Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 2 - Vol 1 - Chương 162
Thốt ra âm thanh ngớ ngẩn đó xong cậu mới thấy hối hận. Dạo gần đây cậu chẳng thấy ngon miệng cũng chẳng có sức lực, ăn uống chỉ gắp vài miếng chiếu lệ rồi bỏ thừa hoặc bỏ bữa liên miên. Để lấy cớ là chán ăn thì vẫn còn quá sớm mới đến mùa hè. Thấy Si Hyeon cứ ngậm chặt miệng không nói lời nào, Giáo sư Seo liếc nhìn về phía ông chủ của mình rồi lại quay sang nhìn Si Hyeon.
“Cậu không còn thấy đau ở đâu khác chứ.”
Si Hyeon cũng liếc nhìn thái độ của Cha Moo Heon rồi chậm rãi gật đầu. Tuy nhiên, có vẻ Cha Moo Heon sẽ không cho qua chuyện này dễ dàng như vậy.
“Baek Si Hyeon.”
Giật mình. Cảm giác như có luồng điện chạy qua người khiến cơ thể cậu run lên. Si Hyeon cắn môi dưới, cụp mắt xuống.
Kể từ khi Si Hyeon tự nguyện bước vào căn penthouse này, anh ta không còn gọi tên giả của cậu nữa.
Baek Si Hyeon. Hay là cậu Baek Si Hyeon. Mỗi lần anh ta gọi cậu như thế, Si Hyeon lại thấy lạnh sống lưng. Không thể giải thích lý do chính xác, nhưng cậu nghĩ có lẽ là do chút cảm giác tội lỗi nực cười trong lòng và nỗi sợ hãi đối với anh ta.
Đôi môi cao quý của Cha Moo Heon hé mở.
“Nếu sau này không muốn gặp chuyện chẳng lành, thì tốt nhất bây giờ hãy khai thật ngay tại đây đi.”
Chuyện chẳng lành ư. Ý anh ta là bệnh tình của cậu sẽ trở nặng, hay là cậu sẽ bị anh ta trừng phạt đây. Si Hyeon mấp máy đôi môi khô khốc, giọng khàn đặc biện minh.
“Cái đó…. Đau, đau đầu thì vốn dĩ đã có từ trước rồi ạ. Sốt cũng hết rồi. Chỉ hơi buồn nôn một chút thôi nhưng cái đó-”
“Hình như lần trước tôi đã cảnh cáo cậu về vấn đề tương tự rồi thì phải.”
“…….”
“Tôi biết thừa cậu Baek Si Hyeon không có khả năng tiếp thu. Nhưng ít ra thì cũng phải cố mà làm cho tốt.”
Si Hyeon gật đầu lia lịa với khuôn mặt xanh xao như cái cây héo úa. Cứ tưởng lần ngất xỉu vì chấn động não đã lâu lắm rồi, nhưng ngẫm lại mới chỉ vài tháng trước thôi. Tuy nhiên cậu chẳng biết phải biện minh thế nào, và cũng chẳng thấy cần thiết phải làm vậy.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Giáo sư Seo với nụ cười hiền hậu lão luyện xen vào một câu.
“Có vẻ Giám đốc cũng rất lo lắng. Tôi cũng thấy cậu Si Hyeon….”
Ông liếc nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Cha Moo Heon. Có vẻ ông đang băn khoăn không biết mình có nghe nhầm cái tên Si Hyeon mà Cha Moo Heon vừa gọi lúc nãy không.
“…Tôi cũng rất lo ngại về tình trạng sức khỏe của cậu Baek Si Hun. Tình trạng không tốt này kéo dài không chỉ vài ngày mà đã hơn một hai tháng rồi. Chuyện này không thường gặp. Chi tiết thế nào tôi phải mang mẫu máu lấy hôm nay về bệnh viện xét nghiệm kỹ lưỡng mới biết được, nhưng dù sao đi nữa việc ăn uống vẫn là quan trọng nhất.”
Giáo sư Seo. Cha Moo Heon vẫn dán mắt vào đỉnh đầu tròn vo của Si Hyeon và nói.
