Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 2 - Vol 2 - Chương 201
Tiếp đó, Baek Si Hyeon chắp hai tay lại, ngoan ngoãn cúi đầu. Cậu ngậm chặt miệng như được dán keo trong tư thế đó, trông hệt như một Omega hiền lành. Bộ dạng ấy rất được lòng Cha Moo Heon, anh ta tắt màn hình đang chiếu đoạn phim khiêu dâm kia đi rồi vẫy tay nhẹ nhàng với Si Hyeon.
Trước hành động gọi mình lại, Baek Si Hyeon ngoan ngoãn đứng dậy tiến về phía anh ta. Nếu là lúc khác, lòng tự trọng đặc trưng lại trỗi dậy khiến cậu do dự đôi chút, nhưng lúc này đầu óc cậu chỉ tràn ngập ý nghĩ muốn thoát khỏi phòng bệnh này, chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến thể diện.
“Ngồi xuống.”
Thứ mà Cha Moo Heon chìa ra bảo cậu ngồi là đùi của anh ta. Baek Si Hyeon nhận ra sự cương cứng lấp ló dưới bàn làm việc, hối hận muộn màng vì đã bước vào lãnh địa của anh ta. Nhưng ngay từ đầu cậu đã chẳng có lựa chọn nào khác. Baek Si Hyeon nuốt ngược tiếng thở dài, cẩn trọng ngồi lên đùi anh ta.
Bắp đùi cảm nhận được dưới mông săn chắc, tràn đầy cơ bắp. Cảm giác như đang cưỡi lên lưng một con ngựa giống được huấn luyện kỹ càng vậy. Dạo gần đây thấy anh ta chẳng tập tành gì ngoài làm tình, cậu tự hỏi làm sao anh ta duy trì được thân hình đó.
Hơn nữa là cái năng lực tình dục đáng sợ này.
Baek Si Hyeon cố sống cố chết vờ như không biết anh ta đang cương cứng, nhưng đối phương lại chủ động ép sát hạ bộ vào như muốn khoe ra sự hưng phấn của mình. Đến cả hơi thở phả bên tai cũng nóng hổi, sự kích thích mà nếu không phải kẻ ngốc thì không thể nào không nhận ra. Baek Si Hyeon chần chừ đưa tay ra sau, sờ soạng trên quần anh ta. Dù đã từng khẩu giao hay dùng tay kích thích nhiều lần, nhưng chẳng hiểu sao lần nào cởi quần áo anh ta cũng khiến cậu thấy khó khăn.
“Haa…”
Trong quá trình đó, tay Baek Si Hyeon trượt đi vài lần khiến tiếng thở dài của Cha Moo Heon càng thêm nặng nề. Gánh nặng trong lòng Baek Si Hyeon tăng lên trước sự tận hưởng đến mức rợn người đó là chuyện đương nhiên.
“…Hức.”
Toàn thân Baek Si Hyeon căng cứng khi cảm nhận được thớ thịt sần sùi chạm vào vùng gáy đang nổi da gà. Cha Moo Heon liếm lên đốt sống cổ của Si Hyeon rồi há miệng, cắn lấy phần thịt mềm mại đó. Không phải cắn yêu đùa giỡn, mà thô bạo dồn lực như muốn xé thịt ăn tươi nuốt sống, khiến Baek Si Hyeon càng thêm co rúm người lại.
Soạt. Khó khăn lắm khóa kéo mới được kéo xuống. Cậu vừa vạch đai quần lót luồn tay vào trong, dương vật cương cứng dựng đứng như chỉ chờ có thế, lập tức rỉ nước nhờn dính dấp lên đầu ngón tay Si Hyeon.
“Hưm.”
Thấy đối phương phản ứng ngay cả với những tiếp xúc nhỏ nhặt, Baek Si Hyeon có thêm chút tự tin. Cậu khẽ cử động phần thân dưới cọ xát trên đùi anh ta, đồng thời nắm lấy thân dương vật bắt đầu tuốt.
“Thấp xuống chút nữa.”
