Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 2 - Vol 1 - Chương 180
Nhưng chỉ một thoáng sau, Si Hyeon phát hiện ra mình đang vô thức hít lấy hít để pheromone của Cha Moo Heon còn vương lại trong không khí. Một cảm giác hụt hẫng không thể diễn tả bằng lời ập đến như thủy triều. Đáng lẽ phải nhanh chóng rút chân khỏi đây thì mới mong làm được gì đó, nhưng cậu lại đang lún sâu vào vũng bùn này lúc nào không hay, khó lòng thoát ra được.
Không, thực ra cái sự vùng vẫy đó mới chính là vấn đề. Nhận ra mình đang chìm xuống rồi hoảng loạn quẫy đạp chỉ khiến bản thân càng lún sâu hơn vào đầm lầy, những hành động và phán đoán vội vàng của cậu dường như đang liên tiếp phá hỏng mọi chuyện.
Và trong lúc đó, cậu lại bị nhấn chìm vào Cha Moo Heon một cách bất lực.
Giá như có mang thì tốt biết mấy, nhưng tiếc là cậu không có. Si Hyeon cảm nhận rõ lượng oxy mình có thể hít thở đang ít dần đi từng ngày, lồng ngực như bị siết chặt lại.
Thà rằng cứ bị anh ta thu hút cả về thể xác lẫn tinh thần còn hơn. Không cần đến mức yêu, chỉ cần thích anh ta thôi cũng được. Từ khi nhận ra anh ta tuyệt đối không có ý định loại bỏ thứ trong bụng mình, những lúc tinh thần bị dồn đến đường cùng, sự khao khát ấy lại bất chợt tìm đến Si Hyeon.
Mặc kệ chuyện sau này thế nào, nếu cứ trao cả thân xác lẫn trái tim cho anh ta, thì sẽ thoải mái hơn. Sống qua ngày mà không cần suy nghĩ gì, chỉ việc đón nhận dục vọng và sự “nuôi nhốt” của đối phương. Có lẽ đó sẽ là một cuộc sống khá hạnh phúc và sung túc. Thật may khi Cha Moo Heon là người đàn ông có đủ tài lực và quyền lực, để nhốt một Omega mang thai ngoài ý muốn trong bệnh viện thế này.
Ít nhất cậu sẽ không còn phải sống chật vật vì thiếu tiền như quá khứ bốc mùi cống rãnh kia nữa, cũng không phải dang chân ra cho kẻ khác để mong kiếm một món hời lớn. Biết đâu nếu sự sủng ái của Cha Moo Heon cứ tiếp tục thế này, sẽ có ngày cậu cảm thấy 1,5 tỷ won kia chỉ là tiền tiêu vặt không đáng nhắc tới.
Sủng ái. Sủng ái sao. Si Hyeon lẩm nhẩm từ đó trong miệng.
Quả thực so với trước đây, dạo này anh ta đã trở nên hiền lành hơn hẳn. Có lẽ vì nể tình cậu đang mang giọt máu của mình nên anh ta cũng có chút nương nhẹ, không còn túm tóc cậu đến rách cả da đầu hay ép cậu khẩu giao nữa.
Thế này chắc cũng chịu đựng được. Dù có phải sống mà giết chết cái tôi của mình đi chăng nữa, chắc cũng không phải là cả đời. Vậy thì vẫn là một món hời. Mỗi khoảnh khắc ở bên anh ta, suy nghĩ đó lại nhen nhóm, nhưng cứ hễ định chấp nhận thì một thứ gì đó bên trong cậu lại gào thét phản đối.
Mày định cứ thế mà gục ngã sao?
Mày định sinh con cho anh ta, rồi sống phục tùng anh ta như vậy à?
Lúc thế này lúc thế khác, rốt cuộc mày định sống như thế đến bao giờ?
Định sống cuộc đời bị người ta điều khiển đến bao giờ nữa?
