Chàng Trai Ruộng Ớt - Vol 1 - Chương 05
Cheol giật phắt cái xẻng trên tay Seo Jin rồi nói. Seo Jin đảo mắt giả vờ nhìn đông nhìn tây rồi len lén quan sát sắc mặt cậu ta, sau đó ngồi xổm xuống trước cái rổ. Bánh xiên thì làm sao mà cưỡng lại được. Với lại bụng hắn cũng đang dính chặt vào lưng rồi.
“Ái chà. Có cả đũa nữa hả.”
Ông hào hứng tách đôi đũa tre ra rồi gắp miếng thịt viên lên trước. Khóe miệng Seo Jin cũng tự động nhếch lên trước món đặc sản lâu lắm mới được thấy. Âu cũng là do từ khi nhà ngập trong nợ nần, mấy tháng nay hắn chẳng được bữa nào ra hồn.
Seo Jin rút chiếc bánh xiên yêu thích nhất ra ăn một cách ngon lành, rồi dùng chính que xiên đó ghim lấy miếng bánh cá đù vàng ươm cắn một miếng. Thịt cá đù mềm mại tan chảy trong khoang miệng. Có lẽ nhờ vừa xúc đất xong nên mùi vị ngon hơn hẳn so với lúc ăn ở Seoul.
Trong khi hai người ngồi đối diện nhau nhét bánh vào miệng đến căng cả bụng, thì Cheol đang dùng chiếc xẻng cướp từ tay Seo Jin để vun luống cho ruộng ớt. Chẳng biết cậu ta lấy đâu ra sức lực mà tốc độ làm việc nhanh thoăn thoắt, chỉ trong chốc lát số luống cậu ta vun được còn nhiều hơn cả thành quả của ông và Seo Jin làm từ nãy đến giờ cộng lại.
Rõ ràng hôm qua cậu ta phải đi bộ một quãng đường dài mới về đến nhà, vậy mà chẳng hiểu cậu ta dậy từ mấy giờ để chuẩn bị đống bánh này, rồi lấy sức đâu mà chạy sang ruộng người khác hì hục xúc đất thế không biết.
Quả nhiên thể lực của trai tráng thôn quê đúng là khác bọt thật. Nghĩ đoạn, Seo Jin bỏ miếng bánh kim chi thịt heo cuối cùng tọt vào miệng.
“Nào nào, ăn xong rồi thì làm việc đi chứ.”
Ông vỗ tay bôm bốp trước mặt Seo Jin đang nhai nhồm nhoàm rồi đứng dậy trước. Seo Jin đành phải cố nhai nuốt miếng bánh thịt rồi phủi phạch phạch đất cát dính trên mông.
Bước chân lê thê quay lại ruộng có vẻ miễn cưỡng sao đó.
“Giờ đưa đây, để tôi làm cho.”
Seo Jin chìa một tay về phía Cheol rồi nói.
“Cái cổ tay khẳng khiu của anh thì xúc đất kiểu gì. Để tôi làm cho, đi ra chỗ khác đi.”
Người đàn ông cười khẩy rồi phớt lờ Seo Jin mà tiếp tục công việc đang dang dở. Người khác nghe được câu này chắc sẽ sướng rên lên mà nhảy múa, nhưng với Seo Jin thì đó lại là lời nói chạm vào lòng tự trọng.
Cái tên cáo già này khiến hắn bị mấy bà thím gọi là chàng Tiên Sư đã đành, giờ cậu ta còn định lấy lòng ông để độc chiếm tình thương của ông nữa chứ.
Đương nhiên cả hai điều đó đều xa rời sự thật, nhưng Seo Jin lúc này đã bị lòng đố kỵ làm mờ mắt nên chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
“Nãy giờ tôi vẫn làm tốt đấy nhé? Đưa đây mau lên.”
“Tôi làm vèo cái là xong ấy mà.”
