dường như lại thấy chuyện đó rất thú vị nên cứ tủm tỉm cười suốt dọc đường.
Trong lúc hai người mải nói mấy chuyện phiếm, chiếc xe đang chạy trên đường nhựa đã dừng lại ở một bãi đất trống hoang vu như bãi đỗ xe. Seo Jin nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt ngơ ngác.
“…Thị trấn đâu?”
“Đây là thị trấn chứ đâu.”
Câu trả lời đầy hoang đường khiến Seo Jin cảm thấy tê rần cả da đầu. Phố xá sầm uất đâu chẳng thấy, trước mắt hắn chỉ là con đường vắng vẻ với lác đác vài cửa tiệm nhỏ nằm thưa thớt.
Hồi còn ở Seoul, chỉ cần bước ra khỏi cửa nhà thôi cũng đã nhộn nhịp hơn chốn này rồi. Nỗi thất vọng tràn trề khiến Seo Jin buông một tiếng thở dài thườn thượt, rồi đưa tay day mạnh hai hốc mắt.
“Lần sau tôi chở anh lên thành phố lớn, chịu khó chút đi.”
Nhận ra vẻ mặt ỉu xìu của hắn, Beom Cheol vội vàng lên tiếng an ủi.
Seo Jin gật đầu ủ rũ, bước xuống xe rồi cùng cậu ta đi dạo quanh cái thị trấn vắng vẻ này. Nhưng nhìn kỹ lại thì cũng không tệ đến thế, có cả siêu thị, cửa hàng quần áo, tiệm làm tóc, quán cà phê và thậm chí là cả cửa hàng hamburger nhượng quyền nữa.
Hai người đi thẳng vào siêu thị lớn nhất. Trong lúc Beom Cheol đi tìm thuốc diệt rết thì Seo Jin nhanh chóng lượn một vòng quanh cửa hàng, vớ được thứ gì cần thiết là nhặt ngay lấy.
Cơ hội đây rồi.
Từ sữa tắm, dầu gội cho đến bánh kẹo, sô cô la, Seo Jin ôm đầy cả hai tay, trông chẳng khác nào một con sóc đang nhét hạt dẻ đến căng phồng cả má.
Vừa chạm mặt Beom Cheol đang cầm thuốc diệt rết đi tìm mình, Seo Jin liền trút hết đống đồ trên tay sang cho cậu ta rồi lên tiếng.
“Mua cho tôi mấy cái này nữa đi.”
“Anh dùng mấy loại này có được không đấy? Để hôm nào đi phố tôi mua loại xịn cho.”
Bất ngờ bị nhét đầy đồ vào tay, Beom Cheol nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng.
“Không sao, cứ mua cái này đi.”
Để sau cái gì chứ. Đang nước sôi lửa bỏng thế này cơ mà.
Cậu ta bật cười rồi ôm đống đồ đi thẳng ra quầy thu ngân, đổ ào tất cả lên mặt bàn.
“Gớm, bên ngoài có chiến tranh hay sao mà mua nhiều thế?”
Nhìn đống hàng hóa chất cao như núi, nhân viên thu ngân tròn mắt hỏi với vẻ kinh ngạc. Beom Cheol chỉ nhướn mày thay cho câu trả lời, làm ra vẻ không liên quan.
Trong lúc cậu ta đang thanh toán, Seo Jin đã lẻn ra ngoài, vờ vịt đá mấy hòn đá dưới chân để lảng tránh. Vốn dĩ hắn chúa ghét cái kiểu ăn bám thế này, nhưng tình thế cấp bách nên đành chịu. Hơn nữa, hôm trước thấy nhà cậu ta cũng có vẻ khá giả… Đang đứng ngẩn ngơ tự trấn an bản thân thì tiếng cười đùa của mấy cô gái từ xa vọng lại theo gió.
“Úi trời, giật cả mình… Cái tên ất ơ kia là ai thế?”
Mái tóc nhuộm màu nổi bật, áo sơ mi lụa bóng loáng kết hợp với quần short, nhìn từ xa thì đích thị là dân chơi Gangnam chính hiệu.
“…Chẳng phải anh ‘Tiên sư’ đó sao?”
Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên. Là giọng của Jae Sook, cô bé mà hắn đã ngồi tán gẫu cả buổi mấy hôm trước.
“Đúng là anh Tiên sư rồi. Anh Tiên sư ơi!”