Baek Si Hyeon bặm môi làm theo chỉ thị của anh ta. Cẩn thận di chuyển tay xuống dưới nắm trọn lấy gốc dương vật, phía sau lại vang lên một tiếng rên đục ngầu. Cậu cứ thế bôi đầy dịch nhờn lên lòng bàn tay, vuốt dọc thân gậy lên xuống rồi siết chặt, cảm nhận rõ rệt mạch máu vốn đã gân guốc đang đập mạnh dưới đầu ngón tay. Phản ứng trần trụi hệt như một sinh vật có tri giác khiến đuôi mắt Baek Si Hyeon hơi nóng lên.
“Haa…”
Tiếng rên của Cha Moo Heon lúc nào cũng khiến Si Hyeon rợn tóc gáy. Âm thanh gầm gừ phát ra từ sâu trong cổ họng anh ta nghe cứ như tiếng của một loài thú ăn thịt, có thể lao vào xé xác con mồi bất cứ lúc nào nó muốn.
Ngay khi anh ta khẽ dụi trán vào vai cậu rồi quay sang nhìn chằm chằm, Si Hyeon ngập ngừng bắt gặp ánh mắt anh ta.
“…….”
Ực. Yết hầu Si Hyeon chuyển động lên xuống rõ rệt. Ánh mắt đòi hỏi trắng trợn của anh ta khiến khoang miệng cậu khô khốc.
Chụt. Rốt cuộc Si Hyeon cũng rướn cổ lên hôn vào gò má điển trai ấy. Khi mở đôi mắt đang khép hờ ra, nhìn thấy đồng tử đen láy ở cự ly gần, cậu lại phải nuốt nước bọt thêm lần nữa. Con ngươi sâu thẳm gợi nhớ đến hố đen hay vực thẳm không đáy ấy có ma lực khiến người đối diện không thể nhúc nhích. Đến lúc cổ tay bắt đầu tê dại thì dòng chất lỏng nóng hổi, nhớp nháp đã chảy dài trên ngón tay Si Hyeon.
Cha Moo Heon nắm lấy bàn tay đang lúng túng không biết làm sao của Si Hyeon lôi ra khỏi quần lót, rồi rút khăn giấy lau sạch tinh dịch mình vừa bắn ra. Si Hyeon cảm giác như anh ta đang cố tình chạm vào tay mình lâu hơn mức cần thiết, nhưng chẳng thể nói được gì nên đành cắn nhẹ môi.
Kéo khóa quần lên xong, Cha Moo Heon lại trở về dáng vẻ hoàn hảo không một chút xộc xệch. Anh ta đỡ eo Si Hyeon đang ngồi trên đùi mình đứng dậy, rồi vỗ nhẹ hai cái vào bụng dưới tròn trịa của cậu như để khen ngợi. Sau đó, anh ta đan tay mình vào bàn tay vừa cầm dương vật anh ta sóc lọ ban nãy, thong thả bước đi trước dẫn đường.
Khung cảnh bên ngoài khi nắm tay Cha Moo Heon bước ra thật lạ lẫm. Cũng phải thôi, lần cuối cùng cậu bước ra khỏi phòng bệnh này là lúc nằng nặc đòi đi đến phòng khám, nên cảm thấy lạ lẫm cũng là điều dễ hiểu. Si Hyeon cố lục lọi trí nhớ xem hôm nay là ngày bao nhiêu nhưng đều thất bại. Bởi cứ định tính xem thai nhi được bao nhiêu tuần tuổi dựa trên kết quả siêu âm là cơn buồn nôn lại ập đến.
Khu bệnh phòng mà Si Hyeon tuyệt đối không thể đi lại một mình, nay khi nắm tay Cha Moo Heon thì chẳng ai buồn để ý. Cảm giác như trở thành người vô hình theo một nghĩa khác hẳn so với trước đây, khiến Si Hyeon thấy mình như bị tách biệt khỏi thế giới.
Không gian trong thang máy chỉ có hai người yên ắng đến rợn người. Pheromone của anh ta hòa với nỗi lòng nặng trĩu của Si Hyeon, ký ức về đêm đầu tiên cậu quấn chân quanh eo anh ta chậm rãi ùa về như một thước phim quay chậm.
Giá như có thể quay lại lúc đó…
“…….”