“Tôi đã bảo là để tôi làm cơ mà?”
“Mèn đéc ơi. Anh cứ ra kia mà nghỉ đi.”
Thấy Cheol bỏ ngoài tai lời mình nói, thanh nộ khí mà Seo Jin tự mình tích tụ bấy lâu nay bỗng nhiên bùng nổ.
“Cái tên này, đã bảo là trả xẻng cho tôi!”
Hắn trợn ngược mắt lao vào giằng co lắc mạnh cán xẻng, ngay khoảnh khắc đó, phần cán gỗ của chiếc xẻng đã đập mạnh vào hạ bộ của Cheol.
“Hự…!”
Tiếng ‘bốp’ vang lên đầy chân thực cùng cảm giác va chạm rõ rệt, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ miệng cậu ta. Seo Jin hoảng hồn buông tay khỏi cán xẻng rồi rón rén lùi lại phía sau.
“Xin lỗi… tôi không cố ý…”
Thề có trời đất chứng giám hắn chỉ định cướp lại cái xẻng thôi, chứ không hề có ý định biến cậu ta thành thái giám. Cũng là thân nam nhi nên Seo Jin thấu hiểu nỗi đau thấu trời xanh ấy, hắn vừa nhìn chằm chằm vào đũng quần cậu ta vừa nhíu mày nhăn mặt thay cho khổ chủ.
“…Không vỡ bi đấy chứ? …Đau lắm hả?”
Trong đầu Seo Jin hiện lên hình ảnh quả trứng gà bị đập vỡ, thế là hắn vô thức vươn tay về phía hạ bộ của cậu ta.
“Chậc, bậy bạ.”
Cheol nhịn cơn đau trong chốc lát, đáp lại một cách trêu chọc rồi chìa cán xẻng về phía Seo Jin.
“Nè, xẻng của anh.”
“Ừm.”
Cầm lấy cái xẻng trong vô thức, lý trí đi vắng dần quay trở lại, khiến Seo Jin chỉ muốn dùng ngay cái xẻng này đào hố chôn mình cho rồi.
Xét theo thực tế khách quan thì hôm qua Cheol đã chở hắn về tận nhà, hôm nay lại mang đồ ăn nhẹ đến, rồi làm giúp hắn, thế mà lại bị hắn phang vào chỗ hiểm. Hơn nữa trong miệng hắn vẫn còn vương lại vị mằn mặn của món bánh kim chi thịt heo mà cậu ta làm.
Cheol vô tội chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng lấy cái xẻng mới từ thùng xe tải ra. Nếu biết Seo Jin chấp niệm với đồ đạc của mình đến thế thì cậu ta đã đưa trả từ sớm rồi. Dưới cái nắng chói chang đầu hè, cậu ta lại chăm chỉ bắt đầu cày xới mảnh ruộng của người khác.
Phập. Trong khi đó xẻng của Seo Jin cắm xuống đất một cách yếu ớt, xúc lên được đúng một nắm đất. Dường như việc đó cũng quá sức nên hắn liên tục thở hắt ra hơi nóng, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán.
Phong cách làm việc kiểu mới mua một tặng một, cứ một lần xúc đất là một lần lau mồ hôi, khiến ông chỉ biết cười trừ rồi lắc đầu ngao ngán.
“Phù.”
Seo Jin lại thở hắt ra, một tay quạt lấy quạt để vào mặt rồi ngắm nhìn chiếc máy xúc chạy bằng cơm đang hì hục đằng xa. Chẳng biết mệt là gì hay sao mà tốc độ xúc đất còn nhanh hơn cả lúc đầu.
Mỗi lần cậu ta cắm xẻng xuống đất, cơ bắp vai săn chắc lại nổi lên cuồn cuộn, cùng những đường gân guốc chạy dọc từ mu bàn tay lên cánh tay đập vô mắt.
