Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 1 - Vol 6 - Chương 152
“Ngài ấy đang đợi.”
“…….”
Tuy không có chủ ngữ, nhưng rõ ràng biết ai là người gọi. Chỉ có một người duy nhất. Người có thể tìm ra cậu thế này, và người chịu đến tìm cậu. Thế rồi thật kỳ lạ, nỗi sợ hãi nguyên thủy khi mới nhìn thấy khuôn mặt người tài xế bỗng tan biến, nhường chỗ cho một cảm xúc khác.
Si Hyeon suy nghĩ. Rồi nghiền ngẫm.
Đang đợi mình sao? Đợi mình….
- Hóa ra có người đang đợi mình. Thật khó tin. Tiêu cự vốn không rõ ràng của Si Hyeon trong thoáng chốc đã trở lại, rồi lại mờ đi. Nực cười khi nghe nói có người đang đợi mình trong hoàn cảnh này, lại khiến cậu thấy nhẹ nhõm đôi chút. Dù cho đối phương có là tử thần dìm cậu xuống vũng bùn, và con đường đến đó là hành trình bước lên đoạn đầu đài đi chăng nữa.
Đằng nào cũng đã từ bỏ cái chết, cậu chẳng còn lựa chọn nào khác. Giờ có chạy trốn khỏi đây thì cũng ích gì. Si Hyeon tự hợp lý hóa như vậy rồi bước về phía chiếc Maybach đen đang chờ sẵn. Bất chợt, khuôn mặt nhân từ của Heung Deok thoáng qua trong tâm trí cậu. Ông ấy từng nói chắc nịch rằng, nếu là cậu thì dù ra tù vẫn có thể sống tốt, chắc chắn sẽ tìm được cuộc sống tử tế.
Nếu cứ thế bị gọi đến và mọi chuyện vỡ lở, chắc cậu sẽ lại vào tù thôi. Có lẽ vì đã hoàn toàn buông xuôi nên lòng cậu thấy nhẹ nhõm hơn. Ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau, Si Hyeon phó mặc cơ thể cho hơi ấm trong xe. Khi người ấm lên, đầu óc đang đông cứng cũng bắt đầu hoạt động trở lại.
Liệu sẽ bị kết án bao nhiêu năm nhỉ. Không ai bị thương tích về thể xác nên chắc không đến mức chung thân, nhưng nghĩ đến tầm ảnh hưởng của Taebaek lên giới chính trị và tài chính, thì mấy chục năm cũng có khả năng lắm. Mà, đằng nào cũng là cuộc đời thất bại rồi, bao nhiêu năm cũng thế cả thôi.
Phải rồi, thà sống cuộc đời lặp đi lặp lại mỗi ngày theo quy tắc định sẵn trong tòa nhà xám xịt kia còn tốt hơn. Đã làm một lần rồi, lần hai có gì khó đâu. Cậu tự tẩy não mình như thế. Chính cậu cũng thấy suy nghĩ đó khá bất thường, nhưng chẳng hiểu sao càng lặp lại những giả định bi quan thì lòng cậu càng thấy nhẹ nhõm.
Chiếc xe chở Si Hyeon lăn bánh êm ru không một chút rung lắc. Si Hyeon không hỏi tài xế đi đâu, cũng chẳng hỏi làm sao tìm được mình. Đã buông bỏ tất cả rồi thì còn gì để mà bất an nữa. Một mặt, cậu hơi sợ khi phải đứng trước người mình đã lừa dối với mọi tội lỗi bị phơi bày, nhưng nếu bản thân không thể tự giải quyết được thì thà để người khác định đoạt còn hơn.
Chiếc Maybach đen như thường lệ đưa Si Hyeon đến trước khách sạn Daehan. Si Hyeon ngẩn ngơ chớp mắt nhìn lên khách sạn, người tài xế không quay đầu lại nói.
“Ngài ấy đang ở Sky Lounge.”
Ánh mắt nhìn nhau qua gương chiếu hậu thật khô khan. Si Hyeon xuống xe thay cho câu trả lời. Bên trong khách sạn được trang trí bằng mô hình cây thông khổng lồ đón Giáng sinh, lộng lẫy và chói lòa hơn trong ký ức của cậu. Si Hyeon há miệng trầm trồ, quên cả hoàn cảnh hiện tại. Đó là phản ứng buột ra trong vô thức.