Si Hyeon khẽ cụp mắt nhìn xuống dưới. Bàn tay to đang nắm lấy tay cậu trông như tượng tạc chứ chẳng phải tay người. Si Hyeon nghiêng đầu nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau như một thể thống nhất. Chẳng hiểu sao cậu lại thấy ngột ngạt vô cùng. Cậu thử xoay cổ tay hòng thoát ra, nhưng quả nhiên nó chẳng hề nhúc nhích.
“…Ư.”
Ngược lại, như muốn trách phạt hành động đó, lực nắm ở cổ tay càng siết chặt hơn khiến tiếng rên khẽ lọt qua đôi môi khô của Si Hyeon. Lực bóp mạnh đến mức có thể để lại vết bầm tím. Cực chẳng đã, Si Hyeon đành bỏ cuộc không chống cự nữa, ngoan ngoãn thả lỏng tay. Cậu cảm nhận được ánh mắt anh ta đang dán lên má mình nhưng cố tình lờ đi.
Thang máy đưa họ lên đến tầng cao nhất của tòa nhà bệnh viện. Si Hyeon để mặc Cha Moo Heon dắt đi, mắt dáo dác nhìn quanh. Trong đó, bầu trời hiện ra qua lớp kính trần nhà đặc biệt thu hút ánh mắt của Si Hyeon thật lâu.
Leo lên vài bậc thang thoai thoải, một cánh cửa kính xuất hiện, tương tự như trần nhà. Si Hyeon ngẩn người nhìn khung cảnh phía sau cánh cửa, rồi giật mình run vai khi nghe tiếng cửa tự động mở ra do nhận diện được người đến. Ngoan ngoãn theo Cha Moo Heon bước vào trong, một làn gió mang theo chút hơi lạnh lướt qua gò má Si Hyeon.
“A.”
Si Hyeon buột miệng thốt lên. Không khí bên ngoài mà cậu được tiếp xúc sau mấy tháng trời thật tươi mới, lạ lẫm và cũng thật đáng mừng. Mang tiếng là không khí bên ngoài nhưng thực chất chỉ lọt qua khe hở của những ô cửa sổ mở hé trên trần kính cao vút, nhưng được thế này thôi cũng đã tốt lắm rồi.
Tuy biết bản thân đã khao khát thế giới bên ngoài ngay từ khi chưa bước chân khỏi phòng bệnh, nhưng khi trực tiếp đối mặt thế này, cảm xúc trong cậu càng thêm khác biệt. Cảm giác như thể được mãn hạn tù lần thứ hai vậy, đó là sự so sánh không hề phóng đại chút nào.
Thế nhưng Cha Moo Heon chỉ cần siết nhẹ bàn tay đang nắm chặt rồi kéo một cái là đã lôi Si Hyeon trở về hiện thực. Chỉ thiếu mỗi cái dây xích cổ thôi, chứ hành động đó chẳng khác nào đang dắt chó đi dạo. Si Hyeon cố gắng xóa sạch cảm giác đang xâm chiếm tâm trí ấy đi. Đã mất công ra khỏi phòng bệnh rồi thì dù có bị coi là thú cưng đi nữa, cậu cũng muốn tâm trạng được thoải mái hơn một chút.
Có lẽ vì là nơi dành riêng cho bệnh nhân khu VVIP, nên khu vườn trong nhà kính trên sân thượng tuy không quá rộng lớn nhưng lại mang vẻ hào nhoáng rõ rệt. Thường thì gom đủ loại cây cỏ Đông Tây kim cổ vào một chỗ sẽ khiến người ta rối mắt chứ chẳng thấy đẹp đẽ gì, nhưng nhìn sự kết hợp hài hòa không chút gượng gạo này, là đủ biết người ta đã tốn bao công sức để sắp đặt từng cái cây ngọn cỏ.
Để duy trì khu vườn cỡ này quanh năm suốt tháng chắc hẳn tốn kém lắm. Nhưng dù là để chăm sóc cây cối, hay để bảo vệ sự riêng tư, hay đơn giản là để khoe tiền thì cái trần kính bao phủ toàn bộ khu vườn vẫn khiến người ta thấy hơi tiếc nuối. Tuy nhiên, cũng nhờ sân thượng được bao bọc hoàn toàn bằng kính nên ngược lại sẽ chẳng có vấn đề gì về an toàn. Ví dụ như chuyện nhảy lầu chẳng hạn.