Nghe cái tên “anh Tiên sư”, hắn dáo dác nhìn quanh xem có phải gọi người khác không, nhưng tiếc thay xung quanh chỉ có mỗi một bà thím mặc áo hoa lòe loẹt.
“Chào em Jae Sook. Bên cạnh là bạn em hả. Chào em nhé.”
Seo Jin thầm niệm chữ “Nhẫn” trong lòng, rồi mỉm cười chào hai cô bé đang chạy về phía mình.
“Em chào anh ạ…”
Cô bé có mái tóc ngắn ngang tai ngẩn người ngước nhìn hắn rồi huých tay Jae Sook, thì thầm hỏi nhỏ.
“Ai thế?”
“Anh Tiên sư đấy. Anh này mồm mép tép nhảy, nói chuyện nghe là đứ đừ luôn đó.”
Jae Sook vênh mặt lên đầy tự hào như thể đang khoe khoang báu vật gì ghê gớm lắm. Giá mà con bé bỏ cái từ “Tiên sư” ở đằng trước đi thì tốt biết mấy.
“Đi chơi với bạn à? Định đi đâu đấy?”
Seo Jin cố rướn khóe miệng lên, nở một nụ cười lãng tử có phần sến súa. Đó là thói quen của hắn, một kẻ từ nhỏ đã bị ám ảnh kỳ lạ bởi ánh nhìn của người khác và sự nổi tiếng.
“Ối mẹ ơi… xỉu mất…”
Thấy nụ cười tỏa nắng của hắn, cô bé tóc ngắn trợn mắt giả vờ ngất xỉu ngã ra sau, khiến Jae Sook cười nắc nẻ phải đỡ lấy. Trước phản ứng cuồng nhiệt của mấy cô gái nhỏ, Seo Jin thầm nuốt nụ cười đắc ý vào trong. Phải rồi, mình sống là vì những giây phút này đây.
“Bọn em đến đây ăn hăm-bơ-gơ ạ.”
“Hamburger ngon đấy. Thế tan học rồi hả?”
Trong lúc Seo Jin đang tán gẫu mấy chuyện vô thưởng vô phạt với bọn trẻ thì Beom Cheol đã thanh toán xong, tay xách nách mang mấy túi đồ to tướng lững thững bước ra.
“Ơ có cả anh Cheol nữa à?”
Nhìn thấy đống đồ trên tay cậu ta, Jae Sook làm vẻ mặt sửng sốt.
“Bộ sắp có chiến tranh hay sao mà mua khiếp thế.”
“E hèm!”
Dù Seo Jin có mặt dày đến đâu thì lần này cũng thấy hơi ngượng. Hắn hắng giọng thật to để cắt ngang lời Jae Sook, rồi nhanh chóng lảng sang chuyện khác.
“Thế cô bạn này tên là gì nhỉ?”
“Là Su Jin ạ.”
“Su Jin à. Anh là Seo Jin này. Tên nghe giống nhau nhỉ, chắc là duyên phận rồi.”
Vừa buông lời sến súa, Seo Jin vừa đưa tay vuốt tóc, môi nở nụ cười rạng rỡ. Su Jin lẩm bẩm “Ôi mẹ ơi, duyên phận…” rồi lại giả vờ ngất xỉu ngã vào người Jae Sook. Đúng là những đứa trẻ vui tính và biết cách tung hứng.
Beom Cheol lặng lẽ nhìn cảnh đó, chẳng nói chẳng rằng lướt qua họ đi thẳng về phía xe tải.
“Thôi anh đi trước nhé. Ăn hamburger ngon miệng nha.”
Thấy bóng lưng gã trai kia đã đi xa, Seo Jin vội vàng chào tạm biệt hai cô bé.
“Sao đã đi rồi.”
Seo Jin xoa đầu Jae Sook đang luyến tiếc không nỡ rời, chào tạm biệt một câu thân mật rồi ba chân bốn cẳng đuổi theo bóng lưng cậu ta. Beom Cheol đã chất hết đồ lên xe, nổ máy sẵn sàng ngồi đợi hắn.
Seo Jin hớt hải chạy từ xa tới, leo lên ghế phụ rồi thở hổn hển để lấy lại hơi, thấy vậy Beom Cheol chẳng nói lời nào mà chỉ lặng lẽ bật điều hòa, rồi nhẹ nhàng nhấn ga cho xe lăn bánh.
“Cảm ơn chuyện hôm nay nhé. Tôi sẽ dùng tiết kiệm.”