Một góc sảnh khách sạn, ban nhạc ăn vận chỉn chu đang hòa tấu. Có phải cậu lại bị say xe lúc nào không hay, nghe giai điệu ngọt ngào ấy mà đầu óc cứ quay cuồng. Si Hyeon nuốt ngược cơn buồn nôn đang dâng lên và bước vào thang máy.
Ting. Tiếng chuông điện tử vui tai vang lên và cửa thang máy mở ra.
Trái với dự đoán của Si Hyeon, Sky Lounge bao trùm bởi sự tĩnh mịch kỳ lạ. Người quản lý có ấn tượng tốt đang đợi sẵn ở phía trước tiến lại dẫn đường cho Si Hyeon. Có phải người cậu từng gặp lần trước không nhỉ. Ký ức thật mơ hồ. Dù Si Hyeon phản ứng như kẻ mất hồn, người quản lý vẫn giữ nụ cười thân thiện và tiếp đãi cậu chu đáo đến cùng như thể không có chuyện gì.
Căn phòng riêng nơi có thể thu trọn cảnh đêm Seoul vào tầm mắt, lại gợi lên cho Si Hyeon một cảm giác déjà vu khác.
“Chào cậu.”
Cha Moo Heon mỉm cười khá thân thiện chào cậu. Đứng chôn chân ở cửa nhìn chằm chằm vào anh ta một lúc, Si Hyeon mới lê bước với những cử động cứng nhắc, ngồi xuống ghế đối diện. Rồi cậu chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đối phương.
Bộ suit ba mảnh vừa vặn ôm lấy cơ thể, mái tóc vuốt sáp ngược ra sau không hề rối loạn, y hệt như vài giờ trước. Mọi thứ thuộc về người đàn ông ấy vẫn hoàn hảo như vậy.
Khác hẳn với bản thân cậu, kẻ mà từ trong ra ngoài đều đã rách nát tơi tả. Si Hyeon liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính cửa sổ sát đất rồi cúi gằm mặt xuống. Cậu nắm chặt nắm tay đặt trên đầu gối, những đường gân guốc xấu xí nổi lên trên mu bàn tay gầy guộc. Dù bị thời gian trêu đùa khiến cậu thoáng lầm tưởng, nhưng rõ ràng thế giới của anh ta và cậu nằm ở hai thái cực hoàn toàn đối lập.
Nhưng cái mùi này là gì đây?
Mùi hương ngọt lợ đến mức giống như loại nước hoa rẻ tiền bán dạo ngoài đường. Si Hyeon cau mày vì cái mùi chỉ ngửi thoáng qua cũng thấy chóng mặt. Bình thường Cha Moo Heon không dùng bất kỳ loại nước hoa nào. Trên làn da nơi pheromone được kiểm soát hoàn hảo của anh ta chỉ thoang thoảng mùi toner dưỡng da nhè nhẹ.
Tuy nhiên, chắc chắn cậu đã ngửi thấy mùi này ở đâu đó rồi. Nếu là bình thường cậu sẽ bỏ qua, nhưng cảm giác kỳ quái dâng lên một cách lạ lùng đã níu chân Si Hyeon lại. Bất chợt, ký ức bị lãng quên ùa về trong tâm trí cậu. Ngày cậu lấy cớ đi mua quà sinh nhật cho Moo Hee để ra ngoài, đó chính là lọ nước hoa cậu đã mua theo cảm tính, sau khi ngửi thử vì tò mò tại cửa hàng đồ chơi người lớn dưới tầng hầm.
Đây chính là mùi của lọ nước hoa pheromone Omega đó. Vừa nhận ra sự thật ấy, toàn thân cậu nổi gai ốc.
Tim cậu đập thình thịch khi nhớ lại sự tồn tại của món đồ mà cậu đã vô tình quên bẵng đi. Hôm đó vừa về nhà là cậu đổ bệnh ngay nên chẳng còn tâm trí đâu lo chuyện khác, nào ngờ sai lầm lúc đó giờ đã quay lại báo ứng. Có vẻ như anh ta đã lục lọi đồ đạc của cậu hoặc tình cờ phát hiện ra. Tất nhiên, với tính cách của Cha Moo Heon thì khả năng vế trước cao hơn nhiều.