Sau đó Seo Jin len lén nhìn xuống cánh tay khẳng khiu của mình, khuôn mặt trở nên u sầu. Chết tiệt. Hay là mình cũng tập thể dục nhỉ…
Seo Jin dán mắt vào Cheol rồi bắt đầu bắt chước y hệt tư thế của cậu ta.
Dang chân rộng bằng từng này. Cầm xẻng thế này. À…, hóa ra xúc đất là phải làm như thế. Hèn chi nãy giờ cứ thấy tốn sức quá thể, thì ra là có bí quyết cả.
Hắn chăm chú dõi theo cậu ta, thử múa may xẻng vài đường vào hư không để bắt chước.
À à, thế này… Phải rồi. Giờ thì hiểu rồi nhé.
Khoảnh khắc Seo Jin vừa nhìn cậu ta vừa cắm phập xẻng xuống đất.
“Á á!!”
“Cái gì đó?”
Tiếng hét thất thanh của Seo Jin khiến hai người giật mình dừng tay quay lại nhìn.
“Á á á… Hức.”
Bỗng nhiên Seo Jin rên rỉ ôm lấy chân trái lăn lộn trên nền đất. Đúng là gậy ông đập lưng ông. Tự lấy xẻng ghè chân mình đã là ngu ngốc lắm rồi, đằng này lại còn đi cái đôi sandal hở ngón nữa chứ.
“Này! Cái đồ cô nương này!”
Cheol nắm bắt tình hình ngay lập tức, vứt xẻng chạy vội về phía hắn với khuôn mặt tái mét.
“Cái thằng kia nó mất trí rồi hả. Tự dưng lấy xẻng ghè chân mình là thế nào.”
Ông cũng đã hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng phản ứng lại hoàn toàn trái ngược với Cheol.
“Hức… Mẹ… kiếp…”
Cheol lao như tên bắn đến trước mặt Seo Jin đang nghiến răng chửi thề, quỳ xuống xem xét bàn chân hắn với khuôn mặt cắt không còn giọt máu.
“Đâu bỏ tay ra xem nào. Không phải cụt ngón chân rồi đấy chứ?”
“Á hức, chết mất thôi. Làm sao bây giờ.”
Khi Seo Jin mếu máo với giọng tủi thân cẩn thận buông tay khỏi mu bàn chân, một vết thương hiện ra với những giọt máu lấm tấm rịn trên đường lằn đỏ chạy ngang vừa mới xuất hiện.
Trong cái rủi có cái may, vì sức hắn yếu nhớt như trẻ con nên đừng nói là đứt chân, vết thương chỉ dừng lại ở mức độ như bị cạnh bàn thấp va vào mu bàn chân mà thôi.
“Haiz, tội nghiệp chưa kìa… Chảy máu rồi. Đã bảo là đừng có làm rồi mà lị.”
Người đàn ông nhíu mày hết cỡ rồi thổi phù phù vào vết thương trên mu bàn chân Seo Jin.
“A a… Hình như rách da rồi. Cái này là rách rồi đúng không. Phải khâu lại chứ nhỉ? Hức hức… Phải khâu mấy mũi đây? Ở đây có bệnh viện thẩm mỹ không?”
“Có nát bét đến mức đó đâu mà lo.”
Cheol ngước nhìn hắn với vẻ mặt có chút cạn lời rồi lắc đầu dứt khoát.
“Không đâu, toang rồi. Toang thật rồi. Hức… Suýt nữa thì đứt lìa cái chân rồi còn gì.”
Seo Jin lắc đầu quầy quậy phủ nhận lời cậu ta. Từ nhỏ nhắc đến ăn vạ thì phải gọi tên Hong Seo Jin, hắn là đỉnh cao của giới diễn xuất Hollywood, chỉ cần va nhẹ vào vai thôi cũng đủ để hắn giãy đành đạch suốt ba ngày bốn đêm.
“Đừng có lo. Có ghè kiểu đó cả trăm lần cũng không đứt nổi đâu. Đau lắm hả?”