Một bên có dựng cái chòi nghỉ hình lục giác lấy tông màu trắng làm chủ đạo. Dưới mái che đặt một chiếc bàn sắt tròn và hai cái ghế, trông cứ như bưng nguyên xi từ một khu vườn châu Âu nào đó về đặt vào đây vậy.
“Ngồi đi.”
Si Hyeon mất một nhịp mới hiểu ra mệnh lệnh của anh ta, rồi lóng ngóng ngồi xuống chiếc ghế anh ta vừa kéo ra với dáng vẻ ngượng nghịu. Có lẽ do cứ để ý đến cái bụng đang to lên nên từng hành động của cậu đều trở nên vụng về.
Thế nhưng vừa ngồi xuống lắng tai nghe kỹ thì thấy tiếng chim hót đâu đó vọng lại. Có điều đảo mắt tìm mãi cũng chẳng thấy cọng lông chim nào, không hiểu chuyện gì. Hóa ra đó là âm thanh phát ra từ cái loa gắn ở một góc trần nhà kính. Lúc ấy Si Hyeon mới vỡ lẽ ra đây chỉ là khu vườn mô hình hào nhoáng bề ngoài. Nhìn kỹ lại mới thấy lẫn trong đám cây cỏ thật là những thứ giả tạo được giấu giếm khéo léo như một hạt sạn.
Nhận ra điều đó rồi thì khu vườn chẳng còn đẹp đẽ như lúc đầu nữa. Kể cũng phải, làm sao chim chóc hót líu lo trong cái nhà kính bị bịt kín trên sân thượng thế này được. Trang trí bằng cây thật nhưng chim lại không thể bay vào, đành phải dùng âm thanh ghi âm thay thế, nghĩ cũng thấy nực cười.
“…….”
Mà chuyện đó bỏ qua một bên, rốt cuộc phải ngồi thế này đến bao giờ đây. Vẻ háo hức ngắm nhìn nhà kính khi nãy đã không còn, Si Hyeon lại quay về với dáng vẻ rụt rè cắn môi, liếc nhìn người đàn ông ngồi đối diện. Không phải cậu chán hay mất hứng thú với buổi đi dạo này, mà là việc ở riêng với anh ta tại một nơi không phải phòng bệnh khiến cậu thấy ngượng ngùng và sợ hãi. Chẳng biết là may hay rủi, một câu hỏi bất chợt được ném về phía Si Hyeon.
“Ra ngoài rồi thấy thế nào.”
“…….”
“Có thích không?”
Thường thì kính ngữ sẽ mang lại cảm giác lịch sự và chừng mực cho đối phương, nhưng Cha Moo Heon là một ngoại lệ. Về cơ bản anh ta vẫn dùng kính ngữ nhưng bên trong chẳng hề hàm chứa chút tôn trọng nào, và từ lúc nào đó anh ta bắt đầu thản nhiên pha trộn cả lối nói trống không, dùng giọng điệu ra lệnh và chỉ đạo một cách tùy hứng.
Dẫu vậy, lý do người ta không thấy phản cảm hay kỳ lạ với cách nói chuyện đặc trưng ấy, là bởi anh ta mang lại ấn tượng như kẻ sinh ra để đứng trên đầu trên cổ người khác. Và thực tế đúng là như vậy, nên đa phần mọi người đều vô thức coi sự bề trên đó là lẽ đương nhiên, hoặc giả có thấy khó chịu, thì về sau cũng tự thuyết phục bản thân rằng ‘anh ta có quyền làm thế’.
“Baek Si Hyeon, tôi đang hỏi cậu có thích không mà.”
Thoáng nghe qua câu nói ấy cứ như anh ta đang hỏi cảm nghĩ về bản thân Cha Moo Heon chứ không phải về chuyến đi dạo này, khiến Si Hyeon có chút hoang mang.
“A, ờ….”
Hay là không phải, có khi nào anh ta đang thực sự hỏi về việc cậu thích hay ghét anh ta? Nhưng chuyện đó cậu đã trả lời lần trước rồi mà. Vậy lần này rốt cuộc anh ta muốn nghe câu trả lời thế nào đây. Trong lúc Si Hyeon đang mải mê suy nghĩ thì một câu hỏi nữa lại ập đến.
“Sao lại thích?”
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