Mẹ kiếp, biết thế này thà cứ bảo đi tù cho xong. Nhưng có lẽ do những lời nói không rõ là khuyên bảo hay đe dọa của Cha Moo Heon, mà giờ đây cậu cũng chẳng hiểu nổi sao mình có thể chôn chân ở nơi đó suốt 3 năm trời. Hơn nữa, lại phải sống chung phòng, đối diện cả ngày với lũ tội phạm kinh tởm đó nữa chứ. Chắc chắn lần này đừng nói đến chuyện làm tù nhân gương mẫu, kiểu gì cũng sẽ bị tống vào biệt giam ít nhất một lần cho xem. Dù chết cũng không muốn thừa nhận, nhưng có vẻ thời gian qua cậu đã được sống sung sướng về mặt thể xác thật rồi.
Có thể phá thai đến tháng thứ mấy nhỉ?
Về mảng này Si Hyeon gần như mù tịt, nhưng dù vậy cậu cũng biết rằng có một thời điểm nhất định để có thể loại bỏ thai nhi.
Nghĩa là nếu bỏ lỡ thời điểm đó thì bắt buộc phải sinh nó ra. Không, vì cấu tạo cơ thể của đa số Omega nam nên buộc phải sinh mổ, dùng từ “đẻ” nghe có vẻ không phù hợp lắm.
[Cậu Si Hyeon, cậu nghĩ cái này là gì?]
Giọng nói lướt qua bên tai lần này lại là của Kim Ha Yeon.
[Cái này ấy, là vết sẹo để lại khi tôi lấy đứa bé ra đấy.]
Vết sẹo hình bán nguyệt nơi bụng dưới mà cô ta từng tự tay vạch áo blouse ra cho xem trông rất nhân tạo và rõ nét, khiến người nhìn có thể tưởng tượng sống động cảnh tượng lúc vết thương hình thành.
Nhưng mà phẫu thuật…
Muộn màng khi cảm giác tội lỗi nặng nề lại dâng lên. Hơn nữa, Si Hyeon từng coi Kim Ha Yeon chẳng khác nào một người đàn bà điên rồ không có tính người. Vậy mà giờ đây nếu cậu cũng làm hành động y hệt cô ta, nghĩ đến việc mình cũng trở thành loại người như thế khiến cậu thấy lợm giọng. Bản tính lương thiện trời sinh của Si Hyeon lại một lần nữa ngáng chân cậu.
Dù gì đẻ trực tiếp bên dưới hay rạch bụng lôi thứ bên trong ra thì cũng đều phải đổ máu cả thôi. Hình ảnh tự nhiên hiện lên trong đầu là cảnh cậu bị các nhân viên y tế mặc áo blouse trắng giữ chặt tứ chi, bụng bị dao mổ sắc lẹm rạch toạc ra trong tư thế như con ếch trên bàn thí nghiệm giống lần trước.
Phụt! Máu phun trào như vòi rồng và bắn tung tóe khắp bốn phương tám hướng. Quả là một tưởng tượng cường điệu, nhưng cũng không phải là không thể xảy ra.
Trong một góc của cảnh tượng đó luôn có sự hiện diện của Cha Moo Heon.
Anh ta còn đáng sợ hơn cả con quái vật xé toạc da thịt người đàn ông để chui ra trong phim. Ít nhất con quái vật kia người ta còn nhận thức được là chuyện hư cấu trên màn ảnh, còn anh ta là sự tồn tại đang rình rập ngay trong hiện thực của cậu, nên dù thế nào cũng không thể tống khứ khỏi tâm trí được.
“Không được ném đồ người khác tặng như thế chứ.”
Thế nhưng, đúng là thiêng như quỷ, Cha Moo Heon thực sự xuất hiện ngay trước mắt cậu. Si Hyeon cứ tưởng mình nhớ lại cơn ác mộng vừa rồi nên bị ảo giác, nhưng người trước mặt rõ ràng là Cha Moo Heon bằng xương bằng thịt. Đối mặt với kẻ truy đuổi trong ảo ảnh đen tối mà mình vừa khiếp sợ ban nãy, Si Hyeon há hốc mồm kinh ngạc.
Cha Moo Heon dựa lưng vào cửa phòng bệnh, thong thả ngắm nhìn Si Hyeon đang rơi vào hoảng loạn. Cơn bạo lực vừa nhen nhóm khi nhìn thấy những chiếc răng cửa nhỏ nhắn lộ ra giữa đôi môi hé mở liền dịu xuống đôi chút, khi ánh mắt anh ta rơi vào vùng bụng dưới hơi lộ ra giữa vạt áo bệnh nhân lỏng lẻo.