“Vài tuần trước, giữa tôi và cậu Baek Si Hyeon đã có sự tiếp nhận dịch thể qua niêm mạc và tiếp xúc tình dục.”
Nghe vậy, Giáo sư Seo thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh rồi hỏi.
“Không biết mức độ thế nào ạ.”
“Tôi nhớ là một lượng khá lớn, cả trên lẫn dưới.”
“Nếu là xuất tinh trong thì ngài có nhớ số lần không ạ?”
“Chà, chắc là hơn mười lần.”
Trong khi đó, Si Hyeon chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống. Cậu cảm thấy vô cùng nhục nhã khi nghe cuộc đối thoại xấu hổ về bản thân mình giữa hai người đàn ông. Dù biết đó là thông tin cần thiết cho việc khám chữa bệnh, nhưng sao Cha Moo Heon có thể thản nhiên kể lể về đời sống tình dục của mình như không có chuyện gì xảy ra thế được.
Kể ra thì nhớ lại Cha Moo Jin từng công khai sàm sỡ mông một Omega vô danh nào đó ngay trước mặt cậu, thì có lẽ cái mặt dày trơ trẽn đó là đặc điểm chung của lũ Alpha trội rồi. Những kẻ sinh ra đã không cần phải nhìn sắc mặt ai bao giờ thì lúc nào, ở đâu cũng đều tự tin như vậy.
“Có phải trong kỳ phát tình không ạ?”
“Cả hai.”
“Ngài có tạo nút không ạ?”
“Hình như hơn một nửa là có tạo nút.”
Si Hyeon lẳng lặng kéo chăn lên che kín vai. Quả nhiên ký ức của cậu bay biến mất là do kỳ phát tình sao. Cậu gần như tin chắc là vậy, nhưng trong lòng vẫn còn chút lấn cấn khó tả.
“…Ra là vậy. Cậu Baek Si Hun vốn có tính trạng bất thường lại thêm sức khỏe yếu thì có thể thông cảm được, nhưng việc một Alpha trội như Giám đốc đột ngột phát tình không theo chu kỳ, khả năng cao là vấn đề lớn đấy ạ.”
Nghe vậy, vẻ mặt Cha Moo Heon càng trở nên cứng nhắc hơn, nhưng rồi cũng nhanh chóng trở lại bình thường. Giáo sư Seo ngập ngừng một lát, gõ nhẹ vào góc máy tính bảng rồi thận trọng nói thêm.
“Liệu Giám đốc có nghĩ ra nguyên nhân nào khác cho kỳ phát tình thất thường này không ạ?”
Nào là làm việc quá sức, hay là căng thẳng… Giáo sư Seo ân cần liệt kê hàng loạt khả năng, nhưng Cha Moo Heon tuyệt nhiên không đáp lời nào. Cảm thấy kỳ quặc trước sự im lặng đó, Si Hyeon khẽ ngẩng khuôn mặt đang vùi trong đầu gối lên, và ngay lập tức chạm phải đôi mắt đen thẫm kia.
Đầu óc cậu quay cuồng. Mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng. Cảm giác như bản thân biến thành con mồi nhỏ bé, vô dụng đứng trước loài thú ăn thịt khổng lồ. Si Hyeon cứng đờ người, cố gắng trấn tĩnh cơn run rẩy đang lan ra từ sâu trong bụng.
Sau khi đặt thêm vài câu hỏi, Giáo sư Seo làm vẻ mặt suy tư rồi nhanh chóng thu dọn hành lý và lặng lẽ rời đi. Với Si Hyeon, việc lại phải ở lại một mình với Cha Moo Heon là điều vô cùng mệt mỏi.
Phòng ngủ rộng rãi với trần nhà cao rõ ràng rất ấm áp, nhưng chẳng hiểu sao cậu vẫn thấy lạnh lẽo. Si Hyeon không dám nằm xuống, cũng chẳng dám mở lời bắt chuyện với anh ta, cứ giữ tư thế lửng lơ mà nhìn sắc mặt đối phương.
“Cậu Baek Si Hyeon.”
“…Vâng.”
“Cậu đang biểu tình, hay là sao.”