Mẹ kiếp. Suýt chút nữa cậu đã buông lời chửi thề. Cậu đã quyết tâm bước lên đoạn đầu đài để kết thúc mọi chuyện một cách ngắn gọn và dứt khoát, nhưng thực tế cậu lại rơi vào cảnh con mồi thảm hại mắc kẹt trong tơ nhện dính nhớp, chờ đợi bị con nhện nuốt chửng. Si Hyeon nghiến chặt răng. Mọi nghi hoặc, giả thuyết lấp đầy tâm trí cùng những nỗi lo âu đang gõ cửa dồn dập, chúng kết lại với nhau, bành trướng lên và chực chờ nổ tung.
Nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì trên đời thiếu gì mùi hương giống nhau, và cậu cũng chẳng có cái mũi thính đến mức phân biệt được tất cả. Si Hyeon cố lờ đi cảm giác nôn nao trong bụng, cố giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì. Cha Moo Heon lên tiếng.
“Nghe nói đây là thực đơn course do bếp trưởng thiết kế đặc biệt cho ngày hôm nay đấy.”
“…Vâng.”
“Thấy cậu Si Hun có vẻ thích món Âu nên tôi đã chọn món Âu.”
Giữa tiếng nhạc cổ điển du dương, Si Hyeon nhạy cảm phản ứng với một điểm đặc biệt trong câu nói của anh ta.
Vừa nãy anh ta gọi là cậu Si Hun.
Là Baek Si Hun chứ không phải Baek Si Hyeon.
Đầu óc Si Hyeon xoay chuyển nhanh chóng. Ngẫm lại thì, dù không biết Cha Moo Heon tìm ra mình bằng cách nào, nhưng chưa chắc anh ta đã biết hết mọi chuyện về cậu. Cũng phải thôi, phàm là người có chút lý trí đời nào lại gọi kẻ đã giở trò “đào mỏ” hạ cấp để lừa gạt mình đến đây, rồi ngồi ăn uống điềm nhiên như thế này được.
Tất nhiên, Cha Moo Heon là gã điên vượt xa trí tưởng tượng. Nếu Cha Moo Jun là hàng giả, thì gã này mới là hàng thật. Tuy nhiên, theo suy nghĩ của Si Hyeon, anh ta là người thưởng phạt phân minh và cực kỳ ghét kẻ nào leo lên đầu lên cổ mình. Vậy nên nếu thân phận của cậu thực sự bị bại lộ, thì nơi tái ngộ lẽ ra phải là đồn cảnh sát hay bến cảng vắng vẻ nào đó chứ không phải cái khách sạn xa hoa này.
Si Hyeon ép bản thân phải suy nghĩ theo hướng tích cực. Dù tự biết mình đang không ở trạng thái tỉnh táo nhất, nhưng tâm trí bị dồn vào chân tường chẳng còn hơi sức đâu mà so đo từng chút một.
“…….”
Khoan đã. Dù vậy thì chuyện này vẫn quá kỳ lạ…. Anh ta định giả vờ không biết sao? Không thể nào, với tính cách của Cha Moo Heon thì làm gì có chuyện bỏ qua dễ dàng thế.
Gì vậy chứ, rốt cuộc là tình huống gì đây. Si Hyeon cố gắng không để lộ sự bối rối ra mặt. Đầu óc trống rỗng lại bị đánh chiếm bởi vô vàn suy nghĩ, tưởng chừng như sắp phát điên ngay tức khắc. Cảm giác ớn lạnh kỳ quái len lỏi từ đầu ngón chân lên dường như đang xâm chiếm lấy cậu.
Thà rằng anh ta cứ quát tháo, đấm đá hay túm tóc hành hạ cậu bạo lực như trước kia có khi còn tốt hơn. Nhưng giữa mớ hỗn độn này, có một sự thật rõ ràng là thế giới vẫn chưa kết thúc, và cũng chưa hề sụp đổ.
Chẳng bao lâu sau, người phục vụ bước vào, đặt món khai vị Amuse Bouche xuống trước mặt họ và giải thích dông dài, nhưng Si Hyeon chẳng nghe lọt tai chữ nào.