Tuy nhiên, ngược lại, dục vọng lại bùng lên. Anh ta tưởng tượng cảnh mình thúc dương vật vào cái rốn lõm nằm giữa bụng đang phình lên vì giọt máu của mình. Hình ảnh kích thích ấy khiến gáy anh ta tê dại, nhiệt lượng dồn xuống đan điền. Anh ta thở hắt ra một hơi trầm thấp trước hạ bộ đang bắt đầu cương cứng trở lại.
Thế này có khác gì con chó đang phát dục đâu.
Dương vật vẫn sung mãn đến mức khó tin dù trước khi đến đây anh ta đã tự xử và bắn tinh vài lần, giờ đang gào thét đòi nếm lại vách thịt nóng hổi, ướt át mà ngày nào cũng thúc vào. Đôi lông mày rậm của Cha Moo Heon giật giật. Chỉ cần nhớ lại vùng háng trắng hếu đã bị chính tay mình cạo sạch nhẵn thín, anh ta đã cảm thấy phía trước quần lót bắt đầu ươn ướt.
Đột nhiên cổ họng trở nên khô khốc. Dù không uống rượu nhưng cảm giác như vừa nốc cạn mấy ly liên tiếp. Anh ta liếm môi, lại lôi “món nhắm” đêm qua là Si Hyeon vào trong trí tưởng tượng của mình.
Anh ta muốn thúc mạnh côn thịt vào cái lỗ nhỏ đỏ hỏn luôn e lệ co rúm lại dù lần nào cũng được anh ta chăm chút kỹ lưỡng, muốn lắc hông điên cuồng không chút nương tình. Và rồi, anh ta muốn áp sát da thịt vào tận sâu bên trong như thể muốn nhét cả tinh hoàn vào, muốn bắn đầy tinh dịch cho đến khi nó tràn trề chảy dọc xuống đùi cậu để xâm chiếm hoàn toàn. Dù việc đó đã lặp đi lặp lại nhiều đến mức hạt giống đã nảy mầm trên mảnh đất khô cằn kia, nhưng dục vọng ấy vẫn chưa bao giờ biết điểm dừng.
Ngón trỏ đang xoa nhẹ cằm chuyển sang gõ gõ lên môi dưới. Anh ta đang gặm nhấm lại dư vị của thứ dịch thể nhầy nhụa từng chạm vào đôi môi này.
Trong khi anh ta đang thích thú tận hưởng những cảnh tượng dâm dục trong đầu, Si Hyeon lại co rúm người, run rẩy như một con thú non hoang dã sợ hãi trước con người. Cậu chỉ muốn trốn đi đâu đó, nhưng chẳng có chỗ nào để nấp, nên đành bất lực run rẩy trước tai ương đang ập đến.
Đôi giày da đen bóng không một vết bẩn sải bước băng qua sàn bệnh viện. Bàn tay tao nhã nhặt chiếc ví vứt lăn lóc lên, phủi đi lớp bụi vốn chẳng hề tồn tại rồi đưa nó cho Si Hyeon.
“Không biết đây có phải là lời chào mừng tôi tan làm hay không, nhưng cũng mới mẻ đấy.”
“…….”
“Lần sau nhớ giữ gìn cho cẩn thận.”
Vâng. Thế nhưng câu trả lời cứng nhắc và thiếu thành ý đó chỉ vang lên trong đầu Si Hyeon mà thôi.
Cậu đã vô thức hất mạnh tay anh ta ra. Tiếng động vang lên khá lớn khiến khuôn mặt trắng bệch của Si Hyeon càng thêm cắt không còn giọt máu. Cảm giác bài xích bùng lên trong khoảnh khắc đã chiến thắng lý trí, khiến cơ thể tự động phản ứng trước khi kịp suy nghĩ.
Cha Moo Heon nhìn bàn tay bị hất ra giữa không trung của mình, rồi quay lại nhìn Si Hyeon.
“Bảo là thích món quà, xem ra cậu chỉ thực sự thích mỗi cái đó thôi nhỉ.”