Biểu tình ư. Si Hyeon chớp mắt chậm chạp, phải mất một lúc mới hiểu ra ý tứ trong câu nói của anh ta, cậu vội vã lắc đầu.
“A, không. Không phải đâu ạ.”
“Thế tại sao.”
“…Thực sự là tôi…, không muốn ăn.”
Nghe vậy, đôi lông mày rậm của Cha Moo Heon nhíu lại.
“Giờ cậu coi đó là cái cớ đấy à.”
Si Hyeon cảm thấy oan ức theo cách riêng của mình. Tất nhiên cũng có phần vì lười nên bỏ bữa, nhưng quả thực có những món chỉ cần đưa lên miệng một chút là cơn buồn nôn lại ập đến. Kể cả những ngày ăn được cũng chỉ vài miếng là ngán tận cổ. Ngay cả những món cậu từng rất thích trước đây cũng vậy. Nhưng nếu nói thật lòng thì sợ lại bị coi là đứa trẻ con kén cá chọn canh. Chẳng còn cách nào khác, Si Hyeon nở nụ cười gượng và hứa hẹn.
“Sau này tôi sẽ ăn, ăn uống đầy đủ. Để không xảy ra chuyện khiến Giám đốc phải bận tâm nữa….”
Trên đôi má gầy gò xanh xao hằn lên lúm đồng tiền nhàn nhạt. Cha Moo Heon dừng mắt lại nơi dấu vết mờ nhạt ấy một chút, rồi quay đi chỗ khác.
Chẳng bao lâu sau, đồ ăn phục vụ tại phòng mà Cha Moo Heon gọi đã được mang lên. Si Hyeon đảo mắt nhìn bát cháo bào ngư nóng hổi bốc khói nghi ngút và bát kim chi nước củ cải đặt trước mặt. Một bữa ăn thật tinh tươm. Bát cháo dậy mùi dầu mè thơm phức trông rất ngon lành, nhưng cái mùi tanh thoang thoảng bốc lên lại khiến bụng dạ cậu bắt đầu cồn cào.
Khổ nỗi người gọi món lại đang ngồi lù lù ngay trước mặt. Trước đây khi vừa làm việc vừa ăn, anh ta còn chẳng thèm để ý đến cậu, nhưng giờ anh ta tỏ thái độ như thể sẽ không rời đi cho đến khi cậu vét sạch cái bát này vậy.
Si Hyeon cầm thìa lên với áp lực nặng nề. Cậu cẩn thận múc một thìa, thổi phù phù cho nguội, hít một hơi rồi đưa vào miệng. May mà có món kim chi nước củ cải chua chua mát lạnh giúp trung hòa bớt mùi tanh, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
“…….”
Rốt cuộc, Si Hyeon đành phải đặt thìa xuống khi chưa ăn hết một nửa. Khoang miệng cậu đặc quánh vị nhạt nhẽo đặc trưng của cháo. Si Hyeon ngập ngừng rồi buông lời biện minh.
“Tại…, tôi no rồi.”
Thực ra bụng cậu chẳng no chút nào. Thà nhịn đói luôn thì còn đỡ, chứ ăn lưng chừng thế này lại càng kích thích cảm giác thèm ăn, Si Hyeon cũng muốn nhét thêm thứ gì đó vào dạ dày. Nhưng nếu cứ tiếp tục ăn cháo bào ngư chắc chắn cậu sẽ nôn thốc nôn tháo ra hết, uổng công ăn vào.
Không biết Cha Moo Heon nhận ra tình trạng của Si Hyeon bằng cách nào, anh ta cầm ống nghe điện thoại phục vụ phòng lên và bấm số. Anh ta áp ống nghe vào tai, dùng ánh mắt ra hiệu yêu cầu cậu trả lời khiến Si Hyeon lúng túng.
Ngay khoảnh khắc đó, thứ hiện lên trong đầu cậu là trái cây. Chẳng hiểu sao cậu lại thèm khát món trái cây mà họ đã gọi làm đồ nhắm rượu vào cái ngày đầu tiên cậu dâng hiến lỗ hậu cho anh ta. Tình huống có hơi nực cười, nhưng có lẽ hương vị trái cây hôm đó quá ấn tượng nên cậu vẫn nhớ mãi.