“Hức. Đau chết mất thôi.”
Seo Jin rơm rớm nước mắt gật đầu, đôi mắt trông như cún con tội nghiệp.
“Thế thì lên đây cõng nào.”
Cheol thở dài, nhíu mày như thể chính mình bị thương rồi quay người lại chìa tấm lưng rộng ra. Seo Jin sụt sịt nước mũi thay cho những giọt nước mắt vốn chẳng hề rơi, hắn nhanh chóng lấy tay lau khóe mắt khô khốc rồi chồm người lên lưng cậu ta.
Chỉ cần thoát khỏi cái ruộng này thì chút diễn xuất ấy có sá gì.
Cheol xốc Seo Jin lên lưng, không chút chậm trễ sải bước thật nhanh về phía chiếc xe tải của mình.
“Lũ bay tính đi đâu đó?”
Ông nhìn hai người với vẻ mặt ngơ ngác hỏi.
“Thì về nhà bôi thuốc rồi quấn cái băng vào chứ làm chi nữa.”
Người đàn ông trả lời qua loa rồi mở cửa chiếc xe tải màu trắng, nhét Seo Jin vào ghế phụ như ném một bao hàng.
“Ớ hay? Lại cái trò khỉ gì nữa đây.”
“Ông ở lại làm nhen.”
Cheol bỏ lại ông đang nhìn hai người với vẻ mặt ngán ngẩm hết chỗ nói phía sau, leo lên ghế lái và nổ máy. Chiếc xe chở hai người gầm lên tiếng động cơ ồn ào rồi lăn bánh. Seo Jin ngồi ở ghế phụ vẫn đang rên rỉ ư ử với cái khí thế như sắp đẻ đến nơi.
“Nhà có thuốc giảm đau mà, ráng chịu chút đi.”
Cheol đạp mạnh chân ga, khuôn mặt bối rối vội vàng trấn an hắn, mà người không biết nhìn vào còn tưởng cậu ta đang chở bà bầu đi đẻ cũng nên.
Khung cảnh làng quê đẹp như cổ tích vùn vụt lướt qua ngoài cửa sổ. Chiếc xe tải màu trắng chạy thêm một đoạn rồi dừng lại trước một ngôi nhà Hanok to như cung điện.
“Này, cái đồ cô nương đỏng đảnh kia. Tỉnh lại coi nào.”
Cheol tháo dây an toàn rồi lay vai đánh thức Seo Jin, còn hắn thì có vẻ cũng lười giả bộ ốm đau, nên chẳng biết từ lúc nào cái đầu đã gật gà gật gù như đang múa Sangmo rồi ngủ tít.
“Ưm?”
Seo Jin tỉnh giấc, mặt mũi ngái ngủ nhìn quanh.
“Lau nước miếng đi.”
Nghe Cheol nói thế thì Seo Jin ngượng chín mặt, vội hút cái rột rồi dùng mu bàn tay quệt qua loa. Vừa xuống xe hắn đã há hốc mồm thốt lên đầy cảm thán.
“Đây là đâu thế?”
Chồi ôi cuối cùng cũng lên rùi, cho 1 đợt bão chap đi sốp ui!!!🥰🥰🥰🥰
Truyện cute quá. Hóng ad ra chap mới 😍
^.^ bộ này em bé cũng cute quãi lun
Bộ này hài lắm luôn, đọc truyện rồi mới qua đọc novel, thích kiểu nhẹ nhàng chữa lành lắm.