Seo Jin lại nở một nụ cười rạng rỡ với cậu ta y hệt lúc nãy. Trông chẳng khác nào nụ cười công nghiệp của mấy người làm ngành dịch vụ. Căn bệnh tự luyến tích tụ lâu ngày đã hình thành nên một thói quen kỳ lạ, mà ngay cả bản thân hắn cũng chẳng hề hay biết.
Beom Cheol chỉ đáp cụt lủn “Ừ”, rồi tập trung lái xe mà không nói thêm lời nào.
Cảm nhận được bầu không khí bỗng dưng trở nên nặng nề, nụ cười trên môi Seo Jin dần tắt ngấm, ánh mắt dao động không biết nhìn vào đâu đành quay sang hướng cửa sổ. Vốn dĩ hắn rất dở trong việc đối phó với những tình huống ngột ngạt thế này.
Có lẽ vì không khí trầm lắng như đang ở dưới đáy biển sâu, nên quãng đường về nhà dường như dài hơn hẳn lúc đi.
Tuy lờ mờ đoán được lý do nhưng thời gian càng trôi qua, thái độ này của Beom Cheol lại càng khiến hắn cảm thấy tủi thân. Seo Jin dán mắt vào cửa sổ, vẻ mặt chùng xuống ỉu xìu.
“Anh vốn dĩ cứ thế à?”
Người phá vỡ sự tĩnh lặng trước là Beom Cheol. Trái ngược với bầu không khí căng thẳng, giọng nói của cậu ta lại chẳng hề có chút giận dữ nào.
“Cái gì cơ?”
Seo Jin vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ đáp lại.
“Lúc nào gặp người khác anh cũng xả (thính) lung tung như thế à.”
“Xả cái gì mà xả. Tôi có xả (bậy) đâu mà.”
Seo Jin vốn nhạy cảm với từ “xả” nên phản ứng gay gắt ngay lập tức.
“Từ giờ đừng có làm thế nữa. Mấy đứa con gái sẽ hiểu lầm đấy.”
Beom Cheol điềm tĩnh nói tiếp bằng giọng nhẹ nhàng. Bị bắt quả tang đang đi rải sự quyến rũ khắp nơi, nên không phải Seo Jin không hiểu ý cậu ta muốn nói gì, nhưng mà…
“Trả lời đi.”
Thấy Seo Jin im thít, Beom Cheol khẽ cau mày.
“Đừng có quan tâm.”
Seo Jin tỏ thái độ không vừa ý, khoanh tay trước ngực rồi nhắm nghiền mắt lại.
“Anh cứ thế rồi lỡ có con bé nào điên tình đòi cưới anh thì làm thế nào.”
“Gớm. Nói chuyện có vài câu mà cưới xin gì? Thì cưới thôi.”
“…Thế rồi hôn hít luôn à?”
Giọng cậu ta trầm xuống, khác hẳn ban nãy.
“Ừ. Đá lưỡi các kiểu luôn.”
Seo Jin nhún vai, trả treo đầy vẻ đáng ghét.
“Rồi ngủ với nhau luôn?”
“Bắt đầu từ tư thế truyền thống…”
Két ―!
Chiếc xe tải phanh gấp đột ngột dừng lại làm người Seo Jin chao đảo. Lẫn trong tiếng ma sát chói tai của lốp xe xuống mặt đường, dường như có cả tiếng chửi thề “Mẹ kiếp” khe khẽ.
Seo Jin kinh hãi mở to mắt quay sang nhìn ghế lái. Không phải vì cú phanh gấp, mà là vì câu chửi thề hắn vừa nghe thoáng qua. Cái tên hiền lành như chó Retriever này mà cũng biết chửi thề á…
“Xin lỗi.”
Beom Cheol hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, buông lời xin lỗi rồi lại tiếp tục cho xe chạy. Seo Jin ngẩn người nhìn cậu ta, trong đáy mắt dần dấy lên một cơn giận không rõ nguyên do.
Thực ra, đó chỉ là những cảm xúc nông cạn bắt nguồn từ sự tủi thân mơ hồ, và cơ chế phòng vệ muốn nổi giận trước vì sợ rằng Beom Cheol đang giận mình.
Một lát sau, chiếc xe tải chạy trên con đường đất gập ghềnh rồi dừng lại trước ngôi nhà mái tranh. Seo Jin lập tức tháo dây an toàn, đẩy cửa xe bước xuống.
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))