Kỳ lạ là một khi đã nghĩ đến trái cây thì không thể dứt ra được. Nếu bây giờ không được ăn, chắc chắn cậu sẽ bị ám ảnh suốt mấy ngày liền. Cơn đói cồn cào ập đến như điên dại. Phải rồi, người xưa có câu chết cũng phải làm ma no. Sau một hồi đắn đo nghiêm túc, Si Hyeon lên tiếng.
“Trái cây ạ.”
Ngay sau đó, chưa đầy vài mươi phút, đĩa trái cây được cắt gọt gọn gàng đã được mang đến. Trái cây được cắt tỉa đẹp mắt xếp trong chiếc đĩa lớn, trông như một bức hình cắt ra từ tạp chí, và hương vị cũng thật tuyệt vời. Không biết được vận chuyển về bằng cách nào mà ngay cả những loại trái cây trái mùa cũng đều ngọt lịm và tươi rói, trong đó còn có cả những loại trái cây nhiệt đới mà Si Hyeon chưa từng ăn bao giờ.
Si Hyeon quên cả dùng nĩa, cứ thế dùng tay bốc trái cây ăn ngấu nghiến lúc nào không hay. Có lẽ vì ăn quá nhiều đồ chua ngọt nên lưỡi hơi tê, nhưng tâm trí cậu lại vội vàng với suy nghĩ, phải tranh thủ ăn thật nhiều khi món mình thèm đang ở ngay trước mắt. Nếu bỏ lỡ lúc này biết đâu cơn buồn nôn lại ập đến, khi đó đừng nói đến chuyện cho thức ăn vào miệng, chỉ cần ngửi mùi mà không nôn ra đã là may lắm rồi.
Ăn uống tham lam như thế, chẳng mấy chốc trên đĩa chỉ còn lại vỏ trái cây dùng để trang trí. Si Hyeon cảm thấy hơi xấu hổ khi thấy bản thân ăn nhiều đến thế mà vẫn còn thèm thuồng. Vốn dĩ cậu nghĩ mình không phải người quá coi trọng chuyện ăn uống, nhưng dáng vẻ vừa rồi chẳng khác nào bị ma đói nhập. Cảm thấy ngại ngùng, Si Hyeon lén chùi những ngón tay dính nước trái cây vào áo choàng.
Liếc nhìn, rồi lại liếc nhìn. Cuối cùng không chịu nổi sự im lặng, Si Hyeon mở lời.
“…Anh rất bận ạ?”
“…….”
“Tôi cứ tưởng…, anh quên mất tôi rồi.”
Chỉ là lời nói buột miệng, nhưng cũng pha lẫn vài phần thật lòng. Dù đã dính lấy nhau suốt một tuần sau khi sự thật bị phơi bày, nhưng cậu tự hỏi liệu Cha Moo Heon có phải là loại người dễ dàng thỏa mãn và cho qua chuyện đó hay không. Vì thế cậu lo lắng không biết thời gian qua anh ta có lén lút bày mưu tính kế gì không, hay lại đang trăn trở xem làm thế nào để dìm con người ta xuống tận cùng đáy vực thảm hại hơn nữa.
Ngay sau đó, Cha Moo Heon đang nhìn chằm chằm vào cậu bỗng vươn tay ra, Si Hyeon theo phản xạ nhắm mắt lại và cứng người. Nhưng đáp lại chỉ là bàn tay nhẹ nhàng lau khóe miệng cho cậu.
Kỳ lạ, có gì đó thật kỳ lạ.
Sống cả đời phải nhìn sắc mặt người khác, Si Hyeon rất nhạy cảm với sự thay đổi của hoàn cảnh xung quanh hay tâm trạng của đối phương. Thế nên sẽ là nói dối nếu bảo rằng cậu không cảm thấy điều gì đó kỳ lạ trong hành động của Cha Moo Heon, hay những ánh mắt dai dẳng anh ta thỉnh thoảng ném về phía cậu.
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