Cảm ơn sốp, thêm 1 bộ nữa để đọc 😘
huhu sốp thích em bot của bộ này dã man, chưa thấy ai vô tree như ẻm luôn :))
Công nhận ẻm khùng thiệt luôn sốp ơi 😆. Mà truyện vẽ Cheol hơi bị xu í
Kk ẻm vô tree số 2 là ko ai số 1 đâu 🤣🤣🤣
Huhu hóng chap mới qá sóp ơi, đến lúc gương vỡ lại lành rồi
hehe chờ sốp chờ sốp
T biết ngay Seo Jin là mối tình đầu của ổng mà, mà nhóc này nó cũng cứ tửng tửng nhiều khi khó nói thiệt.🤣🤣🤣🤣
Cơ mà bộ này dài bn chap vậy sốp, giờ mỗi tối đều chờ chap mới rồi mới ngủ.🤣🤣🤣🤣
bộ này có 4 vol à, cũng ko dài lắm đâu
Cũng dc hơn trăm chương coi mừng, mau lên chap mới 2 ẻm làm hoà chữa lành đi sốp ơi.
huhu sốp đang gáng đây, nay sốp về muộn quá nên sợ ko làm kịp rùi. Có j sáng mai dậy là có nghen
Coi chap mới lúc đầu thì chỉ thấy xấu hổ thay Seo Jin nhưng lúc sau thấy tội Cheol quá, hi vọng hành ảnh vừa vừa thôi rồi sau đó hai người vui vẻ chữa lành luôn 2 vol còn lại cũng dc, ko cần drama nữa.🥲🥲🥲🥲
Huhu sốp cũng mong z 😭
Kkk nay có chap mới ko sốp để e canh chờ, mà sốp có cần cf để e gửi ủng hộ.
kk nay sẽ có chap mới nha, mà sốp vẫn đang làm. Mn đọc truyện là sốp vui rùi ko cần gởi cf cho sốp đâu hihi ^.^
Đợt này sốp dừng khúc nào nó ngọt ngọt healing nha chứ dừng chỗ drama tim em đau.🤣🤣🤣🤣
Lậy sốp, truyện hay quá. Sốp cho em phương thức gửi sốp cốc cf để tiếp sức cho sốp ra truyện sớm ạ 🙏
Kkk để sốp tăng tốc
Trời ơi cái bìa đã lừa em, bản truyện tranh cũng lừa em, bộ này chữa rách chứ có chữa lành đâu, giờ hai đứa làm ơn quay về với nhau rồi vui vẻ với nhau 7749 chap giùm t.🥲🥲🥲🥲
tác giả kiểu đưa độc giả từ thiên đường xuống địa ngục như đi tàu lượn siêu tốc ý huhu
Em tưởng tiếp theo sẽ là những ngày tháng tận hưởng cuộc sống miền quê, tự nhiên cái 6 năm sau đập vào mặt em muốn xỉu luôn sốp ạ.
May là Seo Jin có lí do chính đáng để ra đi chứ ko em ném điện thoại mất.🥲🥲🥲🥲
Này tác giả có nhầm k chứ em thường ra nước mắt vì thương 2 đứa 🥹. Mà cũng cười ra nước mắt vì độ khùng điên😂
Đọc bộ này mà cứ vừa khóc vừa cưới ý 🥹
Nào 2 bé mới yêu nhau vậy sốp ơi 🥹🥹🥹
huhu sốp cũng ko biết nữa, mà sốp đang làm típ đây ~><~
Thì yêu nhau rồi đó mà vẫn đang hành nhau thôi.🥲🥲🥲🥲🥲
Ý là 2 đứa yêu nhau lắm luôn mà cứ chơi kéo co hoài nên em sốt ruột lắm 😭
ultr ơi end r nè, đừng nó lo quá :))
Đừng end mà sốp ơi, có ngoại truyện hông sốp, cần ngọt chữa lành cái rách của em, em bị tác giả lừa 🤧
còn 1 vol NT nha, mà sốp chưa làm xong nữa
Từ từ sốp ơi, giờ sốp đã bắn chap ầm ầm 😆, dịch với tốc độ tên lửa
Trời mỗi lần coi chap mới là tâm trạng em nó cứ lên rồi xuống, giờ chắc ngọt dc 1-2 chap rồi lại đục tim em tiếp nữa quá.🥲🥲🥲🥲
Mốt ko dám giới thiệu đây chữa lành mà chữa rách quá.🤣🤣🤣🤣🤣
bà ơi này chữa rách tơi bời luôn á trời ơi ~><~
E vô page liên tục để coi có chap mới ko nè, mà coi mà cứ sợ lỡ mốt nó ngọt cái tự nhiên hết truyện luôn chắc e khóc quá.🥲🥲🥲🥲
Không biết sốp nghĩ sao chứ e thấy phản ứng của SeoJin lúc đọc di chúc nó vẫn ích kỉ quá, kiểu thay vì hỏi nguyên nhân thì em ấy chọn luôn phản ứng tiêu cực nhất có thể, cuối cùng dẫn tới diễn biến tồi tệ nhất luôn.-
Nói chung e hơi bị shock luôn ấy, không nghĩ sẽ diễn tiến theo hướng này luôn.