- Lúc này Si Hyeon mới nhận ra mình vẫn đang nắm chặt tấm séc 1,5 tỷ won trong tay. Xấu hổ đến mức dái tai nóng bừng, cậu cúi gằm mặt xuống.
“Biết thế tôi đã đưa cả cọc tiền mặt cho rồi.”
“…Không cần đâu ạ.”
Thấy giọng điệu của Si Hyeon lại trở nên cứng nhắc, Cha Moo Heon nhướn mày.
“Thấy nhục nhã à?”
Cha Moo Heon thản nhiên chọc vào nỗi đau của người khác như không. Si Hyeon mãi vẫn không thể quen được với sự vô tâm và ích kỷ đó của anh ta. Đôi môi run rẩy mãi mới thốt ra được câu trả lời.
“Không ạ.”
“Ham tiền là dục vọng đương nhiên của con người, không cần phải xấu hổ đâu.”
“…….”
Thấy đối phương nói vậy, tâm lý phản kháng trong cậu trỗi dậy. Si Hyeon ngước đôi mắt đang cụp xuống lên nhìn anh ta. Nhưng khi chạm phải đôi mắt đen thẫm khó đoán kia, ý định đó lập tức tan biến. Đã không ít lần cậu cố tình gây sự, nhưng cuối cùng lại bị cuốn theo nhịp độ của anh ta rồi đành giơ tay đầu hàng. Tuy nhiên, Cha Moo Heon dễ dàng nhận ra sự do dự đó của Si Hyeon.
“Trông có vẻ như cậu có điều muốn nói nhỉ.”
“…Không có gì đâu ạ.”
“Cậu thừa biết là nên tranh thủ nói ra lúc tôi còn có thời gian để nghe mà.”
Đối phương là kẻ chuyên nắm thóp và xoay người khác như chong chóng. Nên thà trả lời đại cái gì đó còn hơn là để anh ta chọc ngoáy vào những chỗ nhạy cảm và đau đớn hơn. Sau một thoáng suy nghĩ, Si Hyeon giả vờ như không có chuyện gì và nói.
“…Vâng, được rồi. Tiền. Chỉ thế thôi.”
“Hưm.” Cha Moo Heon gầm gừ trong cổ họng, ngồi xuống mép giường. Đôi mắt sâu thẳm đầy nam tính nheo lại.
Ngày nào cũng chỉ thấy bộ dạng yếu ớt như ngọn đèn trước gió, nay thấy cậu xù lông nhím, ngẩng cao đầu cứng cổ thế này, anh ta lại chợt nhớ đến hình ảnh trước kia. Đó là một trong những khía cạnh của Baek Si Hyeon mà anh ta khá thích, cái vẻ cố tỏ ra thanh cao dù chẳng có tư cách gì để giữ lòng tự trọng ấy, vừa nực cười lại vừa đáng thương.
Phải rồi, giống hệt như Baek Si Hyeon của ngày nào đó từng đòi thêm tiền bán thân.
Tiền bán thân, tiền bán thân ư… Anh ta vừa nhẩm lại từ đó vừa đá lưỡi vào má trong. Nhưng lạ thật, càng nghĩ đi nghĩ lại, cảm giác khó chịu và lấn cấn kỳ lạ này là sao nhỉ. Vì thế, anh ta quyết định dùng Si Hyeon để thăm dò chính mình.
“Cậu muốn làm gì với số tiền đó.”
Trước câu hỏi bất ngờ, Si Hyeon thoáng bối rối, ngập ngừng không nói nên lời. Không bỏ lỡ cơ hội, Cha Moo Heon ân cần đưa ra vài gợi ý.
“Về lâu dài thì bất động sản sẽ tốt hơn tiền mặt. Chẳng hạn như một tòa nhà ở vị trí đắc địa nào đó tại Seoul hay Bundang. Dù sao cứ để đó giá cũng tự tăng thôi.”
“…Nghe cũng được đấy ạ.”
“Nếu thích cậu có thể trực tiếp dọn vào ở luôn.”
“…Vâng.”
“Tôi tò mò không biết cậu Baek Si Hyeon còn suy tính gì khác ngoài mấy cái đó không.”
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