Liệu bây giờ lật bàn rồi bỏ chạy có kịp không? Đó có phải là lựa chọn tốt nhất không? Hàng loạt sự thôi thúc dâng lên trong lòng cậu. Mới lúc nãy thôi còn tự sa ngã, dùng thái độ bất cần và cam chịu để chấp nhận hoàn cảnh, vậy mà giờ đây, cậu lại thấy bản thân sao mà ngu ngốc và khờ dại quá đỗi khi vứt bỏ mọi hy vọng để lê bước chân nặng trĩu vào cái địa ngục xa hoa này.
Cậu khẽ ngẩng đầu lên thì bắt gặp ngay ánh mắt của Cha Moo Heon. Một cái nhìn không hề bình thường.
Anh ta vẫn đang đặt ly rượu bên môi, nhìn cậu chằm chằm như muốn xuyên thủng tâm can. Đối diện với ánh nhìn đen thẫm ấy, Si Hyeon chết trân tại chỗ. Đôi mắt đen láy tựa như vực thẳm hay hố đen vũ trụ kia có một sức mạnh khiến người đối diện cảm thấy ngạt thở. Đôi môi vẽ nên đường nét hoàn hảo của người đàn ông chậm rãi mấp máy.
“Không ăn à?”
Câu nói ấy làm Si Hyeon giật thót, bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc nĩa.
“…Tôi, mời anh.”
Cậu giả vờ như không có chuyện gì, nói câu xã giao rồi xiên thức ăn đưa lên miệng. Thế nhưng lưỡi cậu cứng đờ, khó khăn lắm mới cử động được, và món ăn được bày biện đẹp mắt, xa xỉ kia chẳng để lại chút mùi vị nào.
“Có vẻ thức ăn không hợp khẩu vị cậu nhỉ.”
Khựng lại. Động tác cắt thịt của Si Hyeon dừng hẳn. Cảm giác buồn nôn dâng lên khi cậu nhớ lại ngày đầu tiên gặp anh ta, cũng ngồi đối diện qua một chiếc bàn thế này và nghe câu hỏi y hệt. Có lẽ mọi chuyện đã bắt đầu sai lệch từ lúc đó. Nhưng cậu vẫn mong là không phải. Cậu đã khao khát như vậy.
“Không ạ, ngon lắm.”
Cậu trả lời như một cái máy rồi cố tình nhai thức ăn thật nhiệt tình để chứng minh. Cậu sợ anh ta sẽ bắt bẻ mình. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Sau đó vài món nữa được mang lên, nhưng Si Hyeon chẳng biết mình đang ăn bằng đường miệng hay đường mũi nữa. Ngay cả khi món chính Chateaubriand xuất hiện cũng vậy.
Miếng bít tết làm từ thăn bò non thượng hạng mềm mại kia, nếu là bình thường thì cậu đã lao vào ăn ngấu nghiến rồi, nhưng hôm nay, chỉ nhìn thấy phần thịt đỏ hỏn bên trong thôi cũng đủ khiến cậu buồn nôn. Tuy nhiên, không thể không nếm thử miếng nào, nên Si Hyeon đành nín thở, ép mình nhai nuốt miếng thịt.
Nhóp nhép, nhóp nhép… Cảm giác miếng thịt bị nghiền nát giữa hai hàm răng khiến ruột gan cậu cồn cào. Thịt rất mềm nhưng chẳng hiểu sao quai hàm cậu lại đau nhức. Sau đó là hàng loạt món tráng miệng với những cái tên lạ hoắc được dọn lên. Cậu chẳng nhớ nổi thứ gì là thứ gì. Người phục vụ vẫn giữ thái độ ân cần giải thích đến tận cùng, sau đó đặt một chai rượu đầy ắp chất lỏng màu hổ phách xuống rồi rời đi.
Cha Moo Heon thở một hơi dài thườn thượt rồi ngả người ra lưng ghế, tự nhiên châm thuốc hút. Dáng vẻ của anh ta thản nhiên và thoải mái cứ như thể đây là nhà mình vậy. Tất nhiên, nghĩ đến việc anh ta là chủ sở hữu thực sự của khách sạn này thì điều đó cũng chẳng sai.
Kể ra Cha Moo Heon hút thuốc nhìn rất cuốn hút. Mỗi khi rít hơi thuốc, đôi má anh ta hóp lại làm lộ rõ đường nét xương gò má sắc sảo. Anh ta lặp lại động tác rít thuốc và nhả khói vài lần, sau đó thản nhiên mở nắp chai Macallan, rót tràn trề vào hai chiếc ly.
“Uống một ly đi.”
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