hm thì thực ra tính cách của SJ là ích kỷ mà, ngay từ đầu tác giả build ẻm là nhân vật công túa tính cách tự luyến chơi búp bế từ nhỏ, cái cách ẻm hành động trc h ko quan tâm tới ai lâu lâu tác giả cũng có nhấn mạnh mà 😀
Cơ bản ẻm nghĩ ẻm yêu top nhiều hơn, đã phải chia tay, đã rơi nước mắt đau khổ nhiều năm nên tự động ẻm nghĩ ẻm phải là người đau khổ hơn, h tự dưng phát hiện top đòi chết vì ẻm thì ẻm cũng sốc chứ =))) nói chung là sốp thấy tác giả xây dựng tính cách nhân vật khá nhất quán ý, ngta kêu giang sơn dễ đổi chứ bản tính khó dời, ẻm sống ích kỷ thì dù có yêu top mấy ẻm vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương thôi à :))
Kiểu e nghĩ là cũng có timegap 6 năm rồi thì tác giả sẽ xây dựng cho em SeoJin trưởng thành hơn 1 tí, nói chung cũng không mong sẽ sâu sắc hơn, nhưng sẽ có sự cảm thông hơn 1 chút, nhưng cuối cùng tác giả chọn hướng này, nói chung sẽ shock nhưng vẫn trông ngóng cách gỡ nút thắt của tác giả.
Cơ mà e nghĩ có khi nào theo hướng mất trí nhớ ko nhỉ, sau đó là drama phút cuối cùng.
ko có mất trí nhớ j đâu, mà truyện sắp end r á
Tưởng có Sa Hoàng thôi chứ Beom Cheol cũng đòi cắt cổ😢, đọc mà run, xót cho ẻm luôn đó 😭. Cần có một Beom Cheol trong đời, ẻm xanh hơn cả rừng cây
Top ước mơ của mn ng 😆😆😆
Top vừa giàu, đội vợ lên đầu, đủ tinh tế tử tế. Cần ship ngay 1 anh như này sốp ơi 😂
Chuyện tình đi viện nhiều nhất mình từng đọc, sơ hở là vào viện 😤 ước mỗi nhà có một Cheol
Kk sơ hở tí là vô bvien
Sau khi tác giả chữa rách và cho tôi 1 lít nước mắt thì ngoại truyện phải thật chữa lành cho tôiiiiiii 😂
Hết thật rồi 😭. Cảm ơn sốp nhiều lắm ạ, mong chờ đến những bộ tới sốp sẽ làm ☺️
hết thật rùi, để sốp còn làm bộ mới chớ ^.^
Cám ơn sốp nhiều lắm ạ, hóng những bộ tiếp theo của sốp!!!!
Mà đọc xong ngoại truyện cũng thấy Cheol biến thái thật đó nhe!!!!🤣🤣🤣🤣🤣
ổng ghê lắm đó trời ơi =)))